19. Chương 19: Kiểm định thiên phú

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu

Chương 19: Kiểm định thiên phú

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm hôm sau, người hầu báo tin Vương Lăng sẽ tham gia tộc hội. Hôm nay, Minh Lam Tông sẽ cử người đến quan sát. Minh Lam Tông là tông môn lớn nhất Đông Nam đại lục, phân thành nhiều nhánh cung môn, mỗi cung chủ đứng đầu. Băng Nguyệt Cung là một nhánh của Minh Lam Tông, chuyên thu nhận nữ đồ có tư chất thuộc hệ thủy. Nếu Băng Mộ Tuyết đã là người của Minh Lam Tông, thì chắc chắn Vương Lăng cũng sẽ được mời tham gia.
Tại địa điểm tộc hội, Vương Lăng nhìn thấy Vương Khiết đang đứng trên cao trò chuyện với một người trung niên mặc áo lục—đây là người của Minh Lam Tông—và Hồ Ngạn đứng bên cạnh. Hai bên chia ra bốn vị trưởng lão của Vương gia. Bỗng nhiên, một người nhảy đến ôm chầm lấy Vương Lăng.
—"Tam thiếu gia, ngươi đã trở về!"
Vương Lăng quay lại, thấy một thanh niên lớn tuổi hơn mình chút, khuôn mặt khôi ngô, nhìn qua không biết phải coi là người thân thiện hay không.
—"Ừm. Lâu rồi không gặp. Ngươi là ai vậy?"
—"Chẳng lẽ thiếu gia quên tôi rồi sao? Huynh đệ cùng sinh cùng tử của Vương Trí đây. Vương Trí, ngươi còn nhớ không?"
Vương Lăng khá bất ngờ, không ngờ mình lại có thể kết bạn với người như Vương Trí. Có bạn bè cũng không sao, miễn là không cô đơn là được.
—"Dĩ nhiên ta nhớ rồi. Cho ta gửi lời thăm tam trưởng lão."
Hôm qua, Hồ Ngạn đã gửi cho Vương Lăng một số thông tin về người thân trong gia tộc, trong đó chỉ có vài người đáng chú ý. Vương Trí chính là con trai của tam trưởng lão.
—"Có vẻ như ngươi đã đột phá rồi nhỉ."
—"Người nhận ra được à. Mới lên luyện khí tầng 7 không lâu."
Sau khi hỏi thăm Vương Trí, Vương Lăng biết được trong gia tộc, thế hệ trẻ có Vương Khôi 19 tuổi đã đạt dung linh cảnh, được coi là thiên tài. Vương Lục Nhi 18 tuổi cũng vừa đạt dung linh cảnh sơ kỳ, sau Vương Lăng, nàng có thiên phú cao nhất. Vương Hàn, con trai tứ trưởng lão, 20 tuổi, luyện khí tầng 10, sở hữu thể chất chiến thần có thể so sánh với dung linh cảnh sơ kỳ.
Đại trưởng lão lên chủ trì đại lễ. Vương Lăng để ý đến vị đại trưởng lão này, trông giống Vương Khiết vài phần. Hỏi Vương Trí, Vương Lăng biết được đây là Vương Lôi, phụ thân của Vương Khôi.
—"Đầu tiên, mời từng thành viên bước lên trước Linh Bàn Thạch để kiểm tra tư chất và linh cảnh. Dựa theo linh cảnh sẽ phân chia cặp đấu vòng sau."
Vương Lôi dõng dạc giải thích, chỉ thấy hắn liếc nhìn Vương Lăng với ánh mắt oán độc nhưng Vương Lăng không để ý. Ngay sau đó, từng người tham gia kiểm tra.
—"Vương Lang, luyện khí tầng 5, không có pháp lực."
—"Vương Quy, luyện khí tầng 6, không có pháp lực."
—"Dương... À, Vương Dật, luyện khí tầng 6, pháp lực thổ hệ."
—"Vương Trí, luyện khí tầng 7, pháp lực phong hệ."
—"Vương Hàn, luyện khí tầng 10, pháp lực thổ hệ."
—...
—"Vương Khôi, dung linh cảnh sơ kỳ, pháp lực hỏa hệ và thổ hệ."
Nói đến đây, mọi người đều tập trung nhìn về phía Vương Khôi. Không ngờ hắn lại sở hữu song hệ ma pháp. Nếu được Quang Minh nữ thần chúc phúc, hắn có thể sử dụng quang hệ, sở hữu ba hệ ma pháp, tiền đồ pháp sư vô cùng rộng mở.
Vương Lôi nở nụ cười mãn nguyện nhìn về phía Vương Khiết. Vương Khôi bước xuống thềm, đi ngang qua Vương Lăng, hất cằm thể hiện sự khiêu khích.
Vương Lăng không để ý, dù sao càng nhiều loại ma pháp càng tốn công tu bổ từng loại, rất tốn thời gian. Nhưng nếu được đột phá cảnh giới, lợi ích sẽ vô cùng lớn.
—"Vương Lục Nhi, dung linh cảnh sơ kỳ, pháp lực thủy hệ."
Lúc này, xung quanh bắt đầu ồn ào. Các vị trưởng lão cười vui vẻ nói:
—"Không ngờ Vương gia lại có thêm một người pháp lực thủy hệ, tiền đồ sau này rất tốt. Vương gia có cơ hội phùng hưng."
Vương Khiết nói:
—"Gia chủ quá khen, dù vậy làm sao sánh kịp Tử Lan nha đầu kia chứ?"
Nhị trưởng lão khiêm tốn nói, nhưng lão vui ra mặt. Vì sinh ra nữ nhi, tiền đồ của lão không tốt lắm, nên lão tập trung hết tài nguyên bồi dưỡng Vương Lục Nhi. Giờ thêm thiên phú, lão không sợ bị đạp đổ.
Vương Lục Nhi bước xuống đài, ánh mắt nàng vũ mị, nháy mắt với Vương Lăng khiến hắn ngạc nhiên. Không ngờ nữ nhân này lại để ý đến mình, phải không? Hay là tự mình đa tình?
Phải công nhận, nàng lớn lên rất xinh đẹp. Mái tóc đen dài óng ả, cặp môi mọng nước, bộ ngực sung mãn khiến nam nhân phải chảy máu mũi. Vương Lục Nhi có thể sánh ngang với Hồ Tuyết Nghi. Thấy ánh mắt Vương Lăng nhìn khắp người nàng, nàng xấu hổ không thôi.
Thấy nữ thần liếc mắt đưa tình với Vương Lăng, một số thiếu niên xung quanh ánh mắt bất thiện nhìn Vương Lăng. Trong đó có Vương Khôi, càng hận không thể ăn tươi nuốt sống Vương Lăng. Vương Lăng không có ý kiến, hắn công nhận mình rất có mị lực.
Hắn cũng không đỡp thính của Vương Lục Nhi, chỉ cười nhìn nàng nháy mắt lại khiến nàng xấu hổ bỏ đi. Vương Trí cũng bất ngờ nhìn Vương Lăng, thấy thiếu chủ hình như đã thay đổi.
Hắn nghĩ, lấy thiện cảm của ba vị trưởng lão sau này sẽ giúp ích cho hắn xử lý Vương Lôi, bắt đầu từ ba đứa con của mấy lão.
Lúc này đến lượt Vương Lăng lên kiểm tra tư chất. Hắn đặt tay lên Linh Bàn Thạch, ánh sáng lóe lên, sáu ánh sáng hiện ra rồi gộp lại, xuất hiện hai đốm sáng màu lam và tím.
—"Vương Lăng, linh cảnh trung kỳ, pháp lực thủy hệ, lôi hệ."
Người giám định nhìn Linh Bàn Thạch, giọng run run:
—"Có lầm không vậy? Cả hai thuộc tính hiếm nhất."
—"Sao tên này lấy hết vận may của người khác rồi."
—"Sao ta với hắn khác biệt vậy."
—"Người ta là thiếu chủ tương lai, dĩ nhiên là khác ngươi."
—"Lăng ca, nhìn bên này…"
—"……"
Vương Lăng nghe nhiều lời lẽ khác nhau hướng về phía mình, ganh tị, oán độc, hâm mộ, thậm chí nhiều thiếu nữ hướng về hắn vũ mị, hint bay đầy trời.
Lúc này, vị khách mời đến từ Minh Lam Tông cũng đứng dậy, nhìn Vương Lăng như bảo vật. Hắn quyết định, dù Vương Lăng có hay không qua được, hắn cũng chắc chắn sẽ mang Vương Lăng về bồi dưỡng.
Vương Khiết lúc này không có từ nào diễn tả niềm vui của mình. Đứa con của hắn kế thừa Vương gia không ngờ lại thể hiện ra thiên phú nghịch thiên như vậy.
Hồ Ngạn ánh mắt phức tạp nhìn hắn, không ngờ tên này có thiên phú còn hơn con mình, không thể tin được là tên thiếu niên có linh lực hỗn loạn.
Vương Lôi nắm chặt bàn tay, ánh mắt càng oán độc hơn. Hắn sẽ không cho Vương Lăng cơ hội phát triển, nếu không tương lai hắn sẽ không yên ổn.
Vương Khôi thì nghiến răng nghiến lợi khiến hắn trật quai hàm. Vương Lục Nhi lúc này lòng nàng đã động. Vương Trí thì không có ý kiến, hắn nghĩ đi theo thiếu chủ tương lai, hắn chắc chắn sẽ hưởng rất nhiều lợi.
Vương Lăng mặt không biểu tình, đi xuống thoát liếc mắt nhìn Vương Lôi nở nụ cười.