Chương 50: Ngủ Bù

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh đừng hối hận.
—— oOo ——
Cửa sổ hé mở, cơn gió lạnh ùa vào xua tan mùi thuốc lá nồng nặc trong phòng.
Lâm Mộc Hàn mặc áo mỏng, dựa vào tường, ánh mắt chăm chú theo từng cử chỉ của Hàn Thanh Túc. Y không rõ động cơ thật sự của hắn là gì — có phải sợ y giết Hàn Thanh Nhiên, hay chỉ muốn giành lại tập đoàn? Hay… đơn giản là vì thích cảm giác k*ch th*ch?
Khả năng nào cũng có.
Những lời từ miệng Hàn Thanh Túc thốt ra, Lâm Mộc Hàn chẳng tin một chữ. Y khẽ cúi mắt nhìn miếng ngọc bội gia truyền hắn vừa đưa, rồi cười lạnh. Một mảnh ngọc nhỏ nhoi như vậy mà muốn đổi lấy lòng tin của y? Hàn Thanh Túc đúng là đang mơ giữa ban ngày. Huống chi Hàn Thanh Nhiên đang nắm giữ lượng cổ phần khổng lồ, y nhất định phải truy đuổi tận cùng, dập tắt mọi cơ hội lật ngược thế cờ của Hàn Thanh Túc. Y phải…
“Đi ra ngoài đi, mẹ nó, trong này ngột ngạt quá.” Hàn Thanh Túc túm tay y, kéo phắt dậy. “Chậc, người hôi như cú, em hút thuốc hay thuốc hút em? Phổi sắt cũng không chịu nổi.”
Lâm Mộc Hàn bị hắn lôi tuốt xuống lầu, ấn mạnh vào phòng tắm. Vừa định quay người bỏ chạy, y bị Hàn Thanh Túc túm cổ tay giữ lại.
Y không nói gì, ánh mắt âm u, lạnh lùng, các gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay siết chặt cổ tay hắn. Hàn Thanh Túc đau đến rụt người, hít mạnh một hơi: “Sss… muốn tắm chung à? Anh đi lấy đồ cho em.”
Lâm Mộc Hàn vẫn không buông, giọng trầm và lạnh: “Em sẽ công khai phủ nhận hôn nhân của chúng ta. Hiện tại Thanh Sâm vừa mới thâu tóm họ Hàn, em không để giá cổ phiếu xảy ra biến động.”
Hắn gật đầu: “Hiểu.”
“Tin kết hôn là do anh tiết lộ đúng không? Hôm qua ngoài khách sạn có paparazzi chụp lén, cả cảnh em lên xe cảnh sát, cũng là anh gọi đến?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Hàn Thanh Nhiên làm đó, em đừng vu oan cho anh.” Hàn Thanh Túc vội biện bạch. “Lúc nãy anh chỉ nói cho vui, để chứng minh anh em chúng ta tâm đầu ý hợp, chứ anh thật sự không làm. Đừng nói bậy.”
Lâm Mộc Hàn cười nhạt: “Anh phủi sạch thật đấy, không sợ em xử lý Hàn Thanh Nhiên à?”
“Vì vậy mới vội tống nó đi, tránh hai người đánh nhau.” Hàn Thanh Túc chọc chọc vào cánh tay rắn chắc của y. “Buông ra, đau muốn chết.”
Lâm Mộc Hàn không buông, ngược lại còn siết chặt hơn, lôi hắn từ ngoài cửa vào, rút thắt lưng trói tay hắn ra sau lưng: “Hàn Thanh Túc, có phải anh chưa nhận thức được tình hình hiện tại không? Anh chẳng còn gì cả, dù quay về vì lý do gì, đã rơi vào tay em thì đừng hòng chạy. Trước đây em đối xử với anh quá tốt rồi.”
Hàn Thanh Túc ngồi phịch lên nắp bồn cầu, hai chân dài duỗi ra, thoải mái ngả người ra sau, huýt sáo một tiếng ngông nghênh: “Tới đi, cục cưng, tùy em tra tấn.”
Lâm Mộc Hàn: “…”
Hắn cười tủm tỉm nhìn y: “Có cần anh giả vờ phản kháng? Hay thêm vài câu kiểu ‘thà chết không khuất phục’ cho đỡ buồn?”
Hắn nâng chân, chiếc giày da ái muội đạp lên mu bàn chân Lâm Mộc Hàn, không chút kiêng nể quan sát người trước mặt. Bộ dạng lạnh lùng gai góc này khiến hắn ngứa ngáy khó chịu, dù bị trói vẫn không quên chọc ghẹo: “Em tự làm? Hay cần anh hy sinh chỉ dạy một chút?”
Lâm Mộc Hàn lạnh lùng nhìn hắn, rồi quay người bước vào phòng tắm bên cạnh.
Tiếng nước vang lên, hơi nước lan tỏa khắp không gian. Qua lớp kính mờ, Hàn Thanh Túc chỉ thấy bóng người mờ ảo của y. Không hiểu Lâm Mộc Hàn buộc kiểu gì mà hắn giãy giụa mãi vẫn không cởi được.
Đại thiếu gia thở dài não nề: “Lâm Hàn Hàn, tay đau.”
Lâm Mộc Hàn làm ngơ.
“Đau thật đó, Hàn bé cưng, anh cảm thấy cổ tay sắp nát rồi.” Hàn Thanh Túc kéo dài giọng, lười nhác nói. “Muốn buộc tội thì sợ gì không có cớ? Em dù sao cũng là tổng tài Thanh Sâm, không thể trắng trợn phán anh tử hình như vậy chứ. Thảo dân oan uổng, vợ ơi —— vợ à —— vợ ——”
“Câm miệng.” Lâm Mộc Hàn lạnh lùng cảnh cáo. “Còn gọi nữa là cắt lưỡi.”
Hàn Thanh Túc cười rộ: “Cắt rồi làm sao hôn em? Làm sao ** cho em? Dù kỹ thuật anh chưa giỏi, nhưng anh chăm chỉ, thấy mình đã tiến bộ vượt bậc rồi.”
Lâm Mộc Hàn tiếp tục im lặng.
Hắn trêu chọc: “Cục cưng, em cứng rồi hả?”
Lâm Mộc Hàn tắm nhanh, bước ra, định lấy khăn lông nhét vào miệng hắn, thì bất ngờ bắt gặp ánh mắt Hàn Thanh Túc thoáng chốc hoảng hốt, có chút hỗn loạn.
“Em mà bịt miệng anh thì giết anh luôn đi.” Hàn Thanh Túc dùng gối gõ nhẹ vào chân y, giọng nói bỗng nhỏ đi, “Anh không thích bị trói thế này. Hồi nhỏ từng bị bắt cóc, giờ vẫn còn bóng ma tâm lý.”
Lâm Mộc Hàn khựng lại.
Hàn Thanh Túc đứng dậy, áp sát, dùng đầu cọ nhẹ vào bụng y, thì thầm: “Vợ ơi, đừng vậy, xin em.”
Lâm Mộc Hàn cười lạnh: “Anh không thích thì tốt. Anh càng không thích, em càng muốn tra tấn.”
Y nắm tóc hắn, ép hắn ngẩng đầu, lại thấy môi hắn tái nhợt. Y chần chừ hai giây, rồi kéo hắn dậy, tháo thắt lưng trói tay. Ngay khoảnh khắc được cởi trói, Hàn Thanh Túc lập tức ôm chầm lấy y.
Phòng tắm vẫn ẩm ướt, hơi thở hắn nóng rực, tay miết mạnh sau lưng Lâm Mộc Hàn, giọng nghẹn ngào: “Đệt, không bằng em làm chết anh luôn đi.”
Lâm Mộc Hàn muốn đẩy ra, nhưng lời nói của Hàn Thanh Túc có mấy chữ đáng tin đâu. Thế nhưng hắn ôm y quá chặt, gần như cuốn y vào lòng. Cảm giác trống rỗng, phẫn nộ khi nghe tin hắn ra sân bay mấy tiếng trước, giờ đây như được một khối bông khổng lồ ôm chặt, nặng trĩu rơi xuống tận đáy tim.
Không phải ảo giác.
Y chưa điên.
Lâm Mộc Hàn chậm rãi nâng tay, ôm lấy eo Hàn Thanh Túc, khàn khẽ nói: “Làm chết anh cũng được.”
Hàn Thanh Túc hôn dọc theo bờ vai còn đọng nước, mũi cọ nhẹ vành tai y: “Chết trên giường hợp với anh hơn. Túng dục quá độ, tinh tẫn nhân vong, đúng chất với danh tiếng một đời của anh.”
Lâm Mộc Hàn nói: “Còn nói thành ngữ, em nhét anh vào bồn cầu xả nước liền.”
Hàn Thanh Túc cười khẽ: “Giận đỡ chưa?”
Lâm Mộc Hàn im lặng một lúc: “Em không đùa với anh.”
“Anh biết.” Hàn Thanh Túc hai tay ôm mặt y, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt, “Chỉ vì em quá yêu anh, thấy không, đi tắm cũng không nỡ tháo miếng ngọc ra.”
“Đừng nói mấy lời kinh tởm đó.” Lâm Mộc Hàn vẫn còn oán giận.
Hàn Thanh Túc dịu dàng xoa đầu y, hôn nhẹ: “Đừng giận nữa, cơm chiều ăn chưa no, anh làm bữa sáng cho em.”
Lâm Mộc Hàn nhíu mày: “Anh?”
“Sao, anh chiên được hai trứng mà.” Hàn Thanh Túc dắt y ra ngoài, “Ba mẹ anh chưa từng ăn đồ anh nấu, oắt con em đúng là có phúc.”
Nửa tiếng sau, Lâm Mộc Hàn đã thay đồ, ngồi trước bàn nhìn đĩa trứng cháy đen, lát bánh mì nướng cứng như đá, cùng ly sữa nóng bốc khói. Y trầm lặng chọc vào miếng trứng bằng chiếc nĩa.
Hàn Thanh Túc kiêu hãnh nhìn y.
“Anh gọi đây là nấu ăn?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
Hắn hất cằm: “Thử đi.”
Lâm Mộc Hàn gắp miếng trứng bỏ vào miệng, mặt không biểu cảm cắn miếng bánh mì: “Cũng được.”
Hàn Thanh Túc nhướng mày.
“Chỉ là muối to đến đau răng.” Lâm Mộc Hàn gắp thêm miếng trứng nhét vào miệng hắn. Hàn Thanh Túc lập tức nhăn mặt vì mặn, vội bưng ly sữa đổ ực vào miệng.
“Khoan…” Lâm Mộc Hàn chưa kịp cản, hắn đã phun trắng cả mặt bàn, “Đậu má, nóng quá!!”
Lâm Mộc Hàn: “…”
Hàn Thanh Túc hít hà, mũi và môi đỏ bừng vì nóng, ánh mắt nhìn y trông thật đáng thương. Lâm Mộc Hàn cắn răng, cuối cùng vẫn rót cho hắn một ly nước ấm.
Đại thiếu gia vừa hết đau, liền đòi quyền lợi, quấn lấy y đòi ăn thêm, thậm chí xin thêm đồ ngọt. Bị từ chối phũ phàng, hắn đành chịu đựng bữa sáng “ngon lành” của chính mình.
Ăn xong, hắn kéo y lên giường: “Hôm nay thứ Bảy, ngủ bù một ngày.”
“Phải tăng ca.” Lâm Mộc Hàn bị hắn đè chặt trong chăn, chợt nhớ ra kế hoạch ban đầu: trói Hàn Thanh Túc, nhốt xuống hầm, tra tấn đến sống dở chết dở, bắt hắn quỳ gối xin tha… chứ không phải ăn uống no say rồi còn ôm nhau ngủ. Nghĩ đến đây, y lạnh giọng: “Hàn Thanh Túc, anh…”
“Tăng cái gì, mai rồi tính.” Hàn Thanh Túc nhẹ nhàng véo sau gáy y, v**t v* sau lưng, cuốn y vào lòng, “Thả lỏng, ngủ đi.”
Lâm Mộc Hàn không muốn thả lỏng, cũng không muốn ngủ, nhưng hơi thở quen thuộc của Hàn Thanh Túc bao quanh, khiến y vô thức buông lỏng. Y khẽ hỏi: “Chuyện anh bị bắt cóc, là thế nào?”
“À, chuyện đó à.” Hàn Thanh Túc thờ ơ, “Chém gió cho em cởi trói thôi. Không nói vậy em đâu buông.”
Lâm Mộc Hàn trừng mắt.
“… Chậc.” Hàn Thanh Túc ấn đầu y vào ngực mình, “Hơn hai mươi năm rồi. Hồi anh năm, sáu tuổi, một đám đần bắt cóc đòi tiền chuộc. Anh gào khóc, chúng bịt miệng, đánh đập, có thằng còn đá vào đầu. Anh nghĩ sau này học toán dốt là do bị đá đó.”
Lâm Mộc Hàn nhíu mày: “Sau đó?”
“Mẹ anh lúc ấy đang mang bầu em trai, lo quá suýt sinh non. Ba anh chuẩn bị tiền, báo cảnh sát, nhưng không hiểu sao bị lộ. Chúng tìm được xe tang, nhét anh vào quan tài với một ông cụ vừa chết, chở đi. Anh muốn đẩy ông ra, nhưng tay bị trói, không tài nào vùng ra được. Đậu má, ông cụ chưa khép mắt, suốt đường anh với ông nhìn nhau chằm chằm.” Hàn Thanh Túc ôm y chặt hơn, “Đệt, giờ nhớ lại vẫn rợn người. Em đoán xem, cuối cùng anh có được cứu không?”
Lâm Mộc Hàn khẽ giật khóe miệng.
Hàn Thanh Túc cười khẽ: “Xe chạy giữa đường nổ lốp, lật nghiêng. Anh và ông cụ lăn ra, thấy anh sắp đập đầu vào đá, ông cụ lấy thân chắn. Tên bắt cóc định giết con tin, thì chú cảnh sát như thần xuất hiện, một phát bắn vỡ đầu thằng đó, nằm cạnh ông cụ luôn. Chú cảnh sát ngầu đét.”
Lâm Mộc Hàn hỏi: “Anh bị bắt bao lâu?”
“Khoảng năm, sáu ngày, có thể bảy, tám? Không nhớ rõ. Nhưng suốt thời gian đó bị trói chặt, sợ chết khiếp. Ba năm sau, anh chỉ dám ngủ giữa ba mẹ mới khỏi ác mộng. Hàn Thanh Nhiên mới sinh phải ngủ với bảo mẫu.” Hắn cười, “Nếu không chiếm mẹ quá mức, biết đâu anh đã có thêm vài đứa em.”
Lâm Mộc Hàn nhìn ánh mắt đùa cợt của hắn: “Có bị thương nặng không?”
“Không nghiêm trọng, có ông cụ che, với lại trẻ con xương mềm, hồi phục nhanh.” Hàn Thanh Túc khẽ khảy tóc y, “Ba mẹ cũng đưa anh đi trị liệu tâm lý. Nếu không phải em làm anh sợ, anh đã quên lâu rồi.”
Lâm Mộc Hàn im lặng.
“Anh chưa từng kể chuyện này với ai. Không trách em.” Hàn Thanh Túc gác chân lên đùi y, ngáp dài, “Chuyện tụi mình chơi bời cũng k*ch th*ch, bộ dạng sát khí của em thì mê cmn thật, đẹp hơn đám đần độn xưa nhiều.”
Hắn nắm tay Lâm Mộc Hàn đặt lên hông mình, cả người nghiêng sang, ôm chặt y, khẽ nói: “Lúc đó nói ly hôn là tức giận, không phải thật lòng. Hơn nữa em là người chiến tranh lạnh trước, không thèm để ý anh, anh ám chỉ bao nhiêu lần em cũng làm ngơ, ai mà không giận? Anh nói thật, chuyện này tám phần lỗi tại em.”
Lâm Mộc Hàn không đáp.
“Chột dạ rồi? Không nói nên lời? Lúc ăn sáng anh câu chân em cũng không phản ứng, ai biết còn tưởng em thanh tâm quả dục…” Giọng Hàn Thanh Túc nhỏ dần. Hắn hơi ngẩng lên, nhìn người trong lòng — Lâm Mộc Hàn đã nhắm mắt ngủ, đôi mày vẫn nhíu chặt, ánh sát khí còn vương.
Hắn nhìn chằm chằm một lúc, dùng ngón tay đè phẳng đôi mày y, lẩm bẩm: “Làm sát thủ mà như vậy, tiêu chuẩn của tụi em thấp thật.”
Rồi cúi xuống hôn nhẹ, cảm thấy mãn nguyện, ôm y chìm vào giấc ngủ.
Trong bóng tối, Lâm Mộc Hàn từ từ mở mắt.
Tiếng tim đập của Hàn Thanh Túc truyền qua lồng ngực. Trong im lặng, hơi thở đều đặn cũng rõ mồn một. Y chăm chú nhìn khuôn mặt ngủ say của hắn, đầu óc hiện ra hình ảnh hắn bị trói chặt, bị xâu xé, bị y tra tấn đến sống dở chết dở, quỳ gối vẫy đuôi cầu xin… tốt nhất là sụp đổ tinh thần, chỉ biết mỗi y, chỉ có thể lệ thuộc, phục tùng tuyệt đối, không dám phản kháng…
Y chầm chậm nhíu mày. Toàn bộ hình ảnh ấy bị tiếng cười kiêu ngạo của Hàn Thanh Túc phủ kín — vẫy đuôi cầu xin biến thành lời ngon tiếng ngọt, phục tùng biến thành bằng mặt không bằng lòng… Thậm chí vừa rồi, hắn còn “tự nỗ lực” để được ăn bữa sáng “ngon lành”.
Lâm Mộc Hàn ít khi cáu kỉnh đến vậy — y không thể tưởng tượng nổi cảnh Hàn Thanh Túc rơi vào tuyệt vọng.
Rất lâu sau, y đưa tay sờ má hắn, nhìn chằm chằm như hỏi, cũng như tự nói: “Sao không muốn ly hôn? Anh không sợ sao?”
Y chẳng mong hắn trả lời, chỉ khẽ nhếch mép, tự cười mỉa.
Một bàn tay ấm áp đặt lên mu bàn tay y. Người đang ngủ vẫn nhắm mắt, khẽ nói: “Vì chưa chán, nên không sợ.”
Lâm Mộc Hàn cứng người: “Anh không ngủ?”
“Em với ông cụ kia công lực ngang nhau, anh muốn ngủ cũng không được.” Hàn Thanh Túc mở mắt, ánh mắt long lanh nhìn y, “Sếp Lâm, yêu đương đi.”
Trong bóng tối, ánh mắt băng giá của Lâm Mộc Hàn dần dịu lại: “Anh đừng hối hận.”
Hàn Thanh Túc kiêu ngạo cười vang.