Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
Đối Đầu Tà Thần Giả Mạo
Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vị tướng quân kia ngửa mặt lên trời than rằng, “Trời muốn diệt ta!”
Binh lính tuy đã mỏi mệt nhưng ai nấy đều kiên định một lòng trung thành.
“Nguyện c.h.ế.t theo chủ thượng!”
Đúng lúc này, quân địch đã ập tới.
Một người lên tiếng: “Hướng Đại Khôn, ngươi đã lâm vào tuyệt cảnh, hãy mau đầu hàng đi.”
Hướng Đại Khôn ngẩng đầu nhìn lại, quân địch kéo dài vô tận, lương thảo dồi dào, chiến lực sung mãn, đang chực chờ. Còn phe mình chỉ còn lại lèo tèo vài tàn binh, làm sao chống cự nổi?
Trong mắt ông ta hiện lên nỗi bi phẫn, ngay sau đó đột nhiên ngửa mặt lên trời cười phá lên.
“Ngày xưa Sở Bá Vương thề c.h.ế.t không về Giang Đông, hôm nay Hướng Vương Thiên Tử ta há có thể cúi đầu xưng thần trước tên ăn mày đó sao?”
Vừa nghe hai chữ ‘Thiên Tử’ và ‘ăn mày’, sắc mặt đối phương liền thay đổi, sát khí bộc lộ rõ mồn một.
Tội của Hướng Đại Khôn vốn là tử tội, đầu hàng hay không cũng chẳng còn quan trọng. Thay vì nhục nhã bị áp giải về kinh thành xét xử, chi bằng c.h.ế.t một cách sảng khoái.
Ông ta ngửa mặt lên trời cười lớn, “Hôm nay Hướng Vương Thiên Tử ta c.h.ế.t không tiếc, chỉ không biết giang sơn của nhà họ Chu đó, có thể giữ được bao lâu?”
Nói xong, ông ta liền kiên quyết nhảy xuống vách đá.
Binh lính xung quanh hô hoán, sau đó cũng nối gót nhảy xuống theo.
Đến c.h.ế.t cũng không chịu làm tù binh.
Ngay sau đó, cảnh tượng trước mắt Bộ Vi lại thay đổi.
Bộ Vi lại quay về thung lũng vừa nãy, dưới chân cô, xác c.h.ế.t la liệt khắp nơi.
Chắc hẳn đây chính là Hướng Đại Khôn và tàn quân của ông ta.
Có lẽ vì c.h.ế.t không cam lòng, oán khí còn lưu lại trong thung lũng nên nơi đây mới âm u đáng sợ đến vậy. Người thường bước vào, rất dễ bị những oán khí đó làm tổn thương, căn bản là có vào không có ra.
Gió bên tai cô chợt thổi mạnh.
Lưu Quang Phá Không xuất hiện, c.h.é.m ngang một đường.
Bộ Vi quay người, một tay nắm chuôi kiếm, ánh mắt trong trẻo, “Cuối cùng ngươi cũng xuất hiện rồi.”
Bốn phía đột nhiên tối sầm nhưng vẫn có thể nhìn thấy một cái bóng đang lay động trước mắt cô.
Đúng vậy, chỉ có một cái bóng.
Đối phương là một tu sĩ nhưng lại là một tà tu.
Dường như có chút ngạc nhiên trước sự nhạy bén của cô, hắn ta lên tiếng: “Thì ra ngươi đã sớm phát hiện ra rồi.”
“Lợi dụng oán khí của người c.h.ế.t để tạo ra môi trường chân thật đến thế, tu vi của các hạ không hề yếu kém, sao lại đi vào tà đạo?”
Trước khi chưa nắm rõ thực lực đối phương, Bộ Vi không hành động liều lĩnh mà kín đáo thăm dò.
Bóng đen im lặng một lát, sau đó đột nhiên cười phá lên.
“Không hổ là thần linh do Thiên Đạo giáng trần, huyết khế cũng không thể giam cầm cơ duyên của ngươi. Mười tám năm rồi, cuối cùng ngươi cũng đã quay trở về.”
Đồng tử Bộ Vi co rút lại.
Chính là cái tà thần đã lừa gạt Hứa Bích Phàm, thay đổi mệnh cách của cô!
Kiếm khí Lưu Quang bùng lên, trực tiếp đ.á.n.h thẳng vào mặt đối phương.
Thế nhưng kẻ đó dù sao cũng là kẻ có thể công khai mạo danh Tần Quảng Vương, tu vi cao thâm hơn nhiều so với con cương thi ngàn năm bất hóa cốt và cây yêu chưa hóa hình mà cô từng gặp trước đây.
Bộ Vi tay cầm tiên kiếm, vậy mà cũng không làm gì được hắn ta.
Hơn nữa, cô còn phát hiện ra con đường tu luyện của đối phương có chút tương đồng với mình.
Lực lượng tín ngưỡng!
Chẳng trách hắn ta lại mạo danh Tần Quảng Vương, phàm nhân có thể không tin thần nhưng rất nhiều người lại tin ma quỷ. Bởi vì ai rồi cũng phải chết, ai cũng có thể thành quỷ. Giả làm thần điện phủ, lại còn là kẻ không tu chính đạo, đương nhiên có thể lừa được không ít lực lượng tín ngưỡng.
Hứa Bích Phàm ngày đó, chẳng phải cũng đã bị lừa như vậy sao?
Khốn kiếp!
Địa phủ tại sao lại không quản lý chuyện này?
Tần Quảng Vương lúc nào lại có tính khí tốt đến thế? Lại dung túng tà thần mạo danh ngài ấy sao? Hay là bây giờ việc của địa phủ thực sự quá nhiều, không thể phân thân lo liệu?
Nghĩ đến kẻ này không biết đã lừa gạt bao nhiêu phàm nhân, nuốt chửng bao nhiêu sinh linh, trong lòng Bộ Vi đột nhiên dâng lên một luồng lửa giận ngút trời.
Cô điều động linh lực khắp người, kiếm Lưu Quang tâm ý tương thông với cô, khí thế toàn diện bùng nổ.
Đối phương hiển nhiên cũng kinh ngạc trước thực lực của cô, không dám lơ là, lập tức hóa thành mấy luồng bóng đen.
Bộ Vi cầm kiếm bay vút lên, sau đó lộn ngược người c.h.é.m xuống.
Xung quanh lập tức bụi đất mù mịt, tiếng nổ ầm ầm không ngừng vang vọng.
Bộ Vi tiện tay ném ra mấy lá bùa sấm sét, bầu trời đột nhiên điện chớp giật ầm ĩ, đ.á.n.h thẳng xuống thung lũng.
Trong lúc tà thần né tránh, Bộ Vi đã bắt được dấu vết của hắn.
Cô nhanh chóng di chuyển lên, lòng bàn tay nghiệp hỏa như rực cháy, vỗ mạnh vào lưng đối phương.
Lửa bùng lên bốn phía.
Khuôn mặt vặn vẹo của tà thần hiện ra trước mắt, sau đó hắn cười quỷ dị, thân xác đổ xuống đất, hóa thành xương trắng.
Chẳng trách hắn ta lại có thể lợi dụng oán khí tạo ra ảo cảnh chân thật đến thế.
Thì ra tên này chính là do oán khí của Hướng Đại Khôn và bộ hạ của ông ta mấy trăm năm trước hóa thành. Những người đó khi sống là tướng sĩ, sau khi c.h.ế.t, oán niệm tập trung lại, tạo nên sức mạnh tự nhiên phi thường. Hắn ta không có thực thể, không phải do tinh quái cây núi hóa thành.
Nói cách khác, hắn siêu thoát lục đạo, không nằm trong luân hồi.
Chẳng trách Địa phủ không quản lý được hắn.
Vốn dĩ lai lịch bất chính, tự nhiên hắn ta tu tà đạo. Phàm nhân d.ụ.c vọng sâu nặng, những điều mong cầu không ngoài danh lợi. Mà đối với tà tu, việc thỏa mãn nguyện vọng của họ dễ như trở bàn tay.
Tuy nhiên, một tà thần siêu thoát lục đạo thì không được Thiên Đạo chính thần thừa nhận.
Những lời hứa mà hắn đưa ra, đều phải trả giá tương ứng.
Ví dụ như Hứa Bích Phàm năm đó muốn có một cô con gái tâm đầu ý hợp, cái giá phải trả là đứa bé trong bụng trở thành vật tế của tà thần.
Giao dịch ngang giá, có thể che mắt Thiên Đạo tốt hơn.
Điều khiến Bộ Vi kinh ngạc hơn nữa là, tên đó rõ ràng là tà tu, trên người vậy mà còn có kim quang công đức.
Thật sự không thể tin nổi.
Bây giờ tên đó đã trốn thoát, may mắn là Hồng Liên Nghiệp Hỏa có thể làm hắn bị thương, nhất định hắn sẽ phải tìm một nơi để chữa thương.
Chỉ tiếc là không thể truy tìm theo khí tức của hắn.
Mặc dù không cam lòng, Bộ Vi vẫn chỉ có thể trở về tay trắng.
Trong lòng cô bực bội, về nhà nhìn thấy trên mạng một quốc gia hèn hạ nào đó vẫn đang đòi bồi thường và công lý từ Hoa Quốc về việc đền thờ thần của họ bị phá hủy thì càng tức giận hơn.
Đúng vậy, dù không có bằng chứng, họ vẫn kiên định nhắm mục tiêu vào Hoa Quốc.
Mặc dù quả thật là cô đã làm.
Nhưng thì sao chứ?
Đúng là quá coi thường họ rồi.
Đòi công lý ư?
Được thôi!