Chương 7

Linh Quân

Chương 7

Linh Quân thuộc thể loại Cổ Đại, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn bóng họ khuất dần, ta nhẹ nhàng thở phào một hơi.
“Tạ Lẫm, hôm nay ngươi làm rất tốt,” ta mỉm cười nói.
Hắn cúi đầu đứng đó, không đáp lời.
Ta khựng lại một chút, khẽ nói: “Đêm nay… ngươi hãy đến.”
Hàng mi hắn khẽ rung động.
Chỉ khẽ “vâng” một tiếng.
Sau đó, hắn xoay người, từng bước từng bước chậm rãi xuống lầu.
Từ trước đến nay, hắn đến hay đi đều dùng khinh công.
Thế nhưng lần này, hắn dường như đã quên mất mình biết bay.
14
Cuối cùng, Tần Hảo vẫn bị sảy thai.
Hai vị lão nhân Thẩm gia đau đớn khôn nguôi, đứng trước bài vị tổ tiên mà khóc nức nở, xót xa đến đứt ruột.
Còn Thẩm Tự, hắn phải chịu đả kích còn nặng nề hơn.
Từ ánh mắt kiên quyết không chớp lấy một cái khi nàng ta thề độc “trời tru đất diệt”, cho đến bản lĩnh diễn trò chân thật không chút sơ hở…
Thẩm Tự vốn thông minh, nào còn gì không hiểu được nữa? Việc nhìn rõ bộ mặt thật của Tần Hảo, nào có khác gì so với mất đi cốt nhục?
Bởi vì điều đó có nghĩa là, hắn phải thừa nhận một sự thật phũ phàng.
Một kẻ kiêu ngạo và tự tin như Thẩm Tự, hai năm qua lại bị một nữ tử xuất thân phong trần xoay vần trong lòng bàn tay.
Giống như một trò cười lớn lao vậy!
Ngày Tần Hảo vừa có thể xuống giường đi lại, A Nguyên đã dẫn một vị đại phu bước vào Thẩm phủ.
Chính là vị đã từng chẩn mạch an thai cho Tần Hảo.
Có qua có lại mới phải đạo.
Nàng ta đã dùng thủ đoạn dơ bẩn để hãm hại ta, ta tất nhiên phải phơi bày chân tướng của nàng ta ra ánh sáng.
Vị đại phu kia run rẩy đứng giữa đại sảnh Thẩm phủ, trước mặt mọi người, thuật lại rõ ràng tình trạng thai khí của Tần Hảo không sót một chữ.
Ông ta nói, từng khuyên nàng nên sớm bỏ thai, nhưng nàng đáp rằng, muốn dùng đứa con để làm chỗ dựa sau này cho bản thân...
Thật ra những điều này, vẫn chưa đủ để kết tội nàng ta hoàn toàn.
Đòn chí mạng thực sự khiến nàng ta không thể lật mình, chính là việc nàng ta đã phá hủy ngự họa.
Vì một đường sinh cơ trong hậu viện, nàng ta lại dám hủy đi ngự họa!
Không ai biết hoàng thượng sẽ nổi giận ra sao, cũng chẳng ai dám đoán Thẩm gia sẽ bị liên lụy đến mức nào.
Mà người trực tiếp gây ra hậu quả ấy — Tần Hảo — dĩ nhiên sẽ là kẻ đầu tiên gánh chịu.
Vì vậy, vào một buổi sáng chẳng mấy ai chú ý, nàng ta chống đỡ thân thể chưa hồi phục, mang theo toàn bộ vàng bạc châu báu, xiêm y hoa lệ, trang sức quý giá…
Bỏ trốn rồi. Nàng ta đã bỏ trốn, bặt vô âm tín.
Ta không khỏi cảm thán.
Quả thật nàng ta là kẻ có mục tiêu rõ ràng, biết tiến biết lùi.
Đến lúc cần mạo hiểm, có thể đem tất cả đặt cược, liều một phen sống còn.
Đến lúc cần buông tay, chẳng chút vướng bận, lập tức quay lưng rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -]
...
Khi ta thở dài thốt lên câu cảm khái ấy, Tạ Lẫm đang hôn ta.
Từng chút từng chút, chậm rãi mà miên man.
Ta và hắn ngày càng ăn ý hơn.
Hắn ít lời, nhưng sức lực thì như vô tận.
Ta và hắn, ban ngày là ban ngày.
Ranh giới phân minh, chưa từng vượt lễ nghi.
Nhưng ban đêm, Tạ Lẫm nơi giường chiếu lại như biến thành một người khác.
Tựa hồ đã gỡ bỏ mọi gông xiềng, chỉ muốn chiếm đoạt từng tấc.
Điều khiến ta kinh ngạc nhất, là đôi mắt của hắn.
Có lúc, giữa những hơi thở dồn dập, ta thoáng thấy ánh nước trong đôi mắt ấy.
Tựa như có một ngọn lửa âm ỉ đang cháy, sáng rực đến bỏng rát.
Trong mối quan hệ không vướng bận lẫn nhau ấy, ta cảm thấy yên tâm và thỏa mãn.
Đời người ngắn ngủi, được sống trọn vẹn trong sự tự tại, cảm nhận một thứ nhiệt độ trong sự thỏa thuận như vậy, đã là phúc phận.
Ta vốn nghĩ vậy, và cũng cho rằng Tạ Lẫm cũng nghĩ vậy.
Chỉ đến rất lâu sau ta mới biết… ta đã sai rồi, sai đến không thể tưởng tượng.
15
Trong cung truyền ra tin vui.
Đại tỷ được chẩn đoán có thai, lập tức được tấn phong làm phi.
Ta trở về phủ thăm phụ mẫu, thấy nét mặt họ đều hân hoan, mang theo hỷ khí tràn đầy khắp nhà.
Phụ thân cười mãn nguyện, trong lời nói mang theo vẻ hả hê khó giấu:
“Giờ nhị tỷ con đã dần đứng vững trong phủ Tể tướng, đại tỷ con ở trong cung cũng coi như thấy được tương lai. Đệ đệ con vừa tròn ba tháng, ai gặp cũng khen có tướng phúc hậu…
“Hai tỷ tỷ của nó ở trong triều ngoài phủ đều mở đường, sau này ắt có thể làm rạng danh tổ nghiệp nhà họ Chu!”
Mẫu thân nhìn ta, ân cần dặn dò:
“Linh Quân, con cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Tuy rằng tiểu thiếp kia đã bỏ đi, nhưng về sau khó tránh còn có người mới vào cửa. Tính con lại mềm mỏng ôn hòa, sao có thể tranh nổi với người ta? Chỗ dựa duy nhất, là sớm sinh được đích tử, mới có thể ngồi vững ngôi vị chính thất.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, mẫu thân.”
Chẳng bao lâu sau, hoàng thượng lên núi Mân Sơn tế tổ, cho phép phi tần và thân quyến theo cùng.
Nhị tỷ vì lao lực mà sinh bệnh cần tĩnh dưỡng, nên chỉ có ta và đại tỷ cùng đi.
Xe ngựa và trang phục của đại tỷ đều hoa lệ đến cực điểm, chỉ là so với dáng vẻ khi còn ở phủ Thượng thư, nơi đầu mày cuối mắt của nàng đã có thêm một nét u sầu khó nói thành lời.
Trên đường, chúng ta trò chuyện rất nhiều.
Điều nàng nói nhiều nhất là: “Tỷ nhất định sẽ gắng gượng sống tiếp, đây là mệnh của tỷ và đứa trẻ.”
Hoàng lăng ở trên đỉnh núi, gần đó chỉ có một tòa hành cung để nghỉ tạm, vì vậy ngự lâm quân đều đóng trại ở lưng núi.
Sau lễ tế tổ, theo lệ sẽ nghỉ lại hành cung một đêm, hôm sau mới xuống núi hồi cung.
Chính lúc này, biến cố xảy ra.
Hơn trăm tên sơn tặc bịt mặt đã mai phục sẵn trong hành cung, sáng hôm sau khi tỉnh dậy, mỗi người đều bị kề dao vào cổ, bị lùa ra sân tập trung.
Cả hoàng thượng cũng không ngoại lệ.