Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!!
Chương 125: Vì anh là người đẹp nhất
Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đừng dây dưa nữa, mấy người có mang gì ăn theo không? Tôi đói gần chết rồi.”
Trần Viêm bực bội lục túi Kim Tị.
“Không có! Này, đừng sờ nữa, đã nói là không có rồi!”
Trần Viêm thất vọng buông tay. Lão Trịnh nghe vậy cũng xụ mặt, lèm nhẹ môi.
“Từ lúc vào đây tới giờ, tụi tôi chưa được ăn gì cả. Nếu còn linh lực thì nhịn mười ngày nửa tháng cũng chẳng sao, đằng này linh lực mất sạch, xung quanh lại chẳng có gì, ngay cả cá dưới sông cũng không thấy, haizz…”
Lão Trịnh thở dài não nề.
Thạch Phi Phi im lặng hai giây, rồi hỏi:
“Vậy… mấy người có biết cách ra khỏi đây không?”
Trần Viêm và lão Trịnh đồng loạt lắc đầu:
“Không biết.”
Thạch Phi Phi đành bất lực:
“Hay là chịu đựng thêm một chút vậy, tụi tôi thật sự không mang đồ ăn theo.”
Tô Nhiên suy nghĩ một hồi rồi nói:
“Hay là chúng ta cứ theo cốt truyện mà diễn tiếp, biết đâu sẽ tìm ra sơ hở.”
Lão Trịnh thở dài:
“Giờ cũng chỉ còn cách đó thôi.”
Trần Viêm vẫy tay:
“Được rồi, tôi không nói nữa. Đến lượt tôi lên sân khấu. Vợ Phạm Văn Niên tới cầu xin tôi, tôi nhân cơ hội chiếm hết gia tài của hắn.”
“Tổ sư, ông đúng là phản diện hạng nhất luôn đó.”
Giọng Tôn Lâm vang lên từ dưới đất.
Lúc này Trần Viêm mới để ý đến cái đầu người thân chó của Tôn Lâm, bật cười:
“Cậu nhóc, cậu hy sinh vì nghệ thuật thật sự đấy nhỉ? Biết tôi là phản diện mà còn dám chọc, cẩn thận tôi nấu cậu làm lẩu đó!”
Tô Nhiên đưa tay chạm vào một bà thím đứng phía trước — cô sững sờ khi thấy bàn tay mình xuyên thẳng qua người bà ta.
Ngoài nhóm họ ra, tất cả đều là ảo ảnh.
Thấy vậy, Trần Viêm vội xua tay:
“Đừng phí sức, họ đều là giả cả.”
Lời vừa dứt, cảnh tượng thay đổi — vợ Phạm Văn Niên do Kim Tị đóng, đang ôm bụng bầu, quỳ gối khóc lóc cầu xin Trần Viêm cứu chồng.
Kim Tị bực bội:
“Sao tôi phải đóng vai bà bầu chứ?”
Tô Nhiên an ủi:
“Vì trong nhóm mình, anh là người đẹp nhất mà.”
Kim Tị khẽ nhếch mép, hất tóc:
“Cũng phải. Ai bảo tôi đẹp thế này, diễn thì diễn thôi.”
Câu chuyện tiếp tục theo lời kể của Trần Viêm:
Vợ Phạm Văn Niên tên là Lý Quế Cầm, xuất thân từ gia đình nông dân nghèo nhiều đời, nhưng cha cô từng có công lao, nên thoát khỏi cuộc đấu tố. Để cứu chồng, cô tìm đến Phạm Lão Lục — tưởng là người thân, lại từng được nhà mình giúp đỡ, nên tin chắc ông ta sẽ ra tay tương trợ.
Nào ngờ, Phạm Lão Lục lạnh lùng quát lớn:
“Đừng có nhận họ hàng với tôi! Bây giờ nhân dân là chủ, lũ địa chủ như các người phải bị đấu tố! Đừng tưởng trước kia cho tôi chút ân huệ là giờ tôi phải giúp các người chạy chọt. Không có cửa đâu!”
Lý Quế Cầm tức đến nghiến răng, nhưng vì cứu chồng, vẫn phải nén giận nở nụ cười cầu xin, thậm chí hứa sẽ dâng hết tài sản nếu ông ta chịu giúp.
Cảnh tiếp theo — toàn bộ gia sản nhà Phạm Văn Niên bị tịch thu. Nhưng không ai hay, phần lớn số bạc đã âm thầm rơi vào túi Phạm Lão Lục.
Lý Quế Cầm sống trong túp lều tranh rách nát, tưởng rằng chồng đã được thả, nào ngờ Phạm Văn Niên vẫn ngày ngày bị đấu tố.
Cô đến hỏi thì Phạm Lão Lục lạnh nhạt đáp:
“Chờ vài ngày nữa, cấp trên có chỉ thị thì sẽ thả.”
Nhưng đợi mãi suốt mấy tháng trời, không thấy động tĩnh gì. Phạm Văn Niên bị tra tấn đến cùng cực, nhân lúc không ai để ý, nhảy xuống giếng đầu làng tự vẫn.
Trà Đá Dịch Quán
Vương Khải đứng bên miệng giếng, nhìn xuống bóng tối sâu hoắm, do dự:
“Cái giếng này sâu thế, lỡ tôi nhảy thật thì có chết không?”
Mọi người đều nhức đầu — ai biết dưới giếng có gì, nhỡ chết thật thì sao?
Tô Nhiên đề nghị:
“Hay là buộc dây vào người anh, tụi tôi kéo lên nếu có chuyện, khỏi cần nhảy sâu.”
“Ổn, làm vậy đi.”
Mọi người đồng ý. Trần Viêm tìm dây, buộc chắc vào người Vương Khải. Anh giả vờ nhảy, rồi được kéo lên an toàn.
“Xong rồi, cuối cùng cũng đến lượt tôi nghỉ. Phần sau nhờ mấy người lo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
https://monkeydtruyen.com/livestream-xem-boi-chuan-khong-can-chinh-chi-day-giup-canh-sat-pha-an-luon/chuong-125-vi-anh-la-nguoi-dep-nhat.html
.]
Vương Khải ngồi phịch xuống, lau mồ hôi — xong cảnh này là xong nợ.
Sau đó, vợ Phạm Văn Niên thấy chồng nhảy giếng thì ngất xỉu, ra máu dữ dội.
Chuyển cảnh — Đại Ngưu do Vương Khải đóng đang đạp xe ba bánh hết tốc lực, trên xe là “bà bầu” Kim Tị, đau đớn rên rỉ, quần áo nhuộm đỏ máu.
Tới một con dốc dài, để chạy nhanh hơn, Vương Khải dồn hết sức đạp mạnh rồi buông dốc cho xe lao theo đà.
Chiếc xe ba bánh lao vun vút như gió.
Lúc đó, lão Trịnh đóng vai Lý Nhị Thúc, loạng choạng đi ngược chiều.
Vương Khải bóp phanh — nhưng không ăn, xe vẫn lao vút.
“Mẹ ơi! Phanh hỏng rồi!!”
Anh hét lớn:
“Tránh ra! Tránh ra mau!”
Lão Trịnh trợn mắt hoảng sợ — ông cũng muốn tránh, nhưng thân thể không nghe lời, vẫn đi đúng hướng như bị điều khiển.
Xe rẽ trái, ông rẽ trái. Xe rẽ phải, ông cũng rẽ theo.
“Tránh ra đi mà! Đừng phối hợp với tôi nữa chứ!”
Vương Khải loay hoay tránh, chiếc xe uốn éo như con rắn. Phía sau, Kim Tị bị quăng qua quật lại, tức giận hét to:
“Mày điên à! Đạp phanh chân xuống đi! PHANH CHÂN ĐÓ!”
May sao Vương Khải nghe theo, dậm mạnh xuống đất, má phanh cọ sát tóe lửa.
Phía trước, lão Trịnh vẫn lắc lư theo nhịp, khiến Vương Khải tức điên:
“Đứng im đi! Đừng có động đậy nữa!”
Lão Trịnh thật sự đứng im — không phải nghe lời, mà vì sợ đến cứng đờ.
Xe lao tới sát nút, lão Trịnh run cầm cập:
“Đừng… đừng lại gần…”
RẦM! — chiếc xe nghiêng hẳn, lật úp sang một bên.
Kim Tị đập mông đến nứt bốn cánh, đau điếng:
“Tôi là phụ nữ mang thai đấy! Muốn hại chết tôi à!”
Vương Khải dựng xe dậy, bế Kim Tị đặt lại lên xe, rồi quay sang đỡ lão Trịnh.
“Á á! Đừng chạm vào cùi chỏ tôi!”
Lão Trịnh vừa rên, vẫn nhớ mình đang đóng vai Lý Nhị Thúc, vội nói:
“Đừng lo cho tôi, mau đưa cô ấy đến trạm xá!”
“Nhưng ông có sao không?”
“Bảo không sao là không sao! Còn đứng đó làm gì? Mau đi cứu người!”
Cuối cùng, “Lý Quế Cầm” do Kim Tị đóng cũng được đưa tới trạm xá huyện.
Kim Tị đau đến khản giọng:
“Tôi là đàn ông đó! Làm sao mà đẻ con được!!!”
Trong lòng gào thét: Kiếp sau, kiếp sau nữa, kiếp sau nữa nữa… nhất định không đóng vai phụ nữ mang thai nữa! Đau muốn chết mất thôi!!!
Đau suốt cả ngày trời, bụng Kim Tị bỗng nhiên xẹp xuống, bên cạnh xuất hiện một bé gái nhỏ.
…
Vợ Phạm Văn Niên — Lý Quế Cầm — cuối cùng sinh con gái, mẹ tròn con vuông.
Cô ôm con khóc nghẹn ngào — từ một người mang tiếng phản động, nghèo rớt mồng tơi, nay dù thoát khỏi đấu tố nhưng vẫn bị người đời khinh miệt.
Cô hiểu, từ nay chỉ có thể dựa vào chính mình. Vì bản thân, vì con gái, cô đăng ký học nghề đỡ đẻ.
Lúc đó, hộ sinh rất thiếu, mà Lý Quế Cầm lại nhanh nhẹn, hợp nghề, nên học xong nhanh chóng trở thành bà đỡ có tiếng.
Thời ấy, sinh nở như bước qua cửa quỷ, nên bà đỡ được rất trọng vọng.
Từ kẻ bị khinh rẻ, cô trở thành người được kính trọng, cuộc sống cũng dần khá hơn.
Nhưng đúng lúc đó, cô phát hiện con gái mình bị thiểu năng.
Sau trận khóc, Lý Quế Cầm càng quyết tâm học hành, tay nghề ngày càng vững chắc.
Dù ca sinh nguy hiểm đến đâu, chỉ cần cô ra tay là mẹ tròn con vuông.
Vài năm sau, cô nổi danh khắp vùng, trở thành "thần y đỡ đẻ" nổi tiếng mười dặm tám làng.
Cảnh chuyển tới nhà Lý Quế Cầm — Trần Viêm đang quỳ gối trước cửa, khóc lóc van xin:
“Chị dâu, tôi xin chị, cứu vợ tôi với! Bà mụ nói thai ngược, chỉ có chị mới cứu được thôi, tôi quỳ xin chị!”
Kim Tị nhìn hắn quỳ, trong lòng sướng rơn, trợn mắt:
“Hừ! Đáng đời! Tôi… tôi không cứu, A A A A A!!!”
BZZZZZ!!!
Lại bị điện giật.
Hít sâu vài hơi, Kim Tị nghiến răng, xách hộp thuốc, lầm lũi đi theo Trần Viêm về nhà.