Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 14: Tỉnh Rượu
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khó hiểu
—— oOo ——
“Lâm Húc Minh biết châm cứu xoa bóp.” Lâm Mộc Hàn nói, “Để em gọi anh ấy xuống.”
“Không… không cần, tôi nghỉ một chút là được.” Hàn Thanh Túc ôm hông, nhăn mặt quay người lại, vừa đau vừa lầm bầm mắng, “Đ*o mẹ nó, hôn mà như muốn lấy mạng người ta, cứ như định kéo tôi ra khỏi cửa sổ xe.”
Lâm Mộc Hàn: “Sao anh không hôn lại cho đúng nghĩa?”
“Tôi còn muốn hỏi cậu nữa… Á!” Hàn Thanh Túc đau đến rên lên, “Đừng đứng ngây ra đó, nhanh lên xe về nhà!”
Lâm Mộc Hàn lên xe: “Thật sự không cần đi khám à?”
“Đ*o mẹ, tiền mua thuốc cảm cậu còn không có, khám cái khỉ gì.” Hàn Thanh Túc ngả người ra ghế, “Lâm Mộc Hàn, cậu muốn tôi chết thì cứ nói thẳng.”
Lâm Mộc Hàn ngồi vào ghế phụ, im lặng.
Hàn Thanh Túc điều chỉnh tư thế, cảm thấy dễ chịu hơn. Thấy y không nói, hắn nhịn không được hỏi: “Sao im lặng vậy?”
Lâm Mộc Hàn liếc hắn: “Nãy em không nói đùa.”
Lúc này đến lượt Hàn Thanh Túc câm lặng.
Hắn không vội nổ máy, quay sang nhìn Lâm Mộc Hàn với ánh mắt ngờ vực: “Không phải, sao cậu lại thế này?”
Lâm Mộc Hàn cúi mắt, sắc mặt lạnh nhạt: “Lái xe đi.”
Hàn Thanh Túc “chậc” một tiếng, nổ máy.
Tên này từng mê đua xe, chiếc xe con đáng thương bị hắn điều khiển như muốn nuốt trọn cả núi sông, cuối cùng phanh gấp trước tòa nhà, lốp khói nghi ngút. Tuyết rơi dày, quãng đường nửa tiếng bị hắn rút ngắn còn mười phút. Lâm Mộc Hàn vừa xuống xe, dạ dày đã quặn lên từng cơn.
Hàn Thanh Túc thảnh thơi đóng sầm cửa, xoay chìa khóa, nhếch cằm khoe: “Thế nào, tay lái của tôi vẫn đỉnh chứ?”
Đâu chỉ đỉnh, còn ngầu đét!
Hắn đang tự đắc, thì Lâm Mộc Hàn đã lảo đảo đến bên thùng rác, vịn cây bên cạnh nôn thốc nôn tháo.
“…” Hàn Thanh Túc im lặng hai giây, lùi lại hai bước.
Lâm Mộc Hàn ngẩng mặt, ánh mắt tối sầm nhìn hắn: “Lần sau anh dám lái kiểu này, em giết anh.”
Hàn Thanh Túc hốt hoảng: “Mười phút trước cậu còn nghiêm túc đòi cưới tôi cơ mà.”
Lâm Mộc Hàn hiếm khi chửi thề, quay lại xe lấy chai nước súc miệng, chẳng thèm nhìn hắn mà đi thẳng lên lầu.
“Khó chiều thật.” Hàn Thanh Túc gãi mũi. Đứng dưới sảnh một lúc, hắn nhanh chóng bị lạnh đến hắt hơi, cuối cùng cũng vội vã bước lên.
Hàn đại thiếu gia chưa từng ép mình làm điều gì khổ sở. Hắn lấy chìa khóa dự phòng mở cửa, vừa vào đã cảm nhận hơi ấm, thở phào nhẹ nhõm. Thấy phòng khách vắng tanh, hắn đi tìm trong phòng ngủ: “Lâm Mộc Hàn?”
Phòng ngủ trống không, chỉ còn cái chăn sáng nay chưa kịp gấp.
“Lâm bé cưng… Cục cưng ơi…” Hắn đổi dép, gọi dài giọng rồi lần lượt vào phòng phụ, thấy hai chiếc vali và cái bàn nhỏ trống trơn, rồi đi vào bếp, cuối cùng mới chầm chậm mở cửa nhà vệ sinh.
Lâm Mộc Hàn ngẩng lên từ bồn rửa, tóc ướt dính trán, mắt hơi đỏ, ánh nhìn đỏ ngầu đổ dồn vào hắn.
Hàn Thanh Túc bị cái nhìn ấy làm lạnh sống lưng, khẽ hắng giọng: “Cậu ổn chứ?”
Lâm Mộc Hàn không trả lời, chỉ trừng thẳng.
Tay Hàn Thanh Túc siết chặt tay nắm cửa, gần như tưởng tượng ra cảnh Lâm Mộc Hàn lao tới trả thù. Nhưng đối phương chỉ lắc đầu uể oải, khàn giọng: “Không sao, anh đi ngủ đi.”
Hàn Thanh Túc thầm nghĩ: ngủ cái đầu! Hắn sợ nửa đêm tỉnh dậy thấy Lâm Mộc Hàn cầm dao chặt đầu mình.
“Cậu uống bao nhiêu vậy?” Thấy y bước chân loạng choạng, hắn vội đỡ lấy.
Lâm Mộc Hàn gạt tay ra, day day giữa hai lông mày: “Không nhiều, chỉ là uống xong lại say xe.”
Hàn Thanh Túc hơi áy náy, vỗ vỗ lưng y: “Lấy cho cậu ly nước nhé?”
Lâm Mộc Hàn quay phắt lại, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Anh, trước kia em say, nôn lên người anh, anh cũng không tránh, còn nấu canh giải rượu cho em nữa.”
Hàn Thanh Túc sững sờ: “Có thật không?”
Sở Cảnh Nguyên từng phải đi xã giao, ngày nào cũng say khướt, hắn chán đến mức gọi đồ ăn ngoài, còn thà ngủ sofa còn hơn ngủ chung với thằng say, bị nôn lên người là điên lên mất… Còn nấu canh giải rượu cho Lâm Mộc Hàn? Đừng mơ!
Lâm Mộc Hàn nhếch miệng, kéo tay hắn ra: “Nếu anh thật lòng lo cho em, lúc đầu đã rót nước rồi.”
Y ôm chăn gối ra phòng khách: “Tối nay em ngủ sofa, anh nghỉ đi.”
Hàn Thanh Túc đứng ngây người nhìn y nằm xuống, rồi tắt đèn, tự mình thản nhiên chui vào phòng ngủ, mở điện thoại chơi.
Nhưng trong lòng hơi rối, lại đầy thắc mắc. Hắn có bao giờ quan tâm ai thế này đâu? Đ*o mẹ, chắc chắn là thằng nhóc Lâm Mộc Hàn này phát điên rồi tưởng bở.
Hàn Thanh Túc khẽ cười lạnh, rồi bỗng nhiên ánh mắt cứng lại.
Chết tiệt.
Hắn nhớ ra rồi.
*
Chắc là vào tháng đầu tiên họ yêu nhau, hắn đưa Lâm Mộc Hàn đi dự một bữa tiệc rượu.
Hàn Thanh Túc chưa từng ngại ngần thể hiện bạn trai mình trước mọi người, huống chi Lâm Mộc Hàn lại đẹp trai, học cao, chỉ riêng tính tình trầm lặng một chút, còn lại toàn điểm tự hào. Hắn thoải mái giới thiệu: “Lâm Mộc Hàn, bạn trai tôi, sinh viên Đại học A.”
Mọi người reo hò ầm ĩ. Hàn Thanh Túc từng công khai nhiều bạn trai, nhưng hiếm khi dẫn đến tiệc rượu. Lâm Mộc Hàn rõ ràng không quen những nơi như thế, cứ im lặng ngồi bên cạnh hắn.
Hàn Thanh Túc ôm cậu ngồi trên ghế dài ven biển, vừa hóng gió vừa nhấp rượu. Có vài người nước ngoài nói tiếng Tây Ban Nha, Lâm Mộc Hàn không hiểu, quay sang ngắm biển.
“Chóng mặt không?” Hàn Thanh Túc ghé tai, thì thầm, “Lát lên đảo, muốn đi đâu chơi?”
Lâm Mộc Hàn lắc đầu, nhưng môi tái, rõ là bị say sóng vì du thuyền chạy quá nhanh.
Hàn Thanh Túc nổi hứng trêu: “Uống chút rượu là đỡ, nào.”
Lâm Mộc Hàn nửa tin nửa ngờ, đưa tay định lấy ly. Hàn Thanh Túc nhanh hơn, ngửa đầu uống cạn, rồi giữ chặt cằm cậu hôn xuống.
Xung quanh vang lên tiếng huýt sáo, reo hò. Rượu trào ra khóe miệng Lâm Mộc Hàn, thấm vào áo sơ mi trắng. Hàn Thanh Túc nhìn mà trong lòng ngứa ngáy, giữa ánh mắt râm ran của mọi người, hắn lôi cậu vào phòng riêng trên du thuyền.
Đôi khi hắn rất phóng túng. Hắn nhớ hôm đó Lâm Mộc Hàn uống rất nhiều, người vốn nghiêm túc, kiêu ngạo, lần đầu buông thả, khiến hắn cực kỳ hưng phấn.
Đôi mắt Lâm Mộc Hàn đỏ hoe. Cậu ôm chặt hắn, dụi đầu vào cổ, mơ hồ thì thầm: “Anh… chờ em tốt nghiệp, chúng ta… kết hôn được không?”
Hàn Thanh Túc thầm cười. Gia tộc Hàn quyền quý, người muốn kết hôn với hắn nhiều như sao trên trời, Lâm Mộc Hàn hoàn toàn nằm ngoài danh sách. Hắn nghĩ cậu ngây thơ, rốt cuộc vẫn vì tiền.
Chậc.
“Được chứ.” Hàn Thanh Túc dỗ ngọt không cần suy nghĩ, những lời thề non hẹn biển tuôn ra như bán hàng rẻ. Hắn nâng cằm Lâm Mộc Hàn hôn một cái, cười rất chân thành: “Lần đầu tiên anh thích một người đến mức này, cưng à, em là định mệnh duy nhất của anh.”
Lâm Mộc Hàn không biết là vì say hay thật lòng, mắt đỏ hoe, ướt át. Du thuyền đã dừng từ lúc nào, gió biển mằn mặn hòa với mùi rượu, hắn nghe cậu thì thầm: “Anh, hứa rồi đó.”
“Hứa.” Hắn đáp nghiêm túc, thậm chí còn tưởng tượng, nếu thật sự cưới Lâm Mộc Hàn, đứa này chắc sẽ vui đến mức mắt sáng quắc.
Nhưng chẳng bao lâu, hắn gạt phăng hình ảnh ấy đi. Hắn điên rồi mới nghĩ đến chuyện kết hôn.
Có lẽ vì quậy quá, vừa đặt chân lên đảo, Lâm Mộc Hàn đã nôn thốc nôn tháo. Cậu nôn đến mức Hàn Thanh Túc cũng lo, lại gặp bão, không liên lạc được bác sĩ. Hắn đành tìm thuốc chống nôn cho cậu, nhưng vô hiệu.
Bên ngoài mưa giông, sóng vỗ điên cuồng, hắn ôm Lâm Mộc Hàn vào lòng, xoa huyệt giúp cậu bớt buồn nôn, trấn an: “Bên ngoài mất điện rồi, chờ chút là có tín hiệu, bác sĩ sẽ đến, đừng sợ.”
“Anh ơi… có phải em sắp chết không?” Lâm Mộc Hàn mặt tái nhợt.
“Không có, đừng nói bậy.” Hàn Thanh Túc kiểm tra thấy cậu không sốt, nhưng sợ mất nước, liền dựa theo công thức canh giải rượu nào đó từng đọc, nấu một nồi.
Lâm Mộc Hàn dựa vào hắn uống hai ngụm, liếc thấy vết phồng trên tay hắn, khàn giọng hỏi: “Bị bỏng?”
“Không sao.” Hàn Thanh Túc vô tư lắc tay, “Ngoan, uống hết đi.”
Canh mặn chát, nhưng Lâm Mộc Hàn vẫn uống cạn, rõ ràng là rất khó chịu.
Hàn Thanh Túc lại tự tay nấu cơm tối, dỗ cậu ăn hết. Tối đến vẫn mất điện, phòng tối và lạnh, hai người co ro trong chăn. Hắn quấn chăn quanh Lâm Mộc Hàn, ôm chặt. Cậu thiếp đi nặng nề. Ngoài trời sấm chớp đùng đoàng, mỗi lần sét đánh, Hàn Thanh Túc lại che tai cậu, mượn ánh chớp ngắm mặt cậu, lòng dâng lên một cảm giác xót xa kỳ lạ.
Thật ngoan.
Thật đáng yêu.
Cưới về… cũng không tồi… nhưng… thôi quên đi.
Hắn cúi đầu hôn trán Lâm Mộc Hàn, trong bóng tối ôm siết thêm chút nữa.
*
Lâm Mộc Hàn bỗng mở mắt.
Bóng đen đang ngồi xổm trước mặt y giật bắn, ngã lăn ra đất: “Má!”
Lâm Mộc Hàn giật mình, nắm đấm vừa định vung ra thì dừng lại: “Anh?”
“Đ*o mẹ hù chết tôi!” Hàn Thanh Túc đứng dậy, giận dữ, “Tự nhiên mở mắt làm gì?”
“Anh không ngủ, ngồi xổm trước mặt em làm gì?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Đi vệ sinh ngang qua.” Hàn Thanh Túc bật đèn, “Tôi xem video thấy người say nôn sặc chết, ra xem cậu còn sống không.”
Lâm Mộc Hàn liếc đồng hồ: “3 giờ rưỡi rồi mà chưa ngủ?”
“Chậc, không ngủ được.” Hàn Thanh Túc gãi đầu, lại nghi hoặc nhìn y, “Tôi đâu biết nấu canh giải rượu.”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn, không hiểu.
“Có ai nấu canh giải rượu mà bỏ nguyên củ tỏi vào không?” Hàn Thanh Túc nhíu mày.
“…Ừ.” Lâm Mộc Hàn ậm ừ.
“Vậy sao lúc đó cậu còn uống hết?” Hàn Thanh Túc khó hiểu.
“Chưa từng có ai nấu cho em.” Lâm Mộc Hàn mặt tỉnh bơ, “Hơn nữa, so với chén canh đó, mấy món khác còn mặn hơn.”
Hàn Thanh Túc trừng mắt: “Vào giường ngủ đi.”
“Không cần, sắp sáng rồi.” Lâm Mộc Hàn nói, “Em dậy sớm lái xe.”
“Một mình tôi không ngủ được.” Hàn Thanh Túc cáu, “Bớt cãi.”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn, rồi quay người vào phòng ngủ.
Hàn Thanh Túc theo sau tắt đèn. Vừa nằm xuống, Lâm Mộc Hàn kéo chăn áp sát, từ phía sau ôm lấy eo hắn, siết chặt.
“Tôi không định kết hôn.” Hàn Thanh Túc nhíu mày, “Suốt đời cũng không.”
Lâm Mộc Hàn hôn nhẹ lên vai hắn.
“Biết rồi.”