Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu
Chương 31: Đánh thuốc trúng đích
Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ra khỏi trấn mua sắm vài vật dụng cần thiết, Vương Lăng cải trang thành một thường dân vô danh rồi trở về quán trọ của quân đội đế quốc nghỉ ngơi.
Khi đến nơi, hắn phát hiện toàn bộ buồng trọ đã bị bọn họ phong tỏa, không cho ai ra vào. Vương Lăng nhanh chóng lẻn vào phía sau và thấy bọn họ chuẩn bị rất nhiều thức ăn, lại bắt một tiểu nhị tra hỏi mới biết đây là thức ăn dành cho tướng quân Chu Phi. Y thường ăn rất nhiều.
Vương Lăng trói tên tiểu nhị vào một góc, rồi biến hình thành hắn.
Thuật biến hình tiêu tốn nhiều linh lực, nhưng bù lại rất khó bị phát hiện. Hắn lấy trong người ra loại thuốc mê đã từng chế theo cách của mình trước kia, nguyên liệu dựa trên một số dược liệu tương tự trong kiếp trước. Hắn cũng đã thử nghiệm trên vài tên bảo vệ Vương phủ, thấy không có vấn đề gì.
Loại thuốc này chế theo cách riêng của mình, có lẽ rất khó để phát hiện, nhất là đối với cường giả. Vương Lăng lén bỏ thuốc vào từng đĩa thức ăn, chắc chắn sẽ hạ gục hai tên trong phòng ngủ đến tết. Xong xuôi, hắn lần lượt theo từng đoàn người đem thức ăn vào phòng, chỉ thấy có một tên tướng quân mặt mày có hai vết sẹo lớn chạy dài trên mặt.
Vương Lăng chỉ thấy một người, tên còn lại thì nấp đâu đó xung quanh. Sau một hồi, hắn biến hình trở lại, chuẩn bị phương án dự phòng. Xong xuôi, hắn biến trở lại thành tiểu nhị, định vào phòng thu dọn đồ ăn.
Quả nhiên, hắn thấy hai người nằm gục trên bàn. Một tên là Chu Phi, tên còn lại mặc áo choàng úp mặt trên bàn, không có động tĩnh. Vương Lăng dò xét quanh căn phòng, chuẩn bị phương án xấu nhất, rồi tiến đến gần tên áo choàng, mong tìm được thuốc giải cho Long Tam. Chưa kịp chạm vào người hắn, áo choàng đen động đậy, biến mất tại chỗ.
Vương Lăng lập tức theo hướng cửa sổ nhảy ra, tên áo đen cũng nhanh chóng chạy ra cửa sổ nhìn xuống đường nhưng không thấy tên tiểu nhị đâu.
- Rốt cuộc cường giả ở nơi nào?
Tên áo choàng không từ bỏ, chạy đi ra ngoài. Hồi nãy, hắn đã rắc một loại hương liệu lên người Vương Lăng, chỉ có hắn mới có thể nhận ra.
Vương Lăng lúc nãy nhảy ra khỏi cửa sổ, xóa bỏ thuật biến hình, hòa vào đám người đi đường nhưng không biết bản thân đã bị phát hiện.
Do người đi đường không quá đông đúc nên tên áo choàng nhanh chóng tìm được Vương Lăng. Hắn kinh hãi, gần chết không ngờ đối phương đang đi theo mình. Nhìn tình hình, đối phương không quá nhanh, chưa phát hiện ra hắn. Vương Lăng suy nghĩ, từ từ đi đường vòng về phía nhà trọ.
Phía sau nhà trọ, Vương Lăng nghĩ đối phương chắc chắn dựa theo mùi vị đặc trưng nào đó để tìm hắn. Hắn nhanh chóng dùng thủy thuật biến một vũng bùn gần đó lăn qua lăn lại như thằng điên, bôi chét khắp cơ thể để xóa bỏ mùi vị. Sau đó, hắn chạy đến chỗ tên tiểu nhị bị trói, cho hắn uống một loại đan dược, dùng thuật khống chế tinh thần - một kỹ năng trong ‘Ngự Thiên Quyết’ để khống chế suy nghĩ của đối phương. Kỹ năng này khi lên tầng hai, Vương Lăng dựa vào một số thủ thuật thôi miên trước kia cùng bản năng tác dụng của ‘Ngự Thiên Quyết’, nhưng nó chỉ dùng trong một thời gian ngắn, vì cảnh giới của Vương Lăng hiện tại không đủ mạnh.
Vương Lăng tìm một nơi gần đó phục dụng một viên linh đan cấp cao, che dấu khí chất. Không lâu sau, tên áo choàng xuất hiện, thấy tên tiểu nhị liền chặn ngay trước mặt hắn.
- Để xem ngươi chạy đâu cho thoát!
- Không ngờ ngươi lại phát hiện được ta.
Tên tiểu nhị bị Vương Lăng thôi miên, trả lời.
- Ta không biết vì sao ngươi lại có thể hóa giải ‘Ninh Hoa Hương’ của ta, nhưng cũng không quan trọng. Nói ai lệnh cho ngươi bỏ thuốc vào thức ăn của bọn ta.
- Chết cũng không thể nói.
Ngay lập tức, tên tiểu nhị cầm một con dao làm bếp đâm tên áo choàng đen.
Tên áo choàng đen hừ lạnh, không thèm để ý, hất tay một cái, tên tiểu nhị ngã xuống, máu chảy ra bắn lên người tên áo đen, ngay trên mắt hắn. Tên áo choàng đen nhíu mày, cố lau vết máu bắn ra, ngay sau đó hắn cảm thấy da thịt rát nóng, da thịt căn bản bị ăn mòn. Hắn kinh hãi, lấy ra một viên đan dược phục dụng, ngồi xuống điều tức.
Vương Lăng mỉm cười. Loại thuốc tên tiểu nhị uống là độc dược có tính lan truyền, hắn dựa theo công thức Khưu Tà từng dùng để điều chế, dùng nó có thể biến một quân đội bình thường trở nên hỗn loạn.
Thấy tên áo choàng kia nhắm mắt khống chế độc, Vương Lăng không từ bỏ cơ hội. Cầm ‘Hấp Huyết Ma Kiếm’, dùng ‘Toàn Phong Nhất Kiếm’, tên áo choàng kia cũng nhận thấy nguy hiểm, vội dùng một tay chặn lại lưỡi kiếm.
Do chênh lệch cảnh giới, dù Vương Lăng đánh bất ngờ cũng chỉ làm bị thương tên áo choàng kia. Tên kia nhìn Vương Lăng hậm hực, phóng ‘Phong Quyển’ công kích Vương Lăng.
Vương Lăng cũng không ngờ đối phương dùng pháp thuật công kích hắn, nhưng hắn không ngại ma pháp, đối phương cũng không quá mạnh, pháp lực còn thua kém hắn. Vương Lăng nhanh chóng phóng ‘Băng Đầu Long’ công kích đánh trả.
Quả nhiên, đòn công kích của tên áo choàng không đón đỡ được, còn ‘Băng Đầu Long’ kia công về phía hắn.
Bỗng Vương Lăng thấy tên áo choàng ngay trước mặt hắn, từ bao giờ. Vương Lăng vận ‘Ngự Thiên Quyết’ tránh né, lên hóa linh cảnh giới, Vương Lăng có thể thi triển ‘Ngự Thiên Quyết’ một thời gian dài mà không sợ tiêu tốn quá lớn linh lực như trước kia.
Thế mà tên áo choàng kia rất nhanh theo kịp hắn, thậm chí nhanh hơn rất nhiều. Vương Lăng cũng không ngạc nhiên, đối phương cảnh giác cao hơn hắn, nhưng cũng phải quá nhiều, chỉ qua đối phương có phong thuật gia tăng tốc độ. Thế nhưng như thế cũng khiến tên áo choàng kia khó có cơ hội công kích.
Đang tránh né ma thủ đối phương, tự nhiên Vương Lăng cảm thấy cơ thể mất sức. Nhìn thấy tên áo choàng nở nụ cười, hắn biết đối phương dùng độc ám hại hắn.
Ngửi trong không khí mùi hương kỳ lạ, Vương Lăng cố gắng nín thở, chạy lại theo hướng ngược chiều gió. Tên áo choàng nào bỏ qua cơ hội, một đấm vào bụng làm Vương Lăng đau đớn bay xa, ngã trên đất.
Tên áo choàng lấy ra một linh khí, đến ngay trước người Vương Lăng đâm xuống. Vương Lăng giờ đây nhờ tu luyện ‘Lục Liên kiếm pháp’ nên cảnh giới dùng kiếm tăng rất nhanh, dễ dàng đón đỡ ánh kiếm trước mắt. Ngay sau đó, hắn dùng ‘Cầm Nã Thủ’ đón đỡ tay cầm kiếm, tay còn lại chiêu kiếm biến ảo, đã đâm thẳng trước ngực tên áo choàng. Tên áo choàng kinh hãi, hắn chỉ chuyên dùng độc là giỏi, giờ cận chiến không có tài.
Hắn vội dùng tay không bắt lấy kiếm, lưỡi kiếm sượt qua bàn tay hắn, tạo vết thương, nhưng hắn đã cầm chắc lưỡi kiếm. Sau đó, hắn lại cảm nhận được linh lực biến mất nhanh chóng, kinh hãi cầm kiếm đánh bay thanh kiếm trong tay Vương Lăng.
Thanh ma kiếm đã bay ra xa, để lại Vương Lăng nằm đó, kiệt sức, cố gắng dãy dụa. Tên áo choàng đen cười lạnh, tiến sát, đang muốn giải quyết Vương Lăng thì bỗng nhận ra thanh ma kiếm quay lại đâm vào ngực hắn. Tên áo choàng kinh hãi, hắn cảm nhận linh khí trong cơ thể biến mất nhanh chóng.
Căm tức nhìn Vương Lăng, hắn điên cuồng cầm linh khí của hắn đâm Vương Lăng. Vương Lăng lúc này sức lực mất gần hết, cũng do tác dụng của độc dược tên kia gây nên.
Vương Lăng bị nhận ngay một kiếm vào ngực. Cảm nhận đau đớn, Vương Lăng cố giữ mình tỉnh táo. Tên áo choàng kia lúc này mới ngã xuống đất, da thịt hắn trở nên khô khát. Thanh ma kiếm đã hấp thu toàn bộ linh khí của tên đó.
Vương Lăng lúc này thực sự rất mừng, hắn nhờ học ‘Lục Liên kiếm pháp’ nên có thể lĩnh ngộ kiếm thức, nhờ vậy hắn có thể ‘Ngự Kiếm’, đâm ngược lại tên áo choàng. Cái này là lần đầu tiên hắn sử dụng, dựa trên mấy bộ phim lúc trước ngồi coi mà làm theo, nên tùy thuộc vào vận may của hắn. Lần đầu tiên thực hiện thành công là đã rất mừng.
Cộng với việc tác dụng của ma kiếm làm tên áo choàng không cách nào đón đỡ được, xui cái hắn bị tên đó đâm một kiếm mà còn không thể cử động được. Máu đỏ từ ngực hắn chảy xuống, cơ thể linh khí tiêu thoát quá nhanh, cũng không thể cầm cự bao lâu.