Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
An Nam Nguyệt Báo Thù: Ác Mộng Bủa Vây
Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 331 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôn Tư Ân mặt mày kinh hãi nhưng không thể thốt nên lời cầu cứu.
An Nam Nguyệt đột nhiên buông tay, Tôn Tư Ân bị ném ra ngoài, va đập khiến toàn thân như tan xương nát thịt.
Xung quanh lại một lần nữa tối đen.
An Nam Nguyệt biến mất nhưng giọng nói của nàng lại vọng lại từ mọi ngóc ngách.
“Còn nhớ cái phòng chứa đồ này không? Bóng tối, đói khát và cả chuột…”
Vừa dứt lời, Tôn Tư Ân đã nghe thấy tiếng “chít chít”.
Vô số con chuột từ bốn phương tám hướng kéo đến, mắt chúng lóe lên ánh sáng xanh biếc.
Giọng nói ngây thơ của An Nam Nguyệt lại vang lên. “Con đã xem được một tin tức, con mèo bị bỏ đói ba ngày đã bắt đầu ăn thịt chủ nhân đã khuất của nó, không biết chuột có sở thích này không?”
Nỗi kinh hoàng của Tôn Tư Ân đã lên đến cực điểm.
An Nam Nguyệt không hề động lòng trước sự sợ hãi tột độ của cô ta.
Xung quanh lại một lần nữa tối đen.
Tiếng “chít chít” chói tai vang vọng khắp căn phòng, từng đàn chuột lao đến, cắn xé Tôn Tư Ân không ngừng.
“A a a a a a a…”
Tôn Tư Ân đột ngột ngồi bật dậy từ trên giường.
An Trạch Hưng đang ở bên cạnh giật mình thon thót. “Vợ ơi, em sao vậy?”
Tôn Tư Ân không nghe thấy gì, cô ta ngồi chưa được bao lâu lại ngã xuống, mặt mày trắng bệch, thốt lên: “Đau, đau quá…”
Rõ ràng chỉ là giấc mơ, nhưng nỗi đau trên cơ thể lại chân thực đến lạ.
Điểm khác biệt duy nhất là cô ta không có bất kỳ vết thương bên ngoài nào, tứ chi bị cắn xé, nhãn cầu bị cào nát trong mơ, giờ vẫn còn nguyên vẹn.
Nhưng tại sao lại đau như vậy?
An Trạch Hưng dù không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng vẫn vội vàng gọi bác sĩ vào.
Bác sĩ hỏi Tôn Tư Ân đau ở đâu.
Tôn Tư Ân nói: “Đâu cũng đau, toàn thân đều đau, a a a a a hu hu hu hu, cút đi, đừng cắn tao, cút đi…”
Toàn thân cô ta rã rời, chỉ có cái đầu vì đau đớn mà không ngừng lắc lư, nước mắt giàn giụa trên mặt.
Bác sĩ không thể chẩn đoán được gì, đành yêu cầu cô ta làm kiểm tra toàn thân.
Tôn Tư Ân lại đột nhiên kinh hãi hét lớn. “Cút đi, đừng bám lấy tao, không phải tao hại mày, mày đi tìm mụ già kia kìa là bà ta đã bán mày, cút đi…”
Bộ dạng điên cuồng này của cô ta khiến các bệnh nhân khác trong phòng không khỏi kinh hãi.
An Trạch Hưng và bác sĩ suýt chút nữa không giữ nổi cô ta.
Bác sĩ vội vàng tiêm cho cô ta một liều thuốc an thần.
Nhưng thuốc an thần hoàn toàn vô hiệu đối với Tôn Tư Ân.
Cô ta lại nhìn thấy An Nam Nguyệt.
An Nam Nguyệt lơ lửng giữa không trung, mỉm cười với cô ta.
“Mẹ ơi, có vui không?”
Nhãn cầu của Tôn Tư Ân suýt nữa lồi ra ngoài, sau đó đầu cô ta nghiêng sang một bên, ngất lịm lần thứ ba.
An Nam Nguyệt biết, cả đời này của cô ta coi như đã bị hủy hoại.
Sự sợ hãi và kích động tột độ đã khiến tinh thần cô ta suy sụp, cô ta sẽ phải sống cả đời trong những cơn ác mộng triền miên.
An Nam Nguyệt sẽ không giết cô ta.
Nhưng có một số người, sống còn đau khổ hơn cả chết.
Giải quyết xong Tôn Tư Ân, An Nam Nguyệt lại chuyển ánh mắt sang An Trạch Hưng – người cha ruột của mình.
Lúc đầu mẹ kế mang thai, thấy nàng không thuận mắt, đủ mọi cách ngược đãi, An Trạch Hưng không chỉ nhắm mắt làm ngơ, thậm chí còn tiếp tay.
Điều đáng hận nhất là ông ta đã hại chết mẹ nàng.
An Nam Nguyệt quyết không tha cho ông ta.
An Trạch Hưng ở bệnh viện chăm sóc cả một ngày, thân tâm mệt mỏi. Bà cụ dỗ cháu trai ngủ xong liền đến thay phiên ông ta trông nom.
An Trạch Hưng lên một chiếc taxi, nhắm mắt lại chuẩn bị nghỉ ngơi một lát.
An Nam Nguyệt lặng lẽ xuất hiện bên cạnh, khẽ phả ra một luồng khí lạnh lẽo.
An Trạch Hưng rùng mình một cái, kéo chặt cổ áo, nói với tài xế: “Anh tài, anh không bật điều hòa à? Hơi lạnh.”
Tài xế nói: “Vậy chắc là do nhiệt độ hơi thấp, tôi tăng lên một chút.”
An Trạch Hưng “ừm” một tiếng.
Một lát sau, không khí từ từ ấm lên.
Ông ta lại nhắm mắt lại.
An Nam Nguyệt lại một lần nữa thổi một hơi về phía ông ta.
An Trạch Hưng lạnh đến mức run lên. “Anh tài, điều hòa trong xe của anh có phải bị hỏng rồi không?”
Tài xế đã có chút không kiên nhẫn. “Anh ơi, tôi đã chỉnh lên hai mươi tám độ rồi, không thể cao hơn được nữa. Tôi đã vã mồ hôi đây này.”
An Trạch Hưng nhíu mày, đang định nói gì đó thì bất ngờ đối mặt với một gương mặt đẫm máu, ướt sũng.
“Ba ơi.”
Toàn thân An Trạch Hưng lập tức cứng đờ.
Ông ta dụi dụi mắt, nghi ngờ mình quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác, nhưng hiện thực đã phá tan ảo tưởng đó.
An Nam Nguyệt vẫn lơ lửng trước mặt ông ta, khóe miệng còn nở một nụ cười.
“Ba ơi, con là Nguyệt Nguyệt đây, ba không nhớ con sao?”
Nàng bắt đầu khóc, nhưng những giọt nước mắt tuôn ra lại là huyết lệ.
“Ma... ma quỷ...”
An Trạch Hưng ra sức đập cửa xe, gào thét thảm thiết. “Dừng xe, mau dừng xe...”
Tài xế không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy vị khách này lắm chuyện, nhưng khi qua gương chiếu hậu nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi tột độ của ông ta, anh ta sợ xảy ra chuyện nên vội vàng tấp vào lề dừng xe.
“Anh ơi, anh sao vậy?”
An Trạch Hưng lập tức mở cửa xe, trong lúc hoảng loạn đã loạng choạng ngã xuống đất.
Không màng đến đau đớn, ông ta lồm cồm bò dậy rồi bắt đầu chạy, vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lại. Phát hiện An Nam Nguyệt không đi theo, ông ta vội vàng chặn một chiếc taxi khác, liên tục thúc giục tài xế lái nhanh lên.
An Nam Nguyệt vốn định tiếp tục dọa ông ta, nhưng đã bị Bộ Vi ngăn lại.
“Đừng dọa tài xế. Trên đường xe cộ nhiều như vậy, lỡ như ông ta hoảng loạn mất kiểm soát, bị chiếc xe xui xẻo nào đó đâm phải, đối phương lại phải vướng vào kiện tụng, đến lúc đó em cũng sẽ phải gánh nhân quả.”
An Nam Nguyệt không muốn liên lụy đến người vô tội, nghe vậy liền im lặng, bay theo chiếc xe đó suốt đường về nhà.
Thời tiết lạnh rồi, trong khu chung cư không có ai chơi bóng rổ hay đánh cầu lông, các ông bà cụ cũng ở trong nhà bật máy sưởi, không còn tụ tập ba bốn người ra ngoài trò chuyện nữa.
An Trạch Hưng vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, xác nhận không có ai đi theo mới bước vào thang máy.
Trong thang máy còn có người khác, An Nam Nguyệt liền không hiện hình.
Mãi cho đến khi An Trạch Hưng vào nhà.
An Nam Nguyệt cũng xuyên tường mà vào theo.
An Trạch Hưng ấn công tắc đèn ở huyền quan nhưng phát hiện đèn không sáng.
Thử liên tiếp mấy lần, căn nhà vẫn tối đen như mực.
Ông ta tưởng là mất điện, chuẩn bị ra ngoài xem cầu dao thì lại phát hiện cửa không mở được.
“Sao vậy? Vừa nãy vẫn còn tốt mà…”
Trên cánh cửa đột nhiên hiện ra một gương mặt, mỉm cười rạng rỡ với ông ta.
“Ba ơi.”
An Trạch Hưng lập tức ngã ngồi xuống đất, sắc mặt không còn chút máu. “Mày... mày... mày là... là... là...”
Gương mặt kia từ trên cánh cửa chui ra.
Toàn bộ hồn thể của An Nam Nguyệt hiện ra, đứng trước mặt ông ta.
Trong đầu An Trạch Hưng lóe lên một ý nghĩ không đúng lúc: rõ ràng trong nhà không bật đèn nhưng ông ta lại có thể nhìn rõ bộ dạng của đối phương, và cả tiếng nước tí tách nữa.
“Xem ra ba cũng giống như mẹ, đều không nhớ con rồi.”
Nàng nhíu mày, lộ ra vẻ ấm ức. “Nguyệt Nguyệt buồn quá.”