Liên Hôn Với Đại Lão Hào Môn
Chương 52: Khi hơi ấm tình yêu xóa tan nỗi sợ
Liên Hôn Với Đại Lão Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên trong xe, không gian ấm áp đến ngột ngạt, nhiệt độ cứ thế tăng dần từng chút một.
Phó Dạ Hi nhẹ nhàng xoa bóp eo của Tống Thính Tuyết, đôi mắt của hắn lấp lánh những cảm xúc khó kiềm chế.
Tống Thính Tuyết chưa bao giờ thấy Phó Dạ Hi như thế này.
Với người ngoài, hắn lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách, dường như chẳng có chuyện gì có thể khiến hắn lung lay.
Hắn thích trêu chọc cậu bằng giọng điệu thản nhiên, thích nhìn cậu tức giận. Đó là khoảnh khắc hiếm hoi Phó Dạ Hi thể hiện rõ rệt nhất tâm trạng thoải mái.
Ngay cả khi tức giận, hắn cũng không nổi nóng hay bực tức, chỉ lạnh nhạt nói ra những lời muốn nói.
Đây là lần đầu tiên Tống Thính Tuyết thấy Phó Dạ Hi bày tỏ cảm xúc rõ ràng như vậy.
Thật sự hắn đang sợ hãi điều gì đó.
Tống Thính Tuyết không biết phải an ủi hắn thế nào.
Nói rằng "Đây chẳng phải là kết quả anh muốn sao?" hay "Em không sao, em đoán được chuyện này là anh sắp xếp nên không sợ"?
Những lời ấy đều không đủ.
Dù Phó Dạ Hi đã biết điều đó, nhưng vẫn không thể kiềm chế nổi nỗi sợ trong lòng.
Rốt cuộc hắn sợ điều gì?
Tống Thính Tuyết nghĩ, có lẽ giống như bản thân mình trước đây. Dù đôi tai không thể nghe thấy gì, nhưng mỗi lần nằm mơ thấy mình quỳ trên nền tuyết trắng trong đêm ở thôn Tiểu Bạc, cậu vẫn cảm thấy sợ hãi đến tê dại.
Nỗi sợ ấy đã in sâu vào tiềm thức, cứ gặp lại cảnh tương tự là lập tức phản ứng như bản năng.
Giống như chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương vậy.
Phó Dạ Hi sợ điều gì?
Sợ mất đi ư?
Lời thầy bói đã nói trước đây, cuối cùng cũng khắc sâu vào lòng hắn sao?
Tống Thính Tuyết cảm nhận được mùi máu tanh thoang thoảng bên môi mình.
Lại bị Phó Dạ Hi cắn rồi.
Cậu nhíu mày, nhưng không kêu đau như trước nữa. Cậu nghe thấy Phó Dạ Hi vẫn đang hỏi: "Tiểu Tuyết, được không?"
Phó Dạ Hi gọi tên cậu hết lần này tới lần khác, Tống Thính Tuyết thở hổn hển, siết chặt lấy áo hắn.
Nhiệt độ trong xe càng lúc càng cao, cuối cùng Tống Thính Tuyết cũng không chịu nổi nữa, khẽ cầu xin, nhưng Phó Dạ Hi như không nghe thấy, thậm chí còn lấy chiếc "ong nhỏ" trên tai cậu xuống.
Tống Thính Tuyết giật mình!
Bên ngoài trời đã tối đen như mực, cậu không nhìn thấy gì, cũng chẳng nghe được gì.
Nhưng hơi thở nóng ấm và mùi hương quen thuộc trên người Phó Dạ Hi vẫn còn đó.
Tống Thính Tuyết chỉ còn biết đưa tay ra, như thể níu lấy cành cây cứu mạng giữa biển nước mênh mông, ôm chặt lấy hắn không buông.
Đợi về đến nhà thì đã rất muộn.
Cuối cùng Phó Dạ Hi vẫn phải giúp Tống Thính Tuyết mặc quần áo chỉnh tề, bế cậu lên xe của chú Lương, để chú đưa hai người về trước, còn chiếc xe để đó ngày mai hắn sẽ sai người tới lấy.
Tống Thính Tuyết rất mệt, mệt đến mức không mở nổi mắt, nhưng không phải lúc để đi ngủ.
Hôm nay cậu có rất nhiều cảm hứng, định tối về sẽ nhanh chóng vẽ hết ý tưởng trong đầu, nào ngờ lại bị chuyện này làm gián đoạn.
Cảm hứng vụt đến rồi vụt đi, cậu muốn tận dụng tối nay để hoàn thành.
Dù Phó Dạ Hi đã hối giục cậu đi ngủ bao nhiêu lần, Tống Thính Tuyết vẫn kiên quyết tắm rửa sạch sẽ, thay đồ ngủ mềm mại rồi chui ngay vào phòng vẽ dưới lầu.
Đến khi bức tranh hoàn thành, cũng đã qua nửa đêm.
Trên bàn của Tống Thính Tuyết đặt một ly sữa nóng, là Phó Dạ Hi mang tới.
Cứ cách một khoảng thời gian, Phó Dạ Hi lại vào xem cậu một lần, không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu.
Tống Thính Tuyết vẽ tranh không đeo ốc tai, Phó Dạ Hi sợ đột nhiên vỗ vai cậu sẽ làm cậu giật mình, nên không thúc giục nữa, chỉ lặng lẽ thay ly sữa đã nguội cho cậu.
Lần này khi Phó Dạ Hi bước vào, cuối cùng Tống Thính Tuyết cũng thu dọn họa cụ, uống cạn ly sữa ấm.
[Xong rồi à?] Phó Dạ Hi hỏi.
[Có thể đi ngủ chưa?] Hắn lại hỏi.
Tống Thính Tuyết cầm điện thoại mới xem giờ, rồi giơ tay ra hiệu [Được rồi.].
Hai người nối gót nhau lên lầu, Tống Thính Tuyết phát hiện phần mềm mạng xã hội có tin nhắn của Ôn Hàm gửi tới, còn mấy cuộc gọi nhỡ nữa.
Tin nhắn đầu tiên được gửi vào buổi chiều hôm qua, chắc Ôn Hàm đã nghe được chuyện xảy ra ở cổng trường của cậu từ đâu đó.
[Một người có nội hàm: Tuyết, cậu ở đâu vậy? Tớ nghe nói có chuyện xảy ra ở cổng trường, thật không?]
[Một người có nội hàm: Tớ ra cổng trường rồi mà không thấy cậu đâu cả.]
[Một người có nội hàm: Rốt cuộc cậu thế nào rồi? Sao không trả lời tin nhắn?]
[Một người có nội hàm: Mẹ nó Tuyết ơi, cái thằng em trai tiện nghi của cậu lại lên hot search rồi này.]
[Một người có nội hàm: Nó dám làm trò đó với cậu à?? Có bị điên không vậy? Cậu có sao không?!! Mau trả lời đi!]
[Một người có nội hàm: Tớ thấy người ta nói cậu không sao, nhưng dù sao đi nữa cũng trả lời tớ đi!]
[Một người có nội hàm: Được rồi, cậu giỏi thật, chuyện to như thế mà không thèm nghe điện thoại cũng chẳng trả lời tin nhắn!! Thấy tin nhắn nhớ trả lời lại tớ nhé!]
Dù đã nửa đêm, nhưng giờ Tống Thính Tuyết mới thực sự nhìn thấy tin nhắn.
Cậu tiện tay trả lời: [Tớ không sao, yên tâm đi, mai liên lạc sau nha.]
Sáng hôm sau, Tống Thính Tuyết không có tiết học, có thể thoải mái nghỉ ngơi ở nhà. Phó Dạ Hi phải đi làm, trước khi đi còn hôn cậu dậy, nói rằng buổi trưa hắn sẽ về ăn cơm.
Phó Dạ Hi rất ít khi về căn hộ ăn cơm trưa, nhưng Tống Thính Tuyết vẫn còn buồn ngủ, không kiên nhẫn nhìn Phó Dạ Hi ra dấu tay, cậu mặc kệ vết thương nhỏ trên khóe miệng lại bị hắn cắn rách, ấn lòng bàn tay lên mặt hắn đẩy hắn ra.
Sau đó cậu ngủ tiếp một mạch đến tận 10 giờ sáng.
Đây là lần ngủ nướng thoải mái nhất của Tống Thính Tuyết trong mấy năm gần đây.
Cậu ngồi dậy tựa vào đầu giường, trong lòng vẫn còn mơ màng.
Không cần đi làm thêm, cậu đã nói rõ với ông chủ giới thiệu việc làm thêm rằng dạo này cậu quá bận, tạm thời không nhận việc làm thêm nữa.
Trên trang web chính thức của Đằng Duệ, số phiếu bầu cho tác phẩm của cậu vẫn rất cao, có lẽ nhờ bức tranh sáng tạo tự do của cậu được Phùng lão khen ngợi lần trước.
Nhưng có thể Tống Thính Tuyết sẽ không tham gia vòng tiếp theo nữa.
Cậu đã chấp nhận sự giúp đỡ và "tài nguyên" mà Phó Dạ Hi dành cho mình, nên giờ cậu chỉ muốn toàn tâm toàn ý vẽ ra một tác phẩm có thể khiến Phùng lão hài lòng để chính thức bái sư.
Loại cảm giác tập trung tinh thần, dốc lòng dốc sức làm một việc gì đó, vừa có chút lạ lẫm, vừa cảm thấy tràn đầy, lại hơi không chân thực.
Cậu mơ màng mở điện thoại, nhớ ra tối qua đã hứa hôm nay sẽ liên lạc với Ôn Hàm.
[Chuyên tâm vẽ vời Tiểu Tuyết: Cậu dậy chưa?]
Ôn Hàm trả lời rất nhanh.
[Một người có nội hàm: Dậy rồi, sáng nay tớ có tiết! Còn cậu thì sao! Giờ mới ngủ dậy à? Rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì ở cổng trường vậy? Không sao chứ?]
Tống Thính Tuyết gửi tin nhắn thoại, kể lại đại khái chuyện ngày hôm qua.
[Một người có nội hàm: Vậy cũng giống mấy cái tin trên hot search... Nhưng mà cậu nói mấy người kia là do chồng cậu tìm từ thôn Tiểu Bạc tới hả?]
[Một người có nội hàm: Thế thì khác với hot search rồi đó, trên mạng toàn miêu tả thằng em trai tiện nghi của cậu như một tên hề ghen ghét đố kỵ phát điên luôn.]
[Một người có nội hàm: Tớ thấy lần này mấy tài khoản marketing đều vào cuộc, hướng dư luận chủ yếu xoay quanh nhà họ Tống với thằng em của cậu thôi, không giống lần trước đâu, lần này gần như không ai đào được thông tin gì mới về cậu cả, nói tới nói lui đều là những gì đã nhắc đến ở hot search lần trước... Cậu nói xem có phải chồng cậu thuê đội ngũ PR hoặc mua truyền thông dẫn dắt dư luận không?]
Tống Thính Tuyết còn chưa kịp xem hot search, đương nhiên cũng chẳng rõ thật giả. Nhưng nếu chuyện này có sự nhúng tay của Phó Dạ Hi, cậu cũng không thấy ngạc nhiên.
Cậu sẽ lựa chọn tin tưởng Phó Dạ Hi, bất kể hắn làm gì.
Nhưng thật ra giờ Tống Thính Tuyết còn có một nỗi phiền não khác.
Nỗi phiền não này đối với cậu còn cấp bách hơn tất cả những chuyện khác, cần phải giải quyết gấp.
[Chuyên tâm vẽ vời Tiểu Tuyết: Ôn Hàm, cậu với Lâm Nùng quen nhau rồi à?]
[Một người có nội hàm: ???]
Ôn Hàm hoàn toàn không hiểu Tống Thính Tuyết đang nghĩ gì, sao tự dưng lại đổi đề tài nhanh như vậy, mà còn đổi sang một chủ đề chẳng liên quan gì cả.
[Một người có nội hàm: Đây là chuyện cậu nên quan tâm lúc này sao?]
[Chuyên tâm vẽ vời Tiểu Tuyết: Với tư cách là bạn bè, quan tâm đến chuyện tình cảm của cậu chẳng phải là bình thường sao?]
[Một người có nội hàm: Ừ thì... bình thường thì đúng, nhưng cậu không thấy thời điểm này nó hơi không hợp lý à? Thật ra tụi tớ quen nhau lâu rồi, chỉ là chưa nói với cậu thôi, bởi vì tớ cảm thấy cô ấy rất ngại ngùng, tớ muốn đợi tình cảm của chúng tớ ổn định rồi mới định giới thiệu cô ấy với cậu và những người khác.]
[Chuyên tâm vẽ vời Tiểu Tuyết: "Những người khác" là ai? Bạn bè của cậu hay là gia đình?]
[Một người có nội hàm: Gặp gia đình thì sớm quá rồi, tụi tớ mới quen nhau thôi. Hơn nữa tớ cảm giác cô ấy thích tớ nhưng chưa bằng tớ thích cô ấy. Tình cảm cần thời gian vun đắp mà, đợi sau này cô ấy xác định muốn kết hôn với tớ rồi tớ mới đưa về ra mắt ba mẹ. Chuyện tương lai ai mà biết trước được...]
Nhắc đến Lâm Nùng, dường như Ôn Hàm có rất nhiều chuyện để nói.
[Chuyên tâm vẽ vời Tiểu Tuyết: Vậy sau này cậu thật sự muốn cưới cô ấy sao? Ý tớ là... không tính tới ý nguyện của cô ấy.]
[Một người có nội hàm: Tất nhiên là muốn rồi! Không muốn cưới thì theo đuổi cô ấy làm gì?! Nếu Nùng Nùng đồng ý, tốt nghiệp xong rồi kết hôn ngay cũng được!]
Dòng chữ của Ôn Hàm tràn ngập sự kích động, tốc độ gõ tin nhắn cũng nhanh không tưởng.
Nhưng Tống Thính Tuyết lại cảm thấy những lời ấy chẳng có bao nhiêu giá trị tham khảo.
Trải nghiệm của cậu với Phó Dạ Hi hoàn toàn không giống câu chuyện tình yêu giữa Ôn Hàm và Lâm Nùng.
Ôn Hàm nhạy bén nhận thấy ý định của Tống Thính Tuyết khi hỏi cậu ta những vấn đề này: [Sao vậy, Tuyết? Có vấn đề tình cảm gì cần tư vấn à?]
Tống Thính Tuyết suy nghĩ một chút.
[Chuyên tâm vẽ vời Tiểu Tuyết: Tớ cảm thấy anh ấy rất tốt với tớ, bản thân anh ấy cũng rất tốt. Trước khi kết hôn, tớ từng nghĩ kiểu gì cũng sẽ có một ngày ly hôn với anh ấy... Nhưng giờ có lẽ tớ sẽ không nghĩ tới chuyện đó nữa. Tớ muốn sống với anh ấy thật tốt, nhưng tớ với anh ấy khác biệt quá lớn, nhiều khi tớ cảm thấy bản thân mình không xứng, không biết nên điều chỉnh tâm trạng thế nào.]
[Một người có nội hàm: Không muốn điều chỉnh thì đừng điều chỉnh! Tuyết à! Cậu phải tin tưởng! Một ngày nào đó cậu sẽ xứng với anh ta! Cậu nghĩ đi, anh ta bao nhiêu tuổi rồi, bây giờ cậu bao nhiêu tuổi?!]
[Một người có nội hàm: Kinh nghiệm sống của hai người không cùng cấp độ, bây giờ anh ta giỏi hơn cậu là điều bình thường thôi! Mà nghĩ kỹ lại xem, dù anh ta mãi mãi giỏi hơn cậu thì sao chứ? Khoảng cách giữa người với người luôn tồn tại mà. Ví như tớ cũng rất ngưỡng mộ cậu, cậu vẽ tranh đẹp như vậy, còn được Phùng Diên Hoa thu nhận làm học trò! Cậu phải tin rằng cho dù cậu không xuất sắc bằng anh ta thì cũng tuyệt đối không phải đồ bỏ đi!]
[Một người có nội hàm: Với lại, tại sao cứ phải nghĩ ngợi chuyện đó? Hai người ngủ chung một giường, có thể cùng nhau tiến bộ hoặc thậm chí khi bản thân chưa có năng lực vẫn chấp nhận được đối phương nâng đỡ mình, chẳng có gì phải ngại ngùng cả! Nếu một ngày nào đó Nùng Nùng gặp khó khăn, dù thời gian khó khăn đó có kéo dài, tớ cũng tình nguyện giúp cô ấy. Khi con người thật sự muốn cho đi, họ sẽ sẵn lòng dốc hết tất cả! Cậu thử nghĩ mà xem, nếu chồng cậu gặp chuyện, cậu có sẵn lòng giúp anh ta không?]
Đương nhiên là có.
Tống Thính Tuyết bất giác cảm thấy khúc mắc trong lòng mình dường như đã được tháo gỡ.
Cuối cùng cậu cũng đã hiểu ra, cuối cùng cũng thông suốt rồi.
[Chuyên tâm vẽ vời Tiểu Tuyết: Cảm ơn cậu, Ôn Hàm! Lần sau tớ mời cậu ăn cơm nhé!]
Đột nhiên Tống Thính Tuyết cảm thấy trong lòng như trào dâng nguồn cảm hứng vô tận, cậu kết thúc cuộc trò chuyện với Ôn Hàm, bỏ điện thoại xuống, nhảy khỏi giường, rửa mặt xong liền chui vào thư phòng tầng dưới tiếp tục vẽ tranh.
Buổi trưa Phó Dạ Hi trở về, hắn không vào ngay mà đứng ở ngoài phòng sách, lặng lẽ nhìn Tống Thính Tuyết tập trung vẽ tranh. Đợi đến khi Tống Thính Tuyết vẽ xong, đặt bút xuống vươn người duỗi lưng, hắn mới thả một cuộn băng dính từ trong tủ đựng đồ lăn nhẹ trên sàn tới bên chân Tống Thính Tuyết.
Cuộn băng khẽ chạm vào chân, Tống Thính Tuyết liền biết Phó Dạ Hi về rồi, cậu lập tức quay đầu lại.
"Anh Dạ Hi!" Hai bàn tay dính đầy màu vẽ, Tống Thính Tuyết cũng mặc kệ, lập tức nhào tới ôm lấy hắn.
Lúc ôm hắn còn nhớ cong tay lên, không để lòng bàn tay dính màu chạm vào bộ âu phục đắt tiền trên người Phó Dạ Hi.
Phó Dạ Hi đỡ lấy cậu một cách vững vàng, dùng ngón trỏ cào nhẹ đầu mũi của cậu.
"Anh đứng ngoài lâu rồi phải không? Chắc dì Chung cũng nấu cơm xong rồi nhỉ? Sao không gọi em ra ăn cơm chứ!" Tống Thính Tuyết chun mũi nói, "Bây giờ anh không tăng ca nữa, việc cần làm mỗi ngày chắc chắn càng lúc càng nhiều hơn, trưa về nhà thì phải tranh thủ ăn cơm thật nhanh, no bụng rồi mới có sức làm việc, sao lại đứng ngoài cửa nhìn em lâu như vậy..."
"Có phải anh không nỡ rời xa em không?" Tống Thính Tuyết cười híp mắt, đôi mắt trong veo lấp lánh, tiến lại gần Phó Dạ Hi.
Phó Dạ Hi ôm cậu chặt hơn, cúi đầu, khẽ hạ người, khó khăn đặt cằm vào hõm vai mềm mại của cậu: "Ừ, không nỡ rời xa em dù chỉ một giây."
"Dính người quá!" Tống Thính Tuyết dụi má vào người hắn.
Giống như là một chú mèo nhỏ biết hắn đang lo lắng, cố gắng dụi dụi để an ủi hắn.