132. Tiết lộ bất ngờ: Cha mẹ Nguyễn đã có con thứ hai

Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức

Tiết lộ bất ngờ: Cha mẹ Nguyễn đã có con thứ hai

Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cha Nguyễn thở dài một tiếng: "Hai mẹ con đó đầy rẫy toan tính, vừa thấy chúng tôi đến liền cười xòa muốn chúng tôi bỏ tiền nuôi con. Ta và mẹ con không muốn bị bọn chúng nắm đằng chuôi, khiến con sống khó khăn hơn nên dứt khoát không qua lại nữa. Vốn tưởng con chịu khổ rồi, nhìn rõ bộ mặt thật của bọn chúng sau đó sẽ biết lối quay về, lúc đó chúng tôi sẽ đón con và bé Na Na về nhà đoàn tụ. Ai ngờ, ngay cả việc hắn nuôi tiểu tam con cũng có thể chịu đựng được."
Cha Nguyễn nói đến đây, mắt cũng đỏ hoe: "Tôi biết rồi, con gái tôi đã không thể quay về được nữa."
Nguyễn Nam Tịch chợt trong lòng dâng lên nỗi bất an: "Ba, lời ba nói có ý gì? Còn nữa sao Đại sư lại nói là ba người..."
"Bởi vì chúng tôi đã sinh con thứ hai rồi."
Mẹ Nguyễn bình tĩnh đưa ra tin tức này.
Người hâm mộ trong phòng livestream ban đầu là một loạt dấu chấm hỏi, ngay sau đó là một tràng pháo tay, trực tiếp gọi hai ông bà là quá quyết đoán.
Tài khoản lớn hỏng rồi thì tạo tài khoản nhỏ.
Làm tốt lắm.
Nguyễn Nam Tịch lại khó chấp nhận được, đừng thấy cô ta nói cắt đứt quan hệ với cha mẹ nhưng nếu thực sự bảo cô ta chấp nhận cha mẹ không yêu cô ta, thậm chí còn dành tình yêu cho người khác thì tuyệt đối không thể nào.
"Không, không thể nào!" Cô ta với giọng điệu vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ: "Mẹ đã ngoài bốn mươi rồi, sao có thể còn sinh con thứ hai chứ?"
"Bởi vì con quá ngu ngốc."
Mẹ Nguyễn rơi lệ, nghiến răng nghiến lợi: "Hàn Hòa Quang tại sao lại chắc chắn chúng tôi sẽ không bỏ mặc con? Không phải là vì con si mê mà chúng tôi chỉ có một đứa con gái duy nhất sao? Chỉ cần nắm được con, là có thể khống chế được chúng tôi, cuối cùng sẽ vơ vét hết tài sản. Gia đình chúng ta tuy không phải đại phú đại quý gì, cũng chẳng có ngai vàng gì để lại nhưng tuyệt đối sẽ không để lại di sản cho một cặp bạch nhãn lang."
Cha Nguyễn tiếp lời: "Lúc đó ta và mẹ con bàn bạc, cùng lắm thì chúng tôi lập di chúc trước, hiến tặng nhà cửa và số tiền dưỡng lão. Bà ấy đã lớn tuổi rồi, sinh con quá nguy hiểm. Bà ấy nói không được, Hàn Hòa Quang không phải người tốt đẹp gì, là kẻ bạo hành, biết đâu ngày nào đó sẽ giết người phóng hỏa. Chúng tôi chết thì không đáng tiếc nhưng muốn làm lợi cho hai mẹ con đó thì tuyệt đối không thể nào."
Mẹ Nguyễn cảm xúc ổn định hơn một chút, lại nói: "Chúng tôi đã không dạy dỗ con tốt, để con ra nông nỗi này. Con ngang bướng, tùy tiện, không phải là ỷ lại vào sự nuông chiều mà trở nên kiêu ngạo sao? Bây giờ mẹ có một đứa con gái khác rồi, không cần con nữa."
Bà cúi người, ôm lấy một cô bé chừng hai ba tuổi, cô bé da dẻ trắng nõn, đôi mắt đen láy như quả nho, thấy Bộ Vi, bi bô gọi chị.
Rất đáng yêu và lễ phép.
Nguyễn Nam Tịch hoàn toàn sững sờ.
Nếu lúc nãy cô ta còn một chút ảo tưởng, nghĩ rằng cha mẹ cố ý chọc tức cô thì giờ đây tận mắt chứng kiến đứa bé này, đã khiến cô ta hoàn toàn chết lặng.
"Sao lại thế này? Hai người sao có thể lén lút sinh con thứ hai? Rõ ràng hai người đã nói, con là bảo bối duy nhất, là viên ngọc quý độc nhất vô nhị của hai người, tại sao..."
"Đúng vậy, chúng ta tấm lòng đối tốt với con, con lại báo đáp thế nào đây?"
Mẹ Nguyễn nghẹn ngào rơi lệ.
Cô con gái nhỏ vội vươn tay lau đi, bi bô nói mẹ đừng khóc sau đó lại chồm lên hôn lên má bà.
Hành động quan tâm của cô con gái nhỏ đã xoa dịu trái tim tan nát của mẹ Nguyễn vì đứa con gái lớn: "Những kẻ phụ bạc người khác rồi cũng sẽ bị người khác phụ bạc. Mẹ biết con không thích Lạc Lạc nhưng dù sao cũng là chị em ruột thịt, đây là lần cuối cùng, cho con gặp mặt. Ngày mai ba mẹ sẽ đi giúp con xóa tên trong hộ khẩu, con yên tâm, dù sao cũng là một kiếp duyên phận mẹ con, chúng ta sẽ giúp con báo án, để kẻ đã hại chết con phải vào lưới pháp luật, cũng coi như tròn duyên phận kiếp này. Sau này, ai nấy tự an phận."
Nguyễn Nam Tịch vốn lòng đầy oán hận vì cảm thấy bị cha mẹ "phản bội", "bỏ rơi", nghe được lời này lại vội vàng.
"Các người bắt người phụ nữ kia là được rồi, tại sao lại còn phải bắt chồng tôi? Không cho phép các người động đến hắn..."
Quanh thân cô ta quỷ khí ngút trời, sắp sửa hóa thành lệ quỷ.
Bộ Vi ra tay.
Cô vẽ một đạo bùa, ấn xuống người Nguyễn Nam Tịch.
"Thiên Địa Huyền Hoàng, Vũ Trụ Hồng Hoang, Nhật Nguyệt Doanh Trắc, Thần Tú Liệt Trương, Dĩ Ngô Chi Mệnh, Trấn Áp Nguyễn Nam Tịch Chi Hồn. Cấp Cấp Như Luật Lệnh, Thu!"
Mắt thấy Nguyễn Nam Tịch sắp xuyên qua màn hình, cô ta thét chói tai khi bị Trấn Hồn Phù thu vào, thoáng cái đã rơi vào tay Bộ Vi.
Mẹ Nguyễn sớm đã bịt chặt tai và mắt con gái nhỏ, không cho con bé nhìn, bản thân bà lại rơi lệ.
Mẹ con một nhà, không ngờ con gái lại hận bà đến thế vì một người đàn ông, biến thành quỷ còn muốn giết cha mẹ mình.
Nếu biết trước như vậy...
Bộ Vi nhét Nguyễn Nam Tịch cùng Trấn Hồn Phù vào không gian, nói với cha mẹ Nguyễn: "Một số người trời sinh đã ngu ngốc, không hưởng được phúc phận, đó không phải lỗi giáo dục của hai người. Con gái út của hai người sau này sẽ rất hiếu thảo, những người không đáng thì đừng bận tâm nữa."
Hai ông bà gật đầu cảm ơn sau đó rời khỏi phòng livestream.
Lộ Khả Tâm lúc nãy bị sự hung hăng của Nguyễn Nam Tịch dọa đến chui tọt vào gầm bàn, lúc này mới dám chui ra, trên mặt có chút ngượng ngùng.
"Đại sư, cháu, cháu không biết cô ta sẽ như vậy, lúc đó cô ta khóc lóc kể lể với cháu, cháu rất tức giận, chỉ muốn giúp cô ta, không ngờ cô ta lại là kẻ vong ơn bạc nghĩa, không biết điều, biết vậy cháu đã không xen vào chuyện bao đồng rồi."
Nói đến sau cùng, cô bé có chút tức tối, lòng đầy phẫn nộ vì bị lừa gạt.
Bộ Vi cười nói: "Cháu có lòng thiện đáng khen nhưng cũng không thể chỉ nghe lời nói một phía. Thế gian này nhiều oan hồn nhưng ác quỷ cũng không hề ít. Hôm nay là may mắn, nếu không chọc giận cô ta, e rằng cháu đã bị cô ta dùng làm vật tế để luyện công rồi."
Lộ Khả Tâm giật mình, sợ hãi vỗ vỗ ngực.
"Vậy cháu vận khí cũng tốt lắm chứ."
Cô bé này, tâm lý thật vững.
Tuy nhiên, tính cách lạc quan vui vẻ như vậy cũng rất tốt.
Bộ Vi nói: "Quẻ vừa nãy không tính, tôi sẽ bói cho cháu một quẻ khác. Hai mắt cháu thần quang như sao mai, mắt rồng mắt phượng chủ về sự phú quý. Ấn đường sáng nhuận, hai tai màu trắng hơn mặt, báo hiệu phúc lộc vinh hiển."
Lộ Khả Tâm "à" một tiếng, vẻ mặt vẫn còn hơi ngơ ngác.
Bộ Vi đành phải nói thẳng hơn: "Tức là cháu có thể đi thi công chức, tiền đồ tươi sáng, thuận buồm xuôi gió."