23. Chương 23: Lựa Chọn

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vương Lăng bước vào một căn phòng sáng rực. Anh vừa vào thì thấy một người đàn ông trung niên tóc đã điểm sương đang cầm quyển sách đọc chăm chú. Nhận ra sự xuất hiện của Vương Lăng, hắn ngẩng đầu, đặt cuốn sách lên bàn rồi mỉm cười nhìn anh.
- Cậu đến rồi. Tôi đang đợi cậu đây. Ngồi đi. Cứ tự nhiên như ở nhà.
- Ngài khách sáo quá. (Rõ ràng đây là nhà ta mà.)
- Để tôi tự giới thiệu: ta là Long Võ, đại sư pháp môn hệ Hỏa. Chắc cậu cũng biết tôi mời cậu đến đây để làm gì rồi chứ.
- Ngài nói đùa. Tôi mới gặp ngài lần đầu, có chuyện gì để nói đâu.
- Haha. Cậu cũng hiểu chuyện nhỉ.
Thấy ánh mắt bình thản của Vương Lăng, tên pháp sư không để tâm, tiếp tục nói:
- Lần này cậu thể hiện tài năng khiến các môn chủ đều rất ấn tượng. Ta đã gửi thư thông báo cho họ rồi, cậu chỉ cần chọn một tông phái, chắc chắn sẽ được tiếp nhận.
- Ngài nói thật đấy chứ?
- Dĩ nhiên. Cậu có thể chưa biết về một số tông môn, để ta giới thiệu cho. Minh Lam Tông có năm tông phái lớn đứng đầu, gồm: Bắc Vũ Cung chuyên đào tạo hệ chiến đấu tốc độ cùng pháp môn Phong; Đông Hải Cung chuyên đào tạo hệ chiến đấu thủy môn và cung thủ; Nam Thạch Cung chuyên đào tạo hệ phòng ngự cùng pháp môn Thổ; Tây Diệm Cung chuyên đào tạo pháp sư Hỏa môn và luyện dược sư. Tốt nghiệp một trong bốn tông môn này, cậu sẽ không lo thiếu người tuyển dụng.
- Thế còn tông môn cuối cùng?
- Cái đó ta cũng định khuyên cậu tham gia. Vân Trung Cung là nơi đào tạo kiếm thuật và pháp thuật, là tông môn lớn nhất nhưng cũng cạnh tranh khốc liệt nhất. Ở đó, học sinh có thể học bất cứ thứ gì, nhưng yêu cầu tài năng thiên bẩm rất cao. Chỉ ở Vân Trung Cung, cậu mới có thể học được pháp môn Lôi.
- Hệ Lôi? Tôi không cần học hệ đó, tôi cần học hệ Thủy.
- Vậy thì có thể chọn Đông Hải Cung, đứng thứ hai sau Vân Trung Cung, điều kiện cũng rất tốt. Hoặc nếu không, còn vài tông phái khác.
- Thế mà tôi tưởng ngài muốn tôi gia nhập Tây Diệm Cung đấy.
Long Võ đỏ mặt nhìn Vương Lăng.
- Thế nào, cậu đã quyết định chưa?
- Tôi quyết định gia nhập Băng Nguyệt Cung.
- Cái gì? Cậu có biết Băng Nguyệt Cung chỉ dành cho nữ giới không?
- Tôi biết có vấn đề gì không. Ngài không nói sẽ tiếp nhận tất cả sao?
- Cái này... Thực ra cũng không giấu cậu. Băng Nguyệt Cung trên danh nghĩa thuộc Minh Lam Tông, nhưng trên thực tế chẳng liên quan gì. Họ tự tuyển người, toàn nữ giới, đàn ông đừng mơ gia nhập. Không biết vì sao cậu lại chọn Băng Nguyệt Cung?
- Chẳng qua là nghe nói Băng Nguyệt Cung có rất nhiều tuyệt sắc giai nhân thôi.
- Haha. Không cần lo, những tông phái khác cũng có nhiều tuyệt sắc giai nhân. Chẳng hạn Vân Trung Cung có vô số mỹ nữ theo học. Chỉ là Băng Nguyệt Cung có Đông Phương đệ nhất mỹ nữ mà thôi.
- Đông Phương đệ nhất mỹ nữ?
- Ừm. Nhưng nàng chưa bao giờ đoái hoài đến bất cứ chàng trai nào. Dù đẹp, nhưng rất khó gần.
- Vậy thôi, tôi gia nhập Vân Trung Cung vậy.
- Tốt. Hai tháng nữa sẽ có người đến đón cậu.
- Hy vọng hai tháng nữa sẽ gặp lại.
- Có chuyện gì sao?
- Cũng không có gì, nhưng bản thân tôi có rất nhiều kẻ thù, họ sẽ không để tôi yên ổn gia nhập Minh Lam Tông.
- Nếu vậy, bây giờ cậu theo tôi về Minh Lam Tông, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa cho cậu.
Vương Lăng lắc đầu:
- Tôi có rất nhiều việc cần làm, không thể trực tiếp theo ngài về tông môn được. Nếu không hoàn thành, tôi cũng không thể gia nhập Minh Lam Tông.
Long Võ mặt mày tối sầm, biết rõ đối phương đang đặt điều kiện, nhưng hắn không thể để tuột mất một thiên tài như thế.
- Thế này đi. Ta sẽ nhờ tông môn sắp xếp hai nguyên lực sơ kỳ bảo hộ cậu. Khi nào cậu hoàn thành việc của mình, cậu sẽ cùng họ về tông môn.
- Vậy rất tốt. Cảm tạ Long đại sư.
- Haha. Cậu có thiên phú như vậy, có lý gì không.
- À, còn một chuyện muốn hỏi đại sư.
- Hửm? Cứ nói đi, không cần khách khí.
- Vương Lục Nhi có được tuyển không?
- Haha. Không ngờ cậu lại quan tâm đến cô nhóc đó. Đừng lo, cô ấy đã được Băng Nguyệt Cung tuyển chọn trước rồi. Không chỉ cô ấy, hai đứa kia cũng được Vân Lam Tông tuyển chọn.
- Lại Băng Nguyệt Cung. Vậy không làm phiền đại sư nữa.
- Ừm.
Nhìn Vương Lăng biến mất, Long Võ thở dài. Trong lòng, anh cảm thấy vui vẻ khi tuyển được hai vệ sĩ nguyên lực cảnh giới, còn về Băng Nguyệt Cung, dường như có người làm chỉ điểm cho Vương Lục Nhi tại đó.
Vương Lăng trở về, lòng vui vẻ dặn nha hoàn chuẩn bị nước tắm cho Vương Lục Nhi, còn phần anh đi mua thức ăn cho nàng. Khi mang thức ăn vào, anh thấy nàng đã tỉnh.
Đặt thức ăn lên bàn, anh tiến đến đỡ nàng dậy. Do trận chiến quá dữ dội, chân nàng vẫn còn đau. Anh thương cảm không thôi.
- Chàng quay lưng lại cho thiếp mặc đồ.
- Quay lưng làm gì, dù gì thì ta đã thấy hết rồi. Không phải sao?
- Dù vậy... Dù vậy...
Vương Lục Nhi xấu hổ định nói gì đó.
- Được rồi, quay lưng lại không phải được rồi sao?
Vương Lục Nhi nhìn bóng lưng Vương Lăng, nhanh chóng mặc lại đồ. Tiếng sột soạt của nàng mặc đồ phía sau lưng cũng là một loại kích thích.
- Thiếp mặc xong rồi.
- Được rồi, mau đến đây ăn. Ta đã nhờ người làm đồ ăn bổ dưỡng cho nàng.
- Vâng.
Thấy chàng quan tâm mình như vậy, Vương Lục Nhi hạnh phúc không thôi, nhanh chóng cùng bàn ăn với anh. Dù anh vừa ăn xong không lâu, nhưng cũng miễn cưỡng ăn cùng nàng cho vui.
Ăn xong, nha hoàn đến báo nước tắm đã chuẩn bị xong. Vương Lăng bảo nàng đi tắm nhanh. Nàng không ngại ngần, nhanh chóng theo nha hoàn đi tắm.
Lúc này trời đã tối, nhưng anh không buồn ngủ, nhanh chóng lấy tài liệu luyện dược sư ra đọc nghiền ngẫm. Trước đây, hắn học gì đều nhớ rất nhanh, trí nhớ của hắn trong thế giới này cũng tăng lên, chỉ cần đọc một lần đã thuộc.
Say mê đọc sách, hắn mới nhận ra trời đã sáng, cả đêm qua hắn đã học thuộc hết tài liệu cơ bản của luyện dược sư. Bây giờ chỉ còn thực hành nữa thôi. Hôm nay hắn sẽ ra ngoài mua tài liệu luyện đan.