8. Chương 8: Vương Lăng là ai?

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu

Chương 8: Vương Lăng là ai?

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hóa ra Vương Lăng chính là con trai thứ ba của Vương Khiết - gia chủ của Vương gia.
Vương Lăng có một người anh trai cùng cha khác mẹ là Vương Khan - một thiên tài trong tộc, người được chọn để kế vị làm gia chủ. Nhưng không ngờ cách đây hai năm, cậu bị ám toán khiến đan điền bị phế, không thể sử dụng linh lực được nữa.
Vì vậy, gia tộc quyết định người sẽ kế vị gia chủ chính là Vương Khôi - con trai của Vương Lôi, cũng là anh trai của Vương Khiết. Có lẽ do lần trước Vương Lôi đã mất vị trí chủ gia tay Vương Khiết nên lần này đã ra tay ám sát Vương Khan. Dù không có bằng chứng, nhưng điều này là chắc chắn.
Ai ngờ nửa năm sau, một người phụ nữ - tam phu nhân của Vương Khiết là Hồ Ngạn - cùng đứa con trai chính là Vương Lăng đã đột nhiên mất tích.
Vương Lăng thể hiện ra một thiên phú kinh người, mới chỉ 15 tuổi đã đạt đến cảnh giới dung linh sơ đoạn. Phóng mắt khắp Đông Phương đại lục, có được thiên phú bậc này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Vì vậy, mọi người đều nghĩ rằng Vương Lăng sẽ là người đoạt chức vị gia chủ thay thế Vương Khan. Điều này khiến Vương Lôi nảy sinh ý định muốn diệt trừ Vương Lăng.
Nhân cơ hội Vương Lăng ra ngoài thực chiến trước khi hội tộc diễn ra hai tuần nữa (mỗi thành viên trong tộc trước khi hội tộc sẽ có ba tháng thực chiến bên ngoài), Vương Lôi đã ngấm ngầm thuê thích khách giết Vương Lăng nhưng thất bại, cũng nhờ có sự xuất hiện của Lưu Vũ.
- Ta với cái chức tộc trưởng chẳng hề hứng thú, nhưng vì tình cảm của cha ta, ta buộc phải làm việc này.
Lưu Vũ cũng hiểu cảm giác của hắn, hai người có cảm giác đồng bệnh tương怜. Cảm thấy bầu không khí có chút ảo não, Lưu Vũ đổi đề tài:
-Có điều ta hiếu kì, ngươi sao có thể nhìn thấu dịch dung thuật của ta?
-Cái gọi là dịch dung thuật chẳng qua là tiểu xảo để che mắt người thôi, có gì cao minh đâu. Ta có thể chất đặc thù nên dễ dàng nhìn thấu loại ảo thuật này.
-Cái gì đặc thù thế?
Thấy Vương Lăng một mặt trầm tư, sau đó nói tiếp:
-Ngươi biết Bạch Vĩ Hồ chứ?
-Cái này ta biết một ít.
-Ừm. Bạch Vĩ Hồ có thể chất đặc thù là linh thú hóa thành hình người, khác biệt rất nhiều với người thú. Bạch Vĩ Hồ chuyên dùng mị thuật và ảo thuật, mà chỉ có nữ tử Hồ tộc mới có thể sử dụng được.
-Cái này có liên quan gì?
-Ngươi có biết Bạch Vĩ Hồ có thể kết đôi với loài khác cũng nhờ vẻ đẹp cùng khả năng độc nhất này. Mẫu thân ta là Hồ Ngạn, tộc nữ của Hồ tộc, đã kết thân với cha ta. Còn ta là con trai nên không thể sử dụng ảo thuật, nhưng vẫn có năng lực nhận biết ảo thuật, dù là tiểu xảo cũng vậy. Dịch dung của ngươi, khuôn mặt với cổ có màu da khác nhau hoàn toàn nên không khó phát hiện.
Nói到这里, Lưu Vũ tặc lưỡi. Dù sao bản thân hắn cũng không nhiều dụng cụ chuẩn bị nên bị phát hiện cũng không có gì lạ. Vương Lăng chợt động, chạy gần đến cửa sổ, ngó ra ngoài, hình như đang nhìn thứ gì.
-Chuyện gì thế?
-Lưu Vũ, tuy quen ngươi không lâu nhưng ta biết ngươi là người có thể tin tưởng. Có thể hay không nhờ ngươi một việc.
-Không cần khách khí, ta cũng coi ngươi là bằng hữu. Có chuyện gì ta có thể giúp, ng cứ nói.
Mặc dù vẫn chưa chắc chắn lắm, nhưng Lưu Vũ vẫn cảm thấy trên người Vương Lăng có một khí chất giống mình nên cũng cảm thấy thân thiết.
Có lẽ cũng vì cả hai giống nhau như đúc, cũng vì mang trong bản thân trọng trách cần phải làm, phải minh trần ám đấu để đạt được thứ mà bản thân không hề mong muốn. Thấy vậy, Vương Lăng không kiêng kị gì, nói thẳng:
-Thời gian không còn nhiều, nên ta nói thẳng. Trong ba tháng này, khi lịch lãm thực chiến bên ngoài, ta có duyên xảo hợp, kiếm được một bản bí tịch rất cổ quái. Mặc dù ta vẫn chưa luyện bí tịch này, nhưng rõ ràng nó rất lợi hại.
Nói rồi, Vương Lăng lấy từ trong giới chỉ ra một cuốn bí tịch bìa màu vàng, có một lớp cấm chú rất cường hãn. Lưu Vũ nhìn vào tên của bí tịch, lúc này dòng ký ực hiện ra trong đầu hắn, không khỏi cả kinh thốt lên:
-Âm Dương Khí Môn