Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người
Chương 32
Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Lệnh Nghi gật đầu.
“Vậy là gia đã thấy cô nương sao chép bức tranh của ngài ấy rồi phải không?” Tri Xuân lại hỏi.
Thẩm Lệnh Nghi khó hiểu: “Cái gì... tranh của ngài ấy?”
Tri Xuân “hử” một tiếng: “Chẳng phải cô nương vẫn luôn ở trong thư phòng sao chép bức “Thiên Sơn Giang Bạn Đồ” của gia sao ạ?”
“Đó không phải là của Tuần Sanh...” Thẩm Lệnh Nghi nói rồi chợt mở to mắt: “Tiên sinh Tuần Sanh... chính là Lục Yến Đình?”
“Tuần Sanh là biểu tự của gia, lần sau cô nương có thể hỏi gia xem.” Tri Xuân vội vã định đi, nói xong liền vội vàng chạy ra khỏi phòng.
Thẩm Lệnh Nghi đứng ngây như trời trồng ngay tại chỗ, trong đầu không ngừng vang vọng câu nói vừa rồi của Tri Xuân.
Tuần Sanh là biểu tự của Lục Yến Đình, Tuần Sanh lại chính là Lục Yến Đình!
Nhớ lại năm đó khi nàng theo Trình Dư Yên lần đầu đến Đan Thanh Trai, tình cờ nhìn thấy bức “Tuyết Nguyên Đồ” treo trên tường liền vô cùng yêu thích nó, cũng chính vì bức “Tuyết Nguyên Đồ” đó, nàng mới lần đầu biết về họa sĩ Tuần Sanh.
Tiếc là Phương lão bản của Đan Thanh Trai nói với nàng rằng tranh của tiên sinh Tuần Sanh nghìn vàng khó cầu, có giá nhưng không có hàng, những bức thấy ở các tiệm đồ cổ Tây Thị không có bức nào là bút tích thật sự, tất cả đều là đồ giả, nàng bèn luôn tâm niệm muốn được xem tranh gốc một lần.
Sau này vì duyên cớ tình cờ, nàng quen được một vị quý nhân, vị quý nhân đó đã cho nàng chiêm ngưỡng hai bức tranh thật của tiên sinh Tuần Sanh, nàng cũng vì thế mà bắt đầu thử làm tranh giả giúp Phương lão bản.
Bây giờ nghĩ lại, kiểu chữ Hành Khải nàng thường viết chính là thói quen có được từ năm đó khi bắt chước lời đề thơ trên tranh của tiên sinh Tuần Sanh.
Thế nhưng Thẩm Lệnh Nghi chưa bao giờ dám mơ tưởng rằng đời này có thể có được một bức tranh thật của Tuần Sanh, càng đừng nói đến việc gặp được bản thân ông ấy.
Nhưng trớ trêu thay làm sao, ông trời dường như lại thích trêu ngươi nàng, hiện giờ thư phòng mà nàng có thể tùy tiện ra vào không chỉ toàn là những bút tích thật của Tuần Sanh mà ngay cả người này... còn người này vừa rồi còn ép chặt nàng vào mép bàn, miệng thì cứ bảo là muốn dạy nàng vẽ tranh!
Thẩm Lệnh Nghi cảm thấy cả người có chút mơ hồ, nàng thậm chí không biết nếu ngày mai gặp lại Lục Yến Đình thì mình phải phản ứng ra sao.
Kết quả là không lâu sau, Tri Xuân vừa chạy đi lúc nãy lại rất nhanh quay về.
“Sao cô nương còn chưa vào phòng tắm nữa?” Thấy Thẩm Lệnh Nghi vẫn ngây ngốc ngồi cạnh bàn dường như không hề động đậy, Tri Xuân vừa phủi nước mưa trên áo vừa hỏi.
Thẩm Lệnh Nghi tò mò hỏi nàng: “Ngươi bỏ quên thứ gì à, sao về nhanh vậy?”
“Haiz, đi một chuyến vô ích.” Tri Xuân cười nói: “Gia đi rồi ạ.”
“Đi rồi?” Thẩm Lệnh Nghi nhất thời lại không thể diễn tả được cảm giác lúc mừng lúc lo trong lòng.
“Vâng ạ.” Tri Xuân gật đầu: “Nô tỳ đã nói rồi mà, gia sẽ không bỗng nhiên im hơi lặng tiếng về đây ở đâu. Sắp đến tiết Thanh Minh rồi, việc ở nhà thờ tổ rất nhiều, gia e là phân thân không xuể, làm gì còn trốn đến biệt viện tìm kiếm sự thanh nhàn được nữa.”
Thẩm Lệnh Nghi bỗng chốc lặng người.
Vậy tối nay, Lục Yến Đình đột nhiên đội mưa đến đây một chuyến, rốt cuộc là để làm gì?
…
Tối hôm đó, Thẩm Lệnh Nghi mãi đến khi đi ngủ vẫn không thể nghĩ ra rốt cuộc Lục Yến Đình vô cớ chạy đến Ẩn Trúc Viện một chuyến là để làm gì.
Ngày hôm sau, Thẩm Lệnh Nghi nơm nớp lo sợ suốt cả buổi sáng, chỉ sợ Lục Yến Đình sẽ quay lại biệt viện để “tính sổ” với mình.
Kết quả là đợi đến trưa khi ăn bữa trưa nàng cũng không thấy người đâu, bèn tò mò hỏi Tri Xuân, lúc này mới biết Lục Yến Đình sáng sớm nay đã ra khỏi thành.
“Ra khỏi thành?” Phản ứng đầu tiên của Thẩm Lệnh Nghi là thở phào nhẹ nhõm nhưng trước mặt Tri Xuân nàng lại nén lại không biểu hiện ra ngoài.
Tri Xuân nói: “Nghe cha nô tỳ nói là nhà cũ của Lục phủ ở bên đó phải dời một ngôi mộ, chuyện này liên quan đến quy củ của từ đường và nhà thờ tổ, cho nên gia đã đến đó rồi ạ.”
Thẩm Lệnh Nghi nửa tin nửa ngờ gật gật đầu, lại lẩm bẩm hỏi: “Lần trước không phải ngươi nói Lục phủ ở trên phố Tịch Thủy sao, phố Tịch Thủy mà cũng phải dời mộ à?”
Tri Xuân nghe vậy bèn dứt khoát đặt bộ ấm trà đang dọn dở xuống bàn, ngồi xuống kiên nhẫn giải thích cho Thẩm Lệnh Nghi.
“Căn nhà ở phố Tịch Thủy thực ra là nhà mới ạ, gia và cả nhà ngài ấy chuyển đến đó cũng mới hơn chục năm nay thôi. Nhà thờ tổ ban đầu của Lục phủ là ở thôn Thái Bạch, từ đó vào thành đi về mất hơn nửa ngày đường. Mẫu thân nô tỳ nói sau thôn có một ngọn đồi đều thuộc về nhà họ Lục, trên ngọn đồi toàn là mộ tổ của các đời tổ tiên nhà họ Lục.”
Thẩm Lệnh Nghi vừa nghe vừa gật đầu qua loa, cuối cùng lại chỉ quan tâm đến một điều: “Vậy hôm nay... đại nhân chắc sẽ không đến nữa chứ?”
Tri Xuân nhất thời không hiểu ý trong lời nói của Thẩm Lệnh Nghi, không khỏi trêu chọc cô nương: “Cô nương nói vậy, là hy vọng gia đến, hay là hy vọng gia không đến ạ?”
Thẩm Lệnh Nghi lập tức đỏ bừng mặt, mấp máy môi không nói được lời nào.
Tri Xuân tưởng mình đã chọc cho cô nương ngại ngùng, vội vàng đứng dậy, giả vờ bận rộn tiếp tục bày biện bộ ấm trà vừa dọn dở lúc nãy.
Trong chốc lát, trong phòng vang lên những tiếng “leng keng loảng xoảng”, nghe mà tim Thẩm Lệnh Nghi cứ đập “thình thịch” loạn xạ...
Dùng xong bữa trưa, Thẩm Lệnh Nghi suy đi tính lại một hồi, vẫn đành mặt dày mà đến thư phòng của Lục Yến Đình lần nữa.
Đồ đạc trong phòng phụ vẫn y hệt như lúc nàng rời đi tối hôm qua, Lục Yến Đình dường như không hề động đến thứ gì, ngay cả bức “Thiên Sơn Giang Bạn Đồ” kia cũng được trải phẳng phiu trên bàn, bên cạnh còn đặt một tờ giấy Tuyên trắng được chặn giấy đè lên.
Thẩm Lệnh Nghi nhíu mày, bước đến cầm bức tranh lên xem xét kỹ lưỡng thêm một lần nữa.
Bức tranh đó thật sự rất đẹp, nàng rất thích kỹ thuật vận dụng đường nét sáng tối, đậm nhạt dưới ngòi bút của Tuần Sanh. Nhưng khi nàng chuyển tầm mắt đến lời đề thơ trên tranh, trong lòng lại khẽ trùng xuống.
Thảo nào hôm đó sau khi nhìn thấy chữ của nàng, vẻ mặt Lục Yến Đình lại không tự nhiên như vậy. Lúc đó nàng chỉ nghĩ mình đã viết sai chữ Bắc Liêu.
Nhưng bây giờ nghĩ lại thì hoàn toàn không phải như vậy mà là lúc đó Lục Yến Đình đã nhận ra chữ của nàng đang bắt chước bút tích của mình rồi!
Nghĩ đến đây Thẩm Lệnh Nghi liền cảm thấy mặt nóng bừng lên vì xấu hổ. Tiên sinh Tuần Sanh chính là Lục Yến Đình, sao có thể như vậy được!
Nhưng nàng tức thì tức, cuối cùng lại không thể không ngồi xuống cầm bút sao chép lại bức tranh mới, dù sao thì lúc này đối với nàng, tức giận hay không cam lòng chỉ là chuyện nhỏ, có kiếm được tiền hay không mới là chuyện quan trọng nhất.