Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 91: Phát Phát – Tiểu sử một chú chó
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay cũng là Ngày Yêu Cha của Phát Phát!
—— oOo ——
Từ thuở còn thơ, Cố Phát Phát đã xa rời mẹ.
Ký ức về mẹ của nó chẳng còn mấy. Chỉ nhớ mình bị đem đi hết chỗ này tới chỗ kia, cuối cùng bị nhốt vào chiếc lồng sắt. Bộ lông rối bời, không cách nào gỡ ra được. Bên cạnh là lồng của những chú chó con khác, nhưng chúng đều có mẹ. Phát Phát chỉ có thể ngưỡng mộ nhìn sang, vẫy đuôi với mẹ của chúng.
Cửa hiệu thường đông khách. Đôi khi khách mang theo chú chó nhỏ mà họ thích. Có lần, chủ cửa hiệu túm nó ra, kéo chân, lắc đuôi rồi nói: “Đây là giống Alaska biểu diễn, rất đắt, ít ai gửi bán lắm.”
“Không được, con này nhìn là biết bệnh rồi.” Người đó chê bai.
Nó thật sự yếu ớt. Hầu hết thời gian nằm lì trong lồng sắt chật hẹp, nhai thức ăn cứng ngắt một cách chậm chạp, rồi cố gắng vẫy đuôi khi khách đến. Nhưng chẳng ai thích nó.
Nó chẳng thiết tha ăn uống, vẫy đuôi cũng kỳ cục, lông dính bết, thường xuyên ho khan. Chủ cửa hiệu cứ nhìn nó lại thở dài: “Phát Tài à, mày tên hay thế mà chẳng ai thích thế?”
Nó chớp mắt, quay lưng về phía chủ cửa hiệu.
Một tối nọ, tuyết rơi dày đặc. Chủ cửa hiệu định đóng cửa sớm thì có khách bước vào hỏi: “Ở đây có bán chó con không?”
“Chúng tôi chuyên bán chó cảnh.” Chủ cửa hiệu trả lời.
Người khách cao gầy, tóc hơi dài che khuất mặt, người nồng nặc mùi thuốc lá và rượu. Phát Phát sợ hãi rúc sâu vào lồng sắt.
Người đó nhìn quanh: “Con nào rẻ nhất?”
“Thưa, toàn chó thuần chủng, rẻ nhất cũng hơn ngàn…” Chủ cửa hiệu vừa nói vừa quan sát xem người đó có đủ tiền không.
Người đó móc ra một xấp tiền: “Một ngàn, bán cho tôi một con.”
Chủ cửa hiệu lúng túng: “Thế này…”
Người đó lại rút thêm hai trăm: “Hôm nay là sinh nhật em trai tôi.”
Chủ cửa hiệu thở dài, sau khi lựa chọn mãi giữa những chú chó đẹp đẽ và đắt tiền, cuối cùng dừng trước lồng của Phát Phát, nhấc nó ra: “Đây là giống Alaska thi đấu, nhưng không hiểu sao nó cứ yếu ớt, chẳng khá lên. Cũng chẳng có bệnh gì nghiêm trọng, chỉ là thiếu tinh thần, ăn bao nhiêu cũng không mập… Đã qua tay hai ba chủ rồi mà không ai nhận, cuối cùng gửi ở đây bán. Nếu anh thấy được thì lấy đi.”
Phát Phát sợ đến cụp đuôi, khẽ “gâu gâu” một tiếng.
Người u ám gật đầu: “Có tên không?”
“Tên Phát Tài.” Chủ cửa hiệu nói.
Người đó hơi ngạc nhiên: “Tên chẳng hay gì.”
“Có lẽ vì chủ cũ không đủ tiền nuôi.” Chủ cửa hiệu cười nói.
Người đó nhận Phát Phát, rõ ràng không biết ôm chó, thô bạo nhét nó vào chiếc áo khoác đầy mùi thuốc lá, khiến nó ho sặc sụa.
Bên ngoài tuyết rơi dày đặc, chiếc áo khoác chẳng thơm tho gì nhưng ấm áp, che bớt gió tuyết. Phát Phát cuộn tròn trong người người đó, run rẩy, vừa đói vừa sợ. Người đó đưa nó tới một căn nhà lạnh lẽo, ẩm ướt, và đó là lần nó gặp cha.
Lúc đó cha vẫn còn trẻ, nhìn thấy nó liền hò hét kích động, chạy tới chạy lui, ôm nó hôn hít tíu tít: “Nó tên gì?”
“Chủ cửa hiệu nói nó tên Phát Tài, khó nuôi, anh đổi tên đi.” Người đó nói.
Cha ôm nó suy nghĩ hồi lâu, sau đó giơ nó lên, cười tươi: “Sau này gọi là Cố Phát Phát, được không? Phát Phát?”
“Gâu gâu~” Không hiểu sao nó chẳng sợ chút nào, dụi mũi vào mặt cha.
Cha bất giác sửng sốt, rồi vùi mặt vào bụng nó òa khóc. Phát Phát chẳng hiểu gì, vẫy đuôi, dùng móng đẩy đẩy mặt cha.
“Anh Lâm, đây là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất tôi từng nhận.” Cố Vạn Thanh ôm Phát Phát, nước mắt lưng tròng.
Lâm Mộc Hàn ngồi trong góc tầng hầm hút thuốc, thờ ơ nói: “Nuôi chết cũng chẳng sao, chẳng đáng bao nhiêu tiền.”
Cố Vạn Thanh hôn Phát Phát: “Cha sẽ nuôi Phát Phát thật tốt. Phát Phát, gọi cha đi nào.”
“Gâu gâu gâu!” Phát Phát gọi ba tiếng.
Cố Vạn Thanh chỉ vào người đàn ông sợ hãi ngồi trong góc: “Đó là cha nuôi của con, sau này con phải hiếu thảo với ông nhé.”
“Ấu!” Phát Phát vâng lời vẫy đuôi.
Thế là từ khi còn bé, Phát Phát đã biết cha mình tên Cố Vạn Thanh, cha nuôi tên Lâm Mộc Hàn. Nó yêu cha nhất, cha thường ra ngoài săn bắn, mang về sữa bột và thức ăn ngon, sau đó còn có xương, đồ chơi, buổi tối ngủ cùng nó.
Cha nuôi ít khi quan tâm đến nó. Có lần nó ngậm quả bóng muốn chơi cùng, cha chỉ lạnh lùng liếc nhìn, nhấc chân đẩy nó ra. Phát Phát bám theo không rời, cuối cùng bị nhốt vào lồng sắt. Dần dà nó không dám lại gần cha nuôi nữa, nhưng cha thường đi săn, hầu hết thời gian nó phải ở cùng cha nuôi canh gác.
Nhưng cha không phải chó đầu đàn, mà là cha nuôi. Chó trong đàn phải nghe theo Lâm Mộc Hàn mới được ăn xương.
Sau đó cha cũng thường xuyên ở trong ổ không ra ngoài. Bọn họ liên tục gõ vào những khối vuông. Một thời gian sau, cả nhà chuyển đến ổ thứ hai rộng như cửa hàng thú cưng, có chỗ phơi nắng. Trong nhà thêm vài người lạ, nó, cha, cha nuôi ở trên lầu hai, thức ăn ngày càng ngon, sức ăn càng lớn.
“Ăn nữa là sẽ thành heo.” Cha nuôi lạnh lùng nhìn nó.
“Con còn nhỏ, đang phát triển. Đừng nghe cha nuôi, cứ ăn đi, cha kiếm tiền là để con xài.” Cha vui vẻ xoa lỗ tai: “Cố Phát Phát nhà mình là chú chó tuyệt vời nhất thế giới.”
Phát Phát vui vẻ phe phẩy đuôi, nhào lên dụi dụi.
Yêu cha nhất trần đời!
Sau đó họ thường xuyên chuyển nhà, không gian hoạt động của Phát Phát càng rộng, thậm chí có bãi cỏ lớn. Nhưng thời gian cha chơi với nó ngày càng ít, cha nuôi càng lúc càng xa lánh.
Có lần nó thấy cha nuôi nhìn chằm chằm giấy tờ, mặt mày khổ sở, uống nhiều rượu, hút nhiều thuốc. Phát Phát không thích mùi này, trước đây nó trốn xa, chơi banh một mình. Nhưng cha nuôi trông rất buồn.
Phát Phát lắc đuôi đi đến, cúi đầu dụi dụi vào tay, nhả quả banh dưới chân cha.
“Chơi banh là hết buồn ngay ấy mà~”
Nhưng cha nuôi nhìn nó, mắt đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã.
“Tao nhớ anh ấy.”
“Anh ấy là đồ cặn bã, nhưng tao tự làm khổ mình, đi thích anh ấy… Tao muốn giết anh ấy, cùng chết cho xong.”
“Anh ấy với ai cũng như vậy, dựa vào cái gì chứ?”
“Sao anh ấy có thể nói không cần tao là không lần, quay đầu liền vui vẻ sung sướng… Phát Tài, đi cắn chết cái tên đó đi.”
Phát Phát chẳng biết Phát Tài là ai, cũng chẳng biết phải cắn ai, nhưng biết cha nuôi đang đau đớn, liền ghé vào gối, dụi dụi nước mắt trên mặt cha.
Mặn đắng.
Đó là lần đầu tiên sau ngày gặp nhau, cha nuôi ôm nó. Nhưng nó không còn bé, chẳng thể chui vào lòng cha nữa, chỉ có thể buồn bực để nước mắt cha làm lông nó ướt nhẹp, cố dụi đầu vào ngực cha.
Thôi được, dù cha nuôi khó ngửi muốn chết, nhưng Phát Phát vẫn yêu cha.
“Tao sẽ không để anh ấy sống yên ổn, sớm muộn gì tao cũng giết anh ấy.” Cha nuôi siết chặt nó, giọng trầm: “Tao sẽ lôi anh ấy chết cùng.”
Phát Phát run cầm cập nhưng ngoan ngoãn để y ôm.
Cha từng nói, bất kể chuyện gì, chỉ cần ôm Phát Phát là giải quyết được hết. Thôi thì nó hào phóng cho cha nuôi ôm thêm chút.
Sau đó nó với cha có một ổ siêu to, không còn ở chung với cha nuôi nữa, lâu lắm mới gặp. Cha nuôi vẫn lạnh nhạt. Phát Phát có chút buồn nhưng quay đầu là quên. Nó chưa bao giờ chấp nhặt với mấy con chó lớn, cha nói nó là chú chó ngoan nhất thế giới!
Thời gian trôi qua, một hôm nó đến nhà cha nuôi chơi, gặp ông chú vui tính. Chú dắt nó đi bơi, chơi đĩa bay, xem ti vi, chạy đua, leo cây, dạo chơi, cho nó biết bao thức ăn ngon.
Nhưng cha nuôi chẳng thích chú ấy chút nào. Thường xuyên nhìn chằm chằm chú ấy với ánh mắt săn mồi, khiến nó nghi ngờ cha nuôi sẽ giết ông chú. Nó lo lắng, và đúng như vậy, cha nuôi đánh nhau với chú ấy, suýt nữa nó mất mạng.
Sau đó chú ấy đưa nó đi chơi, gặp thêm ông chú khác đeo kính. Ông chú chán ngắt, suốt ngày gõ gõ, bắt nó chạy bộ lâu, không cho ăn vặt, không cho thịt. Nhưng kỳ lạ là ông chú ấy sợ nó, rốt cuộc nó không còn là con chó vô dụng nhất đàn nữa.
Khi sắp chịu hết nổi đói, nó cuối cùng gặp lại cha.
Cha là con chó yêu nó nhất, chỉ cần nó nũng nịu, cha chiều hết. Bây giờ, cha cho nó ăn xong bữa chính còn dụ ăn thêm thịt khô, nhưng nó chẳng thích. Ông chú vui tính nói cha làm bộ làm người tốt, còn người bắt nó giảm cân chính là cha, chê nó mập.
Phát Phát tức giận, nằm bẹp xuống quay mông vào cha.
“Phát Phát, Phát Phát, con xem cái gì nè?”
Hứ, không xem.
“Phát Phát, cha mua cho con trái banh mới.”
“Phát Phát, cha mua cho con bánh quy con thích nhất đây.”
“Phát Phát, đừng giận nữa, sau này cha không bao giờ bắt con giảm cân nữa.”
Phát Phát giật nhẹ lỗ tai, quay đầu nhìn cha: “Gấu gâu?”
“Thật sự, lừa con làm chó. Nếu cha còn bắt con giảm cân thì sẽ phát tài, kiếm được một đống tiền!” Cha thề son hẹn sắt.
Phát Phát chẳng hiểu, nhưng nghe ngữ khí cha thì lời hứa có vẻ đáng tin. Nó vui vẻ thả lỏng.
Yêu cha nhất trần đời!