35. Chương 35: Gặp lại tình quân

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu

Chương 35: Gặp lại tình quân

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau một lúc, sắc mặt của Vương Lăng dần trở nên hồng hào hơn. Tử Y Tiên thấy thế mừng rỡ chạy đến bên Vương Lăng. Vị thiếu nữ giả nam trang kia cũng không ngại ngần nhìn Tử Y Tiên nói:
- Tạm thời chỉ khử chút độc thôi. Phải liên tục khử độc ba ngày liền mới hoàn toàn tiêu trừ hết được. Mà ta còn việc phải mang hắn đi cùng nữa.
- Chàng đang bệnh, ngươi mang chàng đi thì chẳng phải bệnh tình thêm nặng sao?
- Yên tâm, ta không hại hắn đâu. Ta hoàn toàn tự tin chữa khỏi cho hắn.
- Vậy ta đi với ngươi.
- Thế còn người bên cạnh phòng kia thì sao? Ngươi định bỏ rơi hắn à? Đừng lo, hắn khỏe mạnh, ta sẽ trả hắn lại cho ngươi. Hơn nữa, hắn đã đồng ý làm việc cho ta, ta vẫn cần dùng hắn, không hại hắn đâu.
- Được.
Nói xong, thiếu nữ dẫn Vương Lăng cùng đoàn hộ vệ rời khỏi quán.
Một đoàn xe ngựa đang trên đường tiến về núi Bạch Đà. Trên xe, một thanh niên đang gối đầu lên đùi một thiếu nữ.
- Ai đó, ngươi đừng dậy! Chân ta mỏi lắm rồi.
- Được, ta cảm thấy khỏe hơn rồi. Ngồi thêm chút nữa rồi chúng ta tiếp tục.
- Nếu không phải cần ngươi làm việc, ta đã…
- Ngươi sẽ làm gì?
Thấy Vương Lăng cười nhìn mình, thiếu nữ càng tức giận không thể nói gì.
Năm ngày qua, nàng thay hắn trị thương, giải độc. Dù độc dược đã tiêu trừ, nhưng hắn vẫn giả bệnh để kiếm lợi, chiếm tiện nghi của nàng. Nàng phải nhẫn nhịn vì còn cần hắn dạy nàng thuật dịch dung, bởi thanh ma kiếm đã nhận Vương Lăng làm chủ. Nàng không thể phát huy được chút ma thuật hay khả năng nào của nó.
Vương Lăng vô cùng hài lòng với sự phục vụ của Tô Dịch suốt năm ngày qua. Nàng tự xưng như vậy, nhưng có lẽ đó là tên giả.
Hắn muốn trả thù việc bị nàng cho uống thuốc độc. Nàng đòi hắn dạy thuật dịch dung, nhưng hắn chỉ chỉ điểm qua loa, chủ yếu là đòi thêm tiện nghi cho thỏa lòng. Năm ngày đi đường cuối cùng cũng đến núi Bạch Đà.
Hắn biết mục đích của Tô Dịch đến đây khác với mình. Nàng đến đây là vì muốn lấy trứng Bạch Mao Ưng. Theo tin nhận được, một nhóm đông binh đã đến đây trước, đánh bắt Bạch Mao Ưng nhưng toàn đoàn gần như bị diệt. Những người sống sót mang tin tức về trứng của con Bạch Mao Ưng. Nếu có thể nuôi dưỡng một con Bạch Mao Ưng, sau này sẽ không sợ kẻ thù dù mạnh đến đâu.
Bạch Mao Ưng là một ma thú. Khi trưởng thành, nó là ma thú cấp sáu. Con Bạch Mao Ưng cấp năm kia đã giết chết cả một đoàn binh cấp B, đủ hiểu sức mạnh của nó. Trứng của một con Bạch Mao Ưng giá trị đến mức đủ nuôi sống một gia tộc nhỏ sung túc cả đời. Hiện giờ, Bạch Mao Ưng mẹ lại bị thương, cơ hội đến, vô số người ham muốn tranh giành.
Vương Lăng bước xuống xe, nhìn xung quanh, thấy đã có một số đoàn người đóng trại ở đây.
Hầu hết đều đến vì mục tiêu duy nhất. Chỉ có hắn không quan tâm. Hắn đến đây để lấy Bạch Linh Hỏa Diệm. Gia Nộ biết ở đây có loại hỏa diễm này, cách luyện đan của hắn khác biệt với nhiều luyện dược sư khác. Cần phải có dị hỏa mới có thể học theo phương pháp của hắn.
Vương Lăng nhìn những người xung quanh, nhận thấy linh lực của họ mạnh hơn hắn nhưng không quá nhiều, chỉ hơn hắn một tiểu cảnh giới. Hắn vẫn có thể đối phó được.
Hắn chú ý đến một người choàng áo đen không thể nhìn ra linh lực và người đứng đầu một đoàn binh có linh lực khá cường đại. Nhưng tất cả cũng không thể vượt qua người của Tô Dịch. Bốn hộ vệ của nàng đều là nguyên lực cảnh giới. Tùy tiện lấy ra một người cũng đủ bầm dập cả đám này.
Hắn biết những cường giả thực sự đang ở quanh đây không lộ diện. Số lượng không ít. Vương Lăng cùng đoàn người không quan tâm mọi sự chú ý, tập trung vào mà đi thẳng lên đỉnh núi.
Lúc này, đoàn người kia cũng đi theo sau, đều có cùng một mục tiêu là trứng Bạch Mao Ưng. Đợi người khác làm suy yếu nó cực điểm mà ngư ông đắc lợi. Đây là suy nghĩ chung ở đây.
Bỗng ngay sau đó, cả đoàn người đều ngã quỵ xuống, khó khăn nhúc nhích đứng dậy. Vương Lăng nhìn Tô Dịch đang mỉm cười nhìn bọn người kia không bận tâm, đi tiếp.
Vương Lăng tặc lưỡi nghĩ thầm: "Tiểu yêu tinh này thật giảo hoạt! Đợi đến khi gió thổi thuận chiều, thả ‘Nhuyễn Hợp Hương’ ra, làm những kẻ bám đuôi dính chưởng."
Quay đầu lại nhìn, thấy có một số kẻ không bị dính, tranh thủ cơ hội xử lý những kẻ kia. Quay đầu nhìn hắn, thấy vị áo choàng đen kia cũng bị dính. Nhìn rõ hơn, hắn nhận ra đó là Hàn Bắc Nguyệt. Hắn cả kinh, không quan tâm nhiều nữa, chạy ngược lại tìm cứu nàng.
Những tên kia nhìn thấy dung mạo của Hàn Bắc Nguyệt cũng động tâm, khuôn mặt trở nên bỉ ổi như sói đói, nhào đến. Hàn Bắc Nguyệt dù trúng độc nhưng còn sức tránh né ma trảo kẻ thù. Loại hương liệu này quá đặc thù, dù cho là nguyên lực cảnh giới cũng khó cảnh giác. Nó có khả năng khóa linh lực trong khoản thời gian khá dài, là một trong những bí pháp của Vạn Độc Môn.
Hàn Bắc Nguyệt lúc này cơ thể đã mất gần hết sức, uể oải, quần áo rách nát. Nàng không ngờ bản thân quá tự phụ, tự ý đi trước tìm trứng Bạch Mao Ưng. Nàng nghĩ với cảnh giới của mình thì sẽ không có khó khăn gì. Nào ngờ giờ lại phải nằm trong ma trảo kẻ khác. Nàng là một thánh nữ của Quang Minh Giáo hội, từ nhỏ vẫn chưa có tiếp xúc bên ngoài. Những vấn đề nảy sinh bất ngờ khiến nàng vẫn rất ngây ngô.
Đôi mắt ươn ướt, nhắm lại, sức lực tự sát cũng không có, đành phải đợi bị làm nhục.
Đợi một lát sau, nàng chỉ nghe những tiếng la hét thảm thiết. Mở mắt ra, nàng thấy một nam nhân tuấn tú cầm trong tay trường kiếm chỉ là phàm cấp, nhưng nó lại uyển chuyển nhẹ nhàng cướp đi sinh mạng từng kẻ trước mặt nàng.
Những dòng máu đỏ tươi chảy ra, nhuộm đỏ cả thanh kiếm. Ánh mắt lạnh lùng của một người nam nhân, những cách di chuyển lưu thoát có phần đẫm máu nhưng rất mạnh mẽ.
Trái tim của nàng đập nhanh khi thấy khuôn mặt người nam nhân kia. Là Thiên Vũ của nàng. Nàng dậy lên một niềm vui sướng tột độ, không nghi ngờ tại sao hắn lại ở đây. Nàng chỉ biết hắn đã cứu nàng.
- Nương tử, nàng không sao chứ?
- Không sao. Cảm ơn ngươi.
- Ta là tướng công của nương tử, không cần cảm ơn.
Vương Lăng lấy áo choàng khoác lên người nàng, sau đó bế nàng chạy đi trước sự ngỡ ngàng của nhiều người. Mọi người xung quanh không ngờ một người thanh niên chỉ mười lăm tuổi lại dễ dàng đồ sát nhiều người như vậy. Một số kẻ có đồng bạn bị đồ sát thì truy đuổi hai người.
Tô Dịch nghe rõ đối thoại của hai người, thầm chửi hắn hoa tâm, phóng tình khắp nơi. Thấy hắn chạy đi, nàng cũng không bận tâm, cử một người đi theo hỗ trợ, dẫn đường cho hắn. Còn nàng thì tiếp tục đi tiếp.
Hàn Bắc Nguyệt nằm trong lòng của Vương Lăng, không hề dãy dụa dù sao hắn cũng là nam nhân của nàng. Chạy một khoảng thời gian dài, nàng thấy mặt hắn lấm tấm mồ hôi, định cương tay giúp hắn, nhưng nội tâm nàng là thiếu nữ ngại ngùng, cũng không dám tiếp tục.
Vương Lăng lúc này cũng không để ý đến biểu hiện của nàng, tinh thần tập trung tránh thoát những kẻ kia đang đuổi theo. Sở dĩ hắn lúc nãy giải quyết địch nhân cũng là vì hắn ra đòn quá bất ngờ, sự tập trung của bọn chúng tập trung vào Hàn Bắc Nguyệt nên cũng không khó giải quyết. Chứ nếu trực tiếp đối đầu, hắn có khi chết không nghi ngờ. Hắn cũng không sợ, dù sao cũng có Tô Dịch sẽ không cho hắn chết.
Chạy đến một hang động gần đó, Vương Lăng đặt Hàn Bắc Nguyệt xuống, đưa cho nàng một viên đan dược là giải độc pháp bảo của Tô Dịch. Hàn Bắc Nguyệt cũng không do dự, nuốt viên đan dược, sau đó cố vận chuyển linh lực. Vương Lăng quay lưng đi ra ngoài giải quyết những kẻ đuổi theo.
- Ngươi đi đâu?
- Đi giải quyết kẻ địch bên ngoài.
- Ngươi cẩn thận. Lấy trong giới chỉ của ta Minh Dạ Kiếm mà dùng. Là vương khí cấp cao đấy.
- Được. Cảm ơn nàng.
Nói xong, hắn nhanh chóng đi ra ngoài, gặp được kẻ địch, hắn thu hút bọn chúng đi theo.