Đại Lục Linh Võ
Chương 10: Nhà Họ Thần
Đại Lục Linh Võ thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên: Mựp
Dưới chân thành Thục Nam, tại trấn Tinh Thần, nhà họ Thần.
Gần đến ngày Hội Niên, cả nhà họ Thần ai nấy đều bận rộn tấp nập. Các đệ tử trẻ tràn đầy mong đợi về Hội Niên sắp tới, trong khi đó, những dòng chảy ngầm tranh quyền đoạt lợi giữa các chi phái trong gia tộc cũng bắt đầu sôi sục.
- Lão nhị suốt ngày đóng cửa không ra, tin này tốt cho chúng ta lắm. Bây giờ, ngoại trừ nhị trưởng lão không chịu lên tiếng, thì ngay cả đại trưởng lão cũng đang đứng về phía chúng ta rồi!
Thần lão lục hưng phấn nói với đại ca.
- Từ khi lão nhị lên làm tộc trưởng đến nay, chẳng lập được công trạng gì, lại không có con nối dõi, làm sao còn có thể ngồi vững ngôi vị này? Trong Hội Niên lần này, hãy kéo lão xuống cho ta!
Thần lão tam cũng vội phụ họa theo.
- Ta cũng chỉ vì đại cục gia tộc mà suy tính. Lão nhị rõ ràng không đủ tư cách làm tộc trưởng.
Nói xong, trong ánh mắt Thần lão đại lóe lên một tia âm hiểm. Dù sao đi nữa, hắn vẫn không hiểu vì sao phụ thân lại trao chức tộc trưởng cho tên nhị đệ nhu nhược kia, trong khi hắn chẳng hề kém cỏi. Đây là nỗi u uất chất chứa trong lòng hắn suốt hai mươi năm qua.
Cùng lúc đó, tại một đại viện khác trong nội trạch nhà họ Thần.
- Tộc trưởng, Hội Niên sắp đến rồi. Nếu ngài vẫn thờ ơ không lo việc gia tộc, e rằng không thể ngăn được lời ra tiếng vào. Lão đại, lão tam, lão lục đều đang nhăm nhe nhìn ngài đấy!
Một trung niên nam tử, người trung thành bảo vệ tộc trưởng, đứng ngoài cửa, khổ tâm khuyên can.
- Lão tứ, ngươi đi đi. Đến khi Tộc Hội mở ra, ta tự nhiên sẽ xuất hiện.
Trong phòng, một nam tử mặt mày cương nghị, thần sắc lạnh nhạt, cất lời. Nhưng ánh mắt ông thỉnh thoảng lại lóe lên vẻ đau đớn, hoang mang.
- Ai… nhị ca, ngươi đang tự chuốc lấy tội khổ gì đây?
Người được gọi là lão tứ thở dài một tiếng.
- Thiên nhi, phụ thân cả đời này không thể chăm sóc con tốt được, cũng vì ta quá khoan dung, mới để cho bọn chúng ngang ngược đến thế. Con hãy yên tâm, đến ngày đó, ta nhất định sẽ bắt những kẻ đó xuống chôn cùng con, dùng máu chúng tế linh hồn con nơi chín tầng mây!
Nói xong, trong mắt ông tràn ngập sát khí, hận ý như muốn hủy diệt tất cả.
Gần đến ngày Hội Niên, các thị trấn trong vùng đều náo nhiệt hẳn. Rất nhiều đệ tử tông môn lần lượt trở về quê nhà, đoàn tụ cùng gia đình.
Trấn Tinh Thần tuy chỉ là một thị trấn cấp nhỏ, nhưng trong thành Tinh Linh, lại là trấn lớn nhất.
Tinh Thần Đệ Nhất Gia – quán rượu lớn nhất trấn Tinh Thần – lúc này đang tụ họp đầy những nhân vật có vai vế trong trấn.
- Nghe nói Thần Nguyệt của nhà họ Thần khi còn ở Lạc Hà Môn đã thức tỉnh Võ Hồn, sau đó tu vi tiến nhanh như chẻ tre, giờ đã đạt đến cảnh giới Võ Đồ. Thần Ngôn huynh, có thật vậy không?
Một nam tử tuấn tú, tay phe phẩy chiếc quạt xếp, hỏi một đệ tử nhà họ Thần.
- Ha ha.
Thần Ngôn khẽ cười, thần sắc đắc ý:
- Đương nhiên rồi! Đại tỷ Thần Nguyệt của ta sau khi bước vào Võ Đồ, thực lực tăng vọt. Nếu thành Thục Nam tổ chức Liên Minh Tộc Chiến, ta tin chắc nhà họ Thần chúng ta sẽ rạng danh!
- Ha ha, nhưng mới chỉ là Võ Đồ tầng một thôi mà. Văn Nhân Phong của nhà họ Văn ta từ Luyện Ngục Môn trở về, giờ đã là Võ Đồ tầng hai. E rằng dù Thần Nguyệt ra tay cũng không thắng nổi.
Đệ tử nhà họ Văn ngồi đối diện cười nhạo.
Trấn Tinh Thần có bốn gia tộc lớn. Nhà họ Văn có quan hệ với vương tộc thành Thục Nam, là gia tộc mạnh nhất. Tiếp theo là nhà họ Thu, nhà họ Cố. Nhà họ Thần mới xuất hiện ở trấn này khoảng trăm năm trước, là gia tộc yếu nhất.
- Thời gian đạt đến Võ Đồ không nói lên điều gì. Cổ Phong nhà họ Cố ta sớm đã là Võ Đồ tầng ba. E rằng, ngoài Chúa công thành Thục Nam, chẳng ai địch nổi!
Đệ tử nhà họ Cố lập tức phản pháo, không chịu yếu thế.
Nghe vậy, mọi người đều biến sắc. Cổ Phong đã đạt đến Võ Đồ tầng ba? Thiên phú như thế quả thật phi phàm.
- Văn Nhân Viêm, ngươi mời chúng ta đến đây để khoe khoang về người khác à? Nếu thế thì thật nhàm chán.
- Ha ha, ta gọi các ngươi đến, tất nhiên là để thông báo một tin quan trọng. Trong Hội Niên lần này, Thành chủ muốn tổ chức một đại hội luận võ, cho phép các đệ tử trẻ tham gia. Người chiến thắng sẽ được thưởng một Nguyên Dương Linh Quả.
- Cái gì? Nguyên Dương Linh Quả? Loại thánh quả giúp Võ Đồ đột phá thành Võ Sư? Thành chủ thật sự hào phóng!
Mọi người nghe xong đều kinh hãi, ánh mắt đầy hâm mộ.
Văn Nhân Viêm cười lạnh:
- Thần Ngôn, nghe nói thiếu gia phế vật Thần Thiên nhà ngươi đã chết, có thật không?
- Con phế vật đó sống cũng vô dụng, chết mới là tốt. Bằng không, đến lúc Gia Tộc Đại Chiến, ta sẽ cho nó nếm mùi!
Thần Ngôn đắc chí nói. Dù chỉ là một tên phế vật, nhưng tiểu tử đó lại là con trai tộc trưởng, điều đó khiến người ta cực kỳ ghét bỏ.
- Ngươi muốn cho ai nếm mùi chứ?
Ngay lúc ấy, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ dưới quán rượu. Mọi người quay lại theo tiếng, chỉ thấy một thiếu niên vừa quen vừa lạ đang cưỡi ngựa tiến vào, trên người khoác trường bào của Thiên Tông Môn – chính là Thần Thiên, sau bao gian nan truân chuyên từ Thiên Tông trở về nhà.
Vừa đặt chân đến Tinh Thần Đệ Nhất Gia đã nghe người ta nhắc đến mình. Với thính lực của Thần Thiên, tất nhiên hắn nghe rõ từng lời.
- Đây… chẳng phải là Thần Thiên sao?
Mọi người kinh ngạc nhìn chằm chằm.
Còn Thần Ngôn thì trợn tròn mắt, bật thốt:
- Tên phế vật ngươi chẳng phải đã chết ở Thiên Tông rồi sao? Sao vẫn còn sống?
- Hừ, ngươi hy vọng ta chết lắm à?
Thần Thiên mặt trầm như nước, hai hàng lông mày ẩn hiện sát khí.
Thần Ngôn trong nhà họ Thần là con một trưởng lão, tu vi Võ Sĩ tầng sáu, thực lực cũng không tệ, nhưng chẳng đáng kể gì.
- Hừ!
Thần Ngôn quắc mắt, lạnh lùng. Hai tháng trước, Thần Võ đưa tin Thần Thiên đã chết ở tông môn, khiến cả gia tộc âm thầm mừng thầm. Không ngờ tên phế vật này chưa chết, lại còn dám trở về!
- Đã còn sống thì mau cút về nhà đi, đừng đứng đây làm trò cười, mất mặt gia tộc!
- Ta cần ngươi dạy dỗ ư? Cút xuống cho ta!
Thần Thiên đột nhiên quát lớn. Dù sao đi nữa, hắn vẫn là thiếu chủ nhà họ Thần, là con trai tộc trưởng. Lần này trở về, hắn muốn cả thiên hạ biết: không phải ai cũng có thể giày xéo lên đầu hắn!
Thần Ngôn sững sờ. Tên Thần Thiên nhu nhược ngày xưa, từ khi nào trở nên ngông cuồng, bá đạo đến thế?
Thần Ngôn không chịu khuất phục:
- Muốn ta xuống? Chỉ bằng ngươi, tên phế vật?
- Ngươi không xuống phải không?
Thần Thiên đạp mạnh xuống đất, thân hình bắn vút lên tầng ba trong chớp mắt.
- Rớt xuống cho ta!
Cả đám đệ tử trong quán há hốc mồm. Thần Thiên quật ngã Thần Ngôn, ném thẳng ra ngoài!
- Thần Thiên! Ngươi… dám đối xử với ta như vậy?
Thần Ngôn rơi xuống đất, trọng thương, nghẹn ngào chỉ tay vào Thần Thiên.
- Ta là thiếu chủ nhà họ, ngươi là cái thứ gì mà dám chỉ trỏ trước mặt ta? Lần sau còn dám, ta sẽ phế ngươi ngay tại chỗ!
Thần Thiên lần này cực kỳ bá đạo.
- Ha ha ha! Thật là hay! Chó cắn chó, thiếu chủ nhà họ Thần quả là thú vị!
Văn Nhân Viêm cười lớn.
Nhà họ Văn vốn đã ghét nhà họ Thần. Giờ thấy đệ tử họ nội đấu nhau, đương nhiên vui mừng khôn xiết.
- Ngươi mới là chó!
Thần Thiên quay phắt lại, trợn mắt nhìn thẳng.
- Ta đang mắng ngươi!
- Ha ha ha! Con chó đang mắng ta à? Chó Văn Nhân, một năm không gặp, sao ngươi vẫn chưa phân biệt được mình là người hay chó vậy?
Văn Nhân Viêm nhận ra mình bị chọc tức, lập tức nổi giận:
- Mày vừa nhặt được cái mạng chó, dám ở đây càn quấy? Được, ta không ngại tiễn mày thêm một đoạn!
- Chỉ bằng một tên Võ Sĩ tầng sáu như ngươi?
Chưa kịp ra tay, Văn Nhân Viêm đã thấy Thần Thiên nhanh hơn một bước. Ba một tiếng – âm thanh va chạm vang lên ngay lập tức trong quán.
Tất cả mọi người trong quán đều nín thở.
- Muốn đánh ta à?
Thần Thiên vừa nói, một cái tát đã giáng xuống. Rồi xoay tay, đánh tiếp một cái nữa. Ba ba ba – liên tiếp năm, sáu cái tát. Khuôn mặt Văn Nhân Viêm sưng vù, biến dạng hoàn toàn.
Ném Văn Nhân Viêm ra ngoài đường, Thần Thiên lạnh lùng quét mắt qua các đệ tử các gia tộc khác:
- Còn ai muốn gây sự với bản thiếu gia không? Cùng lên luôn đi! Hôm nay ta sẽ giải quyết một thể!
Điên cuồng!
Thế nào là điên cuồng? Lúc này, tất cả đều thấy rõ nơi Thần Thiên. Tên thiếu gia phế vật, nhu nhược ngày xưa, giờ đây như hóa thành một con người hoàn toàn khác. Cử chỉ, lời nói, đều tràn ngập cuồng vọng và bá đạo.
- Hừ, chỉ là lũ chuột nhắt, chẳng có chút thú vị.
Thấy không ai dám lên tiếng, Thần Thiên nhảy khỏi quán, đáp xuống lưng ngựa.
Hắn liếc nhìn Văn Nhân Viêm và Thần Ngôn nằm dưới đất:
- Thần Ngôn, nhớ kỹ: ta là Thần Thiên, là thiếu chủ nhà họ Thần. Nếu còn lần sau, ta sẽ lấy mạng ngươi.
- Văn Nhân Viêm, nếu ngươi còn chưa phục, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm ta.
“Giá!”
Thần Thiên nghênh ngang rời đi, để lại một đám đệ tử các gia tộc nhìn nhau ngơ ngác. Sắc mặt Thần Ngôn và Văn Nhân Viêm đỏ bừng vì nhục nhã. Bị một tên phế vật đánh cho nhục thể như thế – quả thật không thể nuốt trôi mối nhục này.
Duy chỉ có một nam tử nho nhã nhà họ Thu, ánh mắt dõi theo bóng lưng Thần Thiên rời đi, khẽ mỉm cười:
- Ha ha, Thần Thiên nhà họ Thần… thú vị thật, thú vị thật. Xem ra, thời thế trong nhà họ Thần, sắp có biến động rồi.