Chương 29: Chuyện nghề nghiệp

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết

Chương 29: Chuyện nghề nghiệp

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cậu làm nghề gì?”
—— oOo ——
Người trong tấm ảnh nghệ thuật nhận ra Hàn Thanh Túc, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường, bực bội và chút ngạc nhiên.
“Cảm cám.” Anh ta nói với Lâm Mộc Hàn, lấy tài liệu từ tay hai người rồi bước đi.
“Hả?” Hàn Thanh Túc quay đầu nhìn theo, nhưng Lâm Mộc Hàn đã túm gáy kéo lại.
“Nhìn gì?” Y gằn từng chữ qua nụ cười.
Hàn Thanh Túc chỉ vào người đó, ánh mắt đầy nghi vấn: “Cậu không nhận ra sao? Tấm ảnh đó đó, thế mà vẫn còn làm ở đây.”
Hắn thật sự quá bình thản, Lâm Mộc Hàn tức giận nhưng cố cười lạnh: “Tiện cho cậu nối lại tình xưa à?”
“Nối cái quái gì, cậu ta nhìn tôi như nhìn đống phân bên đường.” Hàn Thanh Túc chặc lưỡi.
Lâm Mộc Hàn không nói nên lời: “Đừng nói về mình như thế.”
Khác gì mắng y là chó.
Hàn Thanh Túc nói: “Không đủ khích, giống như ánh mắt khinh thường của cậu khi nhìn tôi năm xưa vậy.”
Cánh tay Lâm Mộc Hàn sau cổ Hàn Thanh Túc siết chặt: “Anh này, đừng ăn cháo lỏng mà nói chuyện, giữ chút đạo đức đi.”
“Yên tâm, tôi rất chung thủy.” Hàn Thanh Túc ngạo mạn nói, “Cùng lắm thì đá cậu rồi theo đuổi cậu ta…”
Lâm Mộc Hàn đột nhiên thả lỏng tay.
“Mẹ nó, muốn bẻ cổ tôi thì dùng hai tay còn hơn.” Hàn Thanh Túc vén cổ áo, xoay đầu một chút.
Lâm Mộc Hàn lạnh lùng: “Đừng nói nhảm, anh đầy bạn trai cũ thế, em ghen đến bao giờ cho xong?”
“Cũng đúng.” Hàn Thanh Túc gật đầu, “Cậu cứ nhắm vào Sở Cảnh Nguyên, mấy người khác tôi chả nhớ tên tuổi. Hai đứa cãi nhau không tiện.”
“…” Bây giờ Lâm Mộc Hàn muốn vặn cổ hắn thật.
“Cậu nói xem, không phải cậu ta và Sở Cảnh Nguyên cấu kết lừa tôi đó chứ? Mẹ nó dám lắm.” Hàn Thanh Túc thì thầm với y.
“Tưởng tượng của anh phong phú thật.” Lâm Mộc Hàn nói.
“Thôi đi, giao cậu nhiệm vụ đầu tiên: điều tra xem cậu ta với Sở Cảnh Nguyên có thông đồng không.” Hàn Thanh Túc cười tủm tỉm vỗ vai y, “Tiểu Lâm, đừng phụ lòng tôi nhé.”
Lâm Mộc Hàn trợn mắt nhìn hắn, nhưng tên này đã ung dung bước vào văn phòng Hàn Thanh Nhiên.
Lần tiếp xúc này, không khí giữa Hàn Thanh Nhiên và Lâm Mộc Hàn vẫn ngượng ngập. Suy cho cùng, nếu không có Hàn Thanh Túc chặn chân năm xưa, biết đâu họ đã thân thiết từ lâu. Hơn nữa, mới hai hôm trước, Hàn Thanh Nhiên còn phải mang theo vệ sĩ vừa đánh vừa dỗ mới giành lại được Hàn Thanh Túc từ tay Lâm Mộc Hàn. Bây giờ lại nằng nặc đòi thuê y làm trợ lý kiêm tài xế, đúng là khùng.
Nhưng cậu vẫn sắp xếp ổn thỏa. Lâm Mộc Hàn rời đi làm thủ tục nhận việc, Hàn Thanh Nhiên ngồi sau bàn làm việc, nhìn chằm chằm ông anh: “Cho em lời giải thích.”
“Giải thích gì?” Hàn Thanh Túc nằm ườn trên ghế sofa, gác chân lên bàn trà, “Yêu đương tan hợp là chuyện thường. Cậu ta bám riết tôi, sống chết không chịu rời. Tôi biết làm sao đây? Hơn nữa cậu ta chẳng quen ai ở thành phố A, không thể ép người ta đường cùng. Lỡ nào ngày nào đó cậu ta nghĩ quẩn, kéo tôi cùng chết thì chết.”
Hàn Thanh Nhiên hỏi: “Vậy sau này anh tính sao?”
“Tính sau.” Hàn Thanh Túc nhún vai thản nhiên.
“Anh Lâm là người tốt, nếu anh không thích thì nên nói rõ, đừng làm người ta tổn thương.” Hàn Thanh Nhiên biết rõ tính khí ông anh, không chừng hắn chưa từng nhai lại nên thấy nhai lại mới mẻ, sau khi hết mùi vị sẽ vứt bỏ.
“Cậu ta là người tốt?” Hàn Thanh Túc cười nhạo, “Nếu cậu ta là người tốt thì tên của tôi viết ngược luôn.”
Hàn Thanh Nhiên nhíu mày: “Anh…”
“Thôi.” Hàn Thanh Túc ra hiệu ngậm miệng, “Mới tí tuổi đầu mà lắm lời hơn ông già, bớt xen vào chuyện của tôi đi.”
Hàn Thanh Nhiên không nói nữa.
Cậu không nói, Hàn Thanh Túc lại thấy im lặng khó chịu, vung tay ném cho cậu một tấm thẻ.
“Cái gì?” Hàn Thanh Nhiên cầm lên, tỏ vẻ nghi ngờ.
“Công ty thiếu tiền phải không? Xem trong này có thể cầm cự bao lâu.” Hàn Thanh Túc bực bội nói, “Cho mượn thôi, khi nào có tiền nhớ trả.”
Nghe giọng hắn, số tiền không ít. Hàn Thanh Nhiên sửng sốt: “Anh lấy đâu ra nhiều tiền vậy?”
“Bớt hỏi.” Hàn Thanh Túc không muốn nói.
“Anh.” Hàn Thanh Nhiên nghiêm giọng, “Anh nhất định phải nói cho em biết nguồn gốc, không thì…”
“Từ tôi đây.” Hàn Thanh Túc nhíu mày, “Có hai công ty ở nước ngoài, vốn dĩ chỉ mở chơi. Tôi đổ tiền vào không ít, muốn bán từ lâu rồi. Mấy ngày nay tiền mới về. Cậu muốn lấy không thì lấy, không thèm thì thôi.”
Hàn Thanh Nhiên sửng sốt: “Anh? Có công ty ở nước ngoài?”
“Cậu định nói gì?” Hàn Thanh Túc càng lúc càng bực.
Hàn Thanh Nhiên ngạc nhiên: “Anh mạnh mẽ quá.”
Cậu xông tới dang hai tay, nhìn như muốn ôm. Hàn Thanh Túc bị cậu làm cho ê răng, nhấc chân cản lại: “Tránh ra, ghê chết.”
Hàn Thanh Nhiên đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, không thể tin nổi: “Anh, đừng bảo công ty ở nước D hồi trước bỗng nhiên đến hợp tác với em là của anh đó chứ?”
“Giờ không còn nữa.” Hàn Thanh Túc ngửa mặt nằm trên ghế, “Bực quá, còn hỏi nữa là tôi nhảy xuống cho cậu xem.”
“Được rồi, không hỏi nữa.” Hàn Thanh Nhiên bưng ly cà phê đến: “Anh ơi, uống cà phê.”
“Cậu biết khom lưng uốn gối thật.” Hàn Thanh Túc vẫn khoe khoang trình độ văn chương, “Lần đầu tiên tôi thấy ai cảm ơn đại gia bằng ly cà phê uống dở.”
Ánh mắt Hàn Thanh Nhiên sáng lên. Hồi đó, anh cậu mới tốt nghiệp cấp hai đã dám dẫn cậu trốn nhà đến Bắc Cực xem gấu trắng. Cậu biết anh hai lợi hại thế nào.
“Đó là đi tour!” Hàn Thanh Túc nghe nhắc lại liền xù lông, “Mẹ nó, còn không phải tại cậu lừa tôi rằng Bắc Cực có chim cánh cụt.”
“… Em nghĩ người trên Trái Đất ai cũng biết chim cánh cụt ở Nam Cực.” Hàn Thanh Nhiên chữa cháy, “Nhưng anh có thể né bảo vệ trong nhà, còn kiếm được vé tàu không bị ba mẹ bắt về. Em biết anh thông minh rồi.”
Dù biết khi thấy gấu Bắc Cực không có chim cánh cụt, anh hai tức đến mức suýt đá cậu xuống tàu cho gấu ăn…
Hàn Thanh Túc luôn nghĩ gấu Bắc Cực và chim cánh cụt là hàng xóm. Sau này khi Hàn Thanh Túc bị đưa ra nước ngoài học, Hàn Thanh Nhiên mới thở phào nhẹ nhõm. Ông anh gian dối này của cậu thật là nỗi nhục cho nền giáo dục quốc gia.
Được Hàn Thanh Nhiên khen ngợi, Hàn Thanh Túc cảm thấy thoải mái hơn, lười biếng nói: “Cậu thả tôi vào Phòng Tiếp thị đi, không cần chức cao, chỉ cần đè đầu ổng.”
“Anh, Hàn Kiêu là giám đốc Phòng Tiếp thị, trình độ không tệ.” Hàn Thanh Nhiên nói, “Bác cả thật thà, không làm gì quá đáng.”
Hàn Kiêu là anh họ của họ, quan hệ không thân nhưng cũng không quá tệ, Tết vẫn ngồi cùng bàn ăn.
“Không việc gì, tôi đơn thuần ngứa mắt ổng. Công ty sắp đi đời rồi, có ổng hay không cũng như nhau.” Hàn Thanh Túc nhướng mày, “Không thì cậu cho tôi chức phó tổng đi? Thật không được nữa thì vào Phòng Tài chính cũng được.”
Hàn Thanh Nhiên lập tức đóng gói ông anh ném đến Phòng Tiếp thị.
Ra đến cửa, Hàn Thanh Túc đột nhiên quay đầu hỏi: “Người vừa ra khỏi văn phòng cậu là ai?”
“Anh định làm gì? Anh Lâm đối với anh toàn tâm toàn ý, anh đừng…”
“Thôi.” Hàn Thanh Túc nóng nảy giơ tay, “Không nói tôi tự tìm.”
“Tổ trưởng Phòng Thiết kế, Mặc Vân Huyên.” Hàn Thanh Nhiên cảnh giác nhìn hắn, “Anh ta kỳ cựu, ở công ty bảy tám năm rồi, anh đừng quậy.”
“Ò…” Hàn Thanh Túc kéo dài giọng. Bảo sao hắn chẳng nhớ tên người này, khó nhớ thật.
“Không bằng đổi thành họ Hắc cho rồi.” [1]
——
Trong nhà ăn công ty, Hàn đại thiếu gia đưa ra ý kiến sau khi báo cáo việc với Lâm Mộc Hàn. Mới 11 giờ rưỡi, nhà ăn không đông. Lâm Mộc Hàn vừa nhận thẻ nhân viên xong đã bị hắn gọi đi ăn cơm. Y mở hộp sữa cho Hàn Thanh Túc, nhìn hắn cau mày lựa khay, vứt hết rau dưa và ớt xanh cho y, rồi thẳng thắn lấy mất miếng thịt bò xào của y.
Lâm Mộc Hàn nhìn khay cơm toàn cá kho của hắn, im lặng hồi lâu, rồi kéo lại gần nhẫn nại lựa xương cho hắn: “Anh không cần nói với em.”
Dưới bàn, Hàn Thanh Túc dẫm lên giày y: “Không nói cho cậu thì lấy gì điều tra chân tướng?”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn: “Anh nghiêm túc à?”
“Tôi cảm thấy vụ tai nạn của ba tôi có vấn đề.” Hắn thì thầm, thần bí nói, “Quá đột ngột, cậu hiểu không? Tôi vào công ty chính là muốn điều tra chuyện này.”
Lâm Mộc Hàn dừng tay: “Cảnh sát nói thế nào?”
“Kết luận là sự cố ngoài ý muốn, không tìm đủ chứng cứ.” Hàn Thanh Túc nói, “Nhưng không có chứng cứ không có nghĩa là không có vấn đề, đúng không cục cưng Lâm?”
Lời này nghe như ám chỉ gì đó, nhưng cũng chỉ như nói về vụ tai nạn của Hàn Hiên. Lâm Mộc Hàn gật đầu: “Em giúp anh.”
“Cảm ơn nhé.” Hàn Thanh Túc nhìn miếng cá đầy đặn rơi vào chén mình, cảm thấy sung sướng, “Có cậu tôi đúng là như hổ mọc thêm cánh, dễ như trở bàn tay. Bắt đầu từ Tiểu Hắc đi, cái tên này nghe đã không giống người tốt rồi.”
“Thanh Túc, anh tìm cậu mãi.” Một người đàn ông mặc vest, giày da bưng khay thức ăn đến, vỗ vai hắn, “Anh nghe nói cậu muốn vào Phòng Tiếp thị?”
“Anh Cửu Suối.” [2] Hàn Thanh Túc cười tủm tỉm, “Sau này phải nhờ anh rồi.”
Nụ cười trên mặt người đàn ông trở nên gượng gạo. Hàn Thanh Túc hất cằm với Lâm Mộc Hàn: “Chào hỏi đi, cục cưng.”
Trước khi Lâm Mộc Hàn kịp mở miệng, người đàn ông đã giơ tay ra trước, cười nói: “Chào cậu, tôi là Hàn Kiêu, Phòng Tiếp thị.”
“Chào giám đốc Hàn.” Lâm Mộc Hàn đứng dậy bắt tay.
Ánh mắt Hàn Kiêu đảo qua hai người, cười nói: “Thanh Túc, sở thích của cậu bền bỉ thật. Anh nhớ hồi trước cậu cũng tự ý dẫn trợ lý vào công ty, kết cục cậu đi rồi trợ lý ở lại, hiện giờ vẫn còn làm ở công ty mình.”
Hàn Kiêu ngoài miệng gọi trợ lý, nhưng bản chất thật sự là gì thì mọi người ở đây đều biết rõ. Gã vẫy tay với phía xa: “Tổ trưởng Mặc, qua đây một chút.”
Mặc Vân Huyên đi tới, thấy Hàn Thanh Túc thì hơi sửng sốt, cười xã giao: “Giám đốc Hàn, anh gọi tôi.”
“Thanh Túc vào Phòng Tiếp thị, bạn bè lâu năm không gặp, ngồi ăn cơm cùng.” Hàn Kiêu tìm vui không sợ to chuyện, “Cậu này là trợ lý mới của Thanh Túc, tôi nhớ ngày xưa cậu cũng từ vị trí ấy đi lên, chỉ có Sở Cảnh Nguyên kia là… ấy, tự nhiên nhắc đến hắn làm gì, ăn cơm ăn cơm.”
Gã chỉ nói mấy câu, sắc mặt ba người đều trở nên khó coi.
Hàn Kiêu cong khóe miệng, chợt nghe Hàn Thanh Túc nói: “Anh Cửu Suối, dạo này chị dâu khỏe chứ?”
“Vẫn khỏe.” Hàn Kiêu nheo mắt.
“Chưa ly hôn à?” Hàn Thanh Túc kinh ngạc nói, “Cũng phải, anh có thể nhịn những chuyện người thường không thể nhịn, giỏi hơn tôi nhiều.”
Hàn Kiêu không cười nổi, ăn hai miếng rồi lấy cớ bận việc rời đi.
Mặc Vân Huyên đẹp trai, tóc dài hơi xoăn buộc sau đầu. Anh ta liếc nhìn Lâm Mộc Hàn hai cái, cười nhạt đầy ẩn ý: “Trợ lý Lâm, tìm bạn trai thì phải mở to mắt ra, có người trời sinh đã không tim không phổi, quen loại người đó thì thà nhặt chó ngoài đường còn hơn.”
“Chậc.” Hàn Thanh Túc ngẩng đầu, khó chịu nhìn Mặc Vân Huyên.
Mặc Vân Huyên trừng mắt đáp trả thù địch. Hàn Thanh Túc vừa định nói thì bị ai đó đạp nhẹ dưới gầm bàn.
“Cảm ơn lời nhắc nhở.” Lâm Mộc Hàn gắp miếng cá đã gỡ xương bỏ vào chén Hàn Thanh Túc, “Anh, ăn đi cho nóng.”
Hàn Thanh Túc đắc ý liếc nhìn Mặc Vân Huyên.
Bữa cơm này, phàm là người bình thường đều ăn không nổi. Mặc Vân Huyên ăn qua loa mấy miếng rồi bỏ đi. Hàn Thanh Túc và Lâm Mộc Hàn tiếp tục thong thả ăn.
Mặc Vân Huyên vừa ra khỏi phòng ăn thì có người đi theo.
“Vân Huyên, sao đại thiếu gia đến công ty vậy?” Mã Duệ tiến lên hỏi.
Mã Duệ và Mặc Vân Huyên đều vào công ty từ thực tập sinh, một người dựa vào năng lực, một người dựa vào quan hệ. Bọn họ là bạn bè lâu năm. Mã Duệ là một trong số ít người biết quan hệ trước kia của Mặc Vân Huyên và Hàn Thanh Túc, hỏi: “Người bên cạnh anh ta là ai?”
Trước kia Sở Cảnh Nguyên ở công ty không cố tình nhắm vào Mặc Vân Huyên, chủ yếu vì hắn chức cao, thân phận là vị hôn phu của Hàn Thanh Túc, hai người không có cơ hội chạm mặt. Nhưng Lâm Mộc Hàn này… Mặc Vân Huyên nhíu mày, cứ cảm thấy mình đã gặp người này ở đâu rồi.
“Trợ lý của Hàn Thanh Túc.” Anh nói.
Mã Duệ hiểu rõ: “Cậu nên cẩn thận.”
“Ngày ngày việc chồng chất, còn cẩn thận cái quái gì.” Mặc Vân Huyên trợn trắng mắt, “Tên đần Hàn Thanh Túc kia thay bồ còn nhanh hơn thay áo. Nếu không phải vì khoản vay mua nhà, tôi đã nghỉ việc lâu rồi.”
“Nói thế, vẫn nên nhanh chóng tìm điểm đến tiếp theo đi.” Mã Duệ nói nhỏ, “Họ Hàn chưa chắc cầm cự hết năm nay, không biết có thưởng cuối năm không nữa.”
Mặc Vân Huyên không nhịn được quay đầu nhìn Lâm Mộc Hàn. Không đúng, anh chắc chắn đã gặp người này ở đâu rồi.
Mã Duệ tách ra ở cửa thang máy, rời khỏi sân thượng bấm một dãy số.
“A lô?”
“Hàn Thanh Túc vào Phòng Tiếp thị, còn dẫn theo trợ lý tên Lâm Mộc Hàn. Không biết hắn định làm gì…” Mã Duệ nhìn xung quanh không thấy ai, đè thấp giọng, “Hàn Kiêu ăn trưa với hắn.”
“Nói chuyện gì?”
“Không biết, tôi không dám đến gần.” Mã Duệ nói, “Liệu có phải hắn đến điều tra vụ tai nạn của Hàn Hiên không? Lỡ bị phát hiện…”
“Phát hiện cái gì? Vụ tai nạn đó là sự cố ngoài ý muốn, cảnh sát không tra ra gì. Giữ mồm giữ miệng đi.”
“Được được.” Mã Duệ nhẹ nhàng thở ra, “À, cả Mặc Vân Huyên cũng ngồi cùng.”
“Canh chừng Hàn Thanh Túc cẩn thận.”
——
Ngày đầu tiên đi làm, Hàn Thanh Túc mệt ra bã. Hắn hứng thú bừng bừng đòi cải tạo văn phòng, muốn tự mình sơn lại bức tường thành màu xanh lá cây. Lâm Mộc Hàn chạy theo hắn ra ngoài cả buổi trưa, chẳng có thời gian nghe điện thoại. Di động liên tục báo có tin nhắn, chỉ nhìn số cuộc gọi nhỡ và tin nhắn cũng biết Cố Vạn Thanh đã phát điên rồi.
“Anh, đưa anh về nhà nhé?” Y làm như thuận miệng hỏi.
“Về chung cư.” Hàn Thanh Túc ngáp, “Hôm nay làm quá nhiều, thư giãn chút.”
Còn thư giãn thế nào, lòng hai người đều biết rõ. Lâm Mộc Hàn không tìm được lý do cự tuyệt, huống hồ y cũng không muốn cự tuyệt.
Trong căn hộ, bức ảnh nghệ thuật bị phủ một tấm khăn trải giường. Hàn Thanh Túc ê răng nói: “Cậu không vứt nó được à?”
“Không có thời gian.” Lâm Mộc Hàn đè hắn lên sofa, nhìn sâu vào mắt hắn, “Anh này, em không nhỏ nhen như vậy.”
“Ờ, chỉ thiếu điều vặt đầu tôi xuống thôi.” Hàn Thanh Túc vỗ nhẹ mặt y.
Lâm Mộc Hàn dùng xương quai xanh của hắn để mài răng.
“Sao anh dám chắc vụ tai nạn của chú Hàn có vấn đề?” Y ngẩng đầu hỏi.
Hàn Thanh Túc lười biếng đáp: “Trực giác.”
“Anh, đừng đùa.” Lâm Mộc Hàn nói.
“Tôi không đùa, hồi nhỏ ước mơ lớn nhất của tôi là trở thành thợ tô tường ưu tú, nhưng thân phận thật sự là thám tử tiểu học.” Hàn Thanh Túc nói, “Đi đến đâu phá án đến đó, chỉ người nào người đó chết.”
“Vậy thì anh chỉ năm tuổi, không lớn hơn được.” Lâm Mộc Hàn thở dài.
Hàn Thanh Túc ôm y cười. Khi y cầm điện thoại vào nhà vệ sinh, hắn dài giọng: “Bé yêu, rốt cuộc không nhịn được phải đi báo cáo rồi à?”
Lâm Mộc Hàn quay đầu nhìn hắn.
“Đùa thôi.” Hàn Thanh Túc nhướng mày với y.
Để chứng minh sự trong sạch, Lâm Mộc Hàn đặt điện thoại lên bàn. Hàn Thanh Túc tủm tỉm cười: “Chột dạ rồi sao?”
Lâm Mộc Hàn nghiến răng: “Anh này, đùa không vui chút nào.”
“Không đùa, cậu quy phục, tôi trả gấp ba, làm gián điệp hai mang cho tôi, thế nào?” Hàn Thanh Túc nghiêm túc nhìn y.
Lâm Mộc Hàn trầm mặc vài giây, nói: “Gấp năm.”
“Chọc cậu chơi thôi.” Hàn Thanh Túc cười ha hả, “Năm ngàn, vừa bao ăn vừa ngủ cùng, cậu đi đâu tìm ông chủ tuyệt vời như tôi, biết đủ đi.”
Lâm Mộc Hàn không quay đầu, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Y tắm rửa xong đi ra, Hàn Thanh Túc đang đứng ngoài ban công hút thuốc. Người này nhìn cà lơ phất phơ, nhưng luôn bất thình lình cảnh cáo y, rồi cười cợt như không có việc gì, khiến người ta không thể đoán được hắn muốn gì.
“Bên ngoài lạnh.” Y mở cửa, ném cho Hàn Thanh Túc một cái áo khoác, rồi cầm điếu thuốc hắn, cúi đầu châm lửa từ điếu thuốc của hắn, “Anh, vào trong đi.”
“Hút trong toàn mùi khói.” Hàn Thanh Túc nhíu mày.
“Vậy mà anh còn hút?” Lâm Mộc Hàn phun ra một hơi về phía hắn.
Hàn Thanh Túc nghiêng đầu tránh, không né hoàn toàn, nói: “Mẹ tôi cai thuốc nhiều năm rồi, đều tại cậu gợi lên.”
“Nói chuyện ngang ngược.” Lâm Mộc Hàn cười.
Hàn Thanh Túc không nói gì, nhìn chằm chằm ánh đèn xa xôi, không biết đang nghĩ gì. Ngay khi Lâm Mộc Hàn nghĩ hắn muốn tâm sự, hắn đột nhiên nói: “Bức tường đó nên sơn màu vàng đi, mọc sừng xanh là nghẹn lắm rồi.”
“…” Lâm Mộc Hàn cắn điếu thuốc, không nói gì.
Hàn Thanh Túc quay đầu nhìn y.
Lâm Mộc Hàn cầm điếu thuốc trong tay hắn, ấn vào lan can dập tắt: “Em có thể giúp anh điều tra vụ tai nạn.”
Hàn Thanh Túc nhướng mày.
“Nhưng không thể miễn phí.” Lâm Mộc Hàn nhìn vào mắt hắn.
“Ý gì?” Hàn Thanh Túc đánh giá y từ trên xuống dưới.
“Anh có thể làm thám tử, chẳng lẽ em không có nghề tay trái à?” Lâm Mộc Hàn bình tĩnh nhìn lại.
“Vậy cậu làm gì?” Hàn Thanh Túc khá hứng thú.
Trong bóng đêm thâm trầm, đôi mắt đen láy của Lâm Mộc Hàn nhìn đăm đăm hắn, giọng điệu bình thản: “Sát thủ.”
Hàn Thanh Túc: “…”
Đù.
[1]
Họ Mặc 墨 = mực, viết hơi giống chữ hắc 黑 (đen).
[2]
Hàn Thanh Túc gọi Hàn Kiêu là anh Cửu Suối, như nhắc Tào Tháo đến Tào Tháo nhưng với ý châm chọc hơn.