Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
Trò Chơi Kết Thúc
Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 221 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần lớn đàn ông đều nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ, bất kể giàu nghèo, đều cho rằng hương hỏa gia tộc là thứ tuyệt đối không thể đứt đoạn.
Sau khi biết mình không thể có con, Bàng Kiến Hoành liền nảy ý muốn giành lại quyền nuôi dưỡng Quan Thư Vũ. Khi ấy, Quan Thư Vũ đang học cấp ba, Bàng Kiến Hoành thường xuyên gửi tiền và mời cậu đi ăn.
Quan Thư Vũ nhận tiền nhưng không hề mảy may mềm lòng.
Số tiền đó vốn dĩ là của mẹ cậu, cậu nhận mà không hề áy náy.
Khi đó cậu đã mười mấy tuổi, cho dù Bàng Kiến Hoành có kiện ra tòa, chỉ cần cậu kiên quyết muốn ở với mẹ, thẩm phán cũng sẽ tôn trọng ý kiến của cậu. Bàng Kiến Hoành kiện cũng không thể thắng được.
Bàng Kiến Hoành bị ngó lơ, nóng mặt nhưng lại chẳng làm gì được, tức tối không chịu nổi. Ông ta nhớ đến con gái riêng Cát Du Trữ, liền chuyển sang đầu tư cho cô ta.
Thật trùng hợp, sau này Cát Du Trữ và Quan Thư Vũ lại thi đỗ vào cùng một trường đại học.
Quan Thư Vũ là hotboy khoa tài chính, một đóa hoa trên núi cao không dễ chạm tới. Rất nhiều cô gái yêu mến cậu, trong đó có cả Cát Du Trữ.
Cát Du Trữ không hề ngốc, cô ta cũng có tâm cơ giống như mẹ mình, hiểu rõ bản thân không phải con ruột của Bàng Kiến Hoành, tương lai tài sản tám phần sẽ không thuộc về mình. Nhưng nếu cô ta trở thành con dâu của ông ta thì sao?
Về phần Quan Thư Vũ, cậu lại nghĩ đến bộ dạng giả vờ yếu đuối đáng thương của đôi mẹ con này năm xưa, muốn thay mẹ mình trút giận.
Thế là hai người, mỗi người một tâm tư, lại vừa gặp đã ăn ý.
Hai người bắt đầu hẹn hò sau khi tốt nghiệp. Bàng Kiến Hoành và Cát Giai Tuệ đều biết chuyện, chỉ giấu mình Quan Ý Quân.
Về chuyện này, Quan Thư Vũ giải thích rằng: “Tính mẹ con ương bướng, nếu biết con và Du Trữ hẹn hò, chắc chắn sẽ làm ầm lên. Hay là cứ từ từ, con sẽ nói với mẹ sau.”
Bàng Kiến Hoành thấy con trai cuối cùng cũng chịu nhận mình, cũng rất vui mừng, liền đồng ý.
Sau khi hẹn hò được hai ba năm, công việc của Quan Thư Vũ đã ổn định, bên phía Cát Du Trữ bắt đầu giục cưới. Quan Thư Vũ lại có một cái cớ mới: “Mẹ con cũng đang sắp xếp xem mắt cho con, con vẫn luôn trì hoãn. Ngay cả tiền trả trước mua nhà cũng đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ con kết hôn. Nhưng nếu con đưa Du Trữ về, mẹ con chắc chắn sẽ không chịu nổi cú sốc này, không chừng còn đoạn tuyệt quan hệ với con.”
Bàng Kiến Hoành không để tâm lắm, nói: “Có gì đâu? Nhà cưới cha mua cho con, mua một căn hộ lớn, làm nhà cưới cho hai đứa.”
Quan Thư Vũ lại lắc đầu: “Không được, căn nhà mẹ con đang ở bây giờ tuy có hơi cũ nhưng cũng đáng giá hơn một triệu, cộng thêm tiền trả trước mà mẹ chuẩn bị cho con. Nếu con thật sự làm mẹ thất vọng, không chừng mẹ sẽ đi nuôi con cho người khác, con không cam tâm.”
Bàng Kiến Hoành nhíu mày: “Vậy phải làm sao?”
Quan Thư Vũ im lặng một lát rồi nói: “Cha, thực ra sau khi ly hôn, mẹ con vẫn luôn bất bình trong lòng, chỉ muốn ăn thua đủ với cha thôi, dù sao thì những thứ cho con cũng không thể ít hơn những thứ cha cho con. Nếu biết cha mua nhà cho con, mẹ sợ con sẽ bỏ rơi mẹ, chắc chắn sẽ lấy hết tiền tiết kiệm ra mua cho con một căn nữa. Đến lúc đó con lại nói với mẹ chuyện của con và Du Trữ, mẹ sẽ không còn lý do gì để phản đối nữa. Như vậy, chẳng phải là đôi bên cùng vui vẻ sao?”
Cát Du Trữ sớm đã hoàn toàn chìm đắm trong cái bẫy dịu dàng mà cậu cố ý tạo ra, nghe vậy liền gật đầu trước tiên.
Cát Giai Tuệ nghĩ đến việc con trai của tình địch năm xưa trở thành con rể của mình, sau này đều phải hiếu thuận với mình, cũng rất đắc ý.
Bàng Kiến Hoành lại càng không cần phải nói, ông ta chỉ có một đứa con trai duy nhất này, vốn dĩ tài sản đều định để lại cho Quan Thư Vũ.
Quan Thư Vũ nhìn bản hợp đồng mua nhà trên bàn trà, khóe miệng nhếch lên một nụ cười. Cậu nói: “Để mua được căn nhà này, ông ta còn bán cả căn nhà đang ở trước đó. Bây giờ cả nhà ba người họ đã dọn vào một căn hộ hai phòng ngủ nhỏ mà trước đây đã đầu tư mua. Mục đích của con đã đạt được, bây giờ chỉ còn bước cuối cùng – Mẹ, cuối tuần mẹ cùng con đi gặp họ, con muốn giáng cho đôi mẹ con kia một đòn cuối cùng.”
***
Bước cuối cùng, đương nhiên chính là chia tay Cát Du Trữ.
Quan Ý Quân im lặng một lát rồi lắc đầu: “Năm đó cha con quả thực đã làm tan nát trái tim mẹ, nhưng mẹ còn có con, con chính là món quà tuyệt vời nhất mà ông trời ban cho mẹ, mẹ đã buông bỏ rồi. Hơn nữa, cha con cũng chỉ có mình con là con trai, cho con một căn nhà cũng là điều nên làm. Đến đây là đủ rồi, sau này chúng ta cứ sống cuộc sống của mình, đừng để ý đến những người không liên quan nữa.”
Chia tay thì chắc chắn phải chia tay. Quan Ý Quân tuy đã buông bỏ quá khứ nhưng cũng tuyệt đối không thể chấp nhận con trai mình ở bên con gái của tiểu tam đã phá hoại hôn nhân của mình.
“Con cứ gọi điện thoại nói chia tay với nó là được rồi, mẹ cũng không muốn gặp lại gia đình đó nữa.”
Mục đích ban đầu của Cát Du Trữ khi theo đuổi Quan Thư Vũ vốn đã không trong sáng. Thua cuộc chỉ có thể nói là xui xẻo, bà không có lòng dạ thánh mẫu để đi đồng cảm với người ngoài, lại còn là con gái của kẻ gây hại.
Chỉ là bà thật sự không muốn qua lại với gia đình của Bàng Kiến Hoành nữa.
Quan Thư Vũ tuy cảm thấy có chút đáng tiếc vì không thể để mẹ mình đích thân gỡ lại một bàn trước mặt tiểu tam kia, nhưng cậu vẫn tôn trọng ý kiến của mẹ.
“Vâng ạ.”
Tuy nhiên, cậu vẫn đến gặp mặt trực tiếp Cát Du Trữ để nói lời chia tay. Chủ yếu là cậu sợ nói qua điện thoại sẽ không rõ ràng, đối phương sẽ tìm đến tận nhà làm phiền mẹ.
“Chia tay?!”
Cát Du Trữ suýt nữa thì tưởng mình nghe nhầm, cô ta cười gượng: “Thư Vũ, anh đang đùa với em phải không?”
“Anh không đùa.”
Vẻ mặt Quan Thư Vũ lạnh lùng, giọng điệu toát ra sự xa cách và chán ghét: “Anh biết mục đích em tiếp cận anh, vừa hay anh cũng có mục đích của riêng mình. Bây giờ anh đã có được thứ mình muốn, trò chơi này đương nhiên cũng không cần phải tiếp tục nữa.”
Sắc mặt Cát Du Trữ trắng bệch, trong mắt lóe lên vẻ hoảng hốt.
“Mục đích gì, em làm gì có mục đích gì? Em thích anh nên mới ở bên anh, sao anh có thể vu oan cho em như vậy…”
Quan Thư Vũ cười lạnh: “Cái trò giả vờ đáng thương vô tội này với anh vô dụng. Chỉ có loại mù mắt mù lòng, đầu óc có vấn đề như Bàng Kiến Hoành mới vì đôi mẹ con tâm thuật bất chính các người mà bỏ vợ bỏ con. Mẹ em trước đây khiêu khích trước mặt mẹ anh đắc ý biết bao, em dựa vào bản lĩnh học được từ bà ta để bài xích các bạn nữ trong trường, khiến tất cả con trai đều vây quanh em lúc đó không phải đắc ý rất hả hê sao?”