Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 53: Lỡ nhịp
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hàn Thanh Túc than thở không thôi.
—— oOo ——
Hàn Thanh Túc ngồi thu mình sau chiếc vali, vô tình cào lớp sơn tường, nghe tiếng của Hàn Thanh Nhiên vọng lại đầy hung hãn: "Giả vờ tới thành phố C là thế nào chứ?"
Hắn đưa điện thoại xa khỏi tai, sắp xếp lời lẽ cẩn thận: "Lâm Mộc Hàn cấy định vị vào người anh, anh nhờ người hack điện thoại cô ấy, định vị sẽ hiện vị trí của cô ấy, khiến cô ấy tưởng anh đang ở thành phố C. Cậu đừng có tới những quán bar hay hộp đêm, hãy đi quanh khách sạn hoặc thăm thú vài điểm du lịch thôi."
"Em chẳng có thời gian rảnh mà tới quán bar hay hộp đêm đâu... Không đúng, em chưa bao giờ tới những chỗ đó cả!" Hàn Thanh Nhiên sực tỉnh, giọng lạnh lùng: "Anh nói cô ấy cấy định vị vào đâu?"
Hàn Thanh Túc thở dài: "Chuyện đó không quan trọng."
"Chuyện đó mới quan trọng!" Hàn Thanh Nhiên nổi giận: "Cô ấy coi anh là đồ gì chứ? Hàn Thanh Túc, anh có chút lòng tự trọng không? Đây là yêu à? Đây là sỉ nhục anh. Chờ đó, em về thành phố A ngay."
"Không được, đừng nóng." Hàn Thanh Túc nhìn quanh, xác nhận không ai nghe thấy, mới hạ giọng: "Em của anh có chuyện bất thường. Cô ấy chủ động để anh gặp cô ấy, chắc chắn gặp rắc rối. Nhưng cô ấy không muốn anh biết, nên anh phải lặng lẽ điều tra, tránh cho cô ấy gặp nguy hiểm."
Hàn Thanh Nhiên tức đến nỗi đầu bốc khói: "Cô ấy chết là vừa."
"Nói chuyện gì thế?" Hàn Thanh Túc bất mãn: "Đó là anh rể của cậu đấy."
"Ha." Hàn Thanh Nhiên cười lạnh: "Bây giờ cậu nói gì anh cũng không nghe nổi, anh hoàn toàn bị cô ấy khống chế rồi."
"Có khả năng anh thật lòng thích cô ấy không?" Hàn Thanh Túc thử thuyết phục.
Hàn Thanh Nhiên im lặng vài giây: "Anh có thể thích cô ấy bao lâu?"
Hàn Thanh Túc suy nghĩ trân trọng: "Ba năm đi?"
Hàn Thanh Nhiên nghẹn lời, hít sâu: "Anh nghĩ ba năm sau cô ấy sẽ buông tha cho anh sao?"
"... Không sao, đến đâu hay đó." Hàn Thanh Túc nói: "Cậu cũng đừng làm việc mệt nghỉ như thế. Thỉnh thoảng thư giãn đi, làm lụng mệt sống mệt chết có ý nghĩa gì. Hay anh giới thiệu cho cậu ai đó? Cậu thích nam hay nữ?"
Hàn Thanh Nhiên quyết định cúp điện thoại.
Hàn Thanh Túc thất vọng thở dài: "Ôm tiền sống cả đời đi."
Tiếng còi xe vang lên, Hàn Thanh Túc đứng dậy, vươn vai, xách vali lên xe.
"Thiếu gia, mới mấy ngày không gặp mà trông tiều tụy thế?" Người đối diện là một thanh niên mặt mũi thanh tú, tóc rẽ ngôi giữa, đeo kính tròn, trên mặt có vài nốt tàn nhang. Bên cạnh cậu ta là mấy người đàn ông cơ bắp mặc đồ hầu gái, vóc dáng cao lớn khiến cậu ta trông càng nhỏ nhắn.
Một gã đô con định nhào tới, nhưng hắn chẳng thèm liếc mắt, chỉ cầm chai nước khoáng chắn trán đối phương, đẩy ra: "Xin lỗi, tôi đã có gia đình."
"Anh ta không thích kiểu này, tới đây với tôi, cục cưng." Lục Mạn Quý ngoắc tay, đối phương lưu luyến nhìn Hàn Thanh Túc, sau đó quỳ xuống bên chân Lục Mạn Quý, được cậu ta xoa đầu, thân mật cọ lên đùi cậu ta.
"Lấy thứ trong gáy tôi ra." Hàn Thanh Túc nói: "Cậu điều tra còn thế nào?"
"Yên tâm, Tiểu Lục mà ra tay không thất bại." Lục Mạn Quý ném cho hắn cái tablet: "Thông tin chi tiết anh xem từ từ. Tôi nói đại khái thôi. Lâm Túc, tên thật là Lâm Mộc Hàn, cha ruột là Lâm Hưng Học, một công nhân bình thường ở Vu Thành, mẹ ruột là Ngụy Du, gốc từ thành phố A. Ngụy Du gia cảnh nghèo khó, năm đó Lâm Hưng Học tới thành phố A làm công, toàn bộ tiền tiết kiệm đều dùng để cưới Ngụy Du, nhưng hai người bất đồng quan điểm, Lâm Mộc Hàn ra đời không bao lâu họ đã ly hôn. Ngụy Du trở lại thành phố A làm nhân viên phục vụ, số phận đưa đẩy cô gặp được Ferlan, hai người nhanh chóng yêu nhau rồi kết hôn. Ngụy Du theo Ferlan đến nước I, sinh được đứa con gái là Amy, tên tiếng Trung là Ngụy Tiêu Mật."
"Sau khi thôi học ở đại học A, Lâm Mộc Hàn chủ động liên hệ Ngụy Du, thông qua bà ta quen biết được Ferlan." Lục Mạn Quý nói: "Ferlan đã có ba đời vợ, trước khi cưới Ngụy Du đã có bốn con trai ba con gái, ngoài ra còn nhận thêm ba đứa con nuôi, trong số đó người ông ta xem trọng nhất là con gái thứ hai Oona, tiếp theo là con nuôi Cố An. Con cái trong nhà đều được sắp xếp vào công ty gia tộc để rèn luyện, nhưng nghe nói người thừa kế đã xác định là Oona...""
Trong sân bay đông đúc, Cố An đi phía trước. Ngoại hình anh ta có vài nét giống Cố Vạn Thanh, nhưng cao lớn và lạnh lùng hơn. Bên cạnh anh là một cô gái tóc đỏ mắt xanh, dáng người cao ráo quyến rũ, trên khuôn mặt luôn nở nụ cười tươi tắn. Phía sau họ, Ngụy Du đang khoác tay Ferlan, nhíu mày nói gì đó với ông.
"Lâm..." Oona nhìn thấy Lâm Mộc Hàn thì vô cùng mừng rỡ, dang rộng hai tay ôm chầm lấy y, ngẩng đầu cười: "Anh kết hôn rồi, theo phong tục các anh, em vẫn có thể hôn má anh chứ?"
Lâm Mộc Hàn nói: "Anh ấy khá để ý."
"Tiếc quá." Oona hai tay ôm mặt y xoa xoa: "Nhưng em vẫn luôn yêu anh, hơn nữa anh sẽ nhanh chóng nhận ra mình đã có một quyết định sai lầm đến thế nào."
Lâm Mộc Hàn tránh khỏi tay cô, nhìn về phía người đàn ông đang bước tới: "Phụ thân."
Ferlan vóc người cao ráo, gầy gò, ngoài 60, mũi ưng và hốc mắt sâu khiến ông ta thoạt nhìn có cảm giác cực kỳ áp bức, giống một con ác điểu có thể ép chết người bất cứ lúc nào, nhưng ông ta lại có thói quen duy trì nụ cười ôn hòa. Ferlan lần lượt ôm Lâm Mộc Hàn và Cố Vạn Thanh, cười nói: "Nhìn các cháu ta xem, vô cùng ưu tú. Ta không ngờ các cháu có thể khiến Thanh Sâm lớn mạnh như vậy, hoàn toàn vượt kỳ vọng của ta."
Cố An tiếp lời: "Phụ thân, đây là một khoản đầu tư rất thành công."
Ferlan vỗ vai Lâm Mộc Hàn: "Đi thôi, con trai."
Lâm Mộc Hàn liếc nhìn Ngụy Du. Ngụy Du đang cúi đầu xem điện thoại, mày nhíu chặt, phát tin nhắn thoại cho Ngụy Tiểu Mễ: "Ba mẹ đã xuống sân bay rồi, mẹ không cần biết con đang làm gì, trong vòng một tiếng tới khách sạn gặp mọi người."
"A Du, đừng nghiêm khắc với con như vậy." Ferlan ôm lấy bả vai bà: "Em với Tiểu Hàn cũng nhiều năm không gặp, nên quan tâm thằng bé một chút."
Ngụy Du ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Mộc Hàn, khóe miệng cứng nhắc cong lên: "Nghe nói con kết hôn với một người đàn ông?"
Bầu không khí đông cứng lại. Ferlan vẫn cười đến ôn hòa, nhưng để mặc cho sự xấu hổ lan tràn. Cố An hòa giải: "Mẫu thân, chúng ta về nhà rồi nói. Chuyến này đi đường dài, mọi người cũng mệt rồi."
Cố Vạn Thanh trong chỗ tối dựng ngón cái với tiếng Trung sứt sẹo của ông anh. Cố An đưa mắt ra hiệu, Cố Vạn Thanh lập tức chen qua đẩy Lâm Mộc Hàn ra, chủ động nói cho Ferlan nghe tình trạng hiện tại của Thanh Sâm, sau lưng dùng tay ra hiệu cho Lâm Mộc Hàn.
Cố An đi sau mấy bước, nhìn mấy người Oona và Ferlan phía trước, thấp giọng nói với Lâm Mộc Hàn: "Cây to đón gió lớn, các cậu thâu tóm họ Hàn ầm ĩ quá. Phụ thân đã lăm le thị trường trong nước lâu rồi, Lâm, ông ấy cảm thấy cậu vi phạm thỏa thuận ban đầu, cậu phải nhanh chóng nghĩ cách đi."
Lâm Mộc Hàn nhìn về phía Ferlan đi cạnh Ngụy Du: "Cảm ơn anh."
——
"Không cần khách sáo." Lục Mạn Quý bắt chéo chân, chạm ly với hắn: "Khuyến mãi thêm một tin đồn nho nhỏ, nghe nói Lâm Mộc Hàn được Ferlan xem trọng là vì ông ta chấm cậu ta làm con rể mình. Oona vừa thấy Lâm Mộc Hàn đã nhất kiến chung tình."
Cái ly lên đến miệng Hàn Thanh Túc rồi lại hạ xuống, hắn nhướng mày: "Kịch tích vậy luôn?"
"Cho dù là thật thì đây cũng chỉ là ngoài mặt thôi. Ferlan muốn khai thác thị trường trong nước, nhưng những người trước kia phái đi không làm nên trò trống gì. Tôi cho rằng ông ta chấm Lâm Mộc Hàn là vì năng lực và thân phận, dù gì con riêng cũng đáng tin người xa lạ. Mà Lâm Mộc Hàn cũng không phụ kỳ vọng của ông ta, mấy năm nay Thanh Sâm càng lúc càng lớn mạnh, rất có tiếng tăm." Lục Mạn Quý nhấp ngụm rượu: "Nhưng cậu ta kết hôn với anh thì khác rồi, dù có xử lý sạch sẽ tài sản và cổ phần thì trong mắt Ferlan, cậu ta đã không còn nhiều giá trị lẫn không gian để lợi dụng nữa... Con gái ông ta được sắp xếp hôn sự hết rồi, toàn bộ đều là liên hôn thương mại, phục vụ cho lợi ích gia tộc. Tình hình Lâm Mộc Hàn hiện tại rất tế nhị và khó xử."
Hàn Thanh Túc xoa cằm: "Thì ra là thế."
——
Chát!
Vừa vào phòng, Ngụy Du đã quay lại tát Lâm Mộc Hàn một cái.
Lâm Mộc Hàn bị bà ta đánh lệch mặt, khựng lại hai giây mới xoay người đóng cửa.
"Lâm Mộc Hàn, mày điên rồi hả?" Trong mắt Ngụy Du tràn đầy lửa giận, giọng đè xuống thấp: "Mày biết mình đang làm gì không? Mày dám bỏ Oona kết hôn với người khác, lại còn là đàn ông, đây là tát vào mặt Ferlan, cũng là tát vào mặt tao. Tao vất vả sắp xếp cho mày tiền đồ như vậy, mày cứ thế phá hỏng hết? Mày không làm ai thất vọng hả?"
Lâm Mộc Hàn lau sạch máu bên khóe miệng, lãnh đạm nói: "Chỉ không làm bản thân mình thất vọng."
Ngụy Du giơ tay chỉ thẳng mặt y, nghiến răng: "Trước kia mày quỳ gối trước mặt tao, cầu xin tao đưa mày đến gặp Ferlan, mày luôn miệng bày tỏ lòng trung thành, tùy ý để gia tộc an bài. Tao hao hết sức lực bồi dưỡng mày, mày báo đáp tao như vậy? Tại sao lại làm vậy?"
"Có thể là vì đủ lông đủ cánh rồi." Lâm Mộc Hàn ngẩng đầu nhìn bà ta.
Ngụy Du tức đến nói không nên lời.
Lâm Mộc Hàn tiếp tục: "Con không định làm con rối của Ferlan, càng không muốn cưới một người mình không thích. Con chỉ thích đàn ông."
"Mày... Mày..." Ngụy Du lại muốn tát y, nhưng bị ánh mắt âm u hiểm độc của y làm cho cứng đờ.
"Mẹ à, chúng ta chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau thôi. Mẹ lợi dụng con để củng cố địa vị của mình, con lợi dụng mẹ để có được sự hậu thuẫn tài chính từ Ferlan. Từ trước đến nay, Thanh Sâm là do con và Cố Vạn Thanh đồng sáng lập, không liên quan gì đến mẹ hay Ferlan." Lâm Mộc Hàn nói.
"Mày như vậy là thất tín bội nghĩa!" Ngụy Du gằn giọng mắng: "Mày là thứ ăn cháo đá bát, đê tiện tiểu nhân, không khác gì Lâm Hưng Học! Thứ máu lạnh ích kỷ!"
Lâm Mộc Hàn nhếch cười: "Con là con ruột của ông ta mà."
Ngụy Du cố gắng bình tĩnh, trầm giọng: "Con không cần cố tình chọc tức mẹ, hiện tại vẫn còn cứu được. Lập tức ly hôn với người kia, cầu hôn Oona, đây là cơ hội duy nhất của con."
Lâm Mộc Hàn im lặng.
Ngụy Du lạnh lùng nhìn chằm chằm y: "Nếu con thật sự yêu cậu ta thì nên để cậu ta rời xa vũng nước đục này, chứ không phải kéo vào vòng nguy hiểm. Mẹ sẽ không cho phép bất kỳ kẻ nào phá rối kế hoạch của mình."
Lâm Mộc Hàn nhàn nhạt: "Tiếc rằng con không thật sự yêu anh ấy. Anh ấy là người con căm hận nhất trên đời này, mẹ và Lâm Hưng Học chỉ đứng thứ hai thôi."
"Nhưng nếu mẹ định làm gì anh ấy, tốt nhất là tự lượng sức mình một chút." Lâm Mộc Hàn nói: "Cũng suy xét cho Tiểu Mễ một chút."
Ngụy Du thoáng biến sắc: "Tiểu Mễ là em ruột con!"
"Còn con là con ruột mẹ đây này." Lâm Mộc Hàn cong khóe miệng: "Mẹ à, mẹ dám đụng vào anh ấy thì con dám đụng vào Ngụy Tiểu Mễ, cùng lắm cả nhà bốn người cùng chết, hẳn là con dâu của mẹ cũng không để tâm đâu."
Ngụy Du tức đỏ mắt: "Con hận mẹ đến thế à?"
"Cũng không đến nỗi nào." Ánh đèn lờ mờ khiến gương mặt bị thương của y thoạt nhìn âm trầm mà lạnh nhạt, giống một con rắn độc chiếm cứ trong góc tối ẩm ướt. Y cười cười: "Mẹ à, mẹ có giúp con hay không?"
"Đừng có gọi tao là mẹ!" Ngụy Du tức đến ôm ngực, thần sắc lạnh nhạt trông giống hệt y.
Lâm Mộc Hàn nhếch môi: "Được thôi, mẫu thân."
——
Con chip đã được lấy ra.
Hàn Thanh Túc xoa xoa cái cổ đau nhức, lấy điện thoại ra. Hắn cực kỳ tin tưởng tay nghề hack của Lục Mạn Quý, dù sao cũng là họ Lương kia chính miệng khen ngợi. Nhưng lấy thứ này ra rồi, hắn vẫn có chút chột dạ.
Quan hệ giữa Lâm Mộc Hàn và Ferlan quá phức tạp, nhưng xem xong mớ thông tin đó, hắn lại nhìn ra được những điều không hợp lý. Căn cứ vào những gì hắn biết về Lâm Mộc Hàn, có thể tên nhóc này đang muốn tách ra riêng. Có điều, dùng ngón chân để nghĩ cũng biết, đây là một quyết định cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng Hàn Thanh Túc lại không khỏi tự luyến mà nghĩ, Lâm Mộc Hàn làm vậy có lẽ là vì hắn. Hắn lại không nhịn được mà đắc ý vênh váo, thằng nhãi khốn nạn đó đúng là yêu hắn đậm sâu.
Hắn nghĩ vậy, liền gọi video cho Lâm Mộc Hàn.
Chờ hồi lâu không có ai bắt máy. Mười phút sau, Lâm Mộc Hàn gọi lại.
"Đang làm gì vậy?" Hàn Thanh Túc khó chịu hỏi: "Sao không tiếp video?"
"Đang không tiện." Lâm Mộc Hàn đè thấp giọng.
"Làm gì mà không tiện? Trong chăn có kẻ khác, hay là em đang phanh thây giấu xác?"
"Đang ăn cơm." Lâm Mộc Hàn nói: "Đến khách sạn chưa?"
"À." Hàn Thanh Túc dựa vào đầu giường, lật xem tài liệu trên tablet, ẩn ý nói: "Em bận thì chút anh gọi lại sau."
"Không bận." Giọng Lâm Mộc Hàn trầm thấp: "Anh, ăn tối chưa?"
"Chưa. Không phải đồ em làm ăn không vô." Hàn Thanh Túc nói: "Lâm Tiểu Hàn, em mà làm gì có lỗi với anh, anh sẽ đánh gãy chân em nhốt vào WC."
Lâm Mộc Hàn cười một tiếng: "Sợ quá đi mất."
Y dừng một chút mới nói: "Anh à, ăn cơm đàng hoàng đi, nói Hàn Thanh Nhiên làm cho anh ăn."
"Ha, nó còn không bằng anh, ít ra anh còn chiên được hai quả trứng, nó mà vào bếp thì có thể đánh lộn với trứng luôn." Hàn Thanh Túc nghịch sợi dây cổ màu đen trong tay, lười biếng nói: "Em yêu, chụp tấm hình anh xem nào."
Lâm Mộc Hàn hơi sửng sốt: "Hình gì..."
"Hình cơ bụng, hướng xuống dưới chút." Hàn Thanh Túc đùa cợt: "Anh đặt làm hình nền."
Lâm Mộc Hàn: "Chờ em về nhà đã."
"Ngay bây giờ." Hàn Thanh Túc nói: "Dù sao em cũng đang ở trong WC mà."
Lâm Mộc Hàn nhíu mày: "Sao anh biết?"
"Đoán được." Hàn Thanh Túc nói: "Nhanh lên, đừng lề mề nữa."
Một lúc sau, một tấm ảnh rõ nét với góc chụp ái muội và kịch tích được gửi thẳng đến điện thoại hắn. Hàn Thanh Túc ấn mở, sửng sốt một chút: "Đậu má, thế này thì xuống thấp quá rồi."
"Anh tự cắt ảnh đi." Lâm Mộc Hàn lạnh lùng nói: "Phần dư ra xem như khen thưởng."
"Má." Hàn Thanh Túc có chút hưng phấn mà lèm bèm: "Sếp Lâm, hai chúng ta rốt cuộc ai lẳng lơ hả?"
Lâm Mộc Hàn nói: "Đây là nghĩa vụ làm chồng."
Hàn Thanh Túc thô bỉ huýt sáo một tiếng.
"Cúp đây." Lâm Mộc Hàn nói.
"Khoan đã, còn chuyện này." Hàn Thanh Túc cẩn thận ngắm nghía bức hình, thuận miệng nói: "Tối em về nhà giúp anh mang cái áo khoác xám đi giặt, mấy ngày nữa về anh muốn mặc nó. Đúng rồi, đăng nhập game làm nhiệm vụ hằng ngày cho anh, đừng quên nhận thưởng."
Bên kia Lâm Mộc Hàn im lặng vài giây, sau đó mới nói: "Biết rồi."
Hàn Thanh Túc dứt khoát cúp điện thoại.
Lâm Mộc Hàn cất điện thoại, thong thả cài lại nút áo, mặc vest chỉnh tề đi ra khỏi nhà vệ sinh, bước vào sảnh tiệc ồn ào náo nhiệt. Khi đi ngang qua hành lang bằng kính, y nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình đang tươi cười, sửng sốt một chút, rồi cố đè cho khóe miệng bằng phẳng lại.
Muốn ăn cơm y nấu, muốn y đi đem đồ đi giặt, còn bắt y làm nhiệm vụ trong game.
Hàn Thanh Túc phiền quá đi mất.
[1]
Tiêu Mật (潇宓) phát âm là xiāomì, Tiểu Mễ (小米) là xiǎomǐ.