Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 49: Chứng Minh
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tốt nhất là cùng nhau thối rữa thành bùn.
—— oOo ——
“Anh! Hàn Thanh Túc!” Hàn Thanh Nhiên chặn anh trai lại ngay cửa, giọng căng thẳng. “Anh bình tĩnh lại đi!”
Hàn Thanh Túc mặt lạnh như tiền, bình thản đáp: “Chuyện này chỉ là hiểu lầm, không cần phải làm lớn chuyện như vậy.”
“Hiểu lầm? Anh ta nhốt anh, hạn chế tự do anh cũng là hiểu lầm? Hay anh ta gắn thiết bị nghe lén, lắp camera trong phòng anh cũng là hiểu lầm? Hay việc Thanh Sâm nuốt trọn họ Hàn là hiểu lầm?” Hàn Thanh Nhiên lạnh lùng chất vấn, “Hay anh cho rằng, tất cả những điều đó đều không thành vấn đề?”
Hàn Thanh Túc im lặng một lúc rồi mới nói: “Có thể em ấy hơi cực đoan, nhưng bản chất không xấu.”
“Cực đoan? Anh dùng từ đó để bao che cho hành vi của hắn?” Hàn Thanh Nhiên bật cười chua chát, “Tối nay nếu hắn không cho anh ra, anh định để hắn nhốt anh cả đời luôn à? Hàn Thanh Túc, anh còn chút lý trí nào không? Từ lúc hắn xuất hiện ở Vu Thành là đã có âm mưu tiếp cận anh để thâu tóm họ Hàn. Nếu trước khi kết hôn anh không chuyển hết cổ phần cho em, giờ họ Hàn đã thuộc về hắn rồi. Chẳng phải chính hắn kéo Tần Phù vào vụ phía tây, khiến anh lao đầu vào vì thù cha, mà thực ra anh đang dẫm trúng cái bẫy hắn giăng từ lâu sao? Anh đừng mù quáng nữa! Anh nghe hắn nói gì cũng tin. Giờ Thanh Sâm đã nuốt trọn họ Hàn, anh lại kết hôn với hắn, chẳng phải là tự dâng mình để hắn thao túng sao?”
“Tự anh muốn đầu tư vào dự án phía tây.” Hàn Thanh Túc nói.
“Là hắn dụ Tần Phù trước, anh vì muốn trả thù cho ba nên mới bất chấp lao vào. Anh không biết, nhưng hắn đã biết mối liên hệ giữa Tần Phù và vụ tai nạn của ba từ lâu rồi. Anh chỉ là con cờ trong tay hắn!” Hàn Thanh Nhiên nhìn anh trai, đau lòng như thể hận sắt không thành thép. “Anh thử nhìn xem anh còn gì nữa? Cổ phần họ Hàn giờ trong tay em, công ty nước ngoài đã bán sạch, tài sản đứng tên anh đều đã bán để đổ vào tập đoàn – giờ cũng vào túi Thanh Sâm. Anh còn kết hôn với hắn, cam tâm bị giam cầm, bị khống chế, thậm chí giờ đây còn hết lòng bảo vệ hắn, muốn cứu hắn ra! Hàn Thanh Túc, anh tỉnh lại đi! Bài học từ Sở Cảnh Nguyên chưa đủ đau à? Tình yêu nhất thiết phải đánh đổi bằng tất cả như vậy sao!?”
Hàn Thanh Túc bị mắng đến ngửa người, xoa mũi, bất lực nói: “Hàn Thanh Nhiên, cậu điên rồi à?”
Hàn Thanh Nhiên nghẹn họng, giận đến run người, hồi lâu không thốt nên lời.
“Làm ăn là làm ăn, có được có mất, thắng thua là chuyện bình thường.” Hàn Thanh Túc thở dài. “Họ Hàn nếu thật sự không còn đường xoay xở, thì anh em mình cũng đâu phải thiên tài kinh doanh gì. Dù anh có phần trách nhiệm vì đã đưa Sở Cảnh Nguyên vào, nhưng chuyện này cần nhìn nhận một cách khách quan. Giờ chúng ta tuy không nắm quá 50% cổ phần, nhưng cũng gần đó, chưa đến mức phá sản hoàn toàn, chia hoa hồng vẫn ổn. Hơn nữa, anh tin cậu có thể vực dậy từ đống đổ nát.”
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Còn chuyện giữa anh và Lâm Mộc Hàn – chủ yếu là tình cảm. Cậu không thể gộp hết mọi chuyện lại với nhau. Dù em ấy biết Tần Phù và Sở Cảnh Nguyên có mưu đồ từ trước, nhưng lúc đó anh đã chia tay gần mười năm rồi, em ấy đâu còn là gì của anh? Chẳng có nghĩa vụ phải cảnh báo chúng ta. Anh tức giận chủ yếu là vì sau khi cưới, em ấy vẫn giấu anh thân phận thật sự – em ấy là Lâm Túc. Là vợ anh, anh đương nhiên phải tính sổ một thể. Lúc nóng giận nghĩ đến ly hôn là chuyện bình thường. Nhưng bình tĩnh lại, anh thấy… không thể đổ hết lỗi lên em ấy. Tình cảm rất phức tạp, cậu chưa hiểu đâu.”
Hàn Thanh Nhiên nhíu mày.
“Anh có thể khẳng định một điều: em ấy chưa từng làm gì tổn thương anh, ngược lại còn cứu anh rất nhiều lần. Trong một năm qua, khi anh rối bời và đau khổ nhất, là em ấy ở bên, cùng anh vượt qua.” Giọng Hàn Thanh Túc nghiêm túc, kiên định. “Lâm Mộc Hàn là người như thế nào, anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Nếu em ấy thật sự muốn giam cầm anh, tối nay sẽ không có bữa cơm đó.”
Hàn Thanh Nhiên hiếm khi thấy anh trai nghiêm túc đến vậy, nửa tin nửa ngờ: “Chẳng lẽ anh chưa từng quên anh ta suốt mười năm qua?”
Hàn Thanh Túc ngập ngừng, trầm mặc một lúc: “… Cũng không hẳn. Trước khi gặp lại em ấy ở Vu Thành, anh thậm chí còn chẳng nhớ tên em ấy.”
Hàn Thanh Nhiên càng khó hiểu: “Vậy tại sao hồi đó, khi anh buộc phải công khai, anh lại lập tức chia tay hắn?”
Hàn Thanh Túc sửng sốt: “Trời đất, em ấy là sinh viên xuất sắc của đại học A, học chuyên ngành vật lý – nhóm người được nhà nước ưu tiên bồi dưỡng. Cậu nghĩ ba anh có thể cho tiền đẩy em ấy ra nước ngoài được không? Nếu em ấy nhận tiền, sẽ không bao giờ quay lại được. Anh làm sao có thể để người ta vì một mối tình mà đánh đổi cả tương lai tươi sáng?”
“Chỉ vì thế?” Hàn Thanh Nhiên hỏi lại.
“Chứ còn gì nữa? Chẳng lẽ anh qua lại với em ấy ba tháng mà đã yêu đến mức sống chết không rời?” Hàn Thanh Túc lắc đầu.
“Vậy sao bây giờ anh lại sống chết không rời?” Hàn Thanh Nhiên nghiến răng.
Hàn Thanh Túc xoa mũi, bình thản nói: “Dù sao thì cũng là mối tiếc nuối duy nhất trong chuyện tình cảm của anh hai cậu. Hồi đó yêu chưa đủ, giờ yêu bù.”
“Vậy cũng đâu cần thiết phải kết hôn!” Hàn Thanh Nhiên lạnh lùng nói.
Hàn Thanh Túc đặt tay lên vai cậu, điềm đạm: “Anh chỉ muốn đăng ký kết hôn với em ấy, có gì sai đâu? Ở bên em ấy, anh cảm thấy an tâm, ngủ được trọn giấc đến sáng, ăn gì cũng ngon, nhìn thấy em ấy là lập tức vui vẻ.”
Hàn Thanh Nhiên sửng sốt: “Anh không còn mất ngủ nữa?”
“Đã hết từ lâu.” Hàn Thanh Túc tự hào. “Bao tử cũng tốt hơn, không thấy anh mập thêm vài cân sao?”
So với một năm trước, anh cậu quả thật trông sáng sủa, khỏe mạnh hơn nhiều, không còn vẻ mặt tiều tụy như sống dở chết dở. Nhưng…
“Sau này cư xử tử tế với anh dâu cậu một chút.” Hàn Thanh Túc chọc ngón tay vào mũi cậu, nghiêm túc nói. “Người ta không chỉ đẹp trai, cmn còn biết võ, gia thế giàu có, đầu óc thông minh, lại còn tốt với cậu. Cậu làm đến mức này mà em ấy chưa đá bay cậu. Cậu mà phá hỏng, anh đi đâu tìm được người vợ tốt như vậy?”
Nếu không biết rõ bản chất của Lâm Mộc Hàn, Hàn Thanh Nhiên suýt nữa đã tin lời anh mình rồi.
“Anh nói nhiều thế này, chẳng qua là vẫn muốn dây dưa với hắn!” Hàn Thanh Nhiên nghiến răng.
Hàn Thanh Túc không phủ nhận, hai tay nhét vào túi, thản nhiên bước qua cửa. Hàn Thanh Nhiên giật mình, vội đuổi theo định kéo lại, nhưng lại do dự hai giây.
Chỉ hai giây đó, Hàn Thanh Túc đã biến mất khỏi tầm mắt.
——
Cuộc thẩm vấn kết thúc nhanh chóng.
Cố Vạn Thanh nhìn Lâm Mộc Hàn bước ra khỏi đồn cảnh sát, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Lâm Mộc Hàn bước lên xe: “Muốn nói gì thì nói đi.”
“Anh bảo tôi nói thì đừng đổ lỗi nhé.” Cố Vạn Thanh ngồi xa ra một chút. “Nếu tối nay tôi không chuẩn bị trước, gọi điện thoại chạy mối, anh chỉ có nước ngủ lại trong đồn. Tôi đã nói rồi mà – giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Năm xưa Hàn Thanh Túc có thể đá anh một lần, thì lần này cũng có thể. Anh tin tưởng vào sự thay đổi của hắn, còn không bằng mua vé số cho mau trúng.”
Lâm Mộc Hàn im lặng.
“Sếp ơi, cũng đã mười năm rồi. Hai người nối lại tình xưa, coi như chấp niệm của anh được giải. Họ Hàn giờ đã vào tay, nên buông bỏ đi. Trên đời này thiếu gì đàn ông tốt.” Cố Vạn Thanh khuyên nhủ, “Trái tim của Hàn đại thiếu gia vốn không dành cho anh. Loại người như hắn sẽ không thật sự yêu ai đâu. Chúng ta vẫn nên chuyên tâm làm ăn, kiếm tiền mà sống.”
Lâm Mộc Hàn hỏi: “Anh ta không ở đồn à?”
“Hai tiếng trước đã về biệt thự Thương Sơn rồi. Người theo dõi báo rằng hắn và Hàn Thanh Nhiên đang ở sân bay, điểm đến là nước B.” Cố Vạn Thanh nhìn đồng hồ, “Máy bay cất cánh sau hai mươi phút nữa. Từ đây đến sân bay mất một tiếng rưỡi. Sân bay đông người, chúng ta không tiện hành động, hơn nữa anh vừa được thả, tốt nhất đừng làm gì liều lĩnh.”
Ánh đèn đường loang lổ trôi qua cửa sổ, bên trong xe tối om. Mắt Lâm Mộc Hàn tối sầm, ánh nhìn đầy vẻ lạnh lùng đáng sợ.
Cố Vạn Thanh cảnh giác: “Giờ có đạp ga cũng không kịp, bay cũng không kịp. Anh bình tĩnh lại đi.”
“Anh đúng. Hắn sẽ không yêu tôi. Tôi cũng không cần hắn yêu tôi.” Giọng Lâm Mộc Hàn lạnh lùng, cố chấp, tràn đầy oán hận. “Tôi chỉ cần hắn ở bên tôi. Dù chết, cũng phải chết trước mặt tôi.”
“Hắn chạy không thoát đâu.”
Cố Vạn Thanh rợn tóc gáy, đành dịu giọng: “Có thể… là hiểu lầm chăng?”
“Hiểu lầm?” Lâm Mộc Hàn cười khẩy. “Không có gì là hiểu lầm cả. Hắn chỉ là chán tôi rồi thôi.”
Rác rưởi thì vẫn là rác rưởi. Dù có được đóng gói đẹp đẽ đến đâu, cũng chẳng thể trở thành thứ tốt đẹp.
Y thì thầm: “Tôi đã quá khoan dung với hắn.”
Cố Vạn Thanh lập tức thấy bất an: “Anh vừa ra khỏi đồn, đừng làm chuyện gì quá đà.”
Lâm Mộc Hàn cúi mắt, xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út: “Tôi biết giới hạn của mình.”
Cố Vạn Thanh cảm thấy đầu mình muốn nổ tung: “Tối nay về nhà tôi đi.”
Lâm Mộc Hàn từ chối: “Về biệt thự ngoại ô.”
Cùng lúc đó, tại đồn cảnh sát.
Hàn Thanh Túc thở hổn hển, đưa cho cảnh sát giấy đăng ký kết hôn cùng một xấp tài liệu. Trong hai tiếng rưỡi qua, hắn đã chạy về Thương Sơn, tìm được tờ giấy hôn thú mà Lâm Mộc Hàn giấu kỹ trong căn biệt thự nghìn mét vuông, sau đó tiện đường đưa Hàn Thanh Nhiên ra sân bay, rồi gọi hơn mười cuộc điện thoại để gom đủ bằng chứng chứng minh Lâm Mộc Hàn vô tội trong vòng một giờ. Xong việc, hắn đầy hy vọng đến đồn cảnh sát đón người về nhà.
Cảnh sát ngẩn người: “Lâm Mộc Hàn đã đi rồi.”
“Đi rồi?” Hàn Thanh Túc nghi hoặc. “Không phải nói đêm nay không thể ra sao?”
“Chuyện này tôi cũng không rõ lắm.” Đối phương trả lời úp mở.
Hàn Thanh Túc lập tức hiểu ra – chắc chắn là Cố Vạn Thanh đã ra tay. Hắn đương nhiên cũng có thể dùng quan hệ, nhưng người bị bắt là do Hàn Thanh Nhiên đưa vào, còn quan hệ thì là do Hàn Hiên để lại. Họ Hàn vừa sụp đổ, làm vậy sẽ khiến cả hai bên khó xử. Huống hồ vẫn còn cách an toàn và triệt để hơn, hắn đương nhiên chọn cách đó. Chỉ là hắn không ngờ Cố Vạn Thanh nhanh đến vậy.
“À, vâng. Làm phiền đồng chí rồi.” Hàn Thanh Túc nói.
Cảnh sát nhận tài liệu, nói: “Ngày mai có thể rút hồ sơ. Sau này cố gắng đừng để mâu thuẫn gia đình bị đẩy lên mức nghiêm trọng như vậy. Sở thích cá nhân cũng phải nằm trong giới hạn của đạo đức và pháp luật. Làm vậy không chỉ lãng phí nguồn lực công cộng mà còn gây ảnh hưởng xấu đến xã hội…”
“Vâng ạ, chúng tôi nhất định nghiêm túc kiểm điểm.” Hàn Thanh Túc cười gượng hai tiếng, vội vã rời đi.
Hắn gọi điện cho Lâm Mộc Hàn – không ai nghe máy. Gửi tin nhắn – không hồi âm. Nghĩ một chút, hắn trực tiếp lái xe đến biệt thự ngoại ô. Không chắc chắn 100%, nhưng cũng gần đúng.
Cửa sổ biệt thự tối đen. Hắn gọi lại – vẫn không ai nghe. Dùng vân tay mở khóa, bước vào, điện thoại trong tay rung lên – thấy chiếc điện thoại trên bàn đang rung, hắn thở phào.
Tầng một không người. Tầng hầm tĩnh lặng. Hắn bước lên tầng hai, hầu hết cửa phòng đều mở, chỉ một căn là đóng kín.
“Lâm Mộc Hàn?” Hắn gọi nhẹ, vặn tay nắm cửa. Giày da bước trên thảm, phát ra tiếng động nhỏ.
Cửa mở. Mùi thuốc lá nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Trong bóng tối, một chấm đỏ rực cháy ở góc tường đối diện. Mất vài giây để mắt thích nghi, Hàn Thanh Túc thấy Lâm Mộc Hàn ngồi dưới đất, tựa lưng vào tường, vô cảm hút thuốc.
“Lâm Mộc Hàn.” Hắn không bật đèn, chỉ gọi khẽ tên y.
Người trong góc run nhẹ, rồi chửi thầm một câu.
Lần đầu tiên, Lâm Mộc Hàn cảm thấy, hút thuốc cũng có thể gây ảo giác.
“Anh bật đèn nhé?” Hàn Thanh Túc không thấy rõ biểu cảm của y, hỏi một câu, rồi bật đèn.
Ánh sáng làm hai người đồng thời nheo mắt. Hàn Thanh Túc nhìn y – vẫn bộ đồ lúc ra ngoài, bên cạnh giày là đống tàn thuốc. Tóc y rối, ánh mắt lạnh nhạt, mệt mỏi. Khi y ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt thậm chí có chút đáng sợ.
Giống như một con dã thú có thể cắn nát yết hầu bất cứ lúc nào.
“Anh về Thương Sơn lấy giấy hôn thú và tài liệu chứng minh, đi về mất kha khá thời gian.” Hàn Thanh Túc nói. “Trên đường tiện đưa Hàn Thanh Nhiên ra sân bay, nó có việc sang nước B. Đi cùng để lấy đồ.”
Lâm Mộc Hàn rít một hơi: “Lấy cái gì?”
Hàn Thanh Túc bước tới, ngồi xổm xuống, lấy điếu thuốc trong tay y, dập tắt trên sàn. Rồi hắn rút từ trong ngực ra một miếng ngọc bội. Trên đỉnh khắc hình kỳ long, mặt sau đầy chữ “phúc”. Hắn đeo vào cổ Lâm Mộc Hàn, giọng nhẹ: “Cái ghim áo kia không phải đồ gia truyền. Cái này mới là. Nghe nói tổ tiên truyền lại mấy trăm năm rồi. Ba cho anh năm anh mười tám, anh luôn để nó ở nước ngoài. Định gửi về hôm nay, nhưng…”
Hắn liếc đồng hồ, cười: “… Muộn mất rồi. Muốn đưa em sáng nay. Mặt trước trơn, mặt sau khắc trăm chữ phúc – chúc bình an, phúc vận đầy tràn. Đừng chê nó tầm thường. Đồ quý giá nhất trong tay anh chỉ có vậy.”
“Lâm Mộc Hàn, hôm nay là ngày thứ một trăm.”
Ánh mắt Lâm Mộc Hàn khựng lại.
Ký ức xa xăm, rõ ràng ùa về.
Mười năm trước, một ngày trước khi chia tay. Công viên vắng lặng, pháo hoa rực rỡ trên trời, nhạc vui vang vọng. Chỉ có hai người họ.
“Anh, hôm nay là ngày thứ chín mươi chín.” Cậu ngước nhìn Hàn Thanh Túc, đầy mong đợi. “Ngày mai là tròn một trăm.”
Hàn Thanh Túc cười: “Thích quà gì?”
Lâm Mộc Hàn cười: “Anh tự nghĩ đi. Em đã chuẩn bị xong rồi.”
Hàn Thanh Túc ngước nhìn pháo hoa, có vẻ trầm ngâm: “Ngày thứ một trăm à? Nhanh thật.”
Lâm Mộc Hàn nằm ngửa trên cỏ, ngắm pháo hoa: “Anh, giống như đang mơ vậy.”
Hàn Thanh Túc xoa đầu cậu: “Đừng vội. Mới bắt đầu thôi.”
Lâm Mộc Hàn chơi cả ngày, mệt đến sụp mi, ôm eo Hàn Thanh Túc: “Anh ơi, em sẽ mãi bên anh. Anh cũng phải mãi bên em.”
Hàn Thanh Túc gối tay, điện thoại bỗng vang. Hắn lướt qua, rồi bỏ vào túi.
Lâm Mộc Hàn không nhớ hắn nói gì, chỉ cảm thấy hạnh phúc viên mãn, ôm nhẹ: “Anh ơi, em muốn món quà đặc biệt nhất. Thứ khiến em khắc ghi cả đời, không bao giờ quên…”
Nếu là trước kia, cậu không bao giờ dám nói những lời này. Nhưng người được yêu sẽ trở nên tham lam. Và quan trọng nhất, cậu biết Hàn Thanh Túc sẽ làm được.
Trong mắt cậu, Hàn Thanh Túc là người hoàn hảo nhất thế gian. Sẽ chiều chuộng, bao dung cậu hết mực. Là người đầu tiên mang lại cảm giác an toàn và hạnh phúc. Cậu có thể dâng trọn bản thân cho Hàn Thanh Túc.
“Được.” Hàn Thanh Túc hôn lên trán cậu. “Buồn ngủ thì ngủ đi.”
… Quả thật là món quà cả đời không quên. Sáng hôm sau, cậu tỉnh dậy một mình trong khách sạn, mở điện thoại – tin chia tay lạnh lùng hiện ra.
Giờ đây, Hàn Thanh Túc đang ở trước mặt y, cúi người hôn lên trán: “Lâm Mộc Hàn, anh bù lại cho em.”
Lâm Mộc Hàn cô độc đi suốt mười năm, cuối cùng cũng từ ngày chín mươi chín bước đến ngày một trăm – nhận được món quà mà Hàn Thanh Túc từng hứa.
Y cúi mắt nhìn miếng ngọc, châm thêm điếu thuốc: “Kỳ thật anh không cần trở về. Dù anh sang nước B, em cũng sẽ tìm được anh.”
“Khụ.” Hàn Thanh Túc sặc khói. “Vậy nguy hiểm lắm. Nếu anh bỏ trốn mà bị em bắt về, gãy tay gãy chân còn nhẹ. Em lại còn thích kiểu ngược tâm ngược thân, sống dở chết dở. Mạng anh cứng cỡ nào cũng chịu không nổi.”
Lâm Mộc Hàn liếc hắn, ánh mắt lạnh băng.
Hàn Thanh Túc chỉ vào miệng: “Chuyện Hàn Thanh Nhiên làm, anh không biết. Anh đã giải thích với nó rồi – giam cầm là sở thích yêu đương của chúng mình. Anh phân tích cho em nghe: nếu anh thật sự muốn tống em vào đồn, đâu cần đi ăn tối? Anh có thể cho em bị bắt ngay tại công ty, còn gọi phóng viên tới đưa tin. Khi đó, cổ phiếu Thanh Sâm lập tức rơi tự do, bọn anh thừa cơ hành động, biết đâu lại lật ngược thế cờ.”
Lâm Mộc Hàn cười khẽ.
Hàn Thanh Túc chọc chọc mu bàn tay y: “Sếp Lâm, khá hơn chưa? Chưa thì anh ôm một cái?”
Hắn dang rộng tay, đầy mong đợi nhìn y.
Lâm Mộc Hàn phả khói vào mặt hắn: “Vội vàng đưa Hàn Thanh Nhiên đi, sợ em ra tay với nó à?”
Hàn Thanh Túc rầu rĩ: “Thật lòng mà nói, anh cũng không biết là sợ em ra tay với nó, hay nó ra tay với em. Hai người đều hung hãn quá.”
Lâm Mộc Hàn cúi đầu: “Anh ra ngoài đi. Để em một mình.”
Tay Hàn Thanh Túc cứng đờ giữa không trung. Hắn chờ vài giây, rồi chọc chọc vai Lâm Mộc Hàn, cười: “Ôm một cái trước đi, tay mỏi rồi.”
Lâm Mộc Hàn túm cổ tay hắn, đè xuống, lưỡi dao lạnh buốt áp sát yết hầu. Cổ Hàn Thanh Túc bị kim loại sắc nhọn rạch nhẹ. Lâm Mộc Hàn nhìn thẳng xuống, đáy mắt tràn ngập điên cuồng và phẫn nộ bị dồn nén đến cực điểm: “Em bảo anh ra ngoài. Anh không hiểu tiếng người, hay là muốn chết?”
Hàn Thanh Túc nhướng mày.
“Em muốn giết anh, anh nghĩ em đùa sao?” Lâm Mộc Hàn lạnh lùng. “Nếu không phải vì anh, em đã không thích đàn ông, cũng chẳng bỏ học. Em có thể sống bình thường, chứ không phải một kẻ điên, nhớ nhung một tên rác rưởi ngày đêm, bất chấp thủ đoạn để leo cao chỉ vì muốn có được anh. Biết lúc ** anh em nghĩ gì không?”
Y cúi sát, giọng trầm khàn: “Loại người không giới hạn như anh – đáng bị **. Dù có giết anh, anh cũng chẳng cho ai tình cảm thật. Em thấy ghê tởm. Anh ghê tởm. Em còn ghê tởm hơn. Tốt nhất là cùng chết trên giường, thối rữa thành bùn. Ai cũng đừng hòng yên ổn.”
Hàn Thanh Túc kinh ngạc nhìn y, muốn nói lại thôi.
Lưỡi dao từ từ trượt xuống, dừng trước ngực hắn: “Anh ơi, cùng chết đi.”
“Để anh nói vài câu di ngôn.” Hàn Thanh Túc căng thẳng, nuốt nước bọt.
Lâm Mộc Hàn ngước nhìn.
Hàn Thanh Túc nghiêm túc: “Lúc làm rõ ràng em cũng sướng thấy mẹ. Nếu thật sự ghê tởm, em còn cứng được à?”
Lâm Mộc Hàn: “…”
“Còn nữa, giờ anh cảm thấy cực kỳ thích em.” Hàn Thanh Túc thở dài. “Trên cổ em đã đeo ngọc bội tổ truyền của nhà anh rồi. Chứng tỏ sự nghiệp ‘trả thù’ của em đã có bước tiến lớn. Hay là cố thêm chút nữa đi. Lỡ anh thật lòng yêu em, rồi em đá anh, chắc chắn phê hơn giết anh nhiều.”
Lâm Mộc Hàn nhìn chằm chằm hắn. Cơ mặt run nhẹ vì căng thẳng, trông lạnh lùng đến đáng sợ.
Hàn Thanh Túc từ từ đưa tay ôm lấy y: “Nếu em thật sự không nhịn được, nhất quyết muốn giết anh… thì ít ra cho anh chút quan tâm trước lúc chết.”
Ánh mắt Lâm Mộc Hàn lay động. Rồi khuôn mặt y được nâng lên, đón một nụ hôn dịu dàng. Hơi thở ấm áp lan tỏa.
“Xin lỗi, lẽ ra anh nên đợi em bên ngoài.” Hàn Thanh Túc thở dài. “Nhưng mẹ nó, em giấu giấy hôn thú dưới sàn nhà, có quá đáng quá không? Anh tìm suốt một tiếng đồng hồ.”
Vai Lâm Mộc Hàn từ từ thả lỏng. Y lạnh lùng hỏi: “Anh tìm giấy hôn thú làm gì?”
Hàn Thanh Túc túm lấy con dao áp trên ngực mình, tiện tay ném xuống gầm giường, tức giận véo đầu y, nở nụ cười ngang tàng: “Để chứng minh với chú cảnh sát – anh yêu em.”