259. Chương 259

Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 259 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chú chó nhỏ rất hiền lành. Sau khi vết thương lành, nó được chủ cũ đưa đi, nhanh chóng được một cô gái trẻ để ý và đưa về nhà, từ đó từ giã cuộc sống lang thang.
Có một mái ấm áp, có thức ăn đầy đủ, chủ mới còn tắm rửa cho nó, lúc rảnh rỗi thì dắt nó đi dạo chơi.
Không còn ai coi nó như một món đồ chơi mà tùy tiện ngược đãi nữa.
Khi Bộ Vi trở về, đi ngang qua quảng trường trung tâm, bước chân cô bỗng dừng lại, quay đầu nhìn về phía tòa nhà cao tầng gần đó.
Ở đó có một người đàn ông trẻ tuổi, hắn ta cầm một viên gạch, ném xuống đám đông bên dưới, vẻ mặt đầy ác ý.
Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa vô tư bước qua.
Thân ảnh Bộ Vi lóe lên, cô kéo cô gái ấy lại, giơ tay đỡ lấy viên gạch.
Đang nghe điện thoại, cô gái bất ngờ bị người khác kéo giật mình, lại thấy viên gạch đang nằm gọn trong tay Bộ Vi, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch.
“Cảm, cảm ơn cô.”
Trên mặt Bộ Vi có phép che mắt, cô gái không nhận ra cô, tự cho rằng cô là người thấy việc nghĩa thì ra tay giúp đỡ.
Vẻ mặt Bộ Vi rất lạnh lùng, rút điện thoại ra báo cảnh sát.
Người đàn ông ném gạch thấy kế hoạch thất bại, tức giận bỏ chạy nhưng bảo vệ trung tâm thương mại không phải dạng vừa, trước khi cảnh sát đến đã bắt được hắn.
Hành vi ném đồ từ trên cao, cố ý gây thương tích.
Nhưng người làm chuyện xấu sẽ không cho rằng mình có lỗi, dù bị bắt tại trận, vẫn tự có lý lẽ của riêng mình.
“Tôi chỉ ném chơi thôi, không ngờ lại trúng người.”
Cảnh sát lấy lời khai cũng phải bật cười vì tức giận.
“Chu Hoành, nhà cậu ở gần đây, không biết hàng ngày quảng trường có bao nhiêu người sao? Chúng tôi đã kiểm tra camera giám sát nửa tháng trên tầng thượng trung tâm thương mại, cậu tổng cộng đã ném xuống tám viên gạch còn có cả bình nước lớn. Cậu nói đây là cao hứng nhất thời ư?”
Chu Hoành bị vạch trần, im lặng.
Giết người phải có động cơ.
Nhưng cho dù cảnh sát hỏi thế nào, hắn ta cũng chỉ giữ vẻ mặt bất cần, kiểu như 'ta không muốn nói thì ngươi làm gì được ta?'
Chắc chắn cảnh sát không thể tra tấn lấy cung.
Tiếc là hắn ta gặp phải Bộ Vi.
Một lá Chân Ngôn Phù dán lên trán hắn ta, hắn liền kể hết mọi chuyện.
“Báo thù.”
Biểu cảm hắn ta vẫn sinh động, thậm chí còn có chút hoảng sợ vì hắn không thể kiểm soát hành vi của mình.
“Tôi không đỗ đại học, tốt nghiệp mấy năm rồi cũng không có tiền, tìm việc làm khắp nơi. Tại sao lại thế? Xã hội này quá bất công. Tôi sống không nổi nữa, liền phải kéo theo một người chết cùng.”
Sự thật lại đơn giản và hoang đường như vậy.
Cô gái suýt chút nữa bị đánh chết chỉ cảm thấy không thể tin nổi và vô cùng tức giận.
Cậu sống không tốt liên quan gì đến người khác?
Cậu muốn chết thì chết đi, còn kéo theo một người cùng, đúng là trơ trẽn.
Bộ Vi nói: “Đồng chí cảnh sát, hắn ta đây được coi là giết người bừa bãi đúng không? Tuy chưa thành công nhưng tình tiết rất nghiêm trọng.”
Cảnh sát gật đầu.
“Với tình huống này của hắn ta, ít nhất mười năm tù trở lên.”
Mười năm chỉ là tiêu chuẩn của pháp luật.
Loại người hẹp hòi và cố chấp như Chu Hoành, vào tù cũng sẽ không an phận, khổ sở chỉ sẽ càng nhiều hơn.
Oán trách xã hội bất công?
Vậy thì vào nhà tù mà học cách làm người đi.
Bằng chứng và lời khai đều đã có, vụ án này kết thúc rất nhanh, tiếp theo chỉ là chuyển hồ sơ cho tòa án.
Bộ Vi với tư cách là nhân chứng, lúc phối hợp làm lời khai cũng đã để lại tên và thông tin liên lạc của mình, hơn nữa phép thuật huyền học kia vừa dùng, thân phận coi như đã bị lộ.
Cảnh sát đối với cô rất tôn trọng, cô gái được cô cứu sau khi hoàn hồn lại cũng vô cùng xúc động.
“Đại, Đại sư, xin lỗi, vừa nãy tôi không nhận ra cô. Cảm ơn cô hôm nay đã ra tay cứu giúp, nếu không thì tôi có lẽ đã…”
“Chỉ là tiện tay thôi.”
Vẻ mặt Bộ Vi thản nhiên. “Bạn của cô vẫn đang đợi cô, đi đi.”
Cô gái năm nay hai mươi tám tuổi, là nhân viên pháp lý của một doanh nghiệp nhà nước ở thủ đô, đang chuẩn bị xin học thạc sĩ ở Anh, đến thành phố này chỉ là để hàn huyên với cô bạn thân đã lâu không gặp.
Nếu hôm nay không có sự can thiệp của Bộ Vi.
Cô sẽ bị viên gạch kia của Chu Hoành ném chết, bạn thân vì thế mà mắc phải bệnh tâm lý nghiêm trọng.
Gia đình và bạn trai cô đau đớn khôn xiết.
May mắn thay, bước ngoặt vận mệnh đã chiếu cố cô, để cô không phải chết trong tay một kẻ cặn bã của xã hội.
Dù đi du lịch cũng không được quên công việc.
Bảy giờ tối, buổi livestream bắt đầu đúng giờ.
Bộ Vi trước nay vẫn luôn dùng máy tính, màn hình máy tính lớn nên cô ngồi lùi ra xa một chút.
Ống kính bắt được khung cảnh phía sau lưng cô, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra phong cách này hoàn toàn khác biệt với lối trang trí cổ kính ở nhà cô.
[Trăng Sáng Sao Vằng Vặc: Chị Vi đang ở khách sạn à?]
[Tịch Nhan Múa Vì Ai: Chị Vi chắc lại chạy vào thâm sơn cùng cốc để tu luyện rồi.]
[Đẹp Nhất Vẫn Là Buổi Đầu Gặp Gỡ: @Tịch Nhan Múa Vì Ai Chắc trong thâm sơn cùng cốc không có khách sạn xịn thế này đâu nhỉ?]
[Dung Nhan Của Thời Gian Xưa Cũ: @Đẹp Nhất Vẫn Là Buổi Đầu Gặp Gỡ Chị Vi biết dịch chuyển tức thời mà, lúc livestream thì ở khách sạn cho tiện, ban ngày thì lại vèo một cái vào núi sâu bế quan.]
[Ta Và Người Sòng Phẳng Năm Tháng: Lần đầu tiên em xem livestream của chị Vi, chị ấy ở trong lều còn siêu độ cho một bà lão chết trong mộ chum. Cho nên em cảm thấy chị Vi không phải ra ngoài để tu luyện đâu.]
[Trong Nét Mày: Thật ra em vẫn luôn tò mò, chị Vi ơi, với cảnh giới của chị thì còn cần ăn ngủ không ạ?]
[Một Tờ Giấy Gối Sách: @Trong Nét Mày Em nhớ lần trước chị Vi ăn lẩu ở Trùng Khánh mà.]
[Tương Tư Lặng Lẽ Rơi: Tâm trạng hơi phức tạp, em hy vọng chị Vi mạnh đến mức không ai địch nổi nhưng lại sợ có ngày chị đột nhiên phi thăng giữa ban ngày sau đó em sẽ không bao giờ được xem livestream nữa.]
[Hầu Nữ Trốn Khỏi Hoa Quả Sơn: @Tương Tư Lặng Lẽ Rơi Em vẫn luôn mong chờ đây, đợi chị Vi phi thăng em sẽ nhờ người tạc cho chị một pho tượng đá rồi ngày ngày thắp hương bái lạy!]
Vị này chính là một fan cứng, từ trước đến nay ngày nào cũng lẩm bẩm đòi bái lạy cô.
Nhưng phi thăng đâu có đơn giản như vậy?
Tu vi là yếu tố thứ hai, còn cần phải có cơ duyên.
Cô có dự cảm rằng, kiếp nạn cuối cùng này e rằng không dễ dàng vượt qua.
Thôi thì cứ thuận theo tự nhiên vậy.
“Tôi sắp phát túi phúc đây.”
Tuy bây giờ rất nhiều người hâm mộ đã không còn cố chấp với việc giật túi phúc nữa nhưng dù sao phòng livestream cũng quá đông người, ba chiếc túi phúc phát ra vẫn hết veo chỉ trong nháy mắt.
Người kết nối đầu tiên là một người phụ nữ trung niên ngoài năm mươi tuổi. Bà trông không quá già, còn uốn tóc, xăm mày, đeo một sợi dây chuyền bạch kim, có thể thấy bà là một người phụ nữ vô cùng tinh tế.