Đại Lục Linh Võ
Chương 9: Một Kiếm Định Sinh Tử
Đại Lục Linh Võ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên: Mựp
–Thần Thiên, Thần Thiên . . .
Dưới Sinh Tử Đài, tiếng nghị luận về Thần Thiên vang lên, còn trên đài, sắc mặt Hàn Phong càng ngày càng khó coi. Chàng vốn dĩ nghĩ rằng chiến thắng chắc chắn trong gang tấc, thế nhưng tình thế trận đấu lại biến đổi bất ngờ như thế này.
–Phải công nhận, tên phế vật như ngươi lại có bản lĩnh giấu giếm sâu đến thế, nhưng đáng tiếc, ngươi gặp phải ta. Một kích cuối cùng, ngươi sẽ chết. . .
–Bá Tuyệt Thương Pháp! Cực Địa Quán Nhật . . .
–Hàn Phong lại dùng cả kỹ năng sát thủ của mình, tên Thần Thiên này có thể ngăn cản được sao?
Các đệ tử nhìn thấy Hàn Phong sử dụng tuyệt kỹ Cực Địa Quán Nhật mạnh nhất trong Bá Tuyệt Thương Pháp, uy lực hoàn toàn phát huy đến đẳng cấp Hoàng Thượng phẩm. Công kích cường hãn như vậy, dù thân thể Thần Thiên bằng sắt thép, cũng phải lưu lại một vết máu.
–Thần Thiên cẩn thận!
Tiếng nói của Y Vân vang lên, chỉ thấy Thần Thiên mỉm cười, thôi thúc một cỗ nguyên khí màu trắng bạc bao trùm lấy toàn thân mình.
–Võ Hồn Chiến Giáp, mở!
Ầm ầm . . .
–Uy lực thật mạnh, Thần Thiên lần này sợ là chết chắc rồi?
Mọi người nhìn làn khói đặc quánh cuồn cuộn bên trên Sinh Tử Đài, ánh mắt đầy mong chờ, bọn họ muốn xem Thần Thiên xuống đài thế nào.
Khi làn khói tan biến, mọi người thấy Thần Thiên đứng thẳng trên Sinh Tử Đài, hoàn hảo không chút tổn thương, ánh sáng toàn thân tỏa rực rỡ.
–Đó là Võ Kỹ Phòng Ngự, trời ạ, phế vật Thần Thiên thế mà còn có Võ Kỹ Phòng Ngự!
Võ Kỹ Phòng Ngự không phải ai cũng có, cũng không phải ai cũng có thể tu luyện. Nó cần thiên phú đặc biệt mới có thể tu luyện được.
Mà thứ này lại xuất hiện trên người phế vật Thần Thiên khiến tất cả mọi người tự ti mặc cảm mà cúi đầu xuống. Nếu người như vậy mà gọi là phế vật thì bọn họ lại là thứ gì đây?
Phế vật cũng không bằng sao? Sợ là không ai dám thừa nhận đâu . . .
–Làm sao có thể, ngươi thế mà còn không chết!
Tự tôn cao ngạo của Hàn Phong giờ đây đã bị Thần Thiên vô tình nghiền nát, bản thân sử dụng chiêu mạnh nhất lại bị đối phương đỡ được.
Thần Thiên không nói lời nào, lại tiếp tục rút kiếm mà chiến. Hàn Phong hoảng hốt:
–Ngươi, ngươi muốn làm gì?
Thần Thiên cười lạnh:
–Từ lúc bước lên Sinh Tử Đài, mạng ngươi đã không còn thuộc về ngươi nữa rồi!
–Kiếm Thập Tam Thức! Chiêu thứ nhất!
Bang . . .
Bên tai mọi người quanh quẩn tiếng kiếm chém giết, hình ảnh vừa chuyển, thân ảnh Thần Thiên đã xuất hiện sau lưng Hàn Phong. Hai người không hề đối mặt nhau, toàn bộ không gian như bị ngưng đọng, trong khoảnh khắc đó phát sinh điều gì thì không ai kịp nhìn thấy.
Thật lâu sau, một tiếng 'tí tách' vang lên, máu tươi của Hàn Phong phun ra, thân thể chậm rãi trượt xuống, chết không nhắm mắt.
–Để giết ngươi, một kiếm là đủ.
Thần Thiên thì thầm một câu.
Theo tiếng thân thể Hàn Phong ngã xuống, toàn trường sửng sốt im lặng suốt mười giây. Đợi đến khi Thần Thiên từ Sinh Tử Đài bước xuống, mọi người mới từ sự thật Hàn Phong đã tử vong mà lấy lại tinh thần.
Võ Sĩ tầng chín mà còn là đệ tử ngoại môn xếp thứ tám thế mà lại bị đánh bại!
–Hàn Phong . . . Hàn Phong chết rồi. . .
Một câu đầy rung động được thốt lên.
–Chết rồi, Hàn Phong bị phế vật Thần Thiên đánh bại rồi, còn bị hắn giết nữa.
Khi thân ảnh Thần Thiên xuống đài, hơn vạn ánh mắt của các đệ tử nhìn về phía hắn đầy phức tạp. Hắn thực sự là tên phế vật kia sao? Chỉ hai tháng không gặp, hắn lại cường đại đến mức này.
–Hai người các ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Ta trên mặt có vết bẩn sao?
Thần Thiên đi tới bên cạnh Y Vân cùng Thiết Hùng, không khỏi cười khổ một cái.
–Ngươi . . . Gia hỏa này thật là một tên đại biến thái.
Y Vân không nhịn được nở nụ cười, tạo cảm giác như tắm gió xuân.
Ánh mắt Thiết Hùng nhìn về phía hắn càng thêm sùng bái:
–Tốt lắm, ta tin tưởng tiểu tử ngươi có thể làm được mà.
Kỳ thật, trước đó hắn còn vì Thần Thiên mà đổ mồ hôi lạnh khắp người.
Ba người rời đi Sinh Tử Đài, một đường đi tới chân núi.
–Thần Thiên, không ngờ vừa gặp mặt, ngươi lại muốn đi rồi.
Dưới chân núi, Thần Thiên nắm ngựa chuẩn bị rời đi, cô nàng Y Vân có chút oán trách.
–Ha ha a, cũng không phải sinh tử ly biệt gì mà, ta chỉ là về nhà một chuyến, rất nhanh sẽ trở lại.
–Không sao, chúng ta ở đây chờ sư đệ Thần Thiên trở về là được.
Thiết Hùng hiện tại nhìn Thần Thiên bằng ánh mắt khác. Võ Sĩ tầng bảy giết chết Võ Sĩ tầng chín, đây chính là kỳ tích cực kỳ chói mắt.
–Vậy ngươi lúc nào thì trở về?
Y Vân nhẹ giọng hỏi.
–Nhanh thì một hai tháng, chậm thì dăm ba tháng a.
Lần này trở về, Thần Thiên cũng không biết lúc nào trở lại, nhưng chắc là không có chậm trễ bao nhiêu thời gian.
–Đi đường cẩn thận.
Y Vân không hỏi thêm nữa. Thần Thiên quay người lên ngựa, ngạo nghễ rời đi. Nhìn chăm chú bóng lưng hắn rời đi, trong đôi mắt đẹp của Y Vân lại lộ ra vài tia lưu luyến.
–Tiểu muội Y Vân này, muội có phải thích sư đệ Thần Thiên rồi không, nhìn dáng vẻ của muội giống như hận không thể cùng hắn trở về vậy đó.
Thiết Hùng quay đầu hỏi thẳng.
–Đại Cẩu Hùng, huynh muốn ăn đòn sao!
Y Vân gõ lên đầu hắn, trong lòng lại như hươu con chạy loạn, vội vàng quay đầu trở về sơn môn, nhưng nội tâm lại bởi vì câu nói của Thiết Hùng mà nhấc lên từng gợn sóng.
Thiết Hùng chất phác gãi đầu:
–Ta lại không nói sai gì, sao lại đánh ta chứ, ai, tiểu muội Y Vân à, ngươi chờ ta một chút.
Trong sơn mạch nội môn Thiên Tông
–Dư sư huynh, huynh trở về rồi à?
Bên trong nội môn, Dư Chương Hạo từ ngọn núi phía sau tông môn trở về, thực lực tăng mạnh, đã lên tới Võ Đồ tầng tám. Với thiên phú cỡ này, chỉ sợ Thiên Tông trong tương lai sẽ thêm một vị trưởng lão. Đối với một đệ tử tương lai đầy hứa hẹn như vậy, tự nhiên sẽ có không ít đệ tử chủ động đi nịnh bợ.
Dư Chương Hạo rất hài lòng với kết quả tu luyện lần này. Chàng không chỉ cùng Liễu Nham sớm chiều ở chung, còn thành công đột phá Võ Đồ tầng thứ tám, có thể nói là thu hoạch được rất nhiều.
–Đệ đệ ta gần đây thế nào?
Dư Chương Hạo không thấy đệ đệ mình, nên ra tiếng dò hỏi.
Sắc mặt các đệ tử chung quanh lập tức khó xử, không thể nói thêm gì nữa.
Lông mày Dư Chương Hạo xiết chặt:
–Mau nói, chuyện gì xảy ra!
–Dư sư huynh, hơn một tháng trước, chúng ta phát hiện thi thể sư đệ Dư Chương Kỳ bên ngoài rừng tông môn. Mặc dù có dấu vết chiến đấu cùng mãnh thú, nhưng vết thương trí mạng lại do kiếm gây ra. Bây giờ đã đưa về gia tộc của huynh rồi.
"Oanh!" Chiếc ghế mới vừa ngồi phút chốc hóa thành bụi phấn. Dư Chương Hạo giận dữ:
–Là ai giết đệ đệ ta . . .
Đám người lắc đầu:
–Chuyện xảy ra bất ngờ, không tìm được hung thủ.
Dư Chương Hạo cực kỳ tức giận:
–Tra cho ta, đem hung thủ tìm ra, ta muốn đem hắn thiên đao vạn quả.
Dưới chân núi Thiên Tông, một người một ngựa hướng về Tây Bắc mà đi. Dù Thần Thiên đối với thế giới này không có cảm giác gì, nhưng lần đầu tiên chạy về nhà khiến tâm tình có chút hồi hộp. Dù hắn không phải Thần Thiên chân chính, nhưng vào lúc đó đối với Thần gia cũng có lòng trung thành.
Trong ký ức, Thần Thiên có rất nhiều hình ảnh phụ thân yêu thương hắn, nhưng lại không có thân ảnh của mẫu thân.
Nhìn về quang cảnh rộng lớn của Tây Bắc, trong lòng Thần Thiên không khỏi trào dậy cảm giác hào hùng vạn trượng.
Hội Vãn Điêu Cung Như Mãn Nguyệt, Tây Bắc Vọng, Xạ Thiên Lang!
–Giá!
Móng ngựa như sấm sét, chạy nhanh trên đường về nhà.