Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 88: Ngoại truyện 5 - Một Trời
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh, chờ em thêm hai năm.
—— oOo ——
Ca phẫu thuật của Lâm Mậu Quân diễn ra rất thuận lợi. Ngày đó, Lâm Mộc Hàn xin nghỉ học trở về, lo liệu mọi việc chu toàn, thuê hai hộ lý chăm sóc mẹ. Lâm Hưng Học không nói nhiều, chỉ im lặng ngồi bên giường Lâm Mậu Quân, trầm mặc như thường lệ.
Trước lúc cậu rời đi, Lâm Hưng Học lên tiếng: “Con về lo học hành cho tốt, đừng cứ xin nghỉ mãi. Ba với các cô sẽ tranh thủ qua đây.”
Lâm Mộc Hàn liếc ông một cái, khẽ đáp: “Dạ biết rồi.”
Dù từng ghét bỏ, từng cãi vã, từng muốn xé nát mối quan hệ này để cắt đứt hoàn toàn khỏi cái gọi là “gia đình”, cuối cùng cậu cũng nhận ra bộ rễ đã ăn sâu vào bùn lầy, không cách nào nhổ sạch những thứ ẩm ướt, bẩn thỉu ấy ra. Lúc ấy, Lâm Mộc Hàn mới thật sự hiểu: chừng nào chưa độc lập, chừng đó cậu vẫn không thể thoát khỏi gánh nặng đè nén khiến cậu nghẹt thở.
Từ đó, cậu bắt đầu khao khát xây dựng một “gia đình” riêng. Một mái ấm chỉ có người cậu yêu và người yêu cậu, nơi cậu làm chủ tất cả, gỡ bỏ mọi ràng buộc với Lâm Hưng Học và Ngụy Du — dù những sợi dây ấy đã ăn sâu vào máu thịt. Cậu muốn có một ngôi nhà của riêng mình, và dưới mái nhà ấy, Hàn Thanh Túc là tồn tại không thể thiếu.
Nhưng giữa cậu và Hàn Thanh Túc là một trời cách biệt. Hàn Thanh Túc sinh ra trong gia đình khá giả, cuộc sống trọn vẹn, như một cây đại thụ vững chãi dưới ánh nắng mặt trời. Hắn không cần ai che chở, cũng chẳng cần ai cứu rỗi. Chỉ cần đứng đó, hắn đã thu hút vô số người vây quanh. Còn Lâm Mộc Hàn như một cành cây khô cằn chìm trong bùn, mỗi chồi non nảy lộc cũng phải tốn hết tâm sức. Dù vậy, cậu vẫn cứ mơ hồ mong được sánh đôi cùng đại thụ kia.
Lâm Mộc Hàn luôn kìm nén những ảo tưởng ngông cuồng ấy, cho đến lần cậu đổ bệnh. Khi ấy, Hàn Thanh Túc vội vã từ nước ngoài trở về, đón cậu về căn hộ gần trường — nơi hắn từng mua tặng cậu, nhưng cậu kiên quyết từ chối nhận. Dù vậy, đồ đạc trong nhà đều do hai người cùng chọn mua. Đôi khi, Lâm Mộc Hàn gần như cảm thấy họ như một cặp vợ chồng mới cưới, hân hoan trang hoàng tổ ấm nhỏ cho tương lai.
“Dù sao sức khỏe vẫn là quan trọng nhất. Em cố quá đến mức đổ bệnh, anh biết khóc với ai bây giờ?” Hàn Thanh Túc rót một ly nước ấm, đưa đến miệng cậu, “Há miệng.”
Lâm Mộc Hàn uống nửa ly, nuốt thuốc xong thì uể oải cuộn mình trên sofa. Hàn Thanh Túc định ôm, bị cậu chặn lại: “Lây bệnh.”
“Nãy còn hôn nhau, có sao đâu.” Hàn Thanh Túc cắn nhẹ một cái, kéo cậu ra khỏi chăn, ôm chặt vào lòng, “Muốn ngủ hay xem phim?”
“Ở bệnh viện ngủ nhiều rồi.” Lâm Mộc Hàn cúi mắt, khẽ dịch lại gần hắn. “Không muốn xem phim. Anh nói chuyện với em đi.”
“Hả? Nói chuyện với em? Cả buổi anh nói mà em chỉ ‘ừm’ một tiếng, chẳng khác gì anh đang độc thoại. Mà em còn chê anh lắm lời.” Hàn Thanh Túc ôm cậu cười khẽ.
“Em đâu có.” Lâm Mộc Hàn gối đầu lên vai hắn, nắm lấy tay hắn nghịch nghịch. “Em muốn kết hôn.”
Hàn Thanh Túc rõ ràng khựng lại: “Hả?”
Lâm Mộc Hàn hơi nhíu mày, định ngẩng lên nhìn, lại bị Hàn Thanh Túc ấn xuống, nghe hắn nói: “Được thôi, nhưng phải đợi em tốt nghiệp đã.”
Lâm Mộc Hàn ngạc nhiên ngước lên: “Anh đồng ý?”
Hàn Thanh Túc bật cười vì vẻ mặt đó, véo má cậu: “Có gì mà không đồng ý? Kết hôn chẳng phải là chuyện sớm muộn sao? Chẳng lẽ anh cứ thế này cả đời?”
“Đau.” Lâm Mộc Hàn cau mày.
Hàn Thanh Túc cười tủm tỉm buông tay: “Sao đột nhiên nói đến chuyện này?”
“Chỉ nghĩ vậy thôi.” Lâm Mộc Hàn lại nép vào người hắn, cảm thấy Hàn Thanh Túc đồng ý quá nhanh, nhưng cậu cũng chẳng đào sâu.
“Năm nay thời tiết lạ thật, mới đầu thu đã có tuyết, hạ nhiệt độ quá nhanh.” Hàn Thanh Túc nói. “Em mặc thêm vào, đừng để lạnh.”
“Ừm.” Lâm Mộc Hàn nắm tay hắn đặt lên cổ mình.
Hàn Thanh Túc thuận tay vuốt gáy cậu, xoa bóp vai, nói tiếp: “Anh xem dự báo, mấy ngày tới sẽ ấm lại, có thể mưa. Em đi phòng thí nghiệm nhớ mang dù.”
Lần này Lâm Mộc Hàn chẳng buồn ‘ừm’, chỉ quấn chặt chiếc chăn lông, vùi đầu vào cổ hắn, nhắm mắt lại.
“Bé cưng ơi, em giống con thỏ lông dài siêu to.” Hàn Thanh Túc vừa cười vừa xoa lưng cậu. “Dụi vào đây là muốn xây ổ à? Nhắc mới nhớ, ở bắc thành có quán đầu thỏ cay tê ngon lắm. Khi em khỏi bệnh, mình đi ăn nhé? Lần này anh mang về chiếc mô tô, anh chở em đi ăn, rồi ghé Thương Sơn tắm suối nước nóng. Em muốn nuôi thú cưng không… Ưm.”
Lâm Mộc Hàn không ngẩng đầu, nhưng vẫn chính xác bịt miệng hắn lại: “Anh ơi, nói nhiều quá.”
Hàn Thanh Túc tặc lưỡi: “Em kêu anh nói chuyện phiếm mà.”
“Em với anh có gì mà phải nói.” Lâm Mộc Hàn nhéo môi hắn.
Hàn Thanh Túc cười: “Trời, cuối cùng cũng thành thật. Đàn anh Lâm, sinh viên ưu tú, khinh không thèm nhìn đám học dốt như anh hả?”
Lâm Mộc Hàn nhắm mắt, môi cong nhẹ: “Không có.”
Hàn Thanh Túc chọc chọc má cậu: “Buồn ngủ thì lên giường ngủ đi.”
“Không.” Lâm Mộc Hàn ôm eo hắn, lẩm bẩm. “Lên giường… nguy hiểm.”
Hàn Thanh Túc trợn mắt: “Em còn đang ốm, anh có phải cầm thú đâu.”
Lâm Mộc Hàn: “Chưa chắc.”
Hàn Thanh Túc “ha” một tiếng: “Anh phát hiện em càng lúc càng láo. Ban đầu còn lễ phép, giờ dám cãi lại anh rồi?”
Lâm Mộc Hàn hôn nhẹ vai hắn: “Anh ơi, anh tốt quá.”
Hàn Thanh Túc cười khoái chí: “Sao nghe không giống khen ngợi vậy?”
Lâm Mộc Hàn ôm chặt: “Của em.”
Hàn Thanh Túc cười: “Của em, của em, cả sợi tóc cũng là của em.”
Hắn mang vẻ ngoài điển trai, lạnh lùng, khó gần, nhưng khi thật sự ở bên nhau, Lâm Mộc Hàn mới thấy con người này dịu dàng, chu đáo và biết tiến thoái đến mức đáng kinh ngạc. Dù chuyện gì xảy ra, Hàn Thanh Túc luôn bình thản, ung dung — một người tình hoàn hảo hơn bất kỳ ai.
Thỉnh thoảng, Hàn Thanh Túc đến phòng thí nghiệm với cậu. Không hiểu hắn lấy thẻ từ đâu, không chỉ hắn mà cả Hàn Thanh Nhiên cũng được vào làm thí nghiệm.
Lâm Mộc Hàn hỏi, Hàn Thanh Nhiên cười bảo: “Anh hai quyên góp cho trường hai tòa nhà.”
Lâm Mộc Hàn: “??”
“Ha ha, đùa thôi.” Hàn Thanh Nhiên vỗ vai cậu. “Viện trưởng là chú của tụi em.”
Lâm Mộc Hàn mặt không biểu cảm gật đầu, không biết cái nào nghe phi thực tế hơn.
Hàn Thanh Nhiên có lẽ biết rõ mối quan hệ giữa họ nhưng chưa từng nhắc đến. Điều đó khiến Lâm Mộc Hàn nhẹ nhõm. Cậu vừa sợ cậu ta nghĩ mình và Hàn Thanh Túc có giao dịch tiền bạc không trong sáng, lại mơ hồ mong đối phương hỏi thẳng, để cậu có thể tự hào tuyên bố: “Chúng tôi đang yêu nhau.”
Tiếc là Hàn Thanh Nhiên quá tinh tế. So với Hàn Thanh Túc, cậu lại có nhiều điểm chung với Hàn Thanh Nhiên hơn. Dù là đam mê vật lý hay kiến thức ở các lĩnh vực khác, Hàn Thanh Nhiên đều vượt xa anh trai, hai người bàn luận cái gì cũng dễ quên cả thời gian.
Hàn Thanh Túc thường bất ngờ xuất hiện, chen ngang: “Anh nói này, hai nhà khoa học, đủ rồi đấy. Hàn Thanh Nhiên, tối nay cậu không về nhà à?”
“A, đúng rồi.” Hàn Thanh Nhiên vội thu dọn đồ, đi khỏi còn không quên nói với Lâm Mộc Hàn: “Anh Lâm, lần sau nói tiếp nhé.”
“Ừ.” Lâm Mộc Hàn khẽ cười.
“Anh, em đi trước đây.” Hàn Thanh Nhiên cũng chào Hàn Thanh Túc.
Hàn Thanh Túc khoác vai Lâm Mộc Hàn, hất cằm ra hiệu đuổi theo. Lâm Mộc Hàn quay sang nhìn hắn.
Hàn Thanh Túc giả bộ vô tội: “Có đói không?”
“Không.” Lâm Mộc Hàn quay người dọn tài liệu, theo hắn ra khỏi phòng thí nghiệm. “Cuối tuần em phải về thăm ông nội.”
Hàn Thanh Túc nhíu mày, từ sau ôm chầm lấy cậu: “Ông nội đã có hộ lý, em ở với anh thêm chút nữa không được à?”
“Em sẽ về nhanh.” Lâm Mộc Hàn nhẹ vỗ lưng hắn. “Anh biết điều một chút đi.”
Hàn Thanh Túc miễn cưỡng buông ra, xách chiếc ba lô nặng trịch giúp cậu, cười khổ: “Vậy em về sớm chút, anh ngủ một mình… sợ lắm.”
Lâm Mộc Hàn vừa buồn cười vừa thương: “Anh còn không phải trẻ ba tuổi nữa.”
Hàn Thanh Túc thở dài: “Em không hiểu đâu, anh đang năn nỉ đó.”
Một người bình thường trầm ổn, đáng tin cậy, lúc làm nũng lại khiến người ta không thể kháng cự. Dù phần lớn thời gian Hàn Thanh Túc dịu dàng, nhưng sự cứng cỏi trong xương vẫn rõ ràng — mà vẫn không ai ghét được.
“Sáng em đi, chiều về.” Lâm Mộc Hàn quay người, hai tay bưng mặt hắn, nghiêm túc nói. “Tối nay ngủ với anh.”
Hàn Thanh Túc cọ cọ vào lòng bàn tay cậu: “Yêu em.”
Lâm Mộc Hàn không nhịn được gãi gãi tóc hắn.
Thật đáng yêu.
Rõ ràng là gương mặt lạnh lùng, đẹp trai, sao lại có thể đáng yêu đến thế? Đáng yêu đến mức cậu muốn ôm chầm, hôn đến ngạt thở, cởi hết quần áo đè xuống, nghe hắn thốt lên những lời rên rỉ; muốn thấy hắn khóc đến đỏ mắt, tuyệt vọng gọi tên cậu xin tha…
“Tiểu Hàn? Hồn về chưa? Nghĩ gì mà nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy?” Hàn Thanh Túc búng tay trước mặt cậu.
Lâm Mộc Hàn mím môi.
Cậu rất muốn thử, nhưng Hàn Thanh Túc nhất quyết không chịu. Có lẽ phải đợi sau khi kết hôn, hoặc đợi khi hắn uống say… Không được, như vậy là không tôn trọng người khác.
“Đói bụng.” Cậu nắm tay Hàn Thanh Túc, mười ngón đan chặt. “Anh, em cũng yêu anh.”
Hàn Thanh Túc cười khúc khích, dán sát vào cậu, trò chuyện líu ríu.
“Đợi em đi Vu Thành về, anh dẫn em đi công viên giải trí.”
“Công viên giải trí?”
“Không thích à?”
“Chưa ai từng dẫn em đi cả.”
“Ôi cục cưng, anh dẫn em đi, bao trọn cả khu cho em chơi thỏa thích.”
“Anh, khi nào chúng ta mới được kết hôn?”
“Chờ em lớn thêm chút nữa. Nhìn cái thân nhỏ xíu này, nuôi mấy tháng rồi mà chẳng thêm chút thịt nào.”
“Anh, hình như em cao thêm hai phân rồi.”
“Hả? 19 tuổi rồi còn cao được à?”
“Ừm, biết đâu em cao bằng anh.”
“Ha ha ha, mơ đi. Anh 1m87, em còn thua xa.”
“Em sẽ cố.”
“Chuyện này đâu phải cứ cố là được. Em như vậy là vừa đẹp, làm cây gậy nhỏ của anh.”
“Anh mới là gậy nhỏ.”
“Hả? Hung dữ quá.”
“Anh, em sẽ học thật tốt, tốt nghiệp xong sẽ làm việc chăm chỉ, kiếm tiền nuôi gia đình. Em sẽ không để anh phải khổ. Anh chờ em thêm hai năm, hai năm nữa… chúng ta lập tức kết hôn.”
“… Ừ.”