Chương 83: Ánh Đèn

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảm ơn anh đã cứu em.
—— oOo ——
Hàn Thanh Nhiên thật sự bực mình với ông anh mình – sắt không rèn thành thép. Nhìn Hàn Thanh Túc tận tình chăm sóc, hỏi han Lâm Mộc Hàn từng li từng tí, rồi nghĩ đến cảnh anh hai mỗi tháng chỉ cầm có vài đồng tiêu vặt, cậu chỉ muốn lôi hắn đi kiểm tra đầu óc cho chắc.
Bên ngoài phòng bệnh, Hàn Thanh Túc cầm chiếc thẻ đen em trai đưa, ngơ ngác: “Cho anh cái này làm gì?”
“Anh cứ cầm đi.” Hàn Thanh Nhiên nhìn gương mặt tiều tụy của hắn, không nén được giọng nhẹ nhàng, “Anh, tại em vô dụng, dòng họ Hàn giờ sa sút, khiến anh trước mặt anh ta không dám ngẩng mặt lên. Nhưng anh yên tâm, em nhất định sẽ cố gắng, một ngày nào đó sẽ giành lại tất cả những gì đã mất vào tay Thanh Sâm.”
“Hả?” Hàn Thanh Túc sững sờ, không theo kịp mạch suy nghĩ của cậu.
“Anh ơi, trong đó anh muốn tiêu gì thì tiêu, thích gì mua nấy, chút tiền đó nhà mình vẫn có.” Hàn Thanh Nhiên kiên nhẫn khuyên, “Nhưng đàn ông phải có sự nghiệp riêng. Anh còn trẻ nên chưa thấy rõ, vài năm nữa sẽ hiểu. Trong lòng anh biết là được. Nếu anh thật sự định ở bên Lâm Mộc Hàn, thì không thể cứ để anh ta dẫn dắt mãi như vậy.”
“Ừ.” Hàn Thanh Túc gật gù, “Biết rồi.”
Thực ra toàn bộ bài giảng dài dòng của em trai, hắn chẳng nghe vào tai chữ nào, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhét thẻ vào túi.
“Anh, anh biết thật chứ?” Hàn Thanh Nhiên không yên tâm, túm chặt tay hắn lại.
Hàn Thanh Túc gật đầu, ánh mắt êm dịu trấn an, thì thầm: “May quá, anh vừa định mua tặng vợ anh một chiếc máy bay riêng để dỗ dành. Có cậu tài trợ, ẻm chắc vui lắm, biết đâu còn tăng thêm tiền tiêu vặt cho anh nữa.”
Hàn Thanh Nhiên lập tức tái mặt.
Lâm Mộc Hàn thấy Hàn Thanh Túc bước vào, liền hỏi: “Hai người nói gì mà trông căng thẳng vậy?”
“Hàn Thanh Nhiên bảo anh bị em thao túng tâm lý, định báo cảnh sát bắt em.” Hàn Thanh Túc thở dài, “May là chồng em ăn nói khéo, giờ nó chỉ nghĩ là em thiếu an toàn.”
Lâm Mộc Hàn: “…”
Ra vậy, nên thái độ Hàn Thanh Nhiên với y lúc nóng lúc lạnh.
“Anh ơi, sau này đừng làm người truyền tin nữa.” Lâm Mộc Hàn thở dài, “Anh xúi Cố Phát Phát ăn cơm quay mông vào Cố Vạn Thanh, thằng nhỏ phải dỗ dặt bằng đồ ăn vặt mấy ngày mới chịu quay lại bình thường.”
Hàn Thanh Túc bất bình: “Anh chỉ nói thật thôi.”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn, mặt không chút biểu cảm: “Chồng à.”
“…” Hàn Thanh Túc từ từ nhướng mày, “Muốn gì? Không dụ được anh đâu.”
Lâm Mộc Hàn dịu dàng, dang tay ôm lấy hắn: “Chồng, lại đây.”
Hàn Thanh Túc không nhịn được cười khẽ, hắng giọng rồi bước tới ôm y: “Đừng làm nũng, đâu phải trẻ con mười mấy tuổi nữa.”
Lâm Mộc Hàn ôm chặt, chậm rãi nói: “Anh ơi, lần sau mà còn truyền tin lung tung, em *ụ chết anh.”
Hàn Thanh Túc vẫn cãi: “Nói với Cố Phát Phát cũng không được?”
“Càng không được.” Lâm Mộc Hàn nghiến răng, “Đặc biệt là với Cố Phát Phát.”
Cố Phát Phát cáu, Cố Vạn Thanh lại quở y, cuối cùng vẫn là y phải dọn dẹp đống hậu quả mà Hàn Thanh Túc gây ra.
Hàn Thanh Túc ôm y, cười rung cả người: “Ghen dữ vậy, nói chuyện với chó cũng không cho.”
Lâm Mộc Hàn nghi ngờ nhìn hắn: “… Anh cố tình đúng không?”
Hàn Thanh Túc rúc vào cổ y, hôn khẽ, cười khẽ bên tai không chút thiện ý.
Lâm Mộc Hàn cuối cùng cũng nhận ra toan tính thâm sâu của hắn, ánh mắt thoáng chút kinh ngạc: “Anh, không cần thiết phải đi xa đến vậy chứ?”
Hàn Thanh Túc gãi cằm y: “Hồi đó anh muốn cưa em, Hàn Thanh Nhiên ngăn cản tới chết, suốt ngày ‘anh Lâm này, anh Lâm kia’. Hai người rảnh rỗi lại vui đùa với nhau, anh chỉ biết đứng ngoài nhìn.”
Lâm Mộc Hàn muốn giải thích: “Bọn em chỉ làm thí nghiệm vật lý thôi…”
“Ai quan tâm.” Hàn Thanh Túc đè y xuống giường, dụi đầu vào cổ, “Nếu anh chịu học hành thì đã lấy bằng tiến sĩ vật lý cho em xem, ngày ngày cùng em làm thí nghiệm.”
Lâm Mộc Hàn vừa buồn cười vừa bực, véo tai hắn: “Anh ơi, có trẻ con đây.”
Hàn Thanh Túc ngẩng lên, hôn cằm y: “Thế thì làm vài chuyện… không dành cho trẻ con.”
Lâm Mộc Hàn hiểu ý: “Em còn đang bệnh.”
“Không sao, anh làm bác sĩ.” Hàn Thanh Túc lôi từ đâu ra một chiếc áo blouse trắng, khoác lên người trông rất chuyên nghiệp, vẻ mặt nghiêm túc, “Bệnh nhân, đề nghị em hợp tác kiểm tra.”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn: “Anh lấy đâu ra cái đó?”
“Bệnh viện này là của anh, trong văn phòng anh chất đầy.” Hàn Thanh Túc nhấn mạnh “văn phòng”, ngụ ý mình cũng là người có sự nghiệp – dù thực tế chẳng liên quan gì đến hắn, chỉ là để thỏa mãn mưu đồ xấu xa.
“Nằm yên.” Hàn Thanh Túc vờ lật hồ sơ bệnh án, đeo kính lên, nghiêm nghị nói, “d*ng ch*n ra.”
Lâm Mộc Hàn: “…”
Hàn Thanh Túc nhìn y, vẻ mặt nghiêm trang như bác sĩ mặt người dạ thú: “Bệnh nhân, hợp tác với công việc của tôi.”
Lâm Mộc Hàn nhìn chằm chằm hắn, đấu tranh nội tâm một hồi lâu, cuối cùng miễn cưỡng “hợp tác” một chút với “công việc” của bác sĩ Hàn: “Anh lấy tiền đâu mua bệnh viện?”
“Bệnh nhân, việc gì không nên hỏi thì đừng hỏi.” Hàn Thanh Túc lạnh lùng từ chối, “Giờ là giờ điều trị.”
…………
——
Ngày Lâm Mộc Hàn xuất viện là một ngày hè oi ả nhất.
Mặt trời thiêu đốt mặt đất, tiếng ve râm ran trên cành cây. Ngôi nhà vốn u ám, xám xịt giờ đã được sơn lại những mảng xanh nhạt, vàng dịu. Hương hoa thoang thoảng trong không khí oi nồng. Khu vườn được chăm sóc kỹ lưỡng, trên cỏ mọc những chiếc nấm nhỏ xinh xắn, những thanh gỗ cũ được sơn đỏ tươi. Cái cây mà Hàn Thanh Túc từng trèo lên sơn tường giờ treo một chiếc xích đu, trên cành có tấm bảng gỗ, ai đó vội vàng viết mấy chữ lên.
Ở tiền sảnh chất đống những thùng hàng chưa mở, xếp nghiêng ngả. Lâm Mộc Hàn không nhịn được xếp gọn lại: “Anh mua gì mà nhiều thế?”
“Bao.” Hàn Thanh Túc hùng hồn đáp.
Lâm Mộc Hàn đang dọn hộp: “?”
“Lúc em hôn mê, hai đứa mình cùng chọn. Em không phản đối.” Hàn Thanh Túc lý sự sắc bén, “Em nói cái này được, cái kia cũng được, anh mua tất, về rồi đánh giá sau… Này, đi đâu vậy!”
Về nhà, việc đầu tiên Lâm Mộc Hàn làm là dọn dẹp.
Hàn Thanh Túc dọn xong đống hàng ngoài cửa, còn thiết lập cả tủ trưng bày riêng. Hắn thấy khó hiểu: “Anh ở bệnh viện với em suốt, có dì giúp việc đến dọn hàng ngày, em còn dọn làm gì?”
Lâm Mộc Hàn ném cái giẻ lau sang: “Không làm thì ra ngoài phơi nắng đi.”
Y vừa mới khỏe lại, Hàn Thanh Túc không nỡ để y mệt, đành cắn răng lau dọn. Miệng thì không ngừng lảm nhảm: “Từ hồi tốt nghiệp cấp hai, anh chưa bao giờ làm nhiều việc nhà thế này. Cưới em về nào là lau nhà, nào là giặt đồ. Em biết tại sao robot lau nhà gọi là robot lau nhà không? Tại sao máy giặt gọi là máy giặt? Anh hỏi bác sĩ rồi, bảo là sạch sẽ quá mức có thể là ám ảnh cưỡng chế, cần điều trị… Đậu má, em làm gì vậy?”
Hàn Thanh Túc đang ngồi xổm lau chân ghế theo yêu cầu của Lâm Mộc Hàn, vừa lảm nhảm vừa lau, đột nhiên cảm thấy một bàn tay ấn mạnh vào gáy. Hắn không kịp phản ứng, quỳ sụp xuống nền gạch lạnh, tay chống vào ghế. Nhưng Lâm Mộc Hàn quá mạnh, hắn không thể đứng lên.
“Anh, cái này dùng được không?” Lâm Mộc Hàn đưa một vật vừa mở ra trước mặt hắn.
Hàn Thanh Túc cười: “Cái này để tối dùng thì tốt hơn.”
“Dùng ngay bây giờ.” Lâm Mộc Hàn nắm tóc hắn, đưa đến miệng, “Anh, giúp em xé ra.”
Tư thế này khó dùng lực, Hàn đại thiếu gia giãy giụa hai giây rồi buông xuôi số phận, cắn lấy và gian nan xé mở.
Lâm Mộc Hàn cười: “Bác sĩ Hàn, không ai dạy anh là đừng tùy tiện theo bệnh nhân về nhà sao?”
Hàn Thanh Túc thở dốc, vẫn cố cãi: “Anh còn giúp em dọn nhà, em lại lấy oán trả ơn.”
“Anh ơi, anh nói nhiều quá.” Lâm Mộc Hàn vỗ nhẹ má hắn, “Cái miệng này, tốt nhất là bịt lại thì hơn.”
…………
Để chúc mừng Lâm Mộc Hàn xuất viện, tối đó mọi người tụ họp ăn uống.
Người đến sớm nhất là Cố Phát Phát – đeo nơ xanh, tắm rửa thơm tho, miệng ngậm rổ nhỏ, mang theo quà tặng: một quả bóng đầy dấu răng và gói bánh quy xương. Cố Vạn Thanh tháo dây xích, cảnh giác nhìn Hàn Thanh Túc. Hàn Thanh Túc vui vẻ mời dắt Cố Phát Phát đi bơi, lập tức bị Lâm Mộc Hàn và Cố Vạn Thanh chặn đứng.
“Anh với nó xuống nước, tối nay khỏi cần làm gì khác.” Cố Vạn Thanh thở dài, “Anh Hàn, nể tình chút đi.”
Hàn Thanh Túc khoác vai Cố Vạn Thanh kéo vào: “Nói gì thế, hai anh em ta thân hơn ruột thịt.”
Hàn Thanh Nhiên đứng sau, ánh mắt sâu xa dõi theo bóng lưng hắn.
“Tới rồi à.” Lâm Mộc Hàn nhận đồ từ tay cậu, “Công ty dạo này thế nào?”
“Ổn.” Hàn Thanh Nhiên hơi lúng túng, “Anh khỏe chưa?”
“Tốt hơn nhiều.” Lâm Mộc Hàn nói, “Bác sĩ bảo có thể còn di chứng, nhưng theo thời gian sẽ hồi phục.”
“Lần đầu tiên tôi thấy anh hai cuống cuồng như vậy.” Hàn Thanh Nhiên nói, “Lúc bác sĩ nói anh có nguy cơ thành người thực vật, anh ấy suýt đánh nhau với bác sĩ.”
Lâm Mộc Hàn sững sờ: “Tôi tưởng anh ấy đùa.”
Thực ra y không rõ tình trạng mình nghiêm trọng đến đâu. Mỗi lần nhắc đến, Hàn Thanh Túc đều ngắt lời. Nhưng lúc y mới tỉnh, hắn không ngủ yên, cứ chốc chốc lại sờ y, có lúc còn đánh thức y dậy.
Hàn Thanh Nhiên tiếp: “Chúng tôi dùng hết mối quan hệ, thuê thiết bị nước ngoài cùng đội chuyên gia… Những ngày đầu không vào thăm được, anh ấy ngày nào cũng đứng canh ngoài phòng hồi sức, nói sẵn sàng đổi mạng cho anh. Tôi cũng nghĩ anh ấy điên rồi.”
Lâm Mộc Hàn im lặng, môi khẽ mím.
“Tôi nói chuyện này không có ý gì khác.” Hàn Thanh Nhiên ngập ngừng, “Anh hai từ nhỏ sống xa hoa, nếu anh thật lòng thương anh ấy thì đừng ràng buộc quá. Số tiền đó còn không đủ anh ấy ăn một bữa.”
Lâm Mộc Hàn: “… Cậu hiểu lầm rồi.”
Hàn Thanh Nhiên nghi hoặc.
“Anh ấy có 15% cổ phần Thanh Sâm, hiện là nhà đầu tư lớn nhất dự án phía Tây…” Lâm Mộc Hàn nói, “Trước đây để moi tin từ Sở Cảnh Nguyên, anh ấy cho hắn hai ngàn vạn cùng một trang viên; thấy người ta chơi máy bay, liền đòi mua nguyên hãng hàng không, lập tức thành lập công ty… Những công ty anh ấy mở ở nước ngoài toàn kiểu nay đánh đông mai dẹp bắc, có cái lời lớn, có cái lỗ thê thảm, hoàn toàn tùy tâm trạng. Dòng tiền lúc nào cũng trong tình trạng rủi ro cực cao.”
Hàn Thanh Nhiên biết anh hai phóng túng, nhưng tưởng chỉ dừng ở mức tiêu khiển. Không ngờ Hàn Thanh Túc chơi trội đến vậy.
“Tôi sẽ cân nhắc, cho anh ấy tự do trong giới hạn.” Lâm Mộc Hàn nói, “Nhưng nếu anh ấy muốn lập đội nghiên cứu khoa học đi Nam Cực thì tuyệt đối không được.”
Hàn Thanh Nhiên: “… Đúng, đừng học Lương Diệp.”
Lâm Mộc Hàn nhướng mày: “Sếp tổng Khoa học Kỹ thuật Dục Thanh?”
“Anh gặp anh ta rồi?”
“Chưa, chỉ nghe danh. Rất nổi tiếng.”
Không chỉ nổi tiếng – nếu nói Hàn Thanh Túc là kẻ ham chơi nhưng còn chừng mực, thì Lương Diệp mới thật sự là kẻ điên, hành xử theo cảm hứng. Ai bị y nhắm tới thì xui xẻo. Nghe nói gần đây sếp Lương mê mẩn một dự án kỹ thuật nước ngoài, đích thân dẫn đội sang kia đại dương “học hỏi kinh nghiệm” – nhưng thực chất là cướp đoạt hay hợp tác thì chẳng ai rõ. Nhưng dù sao cũng không phải chuyện của họ, biết đâu còn được hưởng ké, nên ai cũng vui vẻ.
“Tóm lại, giữ anh hai tránh xa tên đó.” Hàn Thanh Nhiên nhíu mày, “Tốt nhất đừng dính líu gì.”
Lâm Mộc Hàn gật đầu.
“Đang nói gì vậy?” Lục Mạn Quý và Mã Đồ bước vào, “Hai người lén lút ngoài cửa làm gì thế?”
“Không có gì.” Hàn Thanh Nhiên liếc nhanh người đằng sau Lục Mạn Quý.
Lục Mạn Quý vỗ vai Mã Đồ: “Vệ sĩ mới của tôi. Đừng thấy anh ta ít nói mà tưởng, anh ta rất biết chăm sóc người, còn biết chăm cây phát tài nữa.”
Lâm Mộc Hàn: “…”
Mã Đồ im lặng đứng sau. Giờ anh đã khác xưa, không còn gầy gò như trước. Anh dùng tay kết thủ ngữ: “Cảm ơn.”
Lâm Mộc Hàn đáp: “Không có gì.”
Lục Mạn Quý ngạc nhiên: “Anh biết thủ ngữ?”
“Hàn Thanh Túc biết, rảnh dạy tôi vài câu.”
Lục Mạn Quý thán phục: “Bất ngờ thật.”
“Anh hai thích gì làm nấy, có lẽ mới học thôi.” Hàn Thanh Nhiên mời họ vào nhà.
Chỉ là buổi tiệc nhỏ, mọi người ăn uống trên sân thượng. Nơi này xa trung tâm, đêm hè có thể ngắm sao.
“… Lâm Húc Minh khả năng cao bị tử hình, Phùng Tinh và Trần Đồng Hàm cũng không thoát.” Hàn Thanh Nhiên nói, “Vụ án hai địa phương hợp tác phá, Tề Hoạch là đệ tử của chú Vương. Anh còn nhớ chú Vương Liên Hoa không?”
Hàn Thanh Túc đang chen nhau với Lâm Mộc Hàn trên một ghế sofa, lắc đầu.
“Chú Vương là bạn cũ của ba, đi đám tang ba cũng tới. Từ đầu chú ấy đã quan tâm vụ án, nhưng thành phố A xa quá, không can thiệp được. Giờ vụ việc nhập chung, tiến triển nhanh…” Hàn Thanh Nhiên uống rượu, gánh nặng bao lâu nay dường như được gỡ bỏ, cậu cúi đầu, hơi thở nghẹn ngào.
Lục Mạn Quý vỗ vai cậu. Cố Phát Phát bò đến liếm tay cậu.
“Nhiên Nhiên.” Hàn Thanh Túc đứng dậy, môi run run, cuối cùng chỉ dùng lực bóp vai cậu.
Hàn Thanh Nhiên hít sâu, lắc đầu.
“Thanh Nhiên, mọi chuyện sẽ tốt dần.” Cố Vạn Thanh chạm ly, “Thật lòng, chúng tôi rất khâm phục cậu – ngã rồi đứng dậy, làm lại từ đầu. Không phải ai cũng có can đảm và quyết tâm như vậy. Ngoài kia có thể là đối tác hay đối thủ, nhưng ở nhà, cậu là em trai quý giá của chúng tôi.”
Hàn Thanh Nhiên ngẩng đầu: “Anh Cố, hơi… mắc ói.”
Cố Vạn Thanh cười: “Thôi được rồi, sếp Lâm trả lương cao mà.”
Hàn Thanh Túc vò đầu Hàn Thanh Nhiên, rồi lăn trở lại ghế, chui vào lòng Lâm Mộc Hàn. Lâm Mộc Hàn bóc vỏ con tôm, bỏ vào miệng hắn. Đại thiếu gia nháy mắt, đầy thỏa mãn.
“… Nói thật, cũng nhờ bác sĩ Văn và bác sĩ Vân.” Hàn Thanh Túc kể say sưa, “Tên sát thủ chĩa súng vào đầu tôi, bác sĩ kia nhìn thư sinh, kính dày cộm, thế mà tung người đá một cú – thằng đó ngã lăn, cứ như phim hành động luôn…”
“Lần sau về Vu Thành, mời họ ăn cơm.” Lâm Mộc Hàn gỡ xương cá nướng, đưa cho Hàn Thanh Túc.
Mã Đồ ngồi góc, cắm đầu ăn. Lục Mạn Quý vừa ghét vừa gắp đồ cho anh, cười nói: “Kỳ cục nhất là cái máy định vị tình yêu của hai người. Đội trưởng Tề cũng choáng, chắc chưa thấy thú vui nào độc lạ thế… Nhưng cũng may có nó, không thì Lâm Húc Minh đã bắt sếp Lâm trốn rồi.”
Hàn Thanh Túc kiêu hãnh: “Nghe chưa, công lao của anh hết.”
Lâm Mộc Hàn chỉnh cổ áo hắn, che vết cắn trên xương quai xanh và dấu hôn trên cổ, cười: “Ừm, đều nhờ anh.”
“Chỉ nói miệng thôi à?” Hàn Thanh Túc nhướng mày.
“Chứ anh muốn sao?”
Hàn Thanh Túc đặt cá xuống, hắng giọng: “Vừa khéo có mọi người đây. Nếu em thấy được, cuối tuần sau có rảnh không? Kết hôn luôn.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về Lâm Mộc Hàn. Y đang đeo găng tay gỡ xương cá cho Hàn Thanh Túc, sững người: “Cũng… rảnh.”
Mã Đồ ngồi góc, thấy ai cũng tròn mắt, chần chừ giơ tay vỗ tay “bộp bộp”. Lục Mạn Quý, Cố Vạn Thanh, Hàn Thanh Nhiên cũng vô thức vỗ tay theo. Cố Phát Phát hăng hái gâu gâu vài tiếng.
“Má.” Hàn Thanh Túc cười mắng, “Mấy người điên à.”
Rượu vào, ai nấy say sưa. Lục Mạn Quý uống nhiều, tựa vào Mã Đồ cãi nhau. Mã Đồ kết thủ ngữ rào rào, Lục Mạn Quý cãi không lại thì nhắm mắt làm ngơ. Cố Vạn Thanh bóc tôm cho Cố Phát Phát, ôm con trai ngắm sao. Hàn Thanh Nhiên lặng lẽ uống rượu, thỉnh thoảng đá mông Cố Phát Phát ra hiệu ăn ít lại.
Hàn Thanh Túc tựa trên ghế, mơ màng sắp ngủ.
“Anh, mệt rồi thì về phòng ngủ đi.” Lâm Mộc Hàn ôm eo hắn, để hắn tựa vào vai.
Hàn Thanh Túc nói: “Không buồn ngủ. Hôm nay thứ mấy rồi?”
“Thứ Sáu.”
“Sáng mai chiên cho em hai cái trứng.”
“Hử?”
“Ăn mừng cầu hôn thành công.” Hàn Thanh Túc cười khẽ, “Ít ra lần này em không đè anh xuống đất. Lần trước suýt chìm hồ.”
Lâm Mộc Hàn cười: “Anh nhớ.”
Hàn Thanh Túc bĩu môi, không hài lòng.
“Anh, cảm ơn anh đã cứu em.”
Hàn Thanh Túc xoa đầu y: “Giá mà chiều nay em cũng nói câu này.”
Lâm Mộc Hàn đỏ tai: “Việc nào ra việc đó.”
Hàn Thanh Túc cười khẽ, ôm y nâng ly: “Lại đây mấy đứa, dô nào.”
Tiếng ly chạm nhau vang lên trong đêm tối. Hàn Thanh Túc quay sang nhìn Lâm Mộc Hàn – khóe môi y nở nụ cười nhẹ, lặng lẽ đưa cho Cố Phát Phát con tôm đã lột vỏ.
Rõ ràng là Lâm Mộc Hàn đã cứu hắn.
Hàn Thanh Túc nghĩ vậy, nắm lấy bàn tay y chưa kịp rời đi.
“Cạn ly!”
“Gâu gâu!”
Gió đêm mát lạnh, ánh đèn sân thượng ấm áp, quyện thành một điểm sáng nhỏ, hòa vào muôn vàn ánh đèn thành phố.
— HẾT —
Editor có lời muốn nói:
Giá mà tác giả viết thêm vài chương về chuyện cãi vã lặt vặt, lông gà vỏ tỏi hàng ngày của anh Hàn và em Hàn, thì thêm 100 chương nữa cũng được. Nhưng không, dường như thấy rắc rối chưa đủ nên tác giả chuyển sang viết ngoại truyện thời quá khứ. Đã sẵn sàng chữa lành vết thương chưa các bạn ^__^
Thật ra chỉ ngược 8 chương đầu thôi, còn lại đều cứu được. Mọi người có thể cân nhắc nhảy cóc hay nhảy hố để thử thách bản thân. Chúc các bạn có một trải nghiệm trọn vẹn và thỏa mãn~