33. Chương 33: Phép giải độc

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu

Chương 33: Phép giải độc

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vương Lăng vén khăn che mặt nàng xuống, nhìn ngó đôi chút rồi chạy sang phòng bên cạnh, thăm Long Tam xong quay lại. Hắn không thể tin rằng mình lại bị hai anh em kia giám sát.
-Đúng là có đôi chỗ giống nhau.
-Đã thỏa lòng chưa? Bây giờ thì bắt đầu đi.
Vương Lăng nắm lấy tay nàng đang cố đeo lại khăn.
-Ngươi làm gì?
-Không cần che. Ta thích ngươi như thế này hơn.
-Ai cần ngươi thích?
Long Thất xấu hổ nhìn hắn. Vương Lăng chỉ cười nhìn nàng.
-Nếu ngươi cứ tiếp tục, ta sẽ không giúp ngươi.
-Tại sao?
-Ta chỉ giúp phụ nữ. Ngươi đeo vào ta không có ích gì.
-Được, được. Nhanh lên đi.
Nói xong, nàng cầm con dao định rạch vết thương trên bàn tay, nhưng bị Vương Lăng chặn lại. Nàng tức giận nhìn hắn.
-Ngươi muốn gì nữa?
-Để ta.
Nói rồi, hắn cầm con dao cứa một đường trên cánh tay, để máu đỏ thẫm chảy ra. Thấy vậy, Long Thất hoảng hốt.
-Ngươi làm gì vậy?
-Thử độc.
Chưa kịp phản ứng, Vương Lăng đã bôi thuốc độc lên vết thương. Ngay lập tức, cơn đau dữ dội lan khắp người hắn. Long Thất vội vàng nắm tay hắn.
-Ngươi sao lại làm vậy?
-Lý do nhiều lắm. Trước tiên, ngươi lấy thuốc giải trước đi.
Lúc này, Long Thất mới nhận ra sự nhạy cảm bất thường của mình so với bình thường. Nàng nhanh chóng lấy bình thuốc giải bôi lên vết thương của hắn.
-Đợi một lát xem hiệu quả thế nào.
Long Thất gật đầu, mắt chằm chằm nhìn hắn, không nói gì.
-Được rồi, cái này không phải thuốc giải.
Nói xong, hắn run rẩy cầm dao rạch thêm một đường, bôi thêm thuốc độc. Long Thất đang mất phương hướng vì không thấy hiệu quả, bỗng thấy hắn tự tạo thêm vết thương, kinh ngạc hỏi:
-Ngươi lại rạch thêm vết thương làm gì?
-Chẳng phải ngươi nói chắc chắn an toàn sao? Phải tách riêng vết thương mới biết hiệu quả rõ rệt.
-Ừ.
Một lúc sau, thuốc độc vẫn không giảm. Cơ thể hắn càng thêm yếu đuối, nhưng vẫn cố gắng chịu đựng.
-Tiếp tục đi. Lần này, giúp ta rạch ở ngực đi.
-Không cần. Lần này để ta thử.
-Nếu ngươi trúng độc, ai sẽ giải độc cho ta?
-Được.
Long Thất nghiến răng, cầm dao rạch lên ngực hắn, rồi bôi thuốc độc. Rồi đến lọ thuốc thủy dược cuối cùng. Không lâu sau, mặt nàng tái xanh.
-Cái này quả nhiên không phải thuốc giải. Thuốc giải là hai viên thuốc kia. Ngươi không cần lo, ca ca ngươi sẽ khỏi thôi.
-Còn ngươi thì sao?
-Ta biết rõ tình trạng của mình. Dù không có thuốc độc này, ta cũng đã bị hạ độc từ trước, chỉ sống được không bao lâu. Thà cứu người sống lâu hơn.
-Nếu ngươi chết, bọn ta cũng không sống nổi.
-Không cần lo. Lúc nãy qua phòng ca ca ngươi, ta đã viết thư giải thích cho Long Võ để trên bàn. Ngươi đem nó đưa cho hắn, hắn sẽ hiểu.
-Không cần nói nữa, mau đem thuốc giải cho ca ca ngươi đi. Định để hắn chết à? Ta đi ngủ đây.
Nói xong, Vương Lăng nhắm mắt, vì quá đau đớn, mệt mỏi, chán nản, hắn không hiểu tại sao mình lại lựa chọn ngu ngốc như vậy.
Là vì hắn thích Long Thất sao? Tất nhiên không phải, người hắn yêu là Băng Mộ Tuyết và Vương Lục Nhi.
Có lẽ là vì ánh mắt cô độc lạnh lẽo của Long Thất đã khiến hắn động lòng, hắn nghĩ không thể để nàng chết quá sớm như vậy được.
Nàng vẫn chưa nhận được hạnh phúc thật sự, dù hắn đã cảm nhận được nó dù chỉ trong giây lát, nhưng cảm giác đó rất chân thật. Buông bỏ mọi thứ, hắn chìm vào giấc ngủ.
Long Thất đã cho Long Tam dùng thuốc, hắn đã có dấu hiệu hồi phục, quả nhiên hai viên thuốc kia là thuốc giải. Long Thất cuối cùng cũng yên tâm về ca ca của mình, nhưng trong lòng lại không có chút vui mừng nào. Nàng cảm thấy như mất đi thứ gì đó rất lớn, tim đau nhói, khóe mắt ẩm ướt. Nàng không hiểu đó là gì, bởi vì nàng chưa từng trải qua cảm giác này.
Từ nhỏ được Long gia tộc nhận nuôi, nàng cùng ca ca chỉ biết cắm đầu vào tu luyện và những nhiệm vụ ám sát. Ngoài ca ca, chẳng ai đối xử tốt với nàng, bởi vì nàng có vết sẹo lớn trên mặt do làm nhiệm vụ.
Gặp được Vương Lăng, nàng chỉ cảm thấy căm ghét một tên công tử ăn sung mặc sướng mà nàng và ca ca phải bảo vệ bằng cả tính mạng. Dù trong lòng rất không thích, nhưng nàng sinh ra là để hoàn thành nhiệm vụ.
Sau đó, ca ca nàng lại bị trúng độc, lại do hắn gây ra, khiến lòng căm ghét càng tăng.
Thế mà nàng không ngờ được, hắn lại vì nàng mà bất chấp thử độc, dù đã nhìn thấy vết thương đầy mình nàng. Lúc này, mọi hận thù, căm ghét của nàng biến mất, thay vào đó là tình yêu thương, quý mến dành cho người nam nhân này. Giờ đây, nàng chỉ mong có thể cứu cho hắn, dù phải trả bằng sinh mạng của mình.
Đi qua phòng hắn, nàng nhìn khuôn mặt người nam nhân, hắn tuấn tú, lợi hại, bản lĩnh nhưng khi ngủ lại vô cùng thu hút.
Ngón tay thon dài như ngọc cùng vài vết chai sạm lướt trên khuôn mặt hắn. Thấy hắn bắt đầu đổ mồ hôi, nàng vội gọi tiểu nhị chuẩn bị thau nước lau mặt cho hắn.
Nàng băng bó vết thương cho hắn, lau khắp người hắn. Dù đây là lần đầu tiên nàng nhìn cơ thể của một người nam nhân, nhưng nàng không hề xấu hổ như những nữ nhân khác.
Nàng thức cả đêm thay hắn đắp khăn, nếu hắn khát nước thì lấy nước cho uống, không nghỉ ngơi chút nào. Vương Lăng mở mắt, thấy nàng vẫn chăm chú quan sát hắn, nàng vui mừng nhưng nhanh chóng che giấu, trở về vẻ lạnh lùng thường ngày.
-Ngươi tỉnh rồi.
-Ừm. Ngươi đã chăm sóc ta cả đêm à?
-Không có, ta vừa tỉnh, tiện thể qua xem ngươi thôi.
-Không cần giả bộ, mắt người tím hết rồi kìa, như cú mèo vậy.
-Thật sao? Mà cú mèo là gì vậy?
-Là một con vật rất dễ thương. Nhưng ta thấy ngươi còn dễ thương hơn nó rất nhiều.
-Dẻo miệng.
Long Thất lạnh lùng đáp, nhưng trong lòng lại rất vui, dường như mọi cực khổ suốt đêm qua bị một câu nói của hắn xóa bỏ hết.