Chương 15: Bước ra khỏi nhà

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết

Chương 15: Bước ra khỏi nhà

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không phải phép cho lắm.
—— oOo ——
Sau trận tuyết tan, Lâm Mộc Hàn quay về cuộc sống thường ngày bận rộn. Hàn Thanh Túc suốt ngày ngủ li bì, chỉ tỉnh dậy khi trận tuyết thứ hai rơi xuống, vẻ mặt tỉnh táo trở lại.
"Tìm việc à?" Lâm Mộc Hàn vừa gắp thức ăn thì ngưng lại, nhìn lên Hàn Thanh Túc, "Sao đột nhiên lại muốn tìm việc?"
"Cũng không thể cứ để cậu nuôi mình mãi, cục cưng của tôi." Hàn Thanh Túc nhặt một hạt đậu phộng bỏ vào miệng, "Dù gì cũng thử làm xem sao, chẳng lẽ cậu muốn tôi suốt ngày chỉ ăn canh nhạt như thế này?"
"…" Lâm Mộc Hàn nhìn miếng cá đã gỡ xương xong, đặt đũa xuống.
"Chủ yếu là khẩu vị của tôi nặng lắm." Hàn Thanh Túc đá nhẹ vào cẳng chân y dưới bàn, "Tôi ở nhà buồn đến chết mất, tiện thể giảm gánh nặng kinh tế cho cậu cũng tốt. Cứ thế này sẽ chết đói mất. Bạn nhỏ Lâm, hãy cho tôi cơ hội đi làm đi, tôi phải tự kiếm tiền sống chứ."
Lâm Mộc Hàn lại cúi xuống gỡ xương cá cho hắn, Hàn Thanh Túc háo hức chờ đến lượt mình, nhưng y lại nhét miếng cá đó vào miệng mình: "Được rồi."
"Cá của tôi!" Hàn Thanh Túc tiếc rẻ. Miếng cá đáng lẽ ra là của hắn đã bị y nuốt mất.
"Tay làm hàm nhai." Lâm Mộc Hàn đổ hết thức ăn còn lại vào chén mình, chỉ chừa canh, nói, "Anh, rửa nồi đi. Lấy rau cải trong tủ lạnh, đổ nước vào, đó mới gọi là canh nhạt."
Hàn Thanh Túc nhìn y tức tối.
"Anh đi làm, cơm còn không có ăn." Lâm Mộc Hàn nhìn thẳng vào mắt hắn.
Hàn Thanh Túc khoanh tay bất mãn: "Sao, khinh thường tôi à?"
"Anh còn nhớ mình học trường đại học nào không?" Lâm Mộc Hàn hỏi.
Hàn Thanh Túc nhướng mày.
"Hơn mười năm rồi, anh chưa từng đi làm, không có kinh nghiệm gì. Ngay cả sơ yếu lý lịch còn không biết viết, biết dùng phần mềm văn phòng không? Với tình trạng hiện tại, công việc tốt nhất anh có thể kiếm được là bán hàng, phải gọi điện thoại, chạy việc, nhún nhường… Anh không chịu nổi đâu."
Hàn Thanh Túc càng nghe càng bực: "Cậu xem thường tôi đấy à?"
"Tôi chỉ nói thật thôi." Lâm Mộc Hàn nhìn hắn, "Anh thà bị ép đến Vu Thành, còn hơn là không xu dính túi mà phải cầu cạnh người khác."
Hàn Thanh Túc cười khẩy: "Vớ vẩn, tôi cầu cạnh cậu còn chưa đủ à?"
"Trên giường không tính." Lâm Mộc Hàn thản nhiên nói.
"Tôi…" Hàn Thanh Túc ném một chiếc đũa, "Lâm Mộc Hàn, cậu không muốn tôi ra khỏi cửa thì nói, đừng ép tôi phải đánh cậu."
Lâm Mộc Hàn thở dài: "Vậy mai tôi cùng anh đi tìm việc."
"Tôi tự đi!" Hàn Thanh Túc không còn tâm trạng ăn cơm, đứng dậy bỏ đi, nhưng chỉ hai bước đã quay lại, xấu hổ biến thành tức giận: "Tôi có bao giờ cầu cạnh cậu trên giường đâu!"
Lâm Mộc Hàn đứng dậy, cởi áo, tiến về phía hắn.
"Đù." Hàn Thanh Túc lẩm bẩm một tiếng. Không biết cậu nhãi này lấy sức ở đâu mà dai thế, nếu thật sự xảy ra va chạm, hắn không chắc mình có thể khống chế được y.
Hắn lùi lại vài bước, nhân tiện liếc nhìn cái bụng săn chắc của y, theo bản năng đưa tay sờ sờ: "Nhãi nhãi, ngày nào cũng lái xe mà vẫn giữ dáng vậy?"
Lâm Mộc Hàn ép hắn đến tận sát tường, nắm cổ tay hắn kéo xuống, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống: "Không gợi cảm thì làm sao dụ được anh?"
Hàn Thanh Túc tặc lưỡi: "Cậu bình tĩnh một chút, tôi đang nghiêm túc cãi nhau với cậu đây."
"Anh muốn ra ngoài cũng được, nhưng phải quay về." Lâm Mộc Hàn quỳ một gối xuống sô pha, ép người hắn xuống: "Anh à, tôi không cho anh ra ngoài là vì muốn bảo vệ anh. Ngoài kia không có ai yêu anh như tôi đâu."
Hàn Thanh Túc bị y ép ngẩng đầu, nheo mắt nói: "Mẹ nó, tôi đi tìm việc mà cũng cần người yêu tôi à? Cậu bị điên hả?"
Lâm Mộc Hàn nhẹ nhàng xoa môi hắn, cười: "Có dám cá với tôi không? Anh tìm việc cũng không thể cầm cự nổi ba ngày."
"Nếu vượt qua ba ngày thì sao?" Hàn Thanh Túc vòng eo y một cái, "Đến lượt tôi, thế nào?"
Lâm Mộc Hàn nhếch môi: "Anh không thích ở dưới à?"
"Má." Hàn Thanh Túc chửi thề, "Tôi trước nay chỉ ở trên, đều tại cậu không biết xấu hổ. Cần tôi kể hết mấy trò bẩn thỉu của cậu không?"
Lâm Mộc Hàn cười, trèo lên vai hắn: "Rõ ràng là thích."
Hàn Thanh Túc càng thêm bực bội.
Nhưng Lâm Mộc Hàn vẫn dùng hành động bắt hắn diễn lại màn cầu xin lần nữa. Khi hắn bị ép xuống sô pha, y cắn vào tai hắn, thì thầm: "Anh, giờ giả vờ tôi là ông chủ phỏng vấn anh đi, anh định giới thiệu bản thân thế nào?"
Trán Hàn Thanh Túc nổi gân xanh, ghế sô pha bị hắn siết nhăn nheo, cắn răng nói: "Tôi… Mả cha cậu, Lâm Mộc Hàn, tôi g**t ch*t cậu…"
"Ừm, sắp chết rồi." Lâm Mộc Hàn cười, "Sướng chết."
Buổi phỏng vấn giả đương nhiên thất bại, bởi người phỏng vấn không mấy thiện cảm, toàn mắng chửi ỏm tỏi, không tôn trọng ông chủ chút nào. Ông chủ lại nham hiểm, muốn bóc lột hết sức, cuối cùng Hàn Thanh Túc phải vứt hết thể diện xin tha, nhục nhã vô cùng.
Sáng hôm sau, Hàn Thanh Túc chải đầu tỉ mỉ, mặc áo lông che hết những vết hôn mê trên cổ. Nếu không phải hôm qua quá tức giận, chắc y đã cắn nát mặt hắn, khiến hắn không thể gặp ai.
"Ngay cả mấy thằng xui xẻo trong phim zombie cũng không bị cắn thảm như tôi." Hàn Thanh Túc đánh bật tay y không chịu yên, "Lâm Mộc Hàn, mẹ nó cậu đúng là chó điên."
Lâm Mộc Hàn đưa áo khoác cho hắn: "Thật sự không cần tôi đưa anh đi à?"
"Tự lái xe của cậu đi." Hàn Thanh Túc giật áo khoác, khi ra khỏi cửa còn quay đầu lại, "Không được theo dõi tôi."
Lâm Mộc Hàn làm vẻ mặt vô tội, cười: "Anh tưởng tượng quá rồi, tôi không h*m m**n kiểm soát đến thế đâu."
Hàn Thanh Túc cười nhạt, quay người đóng sầm cửa.
Lâm Mộc Hàn dụi mũi, mở điện thoại, thấy chấm đỏ đi xuống lầu, dừng lại ở dưới. Y chờ một lúc, cầm điện thoại bước ra, quả nhiên nhặt được một cái nút nhỏ màu đen trên hiên nhà, như thể đang cười nhạo y.
Sắc mặt Lâm Mộc Hàn biến sắc, y chạy nhanh vài bước, thấy Hàn Thanh Túc đã lên taxi, thấy hắn xuống lầu còn nở một nụ cười đắc ý. Cách lan can và vành đai xanh, y áp mặt vào cửa kính, giơ ngón giữa lên.
Lâm Mộc Hàn biến sắc, nhìn sang lan can bên cạnh, chạy mấy bước, trèo qua vành đai xanh, nhảy ra chắn đầu xe taxi.
Tài xế phanh gấp, tức giận chửi: "Muốn chết à!? Có bị điên không!? Muốn chết thì tránh xa ra, mẹ kiếp đừng giở trò ăn vạ!"
Lâm Mộc Hàn đứng chắn trước xe, lạnh lùng nhìn Hàn Thanh Túc ngồi phía sau.
Hàn Thanh Túc chửi thầm, nói với tài xế: "Xin lỗi, bạn tôi, tiền đây."
Tài xế nghe xong càng tức giận, mắng cả Hàn Thanh Túc: "Các người không biết sợ à?! Nhà tôi có già có trẻ cần nuôi, mẹ nó muốn chơi trò k*ch th*ch thì đừng lôi tôi vào!"
Hàn Thanh Túc đưa tiền, tài xế nháy mắt hạ hỏa, nói nhẹ: "Không cần nhiều thế."
"Bồi thường tinh thần." Hàn Thanh Túc mở cửa xuống xe, lôi Lâm Mộc Hàn sang bên. Lâm Mộc Hàn bị kéo lảo đảo, suýt ngã vào chậu cây, lại bị hắn kéo ngược về: "Mẹ nó đứng vững đi!"
Tài xế bấm còi, hạ kính nói: "Có gì từ từ nói nhé."
Rồi vui vẻ lái xe đi.
Hàn Thanh Túc nghẹn ngào, nghiến răng nghiến lợi nhìn Lâm Mộc Hàn: "Cậu muốn chết thì đừng liên lụy người khác được không?"
Lâm Mộc Hàn nhìn chằm chằm hắn: "Sao anh vứt máy định vị?"
"Mẹ kiếp…" Hàn Thanh Túc tức tối vò đầu, "Tôi hỏi cậu, người bình thường nào ra khỏi nhà mà còn phải mang máy định vị à?"
"Anh muốn chạy trốn." Lâm Mộc Hàn lạnh lùng nói.
"Má, tôi không báo cảnh sát là đã nể mặt cậu lắm rồi." Hàn Thanh Túc ê răng nói, "Cậu đếm xem cậu gắn bao nhiêu thiết bị trong nhà đi, tôi ngày ngày sống trong hiện trường án mạng còn tâm lý vững vàng lắm, đại ca à, tôi không trốn, chẳng lẽ chờ cậu phát điên?"
Ánh mắt Lâm Mộc Hàn lạnh lẽo: "Hàn Thanh Túc, anh nhịn giỏi thật."
Tận giây cuối trước khi chắn xe, y vẫn nghĩ Hàn Thanh Túc thật sự muốn đi tìm việc. Hắn tỏ ra quá bình thường, quá tự nhiên, như thể chỉ ra ngoài một chuyến.
"Cậu có bệnh thì trị đi, đừng lôi tôi vào." Hàn Thanh Túc bất đắc dĩ thở dài, "Lâu nay cũng đủ rồi, em trai à, cậu nên quay về cuộc sống của mình đi."
"Anh có ý gì?" Lòng y chùng xuống, "Anh lại muốn chia tay với tôi sao?"
"Chúng ta thành đôi khi nào?" Hàn Thanh Túc sợ hãi nói.
Lâm Mộc Hàn cười lạnh: "Vậy là anh định chia tay qua tin nhắn?"
"Gặp dịp sẽ chơi thôi. Cậu còn phải nuôi gia đình, tôi còn nhiều chuyện phải giải quyết, không rảnh chơi trò yêu thương với cậu." Hàn Thanh Túc tức tối vò đầu.
"Anh sợ cái gì?" Lâm Mộc Hàn tiến lại gần, "Tôi làm sai gì, hay anh sợ mình sẽ thật sự yêu tôi?"
Hàn Thanh Túc tức giận: "Tôi sợ cái gì!"
"Một ngày trước khi chia tay, anh còn hứa hôm sau sẽ cùng tôi về nhà." Lâm Mộc Hàn nhìn thẳng hắn, "Bây giờ về nhà rồi, sao anh lại muốn chạy?"
Hàn Thanh Túc xấu hổ, đẩy vai y: "Chạy cái mẹ gì, tôi muốn đi đâu thì đi, đừng ép… ép nữa là ngã vào chậu cây mất!"
Lâm Mộc Hàn bất đắc dĩ lùi lại nửa bước: "Anh định đi đâu?"
"Tìm việc thôi." Hàn Thanh Túc thoáng nhìn thấy gương mặt tái nhợt của y, phát hiện bàn tay y đang chảy máu ròng ròng. Hắn nắm cánh tay y nhìn kỹ, quả nhiên là một vết cắt dài, máu me bê bết, "Cái rào chắn đó cao ba mét, sao cậu không bay qua luôn?"
Lâm Mộc Hàn mím môi không đáp, cánh tay run lẩy bẩy. Hàn Thanh Túc thề y có thể nhìn thấy sát khí tỏa ra từ đôi mắt tên điên này.
"Cậu…" Hàn Thanh Túc bị y nhìn đến lạnh sống lưng, tức giận đá y một cái, "Dẹp đi, về nhà."
Lâm Mộc Hàn dùng bàn tay đầy máu nắm lấy tay hắn, ép hắn cùng mình đan mười ngón tay vào nhau.
Hàn Thanh Túc bị y kéo đi, suýt trượt té vì tuyết đọng dưới chân, căm giận nói: "Đừng run nữa, tay cậu có điện à?"
Lâm Mộc Hàn quay đầu: "Vậy anh chặt đi."
Hàn Thanh Túc không kịp phản ứng, bất ngờ nhìn thấy nước mắt trên mặt y, sửng sốt: "Đệt, cậu làm sao vậy?"
Lâm Mộc Hàn im lặng quay mặt đi.
Đi được vài bước, Hàn Thanh Túc đầu hàng, thở dài, đưa tay lau nước mắt cho y: "Cậu khóc cái gì? Chuyện gì mà khóc? Tôi thật sự muốn ra ngoài tìm việc thôi mà… Lâm Mộc Hàn, cậu mạnh mẽ lên, đừng khóc nữa, tôi xin cậu đấy."
Lâm Mộc Hàn ôm chặt hắn.
Hàn Thanh Túc suýt nghẹt thở, thở hổn hển trong vòng tay y.