Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu
Chương 34: Lời nói từ đáy lòng
Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người nhìn nhau, không ai lên tiếng. Để xua tan bầu không khí im lặng, Vương Lăng đổi đề tài:
— Ngươi tên Long Thất. Ta nghĩ cái tên đó chẳng hợp với ngươi chút nào. Tên thật của ngươi là gì? Nói ta nghe xem. Hụ hụ.
Long Thất vuốt lưng chàng, không che giấu sự thật:
— Ta và ca ca từ nhỏ được nhận nuôi, vốn chẳng có tên riêng. Chỉ gọi nhau như thế mà thôi.
— Thế thì ta đặt cho ngươi một cái tên nhé?
— Tùy ngươi. Ta cũng chẳng quan tâm lắm.
Dù nói vậy, trong lòng nàng lại xao xuyến lo sợ chàng buồn, đồng thời khao khát có một cái tên thật nữ tính. Nhưng lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt, nàng không thể dễ dàng thể hiện cảm xúc.
— Nếu ngươi thích, ta đặt cho ngươi là Tử Y Tiên nhé.
— Tử Y Tiên…
Long Thất nhẩm lại cái tên, khắc sâu vào tâm trí. Thấy nàng vui vẻ, chàng cảm thấy lòng ngọt ngào.
— Y Tiên, ngươi có thể làm cho ta một món gì đó ăn không? Ta cảm thấy đói quá.
— Được.
Thấy bóng dáng nàng rời đi, Vương Lăng ho ra một ngụm máu đỏ, ngã xuống giường, toàn thân tê dại, hơi thở yếu ớt.
Chàng cố gắng kìm nén để Tử Y Tiên rời đi, không muốn nàng nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của mình.
Chàng lết đến cửa sổ, định rời khỏi đây để nàng nghĩ chàng vẫn còn sống.
Bỗng tiếng chén vỡ vang lên, chàng quay đầu lại thì thấy bóng người mờ mờ. Tử Y Tiên chạy đến ôm chàng.
— Ngươi định làm gì?
— Không có gì. Chỉ muốn ngắm sắc trời một chút. Bầu trời hôm nay thật đẹp.
— Ngốc tử, giờ là ban ngày mà.
Tử Y Tiên lúc này mặt đã đẫm lệ, nước mắt rơi ướt cả y phục, rơi xuống bàn tay chàng.
Dù thân thể tê liệt, ánh mắt mờ nhòa, chàng vẫn cảm nhận được tiếng nức nở và hơi ướt trên bàn tay mình. Chàng dùng hết sức lực cuối cùng lau đi khóe mắt nàng, nhưng không thể ngăn cản hết, bàn tay chàng ướt sũng.
— Đừng khóc nữa. Ta chưa chết, chỉ mệt thôi.
— Ngươi còn nói, thân thể đã tàn tạ thế này, làm sao ta không lo.
— Y Tiên, ngươi có thể đáp ứng ta một yêu cầu không?
— Ngươi nói đi.
— Nàng làm thê tử của ta có được không?
Tử Y Tiên không đáp. Nàng từ nhỏ đã lớn lên với mục đích duy nhất là phục vụ Long gia tộc. Chấp nhận chàng là phản bội lại nơi mình trưởng thành.
Đây không phải lý do chính, chủ yếu là vì vết sẹo trên mặt nàng khiến nàng cảm thấy tự ti, không thể sánh bước cùng một nam nhân tuấn tú hoàn mỹ như chàng.
Thấy nàng trầm mặt không nói, Vương Lăng thở dài. Đây cũng là điều chàng muốn, dù chàng sắp chết, chàng không muốn nàng cô đơn một mình trên thế giới này. Chàng đã trải qua đủ cay đắng, nên hiểu rõ nỗi cô đơn.
Lúc này, bóng hình Băng Mộ Tuyết, Vương Lục Nhi và Tử Y Tiên hiện lên trong tâm trí chàng, cùng với Hàn Bắc Nguyệt – người chàng không quá thân thiết nhưng có mối quan hệ với nàng. Bàn tay chàng rời khỏi khuôn mặt nàng, chàng cố gắng nói:
— Y Tiên, không cần ngươi đáp ứng điều đó nữa. Hứa với ta một điều, sau này phải sống thật tốt, tìm một nam nhân cường đại tuấn tú như ta bên cạnh bảo hộ. Đừng lo về vết sẹo trên mặt, thứ ta yêu là con người, tính cách của nàng. Dù nàng có xinh đẹp hay không, với ta cũng không quan trọng. Chỉ biết ta yêu nàng, dù ta không rõ nàng nghĩ gì. Ta vẫn luôn yêu nàng.
— Vương lang, thiếp không muốn. Thiếp không muốn lừa dối bản thân nữa. Thiếp yêu chàng, sẵn sàng vì chàng mà làm tất cả. Nếu chàng không còn nữa, thiếp sẽ đi theo chàng. Dù sống không bên cạnh nhau, chết thiếp cũng phải bên cạnh chàng.
— Y Tiên… Cảm ơn nàng. Chỉ cần vậy, ta sống mười kiếp cũng không uổng phí. Có thể cho ta cảm nhận khuôn mặt nàng lần cuối được không?
— Đây.
Tử Y Tiên cầm bàn tay chàng đặt lên mặt mình, chạy qua vết sẹo dài. Giờ nàng không còn quan tâm đến nó nữa, chỉ cố cảm nhận hơi ấm từ bàn tay chàng truyền đến.
Vương Lăng mỉm cười, đôi mắt nhắm nghiền, ngủ thật sâu. Tử Y Tiên đôi mắt đã đỏ, lệ rơi như trút hết mọi buồn phiền trong đời. Nàng ôm chàng thật chặt, cảm nhận hơi thở, nhịp đập, mùi hương của chàng. Nàng cứ như vậy ôm chàng thật lâu.
Tiếng bước chân vang dội gần đó. Ở cửa xuất hiện một tên công tử mặt trắng – đúng hơn là nữ giả nam trang – cùng bốn tên hộ vệ. Tử Y Tiên không nhìn bọn họ, vẫn ngồi ôm chàng.
— Thật tốt cho một đôi tình nhân tình đẹp ý nồng.
Tên công tử kia nhìn hai người, trong lòng có chút khâm phục. Nàng nhìn Tử Y Tiên, biết chuyện gì xảy ra, trong lòng có chút ngưỡng mộ.
— Cứ ôm như vậy hắn sẽ chết đấy.
— Thế thì sao? Ta sẽ ở bên cạnh chàng đến cuối cùng.
— Ngươi không muốn cứu hắn sao?
— Ngươi cứu được hắn.
Tử Y Tiên đầy kích động nhìn nàng, ánh mắt lóe lên hy vọng.
— Ta sẽ cứu hắn, chỉ là…
— Ngươi muốn gì?
— Ngươi phục thị ta.
— Phi. Ta sẽ không bao giờ phản bội chàng, dù chàng có chết ta cũng sẽ theo chàng.
— Thật tốt. Hắn thật có diễm phúc. Đừng lo, ta chỉ đùa thôi. Ta cứu hắn cũng vì hắn vẫn còn nợ ta.
— Ngươi thật có cách cứu hắn.
— Dĩ nhiên. Nhìn sơ ta thấy hắn trúng ‘Vạn Minh Độc’, cơ thể đã đến giới hạn cuối. Nếu không nhanh thì hết cứu.
— Được, ta giao chàng cho ngươi. Nhưng nếu làm tổn hại chàng dù chỉ một chút, đừng hòng rời khỏi đây.
— Phi. Ta cần một cái xác chết để làm gì cơ chứ.
— Hắn đã sắp đi Tây thiên thỉnh kinh rồi, ta mặc kệ, mau cứu hắn.
— Được được. Ta chịu ngươi rồi, vội vàng như sắp đi đẻ.
Nói rồi, nàng lấy ra một khỏa đan dược, cho hắn uống vào, sau đó thủ pháp thay đổi chạy dọc khắp cơ thể Vương Lăng, khiến chàng nôn ra vô số máu đen.