Chương 28: Tác Phẩm Nghệ Thuật

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết

Chương 28: Tác Phẩm Nghệ Thuật

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đậu má, đúng là người trong bức ảnh nghệ thuật kia.
—— oOo ——
Hàn Thanh Túc quả nhiên đi cùng ba vệ sĩ.
Lâm Mộc Hàn nhìn đại thiếu gia họ Hàn vẫy tay ra hiệu, lập tức một vệ sĩ thân hình to lớn bước tới giúp y dắt xe đạp công cộng, hai người còn lại thì hai bên trái phải dẫn đường, hộ tống hắn vào chiếc siêu xe đậu bên vệ đường.
Hàn Thanh Túc ngồi đối diện, chân bắt chéo, ánh mắt rạng rỡ hứng thú: “Không sợ tôi bắt cậu nhốt xuống tầng hầm à? Nhà tôi thật sự có tầng hầm đó.”
Lâm Mộc Hàn im lặng nhìn hắn: “Chỉ cần là anh, em muốn làm gì cũng được.”
“… Mịa.” Hàn Thanh Túc bực bội chửi thầm, giẫm đôi giày da lên ống quần jean của Lâm Mộc Hàn, nhướng mày nói, “Vậy thì trước tiên cậu cúi xuống lau sạch giày tôi đi.”
Lâm Mộc Hàn liếc hắn một cái, đưa tay nắm lấy mắt cá chân, nhẹ nhàng bóp hai cái, khàn giọng nói: “Anh, giẫm mạnh hơn một chút nữa đi.”
Hàn Thanh Túc nheo mắt, định rút chân về nhưng mắt cá đã bị giữ chặt. Hắn nhíu mày, thì Lâm Mộc Hàn đột nhiên tiến gần, quỳ một gối trước mặt hắn.
Hàn Thanh Túc cười khẩy: “Mẹ nó, cậu định quỳ xin ở đây à…”
Một tay Lâm Mộc Hàn âu yếm vuốt dọc theo cổ chân hắn, tay còn lại tháo thắt lưng, cúi đầu cắn nhẹ kéo khóa xuống, ngẩng lên nhìn hắn bằng ánh mắt trong trẻo lạnh lùng: “Anh, anh định nói gì cơ?”
Hàn Thanh Túc lập tức nghẹn họng. Hắn nuốt nước bọt, chửi thề một tiếng.
May mà chiếc xe này có tấm chắn che giữa ghế trước và ghế sau. Tóc Lâm Mộc Hàn hơi ẩm, toả ra chút hơi ấm. Hàn Thanh Túc ấn mạnh lên gáy y, hơi thở bỗng trở nên gấp gáp. Phong cảnh ngoài cửa xe vụt qua nhanh chóng, ánh đèn đường loang thành những vệt sáng dài, khiến cả ý thức hắn cũng mông lung theo.
Chiếc xe bị chạy lòng vòng hai vòng mới từ từ dừng lại. Hàn Thanh Túc giật mạnh mái tóc Lâm Mộc Hàn, buộc y ngẩng đầu, đè nén cảm xúc dâng trào: “Mẹ nó, cậu cũng biết nịnh hót đúng lúc nhỉ.”
“Em sợ anh ra hiệu cho bọn họ đánh em thôi.” Môi Lâm Mộc Hàn đỏ ửng bất thường, ánh mắt nhìn hắn như miếng thịt béo vừa chực rơi vào miệng, “Dù đám bạn em có nhiều tiền đến đâu thì thanh HP cũng không dư dả mấy.”
Hàn Thanh Túc lơ đễnh lau sạch vết bẩn trên mặt y, lại còn chưa đã ghiền, xoa nhẹ mái tóc kia thêm chút nữa, hừ cười: “Xem như cậu qua được vòng phỏng vấn.”
Lâm Mộc Hàn liếm khóe môi, cười khẽ đầy ẩn ý: “Vòng hai vòng ba em cũng sẵn sàng, thi viết hay làm gì cũng được.”
Hàn Thanh Túc kéo quần lên, bước xuống xe: “Mẹ nó, đúng là hạ lưu.”
Lâm Mộc Hàn, dù hạ lưu đến mức mặt người dạ thú, vẫn ngoan ngoãn theo hắn xuống xe.
Căn hộ của Hàn Thanh Túc là một chung cư cỡ vừa. Trước kia, Hàn Hiên vẫn còn chút hy vọng với đứa con trai cả này, ép hắn vào công ty. Nhưng dù vậy, đại thiếu gia vẫn tranh thủ giờ nghỉ trưa chạy đến đây hẹn hò với bạn trai.
Tiếc thay, dù người yêu nhỏ nhắn xinh đẹp như hoa, lại còn được hắn đưa vào văn phòng làm trợ lý, cũng không thể giúp hắn trụ lại công ty được trọn một tháng. Sau khi tình cờ bị cha phát hiện, không ngoài dự đoán, hai cha con cãi nhau một trận, rồi hắn dứt khoát bỏ việc, không thèm làm nữa.
Rõ ràng là một tên khốn đáng ghét đến tận xương.
Hàn Thanh Túc thử vài mật khẩu mới mở được cửa. Vừa bước vào, ánh mắt đã dính chặt vào bức ảnh nghệ thuật đen trắng ở cuối hành lang – một cảnh khiến hắn giật mình hoảng hốt: “Má ơi!”
Hắn theo phản xạ định đóng sập cửa lại, nhưng đã quá muộn. Lâm Mộc Hàn dùng tay giữ chặt cửa, chậm rãi bước vào, đối diện với bức ảnh ấy.
Một bức ảnh rất độc đáo: dáng người thanh nhã của người thiếu niên hiện lên rõ nét, hình thể quyến rũ nhưng không hề dung tục, nét gợi cảm ẩn hiện sau vẻ thanh khiết – rất nghệ thuật…
Nếu như đó không phải là một bức ảnh khỏa thân.
“Anh à, ai mới thật sự là kẻ hạ lưu?” Lâm Mộc Hàn quay người đóng cửa, ánh mắt nhìn thẳng vào Hàn Thanh Túc.
Hàn Thanh Túc hơi ngượng, gãi mũi: “Căn nhà này đã bảy tám năm rồi không ai ở, đó là ảnh của bạn trai cũ tôi.”
“Người này không phải Sở Cảnh Nguyên.” Lâm Mộc Hàn liếc qua cách bài trí trong nhà – ấm cúng và tao nhã, rõ ràng không phải gu của Hàn Thanh Túc – “Bạn trai cũ nào vậy?”
Hàn Thanh Túc thực sự quên sạch việc này. Hắn chỉ nhớ mình có căn hộ, chứ chẳng còn chút ký ức nào về bức ảnh. Hắn chăm chú nhìn, suy nghĩ mãi cũng không tài nào nhớ ra tên họ đối phương là gì, chỉ nhớ người này làm nghệ thuật, phóng khoáng, biết chơi, còn lý do chia tay thì đã quên từ lâu.
“Sao, vẫn còn vấn vương à?” Lâm Mộc Hàn cười hỏi.
“Không, tôi gọi người đến dọn dẹp một chút.” Hàn Thanh Túc rút điện thoại ra, “Luôn tiện vứt luôn cái này đi.”
“Không cần, em tự làm được.” Lâm Mộc Hàn nhìn thẳng vào mắt hắn, “Anh à, đừng nhìn nữa, mắt dán chặt vào rồi kìa.”
“Tôi rảnh rỗi quá chắc?” Hàn Thanh Túc bực bội nhíu mày, “Cậu đừng có châm chọc nữa, tên người ta tôi còn quên sạch trơn.”
“Phải rồi, mấy tháng trước anh còn chẳng nhớ tên em là gì nữa.” Lâm Mộc Hàn khẽ cười.
“Chậc.” Hàn Thanh Túc đưa mật khẩu cho y, “Lại đây lấy vân tay.”
Lâm Mộc Hàn không nói thêm, bước tới nhập vân tay, nhân tiện xoá luôn dấu vân tay của người bạn trai cũ nào đó. Hai người đứng sát nhau, Lâm Mộc Hàn bỗng nghiêm túc nói: “Anh à, nếu anh chụp kiểu ảnh này, chắc chắn cũng đẹp mê hồn. Em chỉ cần nhìn thôi cũng đã nóng cả người mất một ngày.”
“…” Hàn Thanh Túc nghiêng đầu nhìn y, “Cậu vẫn chưa chịu dừng à? Làm như cậu là người yêu tôi vậy.”
Lâm Mộc Hàn thở dài: “Người xưa nói chẳng sai, rể đến nhà thì không còn giá nào cả.”
“Cút đi.” Hàn Thanh Túc tức giận hất tay y ra, “Tám giờ sáng mai đưa tôi đến công ty, tạm biệt.”
Hắn mở cửa định đi, Lâm Mộc Hàn lại một tay đóng sập cửa lại, nhíu mày hỏi: “Anh không ở lại đây à?”
“Tôi thích ở đâu là quyền của tôi.” Hàn Thanh Túc ngẩng đầu, kênh kiệu nhìn y, “Tránh ra.”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn thật lâu, rồi mới kéo cửa mở ra: “Vậy em đưa anh về.”
“Đưa cái đếch gì, đưa tới đưa lui mất cả đêm chẳng làm được chuyện gì.” Hàn Thanh Túc dùng mu bàn tay vỗ nhẹ lên vai y, “Tiểu Lâm à, ráng kiếm tiền đi, nghe chưa.”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn bước vào thang máy, mới từ từ khép cửa lại. Y đứng nhìn chằm chằm bức ảnh nghệ thuật kia một lúc lâu, rồi cười khẩy một tiếng, lấy điện thoại ra. Tin nhắn của Cố Vạn Thanh lập tức tràn ngập màn hình.
“Sở Cảnh Nguyên này quả thật không phải dạng vừa.”
“Chẳng trách hắn có thể giữ chân được loại phong lưu như Hàn Thanh Túc. Nếu hắn là con gái, tôi chắc chắn đã cưới vội rồi.”
“Lâm à, chúng ta thua không oan.”
Sau đó là một tấm ảnh: Sở Cảnh Nguyên mặc vest trắng tinh, ngồi trong phòng ăn, góc nghiêng thanh tú, nhã nhặn nâng ly rượu đỏ, ánh mắt hơi nghiêng như vừa phát hiện có người chụp lén.
“Má, thấy tôi rồi.”
Rồi là một loạt tin nhắn.
Sau đó là hai bảng báo cáo và tài liệu.
Lâm Mộc Hàn chăm chú nhìn điện thoại một lúc, rồi gửi tin nhắn cho Cố Vạn Thanh.
Vài giây sau, Cố Vạn Thanh gọi điện tới.
“Ý anh là sao?” Cố Vạn Thanh hỏi gắt.
“Tôi sắp vào nhà họ Hàn nằm vùng.” Lâm Mộc Hàn mở cửa sổ thông gió.
“Xin hỏi một chút, bên đó giao cho anh chức vụ gì?” Cố Vạn Thanh hỏi, “Nếu anh chỉ định tưới chết cây phát tài nhà họ thì ngay cả Amy Ngụy cũng làm được.”
“Amy Ngụy là ai?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Lễ tân mới của công ty mình, mới tưới chết hai cây phát tài rồi. Tôi định phái cô ấy sang nhà họ Hàn nằm vùng.” Cố Vạn Thanh chửi thề, “Má nó, sống kiểu đó cũng được à?”
“Không được thì ly dị.” Lâm Mộc Hàn cười khẽ, “Tôi được làm tài xế kiêm trợ lý cho Hàn Thanh Túc, tối nay được phân một căn chung cư, vừa bước vào đã thấy ảnh khỏa thân nghệ thuật của bạn trai cũ hắn, tôi còn phải cố kìm mình không ném hắn từ tầng 27 xuống.”
“…” Cố Vạn Thanh lặng lẽ cúp máy.
Sếp Lâm thật sự vì công ty mà hy sinh quá nhiều.
Ngày hôm sau, Lâm Mộc Hàn đến đúng giờ, nhưng không ngoài dự đoán – Hàn Thanh Túc vẫn chưa dậy.
Y nhìn cửa sổ kính sát đất mới thay ở tầng hai, lại gọi điện thêm lần nữa. Một lúc lâu sau, đầu dây kia mới có người nghe: “Ơi?”
“Không phải anh bảo hôm nay đi làm sao?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Ò.” Hàn Thanh Túc ngáp dài, “Không sao, đến kịp giờ ăn trưa là được.”
Đến công ty thì đã gần 10 giờ.
Tòa nhà văn phòng của tập đoàn họ Hàn nằm ở vị trí đắc địa, nhưng đã bị bán đi. Dù thu được một khoản lớn, vẫn không thể nào lấp đầy cái hố tài chính khổng lồ. Hiện tại, họ chỉ còn giữ được phân nửa tòa nhà, bên trong cũng xuất hiện thêm nhiều công ty mới. Không ít người từng xem tin tức, nhận ra gương mặt của tên bại gia tử Hàn Thanh Túc.
Dọc đường đi, ánh mắt dò xét đổ dồn về phía hắn tứ phía.
“Này, nhìn kìa, đại thiếu gia nhà họ Hàn…”
“À, Hàn Thanh Túc, cái tên bị lừa tiền đó.”
“Trời đất, nhưng mà công nhận là đẹp trai thật…”
“Đẹp trai thì cũng không mài ra tiền được, dám mặt dày đến đây à.”
Có người chụp lén, có người cúi đầu gõ điện thoại lia lịa – ai nấy đều háo hức, vừa chế giễu vừa hóng chuyện.
Lâm Mộc Hàn nghe xong liền nhíu mày. Hàn Thanh Túc thì hoàn toàn thản nhiên, đứng trong thang máy quay đầu nhướng mày với Lâm Mộc Hàn. Hắn nhân lúc đông người, nép vào góc, tay thò vào áo sơ mi của Lâm Mộc Hàn, sờ soạng một hồi.
“…” Lâm Mộc Hàn lại muốn đập hắn.
Ra khỏi thang máy, y trầm giọng nói: “Họ nói vậy, anh không tức giận chút nào sao?”
“Tôi mà so đo với đám ngu ngốc đó thì đã tức chết từ lâu rồi, đâu cần đợi cậu đến đây chọc tức tôi.” Hàn Thanh Túc nhún vai, khoác vai y bước vào văn phòng tổng giám đốc, “Tôi dẫn cậu đi gặp em trai tôi trước, bảo nó sắp xếp cho cậu một vị trí trong văn phòng tôi. Làm tài xế thì tôi tính riêng. Chịu không? Tôi đối xử với cậu không dám nói là chân thành, nhưng cũng xem như tận tâm tận lực rồi đấy?”
Lâm Mộc Hàn nói: “Anh giỏi thật.”
Hàn Thanh Túc vui vẻ, thấy mặt y căng thẳng, không nhịn được quay sang liếc một cái: “Lâm bé yêu, đừng làm mặt khó đăm đăm vậy, lần đầu vào công ty lớn nên hồi hộp à?”
“… Hơi.” Lâm Mộc Hàn khẽ quay mặt đi, “Anh đi đứng đàng hoàng một chút đi.”
Hàn Thanh Túc bật cười định nói thêm, bỗng đụng phải người bên cạnh, tài liệu trong tay đối phương rơi lả tả xuống đất.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Hàn Thanh Túc vội cúi xuống nhặt giúp.
Lâm Mộc Hàn cũng cúi xuống hỗ trợ. Hai người gần như đồng thời ngẩng đầu – và ngay lập tức, cả hai cùng thầm chửi thề một tiếng.
Đậu má, đúng là người trong bức ảnh nghệ thuật kia.