Chương 84: Ngoại truyện - Ra nước ngoài

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết

Chương 84: Ngoại truyện - Ra nước ngoài

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xem như là làm hòa nhé.
—— oOo ——
Từ nhỏ, tôi đã biết anh hai không đáng tin chút nào. Ngay từ khi tôi vừa đầy tháng, anh hai đã định nhét tôi vào giỏ rau để đem ra chợ bán. May mà tỷ kịp thời phát hiện, sau đó anh hai ăn trận đét mông đầu tiên trong đời.
Lúc tôi vào mẫu giáo, anh hai đã học tiểu học sắp lên trung học, nhưng ở nhà vẫn ngang ngược. Để dụ anh hai đến trường, cả nhà phải tận tình khuyên bảo. Tôi đeo chiếc cặp nhỏ, nắm tay chú tài xế, nhíu mày nhìn anh hai bám trên cầu thang gào thét ầm ĩ.
Sau đó tôi buông tay chú tài xế, đi đến trước mặt anh hai, kéo quai cặp sách của hắn: “Anh hai, sắp muộn học rồi.”
“Anh không đi! Đánh chết anh cũng không đi! Cái trường học tồi tàn ấy mà cũng xứng cho anh đi… Anh muốn ở cùng với ba mẹ!” Anh hai gào khóc thảm thiết.
Tôi chỉ cao tới eo hắn, thở dài: “Anh hai, cô Hoa Hoa nói trẻ nhỏ phải học cách trưởng thành và tự lập, anh đã là trẻ lớn rồi.”
Anh hai nước mắt lưng tròng nhìn tôi: “Nhiên Nhiên, em đi học thay anh được không?”
Tôi cau mày, nghiêm túc suy nghĩ cả buổi: “Em thử xem.”
Tỷ và Ôn Điềm bên cạnh nhìn nhau.
Cuối cùng anh hai vẫn được như ý như nguyện không đi học, ở nhà chơi cả ngày. Ôn Điềm cũng không thể đi làm, ở nhà chơi game với hắn. Tỷ tan làm sớm, trở về chơi với anh hai và Ôn Điềm. Tôi tan học về nhà, cầm bài kiểm tra tròn điểm được dán hoa hồng nhỏ, nhìn anh hai ngồi chơi game với ba mẹ, cảm thấy tràn ngập lo âu với tương lai gia đình.
“Ba ơi, ba mẹ không thể như vậy được. Cô nói không thể nuông chiều con cái quá mức.” Tôi tìm Tỷ nói chuyện riêng.
Tỷ ngồi xổm xuống xoa đầu tôi: “Xin lỗi Nhiên Nhiên, anh hai gần đây ngưng dùng thuốc, ba mẹ lơ là con. Có muốn đi đâu chơi không, ba mẹ dẫn con đi.”
Tôi nói: “Cuối tuần con còn học dương cầm với cưỡi ngựa, không có thời gian.”
“Ba xin nghỉ cho con.” Tỷ cười nói.
“Ba, này là sở thích của con, con phải có trách nhiệm với bản thân mình.” Tôi cự tuyệt, “Sau này định dẫn con đi chơi, ba mẹ phải báo trước cho con một tuần, con mới sắp xếp thời gian được.”
“Được.” Tỷ cực kỳ tôn trọng ý kiến của tôi.
Ôn Điềm mỉm cười bước lại: “Nhiên Nhiên, tối nay mẹ ngủ với con được không?”
Tôi lắc lắc đầu: “Con phải hỏi ý kiến A Á đã.”
A Á là một con khủng long màu xanh lục, là bạn tốt thứ nhì của tôi… Nó đã từng là tốt nhất, nhưng bị anh hai cưỡng ép đẩy xuống hạng nhì.
Ôn Điềm và Tỷ rất cởi mở, cũng cực kỳ tôn trọng mong muốn của con cái, là những bậc cha mẹ thiên sứ. Phần lớn thời gian ở nhà, tôi có thể sắp xếp thời gian biểu của mình đâu ra đấy, trừ những lúc anh hai tâm huyết dâng trào.
“Nhiên Nhiên, đi nào, đi trèo cây!” Anh hai gõ cửa phòng tôi cho có lệ, túm lấy cuốn từ điển trong tay tôi.
“Nhiên Nhiên, đi nào, đi bơi thôi!” Anh hai vỗ bộp vào bài thi Toán Olympic tiểu học của tôi, để lại cái dấu tay dơ hầy.
“Nhiên Nhiên, anh muốn làm một phi thuyền vũ trụ bay đi tìm người ngoài hành tinh!”
“Nhiên Nhiên, anh thấy nhà dì hàng xóm có một con chó to đùng, tụi mình đi làm quen với nó đi!”
“Nhiên Nhiên, đừng học nữa, chơi game với anh!”
“Nhiên Nhiên…”
Tuyệt đại đa số kế hoạch của tôi đều bị anh hai phá hỏng, sau đó anh hai không chút quan tâm, kéo tôi đi chơi bời quên hết trời đất, tuy rằng đôi khi tôi cảm thấy những trò anh hai thích làm có hơi ấu trĩ.
Có một buổi tối tôi gặp ác mộng, sợ đến mức la hét bật dậy khỏi giường. Phòng Ôn Điềm với Tỷ ở trên lầu, dì bảo mẫu cũng không nghe thấy, tôi sợ hãi khóc thành tiếng, sau đó cánh cửa có người chầm chậm đẩy ra.
Anh hai mặc bộ đồ ngủ in hình khủng long giống với tôi, đi đến ôm tôi dậy: “Đừng sợ đừng sợ, anh hai ở đây, gặp ác mộng hả?”
Tôi khóc nấc lên, ôm cổ hắn gào khóc: “Em mơ thấy… ba mẹ không cần em nữa, muốn bán em cho khỉ đột làm con nuôi.”
Anh hai kinh hoảng biến sắc: “Cái gì? Em còn không biết trèo cây, sao mà làm con của khỉ đột được? Chắc chắn sẽ té chết.”
Tôi ngơ ngác nhìn hắn, òa một tiếng càng khóc lớn hơn. Anh hai luống cuống tay chân vỗ lưng tôi dỗ dành: “Em ngã không chết đâu, chắc chắn. Yên tâm đi, ba mẹ không cần em nữa thì anh vẫn cần em, sẽ không bán em cho khỉ đột. Tiền của khỉ là chuối, tiền tiêu vặt của anh đủ mua nguyên vườn chuối, anh không thiếu chút tiền đó đâu.”
Tôi mặc bộ đồ khủng long, được anh hai ôm trong lòng, bị cái logic kỳ quặc ấy thuyết phục. Tôi bắt lấy quả cầu đỏ đính trên bộ đồ: “Anh hai, ngày mai em muốn mặc đồ khủng long sừng.”
“Ừa, anh mặc với em.” Anh hai xoa xoa đầu tôi, “Tụi mình ngủ chung.”
Sau đó hắn một hai muốn chen chúc lên cái giường nhỏ của tôi, ôm tôi ngủ thẳng cẳng.
Lúc tôi lên tiểu học là thời kỳ mâu thuẫn anh em bùng nổ gay gắt nhất. Anh hai lên cấp hai, bước vào tuổi dậy thì, thích đánh nhau, yêu đương, kết bạn kết bè và đối đầu với người lớn. Với một đứa trẻ chín chắn trước tuổi như tôi, đây là cái loại tôi chướng mắt nhất.
Tôi suốt thời tiểu học toàn đứng nhất, anh hai suốt thời cấp hai toàn đứng bét. Hai anh em lại học cùng trường tư liên thông, thế nên mỗi lần họp phụ huynh, Ôn Điềm và Tỷ lại phải rút thăm để quyết định xem ai phải đi họp cho anh hai. Nhưng dù là ai đi thì cũng sẽ bị giáo viên “giáo dục” một phen.
Tuy tôi rất hài lòng vì có thêm thời gian rảnh rỗi, nhưng nhìn anh hai đi chơi với người khác, trong lòng tôi vẫn có chút mất mát.
“Anh hai, không được yêu sớm.”
“Anh hai, phải làm bài tập, đừng lúc nào cũng chơi game.”
“Anh hai, đánh nhau là không đúng.”
“Anh hai, cuối tuần đi công viên hải dương với em không?”
Anh hai xách tôi bỏ ra ngoài cửa: “Con nít bớt quản chuyện người lớn đi, em không hiểu đâu.”
“Em hiểu.” Tôi nhíu mày nói, “Anh với một anh khác nắm tay nhau, anh còn hun lên mặt anh kia.”
Anh hai hốt hoảng biến sắc: “Em nhìn lầm rồi.”
Tôi còn định nói tiếp thì bị hắn bịt kín miệng lại: “Câm miệng, dám nói cho ba mẹ là em chết chắc.”
Tôi chớp chớp mắt: “Cuối tuần.”
“A A A đi!” Anh hai đẩy tôi ra ngoài, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.
Tôi đứng ngoài cửa, thoáng cảm thấy mất mát, ôm khủng long A Á ngồi xuống sàn: “A Á, Hàn Thanh Túc là đồ anh hai xấu xa, mình không chơi với anh nữa.”
Cửa đột nhiên bị mở ra.
Anh hai ngồi xổm trước mặt tôi, ác mồm ác miệng nói: “Nhảm nhí, anh là anh hai tốt nhất trần đời, còn dám nói bậy bạ với A Á, anh lập tức đem em đi bán cho khỉ đột.”
Tôi nhìn hắn một cái, xoay đầu đi, không thèm phản ứng.
Có gì đó chọc chọc lên vai tôi. Tôi lặng lẽ quay đầu lại nhìn, hai mắt bỗng sáng rỡ: “Oa!”
Là bách khoa về khủng long bằng tranh mới nhất. Quyển sách này chỉ bán ở nước ngoài, tôi đã để dành tiền tiêu vặt lâu rồi mà vẫn chưa đủ.
Anh hai không kiên nhẫn đưa cho tôi: “Sau này không được làm phiền anh nữa.”
“Cảm ơn anh hai!” Tôi ôm sách nhảy nhót, vui vẻ chạy như bay về phòng, vứt luôn anh hai ra sau đầu.
Biến cố phát sinh vào năm đầu tiên anh hai lên cấp ba. Anh hai làm trời làm đất, bị người ta thụi một dao, phải vào bệnh viện.
Tỷ và Ôn Điềm bị dọa chết khiếp. Tôi vốn đã lên kế hoạch với ba mẹ, cả nhà bốn người đi công viên giải trí chơi. Tôi đã háo hức mong chờ từ lâu, chuẩn bị rất nhiều, nhưng hiện tại anh hai nằm trên giường cợt nhả, dường như chẳng để tâm chút nào.
“Anh ơi, đừng làm ba mẹ lo lắng nữa.” Tôi đứng trước giường bệnh, cau mày, “Mẹ khóc đến bất tỉnh, ba bỏ mặc công ty, bởi vì anh mà cả nhà rối loạn. Sao anh không thể nghĩ cho ba mẹ một chút?”
Anh hai cười nói: “Em cứ như ông cụ non.”
Tôi phẫn nộ trừng hắn: “Hàn Thanh Túc, anh là con nít hư! Em không thèm anh hai như anh nữa.”
Anh hai tủm tỉm cười: “Vậy em đi nhận khỉ đột làm anh đi, khéo người ta còn chê em lùn.”
“Em ghét anh!” Tôi ném tấm thiệp an ủi mà mình đã chuẩn bị cho anh hai xuống đất, xoay người chạy đi mất. Tôi vừa khóc vừa chạy xuống lầu, quyết định không bao giờ tha thứ cho đồ đần Hàn Thanh Túc đó nữa.
Anh hai vẫn luôn dưỡng thương trong bệnh viện. Tôi lặng lẽ đi thăm hắn rất nhiều lần, nhưng không có dũng khí lộ diện. Hôm nay tôi đang ngồi trên bàn viết thư làm hòa với anh hai, Ôn Điềm và Tỷ đột nhiên gõ cửa đi vào.
“Nhiên Nhiên, ba mẹ muốn nói với con một chuyện.” Ôn Điềm nói.
Tôi nhét thư xuống dưới sách, ngoan ngoãn ngồi trên ghế gật gật đầu.
“Thành tích học tập của anh hai kỳ này không tốt lắm, anh hai nói muốn ra nước ngoài du học. Mẹ với ba con đã suy nghĩ rất nhiều, quyết định đồng ý.” Ôn Điềm xoa đầu tôi, “Anh hai không muốn ba mẹ nói con biết, sợ ảnh hưởng đến kỳ thi của con, nhưng ba mẹ vẫn muốn nói với con.”
Tôi sửng sốt một chút, hỏi: “Khi nào anh hai đi?”
“Sáng mai lên máy bay.” Tỷ nói, “Chúng ta cùng đi tiễn anh, được không?”
Tôi cắn môi: “Được ạ.”
Ngày hôm sau, anh hai đeo kính râm, thoạt nhìn cực kỳ ung dung thoải mái. Hắn vò rối tung đầu tôi: “Nhiên Nhiên, đừng nhớ anh nhé.”
Tôi “hứ” một tiếng, xoay đầu mặc kệ hắn.
Anh hai cũng không tức giận, ôm tôi x** n*n đã đời một phen, sau đó mới lần lượt ôm ba mẹ: “Ba mẹ, không cần lo lắng, con lớn rồi.”
Ôm Điềm đỏ mắt: “Phải ăn uống ngủ nghỉ đầy đủ, không vui nữa thì lập tức trở về.”
Anh hai gật đầu.
“Mấy người chú Trương đều đi theo, đã nói chuyện với bên trường học rồi. Cuối tuần ba mẹ bay qua.” Tỷ vỗ vỗ vai hắn, “Mỗi ngày gọi một cuộc, đây là bắt buộc.”
Anh hai cười khổ gật đầu: “Đã rõ.”
Ôn Điềm nhón chân xoa mặt hắn: “Tuy đã cao hơn cả ba, nhưng vẫn là con nít thôi. Trong vali có con khủng long mẹ may cho con, ngủ không được có thể ôm nó.”
Anh hai đỏ mặt: “Mẹ, con có phải Hàn Thanh Nhiên đâu!”
Tôi đứng phía sau Ôn Điềm trợn mắt với hắn: “Em với A Á đã ngủ riêng từ lâu rồi!”
Anh hai vô tình cười nhạo: “Dù sao thì buổi tối anh cũng sẽ không đắp chăn cho một con thú bông, đồ nhóc con.”
Tôi cả giận: “Anh đi lẹ đi, anh đi rồi ba mẹ là của mình em.”
“Ba mẹ là của anh.” Anh hai cười hừ, “Ba em là khỉ đột.”
“Ba anh mới là khỉ đột!” Tôi cãi.
Tỷ bị kẹp giữa hai người: “…”
Đường đường là một sếp tổng đẹp trai lắm tiền, đột nhiên biến thành khỉ đột.
Ôn Điềm bất đắc dĩ vỗ vỗ vai ông, thấp giọng an ủi: “Vẫn là con khỉ đột đẹp trai nhất.”
Tỷ gật đầu tán đồng.
Anh hai sải bước lên máy bay. Tôi trên đường về tâm tình có chút sa sút, nhưng không để lộ ra ngoài.
Ôn Điềm nói: “Nhiên Nhiên, nếu nhớ anh hai thì cuối tuần cùng đi gặp anh.”
“Không nhớ.” Gương mặt nhỏ của tôi căng cứng, “Con còn chưa tha thứ cho anh đâu.”
Tỷ hỏi: “Vậy con định khi nào mới tha thứ cho anh?”
Tôi nói: “Chờ anh… 16 tuổi rưỡi đi.”
Ôn Điềm cùng Tỷ nhìn nhau cười: “Được.”
Trước khi đi Ôn Điềm không yên tâm, hỏi: “Nhiên Nhiên, con ở nhà một mình được không? Không muốn đến công ty với ba mẹ thật à?”
Tôi điềm đạm nói: “Con đã 10 tuổi rồi, hoàn toàn có thể tự chăm sóc bản thân mình. Ba mẹ phải chăm chỉ làm việc, nhớ ăn cơm trưa.”
Tỷ bật cười: “Đã rõ, sếp Hàn.”
Tôi về đến nhà, đẩy cửa phòng anh hai.
Phòng của anh hai không có ai được vào, chỉ có lúc tôi không ngủ được hoặc là gặp ác mộng mới có thể len lén ôm gối bò lên giường. Anh hai mở một mắt nhắm một mắt, lần nào cũng làm như không phát hiện ra.
Trên máy bay, anh hai tháo kính râm, lộ ra đôi mắt đỏ hoe. Hắn lấy từ trong túi ra bức thư gấp gọn, là vừa rồi tôi lén nhét cho hắn. Hắn cúi đầu đọc xong lại lặng lẽ đeo kính râm lên: “Chú Trương, có thể nói máy bay quay về điểm xuất phát không?”
Người đàn ông trung niên bên cạnh một lời khó nói hết: “Này không phải máy bay riêng của chúng ta.”
“Mua đi.” Anh hai nói.
Chú Trương giật giật khóe miệng: “Sợ là tiền tiêu vặt của cháu không đủ đâu.”
Anh hai tiếc nuối thở dài, sau đó mở bức thư cho ông xem: “Chú Trương, Nhiên Nhiên viết thư cho cháu, em trai chú có bao giờ viết thư cho chú không?”
Chú Trương đáp: “Chú không có em trai.”
Anh hai thương cảm: “Tội nghiệp quá.”
“…” Chú Trương cũng không biết mình tội nghiệp chỗ nào, nhưng vẫn bị bắt xem hết bức thư nhuốm màu sinh ly tử biệt của học sinh tiểu học, trong đó còn lẫn vào mấy từ tiếng Anh.
“Chữ Nhiên Nhiên đẹp thật.” Anh hai quay đầu nhìn mây ngoài cửa sổ, giọng nghèn nghẹn, đẩy kính râm một cách màu mè, “Cháu phải lồng khung treo lên.”
Chú Trương: “… Cháu thấy vui là được.”
Tôi đẩy cửa.
Căn phòng gần như không thay đổi gì, trên bàn thiếu một tấm ảnh gia đình, hẳn là bị anh hai mang đi, nhưng có thêm một tấm thiệp được lồng khung. Tấm thiệp nhăn nhúm, hiển nhiên là bị ai đó vò nát xong lại được cẩn thận ép cho bằng phẳng lại – đó là tấm thiệp mà tôi ném xuống đất lúc hai người bọn họ cãi nhau ở bệnh viện.
Bên cạnh có nguyên một bộ bách khoa toàn thư phổ cập vật lý mới tinh, phía trên dán tờ giấy ghi chú với một dòng chữ viết qua loa:
Cho Nhiên Nhiên.