Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 67: Bắt Ghen
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lừa em anh xuống địa ngục.
—— oOo ——
Lâm Mộc Hàn quả thật không có ý tốt, nhưng y không ngờ Hàn Thanh Túc lại dám hét lên câu đó giữa chốn đông người. Khi cả hai về đến khách sạn, sát khí quanh người Hàn Thanh Túc vẫn còn vương vấn, nhưng vì có người khác hiện diện, đại thiếu gia đành nuốt giận vào trong.
Hác Kiệt và Yarence là hai tổng giám đốc phụ trách hai chi nhánh lớn nhất của Thanh Sâm tại nước R. Hác Kiệt là bạn học cấp ba của Lâm Mộc Hàn, còn Yarence là người y quen khi du học, sau đó gia nhập Thanh Sâm. Nhiều năm nay, cả hai chuyên tâm mở rộng thị trường tại nước R, được Lâm Mộc Hàn trao rất nhiều quyền tự chủ. Có thể nói, ngoài Cố Vạn Thanh ra, họ là hai đối tác quan trọng bậc nhất.
Hác Kiệt là người nghiêm nghị, đeo kính gọng đen cổ điển, mày rậm môi dày, hiếm khi cười. Yarence thì cao gầy, tóc xoăn màu nâu rối bù hai bên, giữa đầu trọc lốc – điển hình kiểu hói đầu Địa Trung Hải, trông già hơn tuổi thật rất nhiều.
Hác Kiệt không mấy lạc quan về chuyến đi lần này của Lâm Mộc Hàn đến nước R. Sau vài bữa tiệc rượu, anh đã phần nào hiểu được dụng ý của nhóm người Servis: “Họ chỉ đang lợi dụng cơ hội này để vòi thêm tiền từ Thanh Sâm. Oona thủ đoạn quá, rõ ràng đang dồn chúng ta vào thế bí, đợi chúng ta lộ sơ hở rồi ra tay. Kịch bản này y hệt lúc chúng ta thâu tóm tập đoàn họ Hàn. Tôi đề nghị tạm thời án binh bất động. Nếu dòng tiền công ty có vấn đề, thì không kịp cứu vãn. Đơn hàng lần này của Servis đã vượt ngân sách dự kiến.”
Yarence lại tỏ ra lạc quan hơn: “Chính vì thế mà càng không được rối. Ít nhất lần này chúng ta đã gia hạn được hợp đồng với Servis. Dù sao Oona ở thành phố A chưa đứng vững, chúng ta cần tranh thủ thời gian chiếm lĩnh thị trường nước R trước, như vậy họ mới không dám hành động bừa bãi.”
Lâm Mộc Hàn nói: “Cố An đang ở Thanh Sâm, muốn xoay chuyển cục diện nhanh thì chỉ còn trông cậy vào dự án phía Tây. Nhưng dự án đó tốn quá nhiều vốn. Thẩm Tri Trọng quá cẩn trọng, Dư Tắc Thiên thì không thấy cá không buông câu. Dù Hàn Thanh Túc đã tăng vốn, nhưng vẫn còn quá nhiều biến số, với chúng ta mà nói chẳng khác nào muối bỏ bể. Chúng ta cần một lượng tiền mặt lớn để đẩy nhanh tiến độ…”
Hàn Thanh Túc im lặng ngồi bên, bỗng quay đầu nhìn y. Ánh mắt Lâm Mộc Hàn không lay động, chỉ khẽ chạm đầu gối vào đầu gối hắn như để trấn an. Hàn đại thiếu gia bị xem nhẹ, nhưng cũng đành chấp nhận, miễn cưỡng thấy hài lòng.
Trên màn hình, Cố Vạn Thanh chen vào: “Hôm nay tôi đã gặp Hàn Thanh Nhiên, bước đầu cậu ta có ý định hợp tác. Tôi sẽ thúc đẩy chuyện này, cố gắng kéo cậu ấy về phe trước cuối tháng.”
Lâm Mộc Hàn gật đầu: “Cậu chú ý an toàn.”
Cố Vạn Thanh nhìn chằm chằm vào nửa khuôn mặt Hàn Thanh Túc, ngoài cười nhưng trong không: “Tôi thì an toàn, nhưng con tôi thì chưa được như vậy. Nó béo lên mất ba cân rồi.”
Hàn Thanh Túc lặng lẽ dịch người tránh xa khỏi màn hình.
Lâm Mộc Hàn dứt khoát chuyển chủ đề: “Tiếp theo vẫn phải tiếp cận Dư Tắc Thiên, cố thuyết phục ông ta tăng đầu tư. Họ Tần dạo này thế nào?”
“Như cuộn chỉ rối. Oona cắn chặt họ, khiến Thẩm Tri Trọng và mấy người đang chờ chia phần cũng bất mãn. Tần Phù hiện đang gấp rút xoay vòng vốn, bán đi không ít tài sản.” Cố Vạn Thanh tỏ ra rất vui vẻ: “Chúng ta tạm thời đứng ngoài quan sát, được thì ăn, không được thì húp nước. Hiện tại chưa phải lúc đối đầu trực tiếp với Oona…”
Cuộc họp kéo dài tới tận khuya. Dù Hàn Thanh Túc rất tò mò về kế hoạch tiếp theo của Lâm Mộc Hàn dành cho Thanh Sâm, nhưng cơn buồn ngủ dâng trào khiến hắn không chịu nổi, giữa chừng đã ôm gối ngủ gục trên sofa.
Lâm Mộc Hàn đóng máy tính, thuận tay xoa xoa bắp chân hắn: “Anh, về giường ngủ đi.”
Hàn Thanh Túc trở mình.
Lâm Mộc Hàn vừa ôm hắn lên giường, điện thoại bỗng reo. Y liếc nhìn số gọi, lập tức quay người bước ra ngoài: “Mẹ?”
Ngụy Du ngắn gọn: “Bệnh tình Ferlan đột ngột xấu đi, đã hôn mê, bên này sắp loạn. Con phải bảo vệ Tiểu Mễ thật tốt, đừng để nó trở về.”
Bà dừng lại một chút, thêm một câu: “Con cũng phải chú ý an toàn.”
Nói xong liền cúp máy.
Lâm Mộc Hàn đứng lặng ngoài cửa một lúc lâu, rồi quyết định gọi cho Cố Vạn Thanh.
Khi Hàn Thanh Túc bị lay dậy, mặt mày còn ngái ngủ, cáu kỉnh hỏi: “Gì vậy? Muốn làm à?”
“Anh, em đã đặt vé máy bay cho anh rồi, một tiếng nữa phải lên đường về thành phố C.” Lâm Mộc Hàn lôi hắn dậy, vội vàng tròng quần áo vào: “Em đưa anh ra sân bay.”
Hàn Thanh Túc nhíu mày: “Chuyện gì xảy ra?”
“Hiện tại Ferlan đang hôn mê, có thể là bị ám hại.” Lâm Mộc Hàn nói, “Đám người đó làm việc không theo quy tắc, không loại trừ khả năng có đứa con trai hay con gái nào ra tay. Giờ nước R cũng không còn an toàn.”
Hàn Thanh Túc vẫn chưa hiểu: “Không phải chứ, họ lộn xộn thì kệ họ. Thanh Sâm với em chỉ là đối tác, em sợ họ dùng Thanh Sâm và em để uy hiếp mẹ em à?”
“Dùng em thì không uy hiếp được bà ấy.” Lâm Mộc Hàn liếc hắn một cái: “Trước khi Ngụy Tiểu Mễ đến thành phố A, lão Fer đã giao cho em một bản di chúc. Nếu ông xảy ra chuyện ngoài ý muốn, em có thể công bố nó thông qua luật sư. Chuyện này chỉ có em và ông ta biết.”
“Đậu má?” Hàn Thanh Túc tự khoác áo khoác vào, “Hai người không phải suốt ngày đấu đá sống chết sao? Sao chuyện lớn như vậy lại giao cho một người ngoài như em?”
“Có lẽ vì em là người ngoài.” Lâm Mộc Hàn quấn kỹ khăn quàng cổ cho hắn: “Cũng không hẳn là người ngoài. Tiểu Mễ là con gái út của ông ta, ông để lại một phần ba tài sản cho em ấy.”
“Cái gì? Cũng được hả?” Hàn Thanh Túc sửng sốt: “Ông ta có tới hơn chục đứa con mà?”
“Tiểu Mễ từng hiến cho ông một quả thận.” Lâm Mộc Hàn nói: “Vì thế ông luôn thiên vị em ấy. Nhưng Tiểu Mễ còn nhỏ, chẳng màng chuyện làm ăn, ông sợ em ấy không giữ được tài sản nên mấy năm nay âm thầm xử lý. Một phần tài sản đã sang tên, việc em ấy đến thành phố A cũng do Ferlan sắp xếp. Oona đã để ý đến chuyện này rồi.”
Hàn Thanh Túc hỏi: “Em nói cho anh biết rõ vậy có được không?”
“Không sao. Em giúp lão Fer vì có hợp đồng dịch vụ rõ ràng, hợp pháp.” Lâm Mộc Hàn nói: “Anh à, em làm việc luôn quang minh chính đại, kiếm tiền sạch, tuân thủ luật pháp, chưa từng làm điều gì phạm pháp.”
Hàn Thanh Túc ngẩn người: “Hả?”
“Vì thế, nếu họ ra tay diệt khẩu, anh phải báo cảnh sát ngay cho em.” Lâm Mộc Hàn nói nghiêm túc: “Thanh Sâm vẫn luôn tích cực đóng thuế.”
Hàn Thanh Túc gật đầu, vừa bị kéo ra ngoài mới chợt hiểu: “Cái gì mà diệt khẩu!?”
“Khối tài sản chuyển sang tên Tiểu Mễ đủ để em ấy tiêu cả mấy đời. Chỉ có em biết chuyện này.” Lâm Mộc Hàn tiến lại gần, hôn nhẹ lên tai hắn, rồi lén nhét vào tay một chiếc chìa khóa: “Anh à, giờ phút này, người em tin tưởng nhất chỉ có một mình anh.”
Hàn Thanh Túc nắm lấy cổ tay y: “Khoan đã, em không đi sao?”
Lâm Mộc Hàn nói: “Ngày mai còn một đơn hàng cực kỳ quan trọng, em phải giành được. Nếu thành công, Thanh Sâm sẽ không còn bị Oona dùng thế lực đè ép.”
“Em cần tiền đến mức bất chấp mạng sống à?” Hàn Thanh Túc nhíu mày.
Lâm Mộc Hàn cười: “Chỉ riêng tiền hoa hồng thôi cũng đủ nuôi anh cả đời. Anh, lúc đó em sẽ mua cho anh một chiếc du thuyền sang trọng để đi ngắm chim cánh cụt.”
Khi Hàn Thanh Túc bước lên xe, cảm giác như mình vẫn đang mơ.
Hắn chạy đến đây để theo đuổi vợ, mới đi nửa đường, chưa kịp ngủ chung, bỗng dưng đã bị cuốn vào cuộc chiến tranh đoạt tài sản kiểu gia đình quý tộc. Giá mà hắn luyện tập tranh giành tài sản cùng Hàn Thanh Nhiên trước…
Mấy chiếc xe lao vun vút qua những con phố vắng lặng giữa đêm khuya. Gió lạnh lùa qua cửa sổ, Hàn Thanh Túc bỗng tỉnh táo: “Dừng xe!”
Tiếc là tài xế là người bản địa, Hàn Thanh Túc đổi sang ngôn ngữ khác, đối phương cũng không hiểu. Hắn đành dùng điện thoại dịch trực tiếp: “Dừng lại!”
Người tài xế bắn ra một tràng ngôn ngữ, liên tục lắc đầu.
Hàn Thanh Túc cầm điện thoại, gian nan diễn đạt ý định của mình. Thấy bên đường có một cửa hàng tiện lợi, hắn nhanh trí, dịch nguyên một đoạn dài.
——
Cùng lúc đó, thành phố A.
Cố An lật xem tập tài liệu, nhíu mày: “Vạn Thanh, chuyện này rốt cuộc là sao?”
Cố Vạn Thanh liếc nhìn vệ sĩ cao to ngoài văn phòng, bình thản nhấp ngụm cà phê: “Chuyện là vậy đó, tình hình là thế này. Nếu anh nhất quyết bắt em phải nói rõ, nhưng vấn đề là, cái chuyện này nó đâu nhất thiết phải có lý do, đúng không?”
Cố An nhất thời sững sờ: “…”
Cố Vạn Thanh lại nhấp một ngụm cà phê.
“Anh chỉ cần em giải thích một điều: tại sao số cổ phần Thanh Sâm vốn do em đứng tên, giờ lại là Lâm Mộc Hàn đứng tên?” Cố An hỏi. “Trước khi Lâm Mộc Hàn kết hôn, rõ ràng đã sắp xếp xong tài sản và cổ phần rồi mà.”
Cố Vạn Thanh thở dài: “Em đã nói anh ta là kẻ yêu cuồng si, chẳng sợ gì cả. Nếu Hàn Thanh Túc bỏ anh ta, anh ta sẵn sàng tự sát theo. Sếp Lâm nhà mình xem tiền của như rác…”
Cậu ta lải nhải một hồi, sắc mặt Cố Vạn Thanh ngày càng khó coi.
Cổ phần vẫn do Lâm Mộc Hàn đứng tên, có nghĩa là bao lâu nay Cố An tốn công tốn sức gạt bỏ ảnh hưởng của Cố Vạn Thanh, hoàn toàn vô nghĩa. Bởi vì thằng nhóc này chẳng có lấy một cổ phần nào — chỉ là phó tổng làm thuê cho Lâm Mộc Hàn mà thôi… Thậm chí phần lớn lương của cậu ta còn dùng để nuôi chó.
“Cậu dám giao hết cổ phần cho hắn? Cậu tin tưởng Lâm Mộc Hàn đến vậy hả?” Cố An vẫn chưa chịu buông tha.
Cố Vạn Thanh uống cạn cà phê, cười nhẹ: “Không tin cậu ta thì chẳng lẽ tin anh?”
Cố An tức điên: sát khí hiện rõ trên mặt.
Cố Vạn Thanh lập tức cảnh giác: “Anh đừng có làm bậy nhé, đây không phải nước I, em sẵn sàng gọi cảnh sát bắt anh đó.”
Cố An hơi kiêng dè: “Amy ở đâu?”
“Ai?” Cố Vạn Thanh ngơ ngác.
“Ngụy Tiểu Mễ.” Cố An trừng mắt: “Cậu tốt nhất nói thật, nếu không dù là em trai anh, anh cũng không nương tay với cậu — và cả đứa con quý giá của cậu nữa.”
Cố Vạn Thanh lập tức thành thật: “Công ty đưa em ấy đi đào tạo ở cơ sở nuôi trồng phát tài rồi.”
Cố An nghi hoặc: “Cơ sở nuôi trồng phát tài?”
Cố Vạn Thanh gật đầu nghiêm túc: “Ngụy Tiểu Mễ tự ý đổi cây phát tài của Thanh Sâm thành cây nhựa, sếp Lâm tức giận, đày đi làm quân dịch ở cơ sở. Nhưng cụ thể ở đâu thì em thật sự không biết, anh hỏi Lâm Mộc Hàn mà.”
Cố An hiếm hoi chửi thề: “Thật đúng là một đám điên rồ!”
Cố Vạn Thanh lịch sự đáp: “Anh à, quen dần là được.”
——
Nước R.
Lâm Mộc Hàn không ngờ Oona đến nhanh như vậy. Mọi lối ra đều bị phong tỏa, đám vệ sĩ cao to, lực lưỡng, được huấn luyện bài bản, ai nấy dường như đều mang vũ khí.
Lâm Mộc Hàn ngồi trên ghế sofa, điềm nhiên: “Không kịp ra đón từ xa.”
Oona liếc quanh: “Chồng anh đâu?”
“Cãi nhau, bị anh chọc giận bỏ đi rồi. Giờ chắc đã lên máy bay về thành phố A.” Lâm Mộc Hàn cười: “Hôn nhân mà, chuyện lặt vặt cũng thành cãi nhau.”
“Không sao, anh ta không quan trọng.” Oona nói. “Em nghe nói papa từng lập một bản di chúc, luật sư xác nhận chuyện này, nhưng không ai tìm thấy. Lâm, anh có manh mối gì không?”
Lâm Mộc Hàn cười nhẹ: “Việc nhà em, anh nào có biết. Việc nhà anh anh còn chẳng rõ.”
Giọng Oona trầm xuống: “Đừng có rượu mời không uống, cứ thích uống rượu phạt. Anh cũng nói đây là việc nhà em, không liên quan đến anh. Dù kết cục ra sao, Amy cũng là em gái em, em tuyệt đối không làm hại nó.”
Lâm Mộc Hàn đáp: “Tất nhiên, anh chưa từng nghi ngờ điều đó.”
“Anh nghe đây — lần cuối: di chúc ở đâu?” Oona rút súng, gí thẳng vào đầu y: “Nơi này không phải thành phố A.”
Miệng súng lạnh lẽo áp lên trán, Lâm Mộc Hàn vẫn thản nhiên: “Anh không biết. Nhưng nếu em muốn đơn hàng Servis, anh có thể nhường.”
Oona nheo mắt: “Anh làm em thất vọng quá.”
Lâm Mộc Hàn im lặng hai giây: “… Nhưng thực ra anh có nghe Cố Vạn Thanh nhắc đến tài liệu di sản gì đó.”
Oona nhướng mày: “Cố Vạn Thanh?”
“Nhưng nói thật, cậu ta biết gì? Cậu ta gặp lão Fer có mấy lần.” Lâm Mộc Hàn thản nhiên: “Có thể Cố An nói với cậu ta, hoặc là anh nghe nhầm cũng nên.”
“Anh đừng có lừa em.” Oona cảnh cáo.
Lâm Mộc Hàn giơ hai tay lên, cười nhẹ: “Lừa em anh xuống địa ngục.”
Trên con phố vắng, chiếc taxi phát nhạc heavy metal gào thét. Hàn Thanh Túc một tay nắm vô lăng, drift một đường đẹp mắt, tiếng phanh sắc lẹm vang lên — xe dừng gọn ghẽ đối diện khách sạn.
Ngay sau đó, trong bóng đêm, hắn thấy Lâm Mộc Hàn đang thân mật ôm eo Oona, bị một đám đàn ông to lớn vây quanh.
Đại thiếu gia vừa tự cảm động vì lặn lội ngàn dặm cứu chồng, giờ bị cảnh tượng này chọc giận đến điên người. Hắn không kịp tắt nhạc, lao thẳng vào trong, áo khoác phấp phới trong tuyết rơi.
Hắn dồn khí, hét vang: “Lâm Mộc Hàn! Mẹ kiếp, em đang làm cái quái gì vậy!?”