Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 36: Vị Chua Ngọt
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi hơi muốn hôn cậu.
—— oOo ——
Hàn Thanh Túc vươn chân câu lấy khuỷu gối Lâm Mộc Hàn, giật mạnh khiến anh ngồi phịch lại. Lâm Mộc Hàn chống tay, quỳ một gối trên sofa, cách hắn một khoảng ngắn, ánh mắt dừng lại nơi khóe miệng hắn đang nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Kiêu quá rồi đó, bạn Tiểu Hàn.” Hắn nhướng mày, dò xét gương mặt Lâm Mộc Hàn với ánh mắt chẳng hề che giấu sự xâm chiếm, “Thử xem?”
Lâm Mộc Hàn cúi đầu, định hôn hắn, thì bất ngờ bị một tập tài liệu chắn ngang.
“Trả lời thành thật đi.” Hắn giơ tài liệu vỗ nhẹ lên gương mặt anh tuấn của Lâm Mộc Hàn.
“Không.” Lâm Mộc Hàn túm lấy tập tài liệu, vòng tay ôm cổ hắn, khẽ thì thầm, “Cho anh nếm thử một lần nữa, để rồi đến lúc nào đó anh chán, lại đá em văng đi như mười năm trước à?”
“Hàn Thanh Túc, anh mơ đi.” Giọng y lạnh như băng, “Cả đời này anh đừng hòng.”
Hàn Thanh Túc chọc chọc vào eo y, giọng lười biếng: “Ghét tôi đến thế à?”
Lâm Mộc Hàn ngước lên, nhìn thẳng vào mắt hắn một lúc lâu, rồi nói: “Anh à, em yêu anh, nên em sẽ không để anh có bất kỳ cơ hội nào để chạy trốn. Anh trước nay luôn mau chán, cảm giác mới mẻ chẳng kéo dài bao lâu. Nếu em để anh đi theo vết xe đổ cũ, anh sẽ bỏ chạy nhanh hơn.”
Hàn Thanh Túc lắc đầu: “Cậu chỉ đang cố ý hiểu lầm tôi.”
Lâm Mộc Hàn nhếch mép: “Dù sao thì anh cũng đừng mơ tìm người khác. Mong ước viễn vông thôi, cả đời này anh chỉ có thể d*ng ch*n ra cho… Ưm!”
“Cục cưng, mồm méo lời dơ thì cũng phải có chừng mực, m*đm mà còn nói thêm mấy câu lưu manh nữa là tôi cắt lưỡi cậu ngay.” Hàn Thanh Túc bịt chặt miệng y, “Ngoan nào.”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn không chớp mắt, giọng méo mó nhưng vẫn cố phát âm: “Nếu khiến anh ở bên em mãi mãi, thì cắt lưỡi cũng được. Em sẽ học ngôn ngữ ký hiệu.”
Hàn Thanh Túc bị ánh mắt ấy khiến da gà nổi đầy người: “Anh hai ơi, bình tĩnh lại đi.”
Lâm Mộc Hàn gỡ tay hắn ra, rồi hôn lên môi người ta như ý muốn: “Em có thể giúp anh kết nối với dự án phía Tây, nhưng không phải miễn phí đâu?”
Hàn Thanh Túc nheo mắt: “Cậu có cách gì?”
“Anh có thể cho em cái gì?” Lâm Mộc Hàn hỏi ngược lại.
Hàn Thanh Túc thờ ơ: “Muốn tiền thì không có, muốn mạng cũng chẳng có, cùng lắm là lấy thân đền nợ.”
Lâm Mộc Hàn khẽ xoa môi hắn như ẩn ý gì đó. Sắc mặt Hàn Thanh Túc lập tức trở nên khó tả.
Lâm Mộc Hàn biết rõ tật xấu của hắn: đổi người yêu nhanh hơn ai hết, rõ ràng là một tay trăng hoa, nhưng lại có cái sở thích kỳ quặc — chỉ chấp nhận người khác dùng miệng phục vụ mình, chứ bản thân thì không chịu cúi đầu. Mấy ngày nay y đè hắn xuống giường lăn lộn không biết bao nhiêu lần, thế mà đại thiếu gia vẫn chưa từng mở miệng lần nào.
“Anh à,” y vừa dỗ dành vừa đe dọa, “Chỉ một chút thù lao nhỏ như vậy cũng không quá đáng chứ? Trước giờ anh chưa từng nằm dưới, giờ không phải cũng thấy thoải mái rồi sao? Chỉ một lần thôi, anh.”
Hàn Thanh Túc mặt tái mét: “Đừng hòng.”
“Vậy thì quên luôn dự án phía Tây đi.” Lâm Mộc Hàn lạnh lùng, “Hàn Thanh Nhiên cứ liên hôn với nhà họ Thẩm hoặc ai khác, cưới một người không yêu, sống cả đời như mối quan hệ chắp vá.”
Hàn Thanh Túc nhíu mày: “Mẹ nó, đừng có khiêu khích tôi.”
Lâm Mộc Hàn im lặng nhìn hắn.
Mười phút sau, Lâm Mộc Hàn ngồi trên sofa trong văn phòng, nhìn Hàn Thanh Túc xắn tay áo sơ mi, nhíu mày, nửa quỳ trước mặt mình. Quần tây ôm sát tạo thành một đường cong cực kỳ đẹp mắt. Khuôn mặt tuấn tú của đại thiếu gia vì bất đắc dĩ mà càng thêm phần dữ tợn.
“Anh, dùng miệng cắn mở khóa kéo.” Y kiên nhẫn hướng dẫn.
Bàn tay Hàn Thanh Túc đặt trên đùi y bỗng siết chặt. Hắn hít sâu, cúi đầu xuống.
……
Thành thật mà nói, so với những kỹ năng khác của đại thiếu gia Hàn, kỹ năng này đúng là tệ đến mức không thể cứu vãn.
Lâm Mộc Hàn mặt hơi nhăn nhó, nhưng so với kỹ thuật vụng về, cảm giác tâm lý mới là thứ khiến y thỏa mãn sâu sắc nhất. Nhất là khi thấy anh mình phải khuất phục, cúi gằm người, nửa quỳ trước mặt, mắt đỏ hoe vì bị k*ch th*ch, hàm nghiến chặt, tóc mái che khuất ánh mắt, mu bàn tay nổi gân xanh vì cố nhịn. Cái miệng vốn quen ngọt ngào nịnh nọt giờ đây chỉ phát ra tiếng rên nghẹn ngào, ánh mắt ngước lên nhìn y như muốn giết người…
Tất cả những điều đó, đều khiến Lâm Mộc Hàn sung sướng tột cùng.
Khi Hàn Thanh Túc định đứng dậy, y duỗi tay đè hắn lại. Hàn Thanh Túc không kịp trở tay, sặc một cái, ho đến run cả vai.
“Anh, không sao chứ?” Lâm Mộc Hàn lập tức buông tay.
Hàn Thanh Túc ngẩng đầu, khóe miệng còn dính vệt lem nhem. Ánh mắt hắn sắc lẹm, đôi môi đỏ ửng mím chặt thành một đường thẳng. Cái nhìn ấy khiến Lâm Mộc Hàn ngưng thở. Ngay sau đó, một nắm đấm mang theo lực đạo kinh người đột ngột đập thẳng vào mặt y.
Lâm Mộc Hàn choáng váng, tai ù đặc, mất vài giây mới hoàn hồn. Từ lực đấm chết người này, có thể biết rõ anh mình không chỉ không sao, mà còn đủ sức đập y một trận tơi bời.
Khi y tỉnh táo lại, trước mắt đã trống không. Từ nhà vệ sinh trong văn phòng vang ra tiếng nước chảy.
Lâm Mộc Hàn đưa tay lau khóe miệng — toàn máu. Y khẽ cười một tiếng, rồi đứng dậy, đi gõ cửa nhà vệ sinh: “Anh ơi, xin lỗi, em không cố ý. Anh?”
Phía trong không động tĩnh. Y thử vặn tay nắm, khóa bên trong. Gõ thêm vài lần, chuẩn bị đá cửa, thì cửa đột nhiên mở ra. Hàn Thanh Túc đang đánh răng, liếc y một cái bằng ánh mắt u ám, rồi quay lại bồn rửa.
“Anh?” Y gọi nhỏ, dè dặt.
Hàn Thanh Túc không đáp. Hắn nhổ kem đánh răng, súc miệng, rồi lại bóp kem lên bàn chải. Sau lần thứ ba thấy hắn nghiêm túc đánh răng như vậy, Lâm Mộc Hàn không nhịn nổi: “Anh ơi, đủ rồi.”
Hàn Thanh Túc cầm bàn chải chỉ thẳng vào y: “Mẹ nó, đừng có nói chuyện với tôi.”
Lâm Mộc Hàn cười khẽ: “Anh chưa từng làm điều này cho ai khác đúng không…”
Chỉ cần nhìn ánh mắt muốn giết người của Hàn Thanh Túc, cũng biết là chưa. Lâm Mộc Hàn im lặng, giật lấy bàn chải từ tay hắn, rồi áp môi mình vào cẩn thận hôn một lượt.
“Giờ đã đỡ hơn chưa?” Lâm Mộc Hàn cảm giác như vừa ăn một viên kẹo bạc hà to đùng.
Hàn Thanh Túc giọng cứng: “Cậu tốt nhất là nói được làm được.”
“Dù anh không làm chuyện này, em vẫn sẽ giúp anh.” Lâm Mộc Hàn nắm tay hắn đặt lên má mình, “Anh, mặt em đau.”
Lòng bàn tay hắn hơi nóng lên. Hàn Thanh Túc nhìn vẻ mặt đáng thương tủi thân của y, không khỏi mềm lòng, cũng thấy hối hận vì ra tay quá nặng. Nhưng thằng nhóc này đúng là biết cách chọc thủng giới hạn của hắn.
“Đáng đời.” Hắn vừa tức vừa xoa mặt cho y.
Lâm Mộc Hàn nghiêng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, cười: “Anh ơi, cực kỳ thoải mái.”
“Cút đi.” Hàn Thanh Túc hùng hổ túm y kéo đến tủ lạnh, lấy túi chườm đá ấn lên mặt y.
Nhờ màn kịch cản trở này, dây thần kinh căng thẳng của Hàn Thanh Túc cũng được nới lỏng đôi phần. Hắn chợt nhận ra — Lâm Mộc Hàn đang cố tình trêu chọc mình.
“Sao không né?” Hắn nhíu mày.
Cú đấm đó tuy nhanh, nhưng với thân thủ của Lâm Mộc Hàn, y hoàn toàn có thể tránh được.
“Đánh nhau thỉnh thoảng cũng tốt cho sức khỏe thể chất lẫn tinh thần.” Lâm Mộc Hàn gối đầu lên đùi hắn, hưởng thụ cảm giác được đại thiếu gia đích thân chườm đá, lòng đầy thỏa mãn.
Mục đích đạt được, anh mình cũng không quá giận, không lạnh nhạt, chỉ ăn một đấm — hai đấm cũng chẳng sao.
“Cậu gọi cái đó là đánh nhau?” Hàn Thanh Túc siết chặt quai hàm y.
“Shttt…” Lâm Mộc Hàn hít hà vì đau, “Anh, em sai rồi, thật sự biết lỗi rồi.”
Hàn Thanh Túc tạm tha, buông tay: “Công ty cậu toàn ở nước R, nói xem cậu định kết nối dự án phía Tây kiểu gì?”
Lâm Mộc Hàn từ tốn: “Em chỉ đồng ý giúp anh, chứ không đồng ý nói rõ cách làm. Trừ phi…”
Hàn Thanh Túc im lặng chờ, trong lòng nghĩ có khi đấm thêm hai phát nữa cũng được.
“Anh cưới em.” Lâm Mộc Hàn nói.
Hàn Thanh Túc đột ngột cúi sát, gõ nhẹ hai cái lên trán y. Lâm Mộc Hàn nghi hoặc nhìn hắn.
“Tôi tò mò quá, trong đầu cậu chứa thứ gì vậy?” Hắn chăm chú nhìn vào mắt y, “Bé cưng à, cậu…”
Nói được một nửa, hắn bỗng im bặt. Lâm Mộc Hàn cũng sững người. Hai ánh mắt giao nhau, không ai chịu nhìn đi chỗ khác.
“Tôi hơi muốn hôn cậu.” Họng Hàn Thanh Túc khẽ động.
Lâm Mộc Hàn đáp: “Hôn đi, tùy ý anh.”
Nói thì nói vậy, nhưng không ai động.
“Cậu đỏ tai cái gì?”
“Anh cứng rồi.”
Hai người đồng thanh, rồi cùng im lặng. Một lúc sau, ai đó bật cười trước.
“Mẹ nó, thần kinh thật.” Hàn Thanh Túc đưa tay che mắt y, cố tình bịt luôn mũi miệng.
Lâm Mộc Hàn cười, kéo tay hắn ra, định ngồi dậy. Hàn Thanh Túc liền đổ người xuống, ghìm chặt không cho y nhúc nhích, rồi nhéo tai y: “Lớn rồi, hở ra chút là đỏ tai?”
“Anh à, cổ anh đỏ cả rồi.” Lâm Mộc Hàn không tránh, đưa tay s* s**ng cổ áo hắn.
“Vớ vẩn, do tôi mới xóa hình xăm, da nhạy cảm. Người da nhạy cảm đều thế.” Hàn Thanh Túc cúi đầu cắn tay y.
“Đúng là nhạy cảm thật.” Lâm Mộc Hàn cười, để yên cho hắn cắn.
“… Đ*o mẹ.” Hàn Thanh Túc nắm chặt cằm y, “Cậu nên đổi tên thành Lâm Con Heo đi.”
——
Đèn thành phố vừa lên, Cố Vạn Thanh lén lút trèo vào biệt thự ngoại ô của Lâm Mộc Hàn.
Lâm Mộc Hàn đang mặc tạp dề, chặt xương sườn. Nghe tiếng quay đầu: “Tới rồi?”
Cố Vạn Thanh nhìn quanh: “Hàn đại thiếu gia đâu? Bị anh nhốt dưới hầm hay ở căn hộ thành phố?”
Lâm Mộc Hàn bổ mạnh một nhát — khúc sườn đứt làm đôi.
“Shttt.” Cố Vạn Thanh lùi lại nửa bước, “Tôi không giúp anh phân xác đâu, tôi là công dân tốt tuân thủ pháp luật.”
“Có nhân viên tập đoàn họ Hàn nhảy lầu, anh ấy về nhà với Hàn Thanh Nhiên rồi.” Lâm Mộc Hàn nói.
“Vậy là làm cho tôi à?” Cố Vạn Thanh tò mò bước tới.
Lâm Mộc Hàn giơ dao: “Anh ấy bảo muốn ăn sườn chua ngọt. Lát nữa tôi mang qua cho anh ấy ăn khuya.”
Cố Vạn Thanh: “…”
Lâm Mộc Hàn khéo léo chặt xương thành từng khúc đều tăm tắp. Cố Vạn Thanh rợn cả người: “Không đùa chứ, đầu bếp ở thành phố A tuyệt chủng rồi, hay là Thanh Sâm sắp phá sản? Anh còn dăm đống việc, lại ở đây nấu khuya cho đại thiếu gia nhà người ta?”
“Anh ấy chỉ thích ăn món tôi làm.” Lâm Mộc Hàn cười, “Có vấn đề gì?”
“Không… vấn đề gì.” Cố Vạn Thanh vỗ tay, “Chúc mừng sếp, anh chính thức bị họ Hàn câu hồn, chính thức gia nhập đội quân yêu điên cuồng. Cỏ dại ở thành phố A và Vu Thành gộp lại cũng không đủ lấp cái hố tình cảm của anh.”
Lâm Mộc Hàn cười lạnh: “Cho cậu ba ngày, trồng cỏ dại vào mọi dải xanh ở thành phố A.”
Cố Vạn Thanh há hốc: “Lâm à, Hàn Thanh Túc đá vào đầu anh rồi à, hay là anh chỉ đang vui quá?”
Nhưng nhìn vết bầm ở khóe miệng Lâm Mộc Hàn, cậu ta biết rõ — không thể nào là vui vẻ đơn thuần.
“Tâm trạng tốt.” Lâm Mộc Hàn vừa nấu vừa nói, “Tôi gọi cơm hộp cho cậu, ăn xong rồi nói chuyện.”
“Tức là tôi chạy ba quãng đồng đến đây báo tin quân tình, ngài không cho miếng thịt nào à?” Cố Vạn Thanh sốc.
“Không kịp, món này mất thời gian.” Lâm Mộc Hàn qua loa.
Nửa tiếng sau, mùi thơm lan tỏa từ bếp. Cố Vạn Thanh nhìn hộp cơm trên bàn, thở dài, đành cúi đầu gặm cơm.
“Sở Cảnh Nguyên đồng ý hợp tác rồi.” Cậu nói, “Nhưng hắn có điều kiện — muốn vào Thanh Sâm.”
“Sao? Thẩm Tri Trọng không cho hắn chức phó tổng à?” Lâm Mộc Hàn buông đũa.
“Có cho, nhưng con cáo già Thẩm Tri Trọng đó có cho cái gì đáng giá đâu. Huống hồ nội bộ họ Thẩm phức tạp hơn họ Hàn nhiều, đầy mưu mô quyền lực. Hắn đã hai lần phản bội, vào đó giống như bước từng bước vào vũng lầy.” Cố Vạn Thanh nói, “Còn Thanh Sâm không phải công ty gia đình, đãi ngộ rõ ràng, lương thưởng minh bạch, cơ hội thăng tiến. Hắn không ngu.”
“Nhưng anh thật sự chấp nhận để hắn vào Thanh Sâm?” Cố Vạn Thanh nghi ngờ, “Cái người từng là bạn trai cũ, lại là vị hôn phu của Hàn Thanh Túc, anh không đập chết hắn thì thật có lỗi với số tiền anh đã đổ vào họ Hàn.”
“Cho hắn vào đi, trước cứ kiếm tiền về cho tôi đã.” Lâm Mộc Hàn thờ ơ.
“Sếp Lâm, tầm nhìn xa trông rộng.” Cố Vạn Thanh giơ ngón cái, “Tâm thái rộng lượng, thật đáng học tập.”
“Tôi muốn hắn không đồng xu dính túi, lăn khỏi thành phố A, tốt nhất là chết rũ ngoài đường.” Lâm Mộc Hàn ôn tồn nói.
“Xem như tôi chưa nói gì.” Cố Vạn Thanh cúi đầu gặm cơm trắng.
Lâm Mộc Hàn chẳng buồn động đến cơm hộp, hỏi: “Tìm được Mặc Vân Huyên chưa?”
“Cố An cho người canh chừng, định hốt khi hắn đến nước I, nhưng hắn trốn mất lúc nối chuyến.” Cố Vạn Thanh nói, “Đã cử người đi tìm, nhưng tốn thời gian. Nếu suy đoán của anh đúng, chuyện này có thể do kẻ đứng sau vụ tai nạn của Hàn Hiên ra tay. Có thể là Sở Cảnh Nguyên, hoặc Tần Phù — nhưng hình như vượt quá khả năng của Sở Cảnh Nguyên.”
“Gia đình Mã Duệ thế nào?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Không tra được gì. Bố mẹ ở quê, khỏe mạnh, không người yêu, tài khoản sạch sẽ. Gã sắp được lên phó giám đốc bộ phận Tiếp thị, thì Hàn đại thiếu gia nhảy dù vào, hết đường.” Cố Vạn Thanh nói, “Hiện tại mạng dậy sóng, toàn chửi họ Hàn. Những chuyện về Hàn Thanh Túc cũng bị đào lại. Bảo đại thiếu gia bớt xem điện thoại. Tôi đã cho người dập chuyện xuống rồi.”
“Tóm lại tình hình không ổn.” Cố Vạn Thanh nói, “Nếu chúng ta kiên nhẫn thêm, đợi mua cổ phần của đại thiếu gia, giá có thể giảm thêm 30%.”
Lâm Mộc Hàn im lặng, rồi nói: “Bây giờ liên hệ Hàn Văn và Hàn Vận, xem moi được bao nhiêu. Hàn Thanh Túc muốn chen chân vào dự án phía Tây.”
“Đại thiếu gia nghĩ quẩn vậy sao?” Cố Vạn Thanh nhíu mày.
“Anh ấy muốn thuận nước đẩy thuyền, chọc Tần Phù một phen — có lợi cho ta.” Lâm Mộc Hàn nói, “Chờ bọn họ chết chùm trong đó, họ Hàn cũng không còn đường lui.”
Cố Vạn Thanh gật gù: “Lát tôi cho người sắp xếp, bảo công ty bên nước R cử người sang.”
“Tìm người nhanh nhẹn.”
“Hiểu rồi, bộ phim gián điệp này của chúng ta chỉ mời diễn viên kỳ cựu.” Cố Vạn Thanh nói, “Đạo diễn Lâm, tôi là nam phụ, cát-xê phải cao đó.”
“Chờ tôi lấy vợ xong, phát lì xì cho.” Lâm Mộc Hàn nghiêm túc.
“Sếp Lâm hào phóng thật.” Cố Vạn Thanh tiếp, “Còn dự án Sâm Nguyên đang thúc đẩy… Ế, đi đâu vậy?”
Lâm Mộc Hàn: “Sườn xong rồi, tôi mang qua cho anh ấy. Việc Sâm Nguyên gửi mail nói sau.”
Cố Vạn Thanh nhìn y thuần thục cho đồ ăn vào hộp, cởi tạp dề, lấy chìa khóa xe — một dãy động tác trôi chảy — lòng đau như cắt: “Quý phi nương nương, sắc đẹp mê hoặc lòng người, anh thế này là quá đà rồi.”
Lâm Mộc Hàn xách hộp thức ăn, chỉ vào bàn: “Dọn dẹp sạch sẽ, tiện tay lau nhà luôn.”
“Tôi là phó tổng Thanh Sâm, anh bảo tôi lau nhà? Mơ đi!” Cố Vạn Thanh hét.
“Chai rượu trên quầy cho cậu.”
“Dạ vâng ông chủ, lau sạch bóng không còn một sợi tóc. Ngài đi đi, đừng để bà chủ chờ lâu.” Phó tổng Cố lập tức ngoan ngoãn, tiễn Lâm Mộc Hàn ra đi, “Nhờ nhắn bà chủ một tiếng, tôi kính chúc sức khỏe.”
Nửa tiếng sau, “bà chủ” ngồi trước bàn ăn, cắn miếng sườn chua ngọt còn ấm.
“Sao rồi?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
Hàn Thanh Túc đáp: “Cũng được.”
Lâm Mộc Hàn dọn cơm ra: “Ăn với cơm đi. Anh uống rượu không?”
“Uống với em tôi một chút.” Hàn Thanh Túc nói, “Không nhiều.”
Hắn gắp miếng sườn đưa đến miệng Lâm Mộc Hàn: “Nếm thử.”
Lâm Mộc Hàn cắn một miếng: “Hình như hơi ngọt.”
“Tôi thấy vừa.” Hàn Thanh Túc nuốt phần còn lại.
“Em trai anh đâu?” Lâm Mộc Hàn thấy hắn ăn ngon, đẩy hết đồ ăn sang.
“Đang họp trong thư phòng.” Hàn Thanh Túc nói, “Quát tháo người ta, rống đến đau cả tai.”
“Bộ phận Truyền thông nhà anh tệ quá.” Lâm Mộc Hàn nói, “Đừng đọc bình luận.”
“Không có thời gian.” Hàn Thanh Túc ăn sạch hộp sườn, vỗ bụng thỏa mãn, dưới bàn đá cẳng chân y.
Lâm Mộc Hàn hỏi: “Tối nay anh có họp không?”
“Không.” Hàn Thanh Túc đáp.
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn hồi lâu: “Vậy em…”
“Tôi tiễn cậu.” Hàn Thanh Túc đứng dậy, “Lái xe cẩn thận.”
“Anh.” Lâm Mộc Hàn nhìn hắn đầy ấm ức.
“Biết tôi lục được bao nhiêu camera trong phòng không?” Hàn Thanh Túc cười nhạt, “Có kẻ b**n th** giấu cả trong ổ điện nhà tắm. Hàn Thanh Nhiên suýt phát điên, thấy cậu là ăn tươi nuốt sống luôn.”
Lâm Mộc Hàn chưa kịp nói, tiếng Hàn Thanh Nhiên từ trên lầu vọng xuống: “Anh, làm gì dưới đó?”
“Không có gì, gọi cơm hộp thôi.” Hàn Thanh Túc hét lại, túm tay Lâm Mộc Hàn và hộp cơm đẩy ra cửa, tranh thủ cúi xuống hôn chụt một cái.
Cánh cửa đóng sầm trước mặt y.
Lâm Mộc Hàn xoa mũi, bên miệng còn vương vị chua ngọt nhè nhẹ, không nhịn được cười. Rồi mới xách hộp cơm đi.
Bên trong, Hàn Thanh Nhiên nghi ngờ nhìn anh trai: “Anh, cơm hộp đâu?”
“Ăn rồi.” Hàn Thanh Túc vỗ bụng, “Sườn xào chua ngọt.”
“Hộp đâu?” Hàn Thanh Nhiên nhướng mày.
“Rác vứt ngoài cửa.” Hàn Thanh Túc thản nhiên.
Hàn Thanh Nhiên định mở cửa, bị anh trai chặn lại.
“Từ nhỏ đến lớn, em có thấy anh đổ rác bao giờ?”
“Gian khổ cuộc đời nuôi ta lớn.” Hàn Thanh Túc nghiêm túc nói.
“Anh tỉnh táo lại đi,” Hàn Thanh Nhiên đau đầu, “Lâm Mộc Hàn là kẻ b**n th**, tâm lý méo mó. Đừng dây dưa với anh ta nữa. Bây giờ chia tay vẫn còn kịp. Loại người này không biết hậu quả, cái gì cũng dám làm.”
Hàn Thanh Túc liếm hạt mè bên khóe miệng, cười: “Chơi thêm vài ngày, cũng vui mà.”