Chương 66: Thật xuất sắc

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết

Chương 66: Thật xuất sắc

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Mộc Hàn, thật xuất sắc.
—— oOo ——
Hắn đói bụng cả đêm, nhịn thêm bữa sáng, cuối cùng cũng được ăn no.
Cầm dao chọc vào miếng bò bít tết cuối cùng, hắn lạnh lùng nói: “Từ khi theo em, anh lúc đói lúc no. Bé Lâm, em không được như thế.”
Lâm Mộc Hàn đưa miếng thịt vào miệng, bình thản đáp: “Nằm trên giường no là được.”
Hàn Thanh Túc suýt sặc rượu. Hắn nhìn Lâm Mộc Hàn với vẻ khiếp sợ: “Em nói thế nào cơ?”
“Không ai hiểu đâu.” Lâm Mộc Hàn ngẩng mắt nhìn hắn, “Ăn no chưa?”
“Trong hoàn cảnh này mà hỏi thế dễ gây hiểu nhầm lắm.” Hàn Thanh Túc lau miệng, “Em hỏi trên bàn hay trên giường?”
Lâm Mộc Hàn đứng dậy, đưa tay cho hắn: “Cả hai.”
Hàn Thanh Túc hít hà một hơi, nắm tay y và dùng sức đứng dậy, nghiêm túc nói: “Vẫn chưa no.”
Lâm Mộc Hàn nhướng mày, tỏ vẻ nghi ngờ.
Hàn Thanh Túc nói: “Anh nói rồi, em không được.”
Bàn tay nắm tay hắn siết chặt hơn: “Anh ơi, đừng nói bậy.”
“Trời, em gọi anh ‘ơi’ tức là muốn hòa giải, còn chiến tranh lạnh nữa thì không phải phép.” Hàn Thanh Túc có chút oán trách, lẩm bẩm: “Nếu đổi người khác, anh đã đá cmnr, chỉ có em…”
“Gì?” Lâm Mộc Hàn nghiêng đầu, muốn nghe rõ hơn.
Hàn Thanh Túc xoa xoa sau gáy y, hôn vào tai y: “Yêu em.”
Lâm Mộc Hàn: “… Không tin.”
Hàn Thanh Túc thản nhiên: “Vậy sau này anh không nói nữa.”
Lâm Mộc Hàn mím môi, quay đầu lạnh lùng nhìn hắn.
Hàn Thanh Túc hứng khởi: “Không nói không vui, nói thì không tin, thật khó chiều.”
Lâm Mộc Hàn không tiếp lời, chuyển sang chuyện khác: “Anh không cần chạy đến đây, càng không cần đầu tư thêm vào dự án phía tây.”
“Không đến là mất vợ rồi, anh đâu có ngu.” Hàn Thanh Túc không chút để tâm, “Lại nói, tiền không tiêu cho vợ thì kiếm về cũng vô nghĩa.”
Lâm Mộc Hàn khép khóe miệng lại: “Dự án phía tây quá dài hạn, sợ chết chìm.”
“Không sao, nếu không trụ nổi, em cứu anh.” Hàn Thanh Túc cười khẩy, “Cùng lắm anh bán sắc bán thân cho Lâm Túc, chắc hắn thích lắm.”
“Không đến mức đó.” Lâm Mộc Hàn bắt tay hắn nhét vào túi mình.
Gió lạnh thấu xương, Hàn Thanh Túc sát vào bên y, bất mãn hỏi: “Rốt cuộc em đến cái xó xỉnh chim không thèm ỉa này làm gì? Không bằng tới Bắc Cực luôn đi.”
“Cách Bắc Cực không xa.” Lâm Mộc Hàn nói, “Em gọi chim cánh cụt, bảo nó đưa anh đi.”
“Đù.” Hàn Thanh Túc cười mắng, “Sao vậy, em điều khiển nó từ Nam Cực đến đây à?”
“Ừm.” Lâm Mộc Hàn nói, “Có chút quan hệ với mấy anh ngỗng.”
Hàn Thanh Túc cười đến thoải mái, dù mũi đã đông cứng cũng không muốn gọi xe. Túi áo Lâm Mộc Hàn rất ấm, hắn véo tay y: “Khi nào về?”
“Một thời gian nữa.” Lâm Mộc Hàn nói, “Phải đến mấy nơi, hai ngày nữa anh về trước đi, đến chỗ Hàn Thanh Nhiên.”
Hàn Thanh Túc ngạc nhiên: “Hình như em rất tin tưởng bé Hàn Thanh Nhiên?”
“Dù sao cũng là em ruột anh.” Lâm Mộc Hàn nói, “Hơn nữa cậu ấy cẩn thận, thời điểm quan trọng có thể tin tưởng được.”
Hàn Thanh Túc càng ngạc nhiên: “Chúng mình nói về cùng một người à? Hồi nhỏ nó đái dầm, trần mông bò lên giường anh khóc; cấp hai bị chó đuổi, leo cây không xuống được, khóc còn to hơn chó; lúc họ Hàn sắp phá sản, nó ôm di ảnh mẹ trốn trong nhà vệ sinh khóc lóc, dỗ thế nào cũng không ra… Rốt cuộc em nhìn chỗ nào mà thấy nó chín chắn?”
Lâm Mộc Hàn giật giật khóe miệng: “Nhìn bề ngoài.”
Không ngờ Hàn Thanh Nhiên là người như thế.
Xa xa ở thành phố C, Hàn Thanh Nhiên hắt xì một cái.
Cậu nhìn Cố Phát Phát đang vùi đầu ăn, bất đắc dĩ thở dài: “Mày đừng ăn nữa, cứ thế sao mà giảm cân được.”
Cố Phát Phát vui sướng vẫy đuôi, một mông đẩy cậu văng ra.
Hàn Thanh Nhiên nghiêm khắc: “Đây là phần ăn cuối cùng hôm nay, không có bữa khuya, cũng đừng hòng đòi ăn vặt, tăng ca với tao.”
Cố Phát Phát ăn sạch một tô cơm chó đầy ắp, cái nơ trước ngực khiến nó trông oai vệ: “Gâu!”
Hàn Thanh Nhiên định xoa đầu nó, nhưng khi thấy nó định tiếp cận thì lùi lại: “Mày đừng tới đây!”
Cố Phát Phát phấn chấn nhào lên, đè cậu xuống ghế sofa, ban phát nước miếng đầy mặt.
Hàn Thanh Nhiên dần ngừng giãy giụa, nhổ lông chó trong miệng: “Tên này không đúng chút nào, phải là Cố Heo Heo.”
Cố Phát Phát ngoan ngoãn dựa vào người cậu, thè lưỡi nghiêng đầu: “Ấu, gâu?”
Hàn Thanh Nhiên vô thức vỗ đầu nó, nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy anh mình ra chiêu này thật hiểm, không nhịn được gọi điện cho Lục Mạn Quý.
“Sếp Hàn?” Lục Mạn Quý thuộc nhóm bạn của Hàn Thanh Túc, thái độ với “thanh niên nghiêm túc” như Hàn Thanh Nhiên rất đứng đắn.
“Anh Lục, anh tôi thật sự đầu tư thêm 50% vào dự án phía tây à?” Hàn Thanh Nhiên hỏi.
“Chuyện này giả sao được.” Lục Mạn Quý biết ý cậu, thẳng thắn nói, “Kỳ thật cũng có phần là anh cậu xuống dốc lừa, không làm vậy Thanh Sâm lấy đâu ra cớ tìm cậu bàn chuyện hợp tác với họ Hàn? Tất nhiên, không phải bọn anh không tin năng lực cậu, nhưng nếu có phương án dễ dàng hơn, ai mà không chọn việc nhẹ nhàng.”
“Còn phần khác là gì?” Hàn Thanh Nhiên ngồi dậy, tiện tay bóc cho Cố Phát Phát một cái que gặm.
Lục Mạn Quý nói: “Một phần khác là vì Dư Tắc Thiên.”
Hàn Thanh Nhiên có chút ấn tượng: “Ông ta cũng tham gia?”
“Còn không ít.” Lục Mạn Quý nói, “Ông ta dựa lưng ai, mọi người đều biết. Dự án phía tây này người ta thấy ngứa mắt, đương nhiên không tranh giành, nhưng có thể chỉ điểm Dư Tắc Thiên một chút… Dự án này nếu làm tốt, không chắc thua phía đông.”
Hàn Thanh Nhiên như đang suy nghĩ.
“Em trai à, anh cậu đã dọn sẵn đường cho cậu hết rồi, đi hay không tùy cậu.” Lục Mạn Quý nói, “Anh không phải người thích nói mấy lời này, nhưng anh trai cậu có lẽ cũng khó mở miệng, chuyện họ Hàn phá sản là sự thật, nguyên nhân từ đủ mọi phía. Thanh Sâm vốn dựa vào bản lĩnh đi lên, chúng ta bắt đầu lại từ đầu cũng không mất mặt, huống hồ anh cậu với sếp Lâm là vợ chồng hợp pháp, nếu hợp tác, chẳng lẽ không đáng tin hơn người ngoài sao?”
Hàn Thanh Nhiên hỏi: “Anh tôi bảo anh thuyết phục tôi đúng không?”
Lục Mạn Quý vội phủ nhận: “Không phải, cậu đừng nghĩ nhiều, anh thuận miệng nói thôi, quyết định thế nào vẫn do cậu. Chỉ là anh cảm thấy chúng ta không nên chê tiền, đúng không em trai?”
Hàn Thanh Nhiên nói: “Tôi sẽ suy xét.”
Lục Mạn Quý nghe giọng cậu đoán được vài phần: “Cậu có thành kiến với Lâm Mộc Hàn à? Anh nhớ hồi đại học hai người thân thiết lắm mà.”
“Không có.” Hàn Thanh Nhiên nói.
Lục Mạn Quý: “OK, chuyện nhà các cậu anh không xen vào, cục cưng của anh tới rồi, bái bai~”
Hàn Thanh Nhiên nghe giọng đó mà thấy da đầu tê rần, véo móng vuốt Cố Phát Phát, thái độ đột nhiên nghiêm túc: “Mày đúng không?”
Cố Phát Phát đã triệt sản từ đời nào: “… Gâu gâu! Gâu gâu gâu gâu gâu gâu!”
Hàn Thanh Nhiên cảm thấy con chó mập này đang chửi tục.
Lúc chuông cửa vang lên, cậu định lấy khúc xương to trong miệng Cố Phát Phát ra, một người một chó không ai nhường ai. Cậu kéo khúc xương, khúc xương kéo theo chó, Hàn Thanh Nhiên chưa kịp thu vẻ mặt hung dữ, mở cửa định lấy thức ăn: “Cảm…”
Chưa kịp nói xong, cậu nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của Cố Vạn Thanh.
Cố Vạn Thanh ngàn dặm xa xôi đến tìm con trai, xách theo hộp thức ăn giảm cân dành riêng cho chó, nhìn thấy Hàn Thanh Nhiên đang giành giật khúc xương với chó, cảnh giác lùi lại một bước.
“Hóa ra là sếp Cố.” Hàn Thanh Nhiên lập tức thả khúc xương, lịch sự mỉm cười, “Hoan nghênh, mời vào.”
“Gâu!” Cố Phát Phát quên khúc xương, hưng phấn nhảy bổ vào cha ruột, “Gấu gâu!”
Cố Vạn Thanh ôm con trai lâu ngày không gặp, suýt bị đè gãy hông, gian nan nói: “Phát ơi, con lại mập lên rồi phải không?”
Cố Phát Phát vui sướng nhảy vòng quanh cậu.
“Sếp Cố đến nhanh thật, tôi tưởng phải chiều.” Hàn Thanh Nhiên cười nhẹ.
Cố Vạn Thanh ôm con cười giả lả: “Vừa khéo sáng nay không có việc, đến đây luôn.”
Hàn Thanh Nhiên đi rót nước cho cậu, nhìn lông chó nổi lềnh bềnh trên mặt nước, trầm mặc hai giây mới đổ đi.
“Sếp Cố, trưa nay tôi định đưa Phát Phát đến công ty lấy bảng dinh dưỡng, đi cùng không?”
Cố Vạn Thanh ôm con thắm thiết, vui vẻ nói: “Cầu không được.”
——
Khi Lâm Mộc Hàn đi ký hợp đồng với Servis, Hàn Thanh Túc cũng chạy đến hóng hớt, lấy danh nghĩa trợ lý ngồi cạnh y.
Một đám người huyên thuyên, hắn nghe chẳng hiểu gì, buồn chán cụp mắt nhìn cổ tay y.
Đẹp thật.
Lúc đánh người càng đẹp hơn.
Cuộc họp nghỉ giải lao, y cầm bút viết gì đó trên giấy. Hàn Thanh Túc tưởng ghi chú quan trọng, ai ngờ y lấy tay ra, lộ ra hai dòng chữ tiếng R, phía dưới còn dịch ra: “Lâm Mộc Hàn, thật xuất sắc.”
“Biết đọc thế nào không?” y thấp giọng hỏi.
Hàn Thanh Túc nhướng mày.
Lâm Mộc Hàn dạy hắn một lần, y học theo một lần. Tên này có chút thiên phú ngôn ngữ, ghi nhớ nhanh, âm thầm giơ tay ra hiệu OK với y.
Bên này người của công ty đang tranh luận gay gắt, Servis đưa người sang phòng khác, rõ ràng hai bên chưa thống nhất về giá.
“Phía Oona ra giá cao hơn.” Lâm Mộc Hàn giải thích, “Thanh Sâm không thể chi nhiều như vậy, hơn nữa không cần thiết. Về kỹ thuật, Thanh Sâm ổn định hơn, vả lại hai bên hợp tác lâu, đối phương đơn giản muốn đòi thêm tiền.”
Hàn Thanh Túc hỏi: “Nắm chắc bao nhiêu phần?”
“Tám phần.” Lâm Mộc Hàn nói, “Nhưng Oona cũng phái người tới, ngày mai sẽ đến, khó nói lắm. Servis có vẻ muốn kéo tới ngày mai.”
“Vậy thêm tiền.” Hàn Thanh Túc hào phóng, “Đồng ý trước đã.”
“Sau đó không trả đủ tiền phải bồi thường vi phạm hợp đồng.” Lâm Mộc Hàn nói, “Cứ từ từ ép giá, tối nay còn tiệc rượu.”
“Chậc.” Hàn Thanh Túc biết y uống mấy ngày, người sắt cũng không chịu nổi. Hắn trầm ngâm, “Không thì anh cho em mượn một ít?”
“Trừ vào một ngàn tám của anh sao?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Chồng em cũng có chút của cải.” Hàn Thanh Túc lật tay vỗ ngực y, “Không cần em viết giấy nợ.”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn với ánh mắt cảnh giác, suy nghĩ đầu tiên là Hàn Thanh Túc lại muốn giở trò. Dù mức giá Servis đưa ra quá cao, nếu hắn chi số tiền này, lợi nhuận sau này cũng là vấn đề. Hơn nữa, nếu rút chân bỏ chạy, cái hố này vẫn là Thanh Sâm phải lấp, nhìn thế nào cũng thấy hắn có ý đồ…
“Cho em mượn, nhưng vẫn tính lãi.” Hàn Thanh Túc gọi cuộc điện thoại ngay trước mặt y, sau đó bên kia gửi đến một bản thỏa thuận.
Thật sự là công ty do Hàn Thanh Túc đứng tên… Quy mô không lớn, mới thành lập không lâu, nhưng phạm vi kinh doanh rộng, nguồn vốn dồi dào, đối tác đều là tên tuổi trên trường quốc tế.
“Lăn lộn bên ngoài phải có chút quan hệ chứ.” Hàn Thanh Túc đắc ý nhìn y, đưa một tay ra, “Sếp Lâm, người một nhà không nói hai lời, hợp tác vui vẻ không?”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn thật sâu, bắt lấy cái tay đó. Lần hợp tác này lược bỏ hầu hết quy trình, nhanh đến kinh người, nhưng hai người đều thoải mái, tạm thời nhất trí đối ngoại tốc chiến tốc thắng.
Servis ngạc nhiên trước việc y gật đầu. Dù mức giá thấp hơn kỳ vọng, nhưng xét tổng thể đủ để họ chọn Thanh Sâm.
“Mộc Hàn, hợp tác vui vẻ.” Servis bắt tay y trong tiếng vỗ tay.
“Hợp tác vui vẻ.” y mỉm cười.
Hàn Thanh Túc cùng chung vinh dự, giữa bầu không khí toàn tiếng nước ngoài ấy, không kìm được khoe câu mình vừa học: “Lâm Mộc Hàn, thật xuất sắc.”
Cả phòng họp bỗng lặng ngắt như tờ.
Hàn Thanh Túc nghi hoặc nhìn đám người Servis đang tròn mắt ngạc nhiên, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn y: “?”
Lâm Mộc Hàn cố giữ vẻ bình tĩnh, gật gật đầu, nói gì đó với đám người Servis, bầu không khí vui vẻ rộn ràng trở lại, thậm chí có người tới vỗ vai hắn. Hàn Thanh Túc càng nghi hoặc, lấy điện thoại chụp câu ngoại ngữ y vừa viết, phần mềm dịch hiện rõ ràng trên màn hình, ý là…
Chồng giỏi quá, yêu chồng chết đi được.
Lưu ý: Thường dùng trong tình huống thân mật riêng tư.
Hàn Thanh Túc ngẩng đầu, khiếp sợ nhìn y. Lâm Mộc Hàn nghiêm túc mỉm cười gật đầu, bày ra bộ dạng đứng đắn.
Hàn Thanh Túc cắn răng cười thành tiếng: “Lâm Mộc Hàn, em giỏi lắm.”