Chương 35: Nghi vấn

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh còn sống chứ?
—— oOo ——
Trần Đồng Hàm là cô gái chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dung mạo thanh tú, người gọn gàng, tóc dài xoăn nhẹ buông sau lưng. Cô vừa tan sở về, một chiếc hoa tai đã cất đi, vừa mở cửa thì thấy Lâm Mộc Hàn hiện ra trước mặt, khiến cô không khỏi nghi ngờ: “Xin hỏi, anh là…”
Lâm Mộc Hàn nghiêng người sang bên, Hàn Thanh Túc bước ra từ phía sau.
Trần Đồng Hàm thoáng giật mình, vội định đóng cửa, nhưng Lâm Mộc Hàn đã nhanh tay giữ cửa lại, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc: “Cô Trần, chúng tôi không có ý gì xấu cả.”
“Các anh muốn gì?” Trần Đồng Hàm cố gắng đóng cửa, “Cảnh sát đã đến đây nhiều lần rồi, dù họ Hàn có thế lực cũng không thể cứ ngang nhiên hiếp đáp người khác mãi được!”
“Hàm Hàm, ai thế?” Một phụ nữ trung niên mặc áo ngủ bước ra.
“Chào dì, cháu và các bạn đến thăm cô ấy chút.” Hàn Thanh Túc nở nụ cười ôn hòa.
Lý Uyển có chút cảnh giác nhìn họ: “Bạn?”
Trần Đồng Hàm buông tay, đỡ lấy Lý Uyển: “Mẹ, không có gì đâu, con nói chuyện với họ vài câu rồi. Mẹ về ngủ tiếp đi.”
Lý Uyển gật đầu, sắc mặt mệt mỏi quay trở về phòng.
Trần Đồng Hàm tránh sang bên, tháo chiếc hoa tai còn lại xuống, thấy họ vẫn đứng ở cửa, nói: “Vào đi, đừng ồn ào làm mẹ tôi không ngủ được.”
Phòng khách bày trí đơn sơ, trên tường treo tấm ảnh gia đình, bốn người cười rạng rỡ trước ống kính. Hàn Thanh Túc thoáng nhìn, rồi đưa mắt trở về phía Trần Đồng Hàm. Cô có vẻ bất an, nhíu mày, trong mắt lộ ra chút nghi kỵ, hai tay khoanh trước ngực, tư thế phòng ngự rõ rệt.
“Các anh đến đây làm gì?” Cô hỏi, “Cảnh sát đã kết án rồi, chuyện này không liên quan gì đến ba tôi cả.”
Lâm Mộc Hàn và Hàn Thanh Túc trao nhau ánh mắt, Lâm Mộc Hàn nói: “Cô Trần, chúng tôi chỉ muốn hỏi cô một việc, không có ác ý gì cả.”
Trần Đồng Hàm cảnh giác hỏi: “Việc gì?”
“Trước đây cô và Mã Duệ yêu nhau, anh ta có nói gì với cô không?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
Trần Đồng Hàm đáp: “Không có.”
“Cô có muốn suy nghĩ lại không?” Lâm Mộc Hàn nhìn thẳng vào mắt cô. Y dựa vào ghế sofa, thấy cô vẫn không chịu mở lời, bèn bật đoạn ghi âm.
“Nếu có chuyện gì xảy ra, ba em sẽ phải ngồi tù!”
Trần Đồng Hàm thoáng biến sắc, mặt tái nhợt.
“Những đoạn ghi âm như thế này, chúng tôi còn rất nhiều.” Lâm Mộc Hàn mặt không đổi sắc, nhìn cô chằm chằm, “Mã Duệ xúi giục cô thuyết phục Trần Đại Phương, nói cách khác, vụ tai nạn của Hàn Hiên, cô đã biết từ đầu đến cuối.”
Cánh môi Trần Đồng Hàm run lên nhè nhẹ: “Không phải, tôi không biết. Mã Duệ muốn tôi thuyết phục ba, nhưng tôi không đồng ý. Ba tôi cả đời ngay thẳng, tôi biết ông ấy tuyệt đối không chịu làm những chuyện như vậy. Tôi… tôi không nói gì với ba cả.”
“Mã Duệ muốn Trần Đại Phương làm gì?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Chỉ là thay đổi tuyến đường.” Trần Đồng Hàm nói.
“Cô nói vậy thì thật vô nghĩa.” Lâm Mộc Hàn đứng dậy, “Cô Trần, biết cái gì gọi là đồng phạm không? Cô biết Trần Đại Phương sẽ không đồng ý, nên tự mình làm, đúng không?”
“Tôi không có!” Trần Đồng Hàm đột nhiên ngẩng đầu lên.
Lâm Mộc Hàn nheo mắt lại: “Mã Duệ tự mình động tay?”
Trần Đồng Hàm mím chặt môi: “Tôi không biết, tôi thật sự không biết… Ban đầu anh ta muốn ba tôi đổi linh kiện gì đó của chiếc xe, nói mình có quen một người bạn, sau đó lại nói thay đổi tuyến đường, tôi nghe đã thấy có vấn đề. Nhưng sau đó anh ta đến nhà uống rượu với ba tôi, tôi… tôi cũng không biết hai người họ… Nhưng ba tôi chắc chắn sẽ không nghe theo anh ta, ba tôi tuyệt đối không liên quan gì đến chuyện này.”
Nửa tiếng sau, Hàn Thanh Túc ngồi xổm bên cạnh xe hút thuốc, mày nhíu chặt. Lâm Mộc Hàn đứng trước mặt, duỗi tay ấn giữa mày anh: “Anh, đừng nhíu mày.”
“Cậu cảm thấy Trần Đồng Hàm nói thật không?” Hàn Thanh Túc hỏi.
“Bất luận cô ấy có nói thật hay không thì cũng có thể xác định một chuyện, tai nạn của chú không phải sự cố ngoài ý muốn.” Lâm Mộc Hàn nói, “Có lẽ Trần Đồng Hàm cũng không biết nhiều lắm, vẫn nên xuống tay từ chỗ Mã Duệ đi.”
Hàn Thanh Túc gật đầu. Lâm Mộc Hàn vươn một tay ra với anh: “Đi thôi, đi ăn cơm.”
Hàn Thanh Túc nắm tay y nhấc người dậy, điện thoại của Lâm Mộc Hàn chợt vang lên, y bắt máy, quay đầu nhìn Hàn Thanh Túc.
“Sao thế?” Hàn Thanh Túc hỏi.
Lâm Mộc Hàn trầm mặc vài giây mới nói: “Mã Duệ chết rồi.”
Khi họ chạy đến nơi, bên ngoài tòa nhà của tập đoàn họ Hàn đã bị phong tỏa, rất nhiều phóng viên chen chúc bên ngoài. Có người tinh mắt nhìn thấy Hàn Thanh Túc, lập tức xáp lại: “Anh Hàn, anh nghĩ thế nào về việc nhân viên công ty anh nhảy lầu tự sát?”
“Giám đốc Hàn, xin hỏi anh có biết trước chuyện này không?”
“Anh Hàn, hai ngày trước cổ phiếu của tập đoàn lên giá, nghe nói là tìm được người rót vốn…”
“Anh Hàn, anh và anh Sở Cảnh Nguyên…”
Ánh đèn flash chói mắt khiến Hàn Thanh Túc phải nghiêng đầu. Lâm Mộc Hàn thấy vậy liền đẩy đám phóng viên ra, túm Hàn Thanh Túc lên lầu.
Rất nhanh, Hàn Thanh Nhiên nghe tin cũng chạy đến, đánh giá Hàn Thanh Túc một lượt từ trên xuống dưới: “Anh, không sao chứ? Đám phóng viên có làm khó dễ gì anh không?”
Hàn Thanh Túc lắc đầu.
“Không phải em đã nói anh đừng tới sao?” Hàn Thanh Nhiên thở ra một hơi, “Bước đầu phán đoán là tai nạn, tình hình cụ thể thì phải chờ cảnh sát điều tra rõ ràng.”
Hàn Thanh Túc gật đầu: “Không có gì, cậu bận thì đi đi, mau thuê người xử lý truyền thông.”
Hàn Thanh Nhiên gật đầu, lại vội vàng rời đi.
Cửa văn phòng vừa đóng lại, Hàn Thanh Túc bực bội đạp một phát lên ghế sofa: “Mẹ kiếp!”
Lâm Mộc Hàn cúi đầu nhìn tin tức trên điện thoại: “Cần em giúp không? Em biết vài người trong ngành, có thể đè tin tức xuống.”
“Không cần, cậu đừng xen vào.” Hàn Thanh Túc ngồi trên ghế sofa, “Không thể nào có chuyện trùng hợp như vậy được, chúng ta vừa mới tìm tới Trần Đồng Hàm, sau lưng Mã Duệ đã nhảy lầu tự sát.”
“Xem ra đối phương rất nhạy với tin tức.” Lâm Mộc Hàn nói, “Anh có nói chuyện này với ai khác không?”
“Tôi còn chưa nói với Hàn Thanh Nhiên.” Hàn Thanh Túc ngẩng đầu nhìn y.
Lâm Mộc Hàn mặt không đổi sắc, cũng nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên: “Anh à, tiêu chuẩn đạo đức của em cũng rất cao, càng sẽ không coi thường pháp luật.”
Hàn Thanh Túc cười nhạo một tiếng: “Tôi có nói nghi ngờ cậu đâu.”
“Dù sao anh cũng không tin em.” Lâm Mộc Hàn ngồi xuống bàn trà đối diện với hắn, “Cần em tự chứng minh sự trong sạch không?”
“Không cần.” Hàn Thanh Túc giơ tay ấn đùi y, nhéo mạnh một chút, “Có lẽ bên ngoài có người đang âm thầm theo dõi chúng ta.”
“Xác suất rất nhỏ.” Lâm Mộc Hàn khẳng định.
Hàn Thanh Túc nhướng mày.
Lâm Mộc Hàn: “Xung quanh anh đều là người của em.”
Hàn Thanh Túc: “?”
Lâm Mộc Hàn hợp tình hợp lý: “Bằng không anh nghĩ mấy tấm ảnh chụp và video đó là từ đâu ra?”
“Shttt.” Hàn Thanh Túc véo mạnh đùi y một cái, “Dòng b**n th** này cao cấp quá rồi, mấy chuyện đó không phải tự mình làm mới phê sao?”
“Không rảnh, phải kiếm tiền.” Lâm Mộc Hàn nói, “Thuê bọn họ tốn kém lắm.”
“Giờ có thể triệt rồi.” Hàn Thanh Túc nói.
“Không, để bọn họ chụp thêm hình yêu đương của tụi mình.” Lâm Mộc Hàn dừng một chút, “Chỉnh sửa kỹ lưỡng.”
Hàn Thanh Túc muốn nói lại thôi, cuối cùng giơ ngón cái với y.
Lâm Mộc Hàn nắm tay hắn, lần nữa ấn xuống đùi mình, thong thả nói: “Em biết ai.”
Hàn Thanh Túc bị y câu đến có chút thất thần, xoa nhẹ đùi y: “Mặc Vân Huyên?”
“Ừm.” Lâm Mộc Hàn nói, “Đám bạn trai cũ của anh chẳng có tên nào là đàng hoàng.”
“Không sao, cậu là tên ít đàng hoàng nhất, hoàn toàn có thể xử hết bọn họ.” Hàn Thanh Túc nắm thắt lưng y, kéo mạnh một chút, túm đối phương ngồi lên đùi mình.
Lâm Mộc Hàn thuận tay với vào áo sơ mi của hắn, không nặng không nhẹ ấn lên xương quai xanh. Phần da thịt chưa hồi phục hoàn toàn nháy mắt truyền đến một cơn đau nhói, Hàn Thanh Túc suýt thì ném y xuống luôn.
“Anh, sau này đừng tùy tiện xăm lung tung lên người nữa.” Lâm Mộc Hàn cúi xuống hôn xương quai xanh của hắn.
Hàn Thanh Túc ăn đau, chóp mũi rịn mồ hồi. Hắn lười biếng dựa vào ghế sofa, ngửa mặt nhìn bóng đèn trong văn phòng: “Nếu thật sự là Mặc Vân Huyên thì tại sao cậu ta lại làm vậy? Chẳng lẽ cậu không cho đủ tiền?”
“Có thể chỉ là vì không cam tâm.” Lâm Mộc Hàn duỗi tay sờ lên yết hầu của hắn, ấn xuống một chút, “Có rất nhiều lý do để đồng ý một điều kiện gì đó, nhưng chỉ cần một lý do là có thể đổi ý rồi. Anh à, anh có giá thật đấy.”
Hàn Thanh Túc cười hừ một tiếng: “Vậy cậu phải giữ cho kỹ, đàn ông tốt như tôi, đốt đèn cũng khó kiếm.”
Lâm Mộc Hàn giật giật khóe miệng: “Mặc Vân Huyên giao cho em đi, nhưng manh mối từ Mã Duệ đứt đoạn rồi, anh định làm gì tiếp theo?”
“Vào hạng mục phía tây thành phố.” Hàn Thanh Túc nói.
Lâm Mộc Hàn sửng sốt: “Cái gì?”
Hàn Thanh Túc nhắm mắt lại, suy nghĩ hồi lâu mới mở miệng: “Hạng mục phía tây thế nào cũng lỗ, Tần Phù nhúng tay vào, nhưng chưa chắc bỏ nhiều vốn. Tôi muốn kích gã một phát, cho gã chết luôn trong đó, không thể ngóc đầu dậy. Dù sao họ Hàn cũng đến nước này rồi, cùng lắm thì chết chùm.”
Lâm Mộc Hàn nhíu mày: “Anh, không đáng đâu.”
“Nếu vụ tai nạn của ba tôi có liên quan đến gã, nói không chừng gã cũng sẽ xuống tay với tôi, thù mới hận cũ gì cũng có đủ hết rồi.” Hàn Thanh Túc uể oải mở mắt ra, “Cục cưng, sợ thì mau chạy đi, đến chừng đó lại liên lụy cưng.”
Lâm Mộc Hàn hỏi: “Sao anh chắc chắn hạng mục phía tây sẽ lỗ?”
“Tính ra được.” Hàn Thanh Túc nhướng mày.
Lâm Mộc Hàn muốn tìm tòi chút khác thường từ biểu cảm của hắn, nhưng mặt hắn rặt một vẻ thản nhiên “sống cũng được chết thì thôi”, quả thật làm người ta bó tay.
“Em giúp anh.” Lâm Mộc Hàn không chút do dự, “Anh, em mãi mãi đứng về phía anh.”
Hàn Thanh Túc vỗ mặt y: “Cục cưng à, em như vậy thật khiến người ta động lòng, đến bao giờ mới cho anh nếm thử vị ngọt đây?”
Lâm Mộc Hàn nhìn chằm chằm môi hắn: “Chờ đến khi anh kiếm được tiền từ hạng mục phía tây đi rồi tính.”
“Cậu không tin tưởng tôi chút nào à?” Hàn Thanh Túc hỏi.
Lâm Mộc Hàn đứng dậy, liếc mắt nhìn xuống quần hắn, cười nhạo: “Anh còn sống chứ?”
Hàn Thanh Túc: “!!?”