Chương 41: Xác Sống Tỉnh Dậy

Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Nhiên khẽ 'ồ' một tiếng, hỏi: "Chuyện gì vậy, có ma thật à?"
"Đúng rồi, đúng rồi..." Ngô Kim Tùng gật đầu lia lịa, rồi đột ngột lắc đầu, "Không phải, không phải ma... là xác sống!"
Tô Nhiên bật cười: "Ồ, xác sống á?"
Xác sống à? Lâu rồi cô mới nghe lại từ này.
Hồi mới tu luyện, muốn tăng nhanh tu vi, cô đã săn không biết bao nhiêu xác sống, lệ quỷ để luyện tay. Lũ yêu quái trong bán kính trăm dặm quanh núi Thần Ẩn lúc ấy sợ xanh mặt, truyền tai nhau rằng trong núi xuất hiện một nữ ma đầu chuyên bắt quỷ, khiến cả trăm năm sau, cô chẳng tìm được con nào để luyện nữa. Giờ nghĩ lại, cô vẫn thấy buồn cười.
Nghe cô nhắc đến xác sống, Ngô Kim Tùng gật như giã tỏi: "Đúng đó! Chính là xác sống, giống hệt trong phim, giơ tay nhảy cà tưng cà tưng!"
【Wow! Xác sống thật sự luôn!!】
【Quả nhiên người nào được streamer chọn đều không phải dạng vừa. Anh này may mắn quá, đào móng nhà ra luôn xác sống, vận khí đỉnh cao!】
Tô Nhiên trêu: "Anh đúng là người may mắn, đi mua vé số đi."
"Streamer ơi, đừng trêu em nữa, em sắp sợ chết mất, làm sao còn tâm trí mà mua vé số chứ."
Ngô Kim Tùng vừa cười vừa khóc, kể tiếp: "Tối hôm đó, mấy công nhân thức khuya, vừa mới nằm xuống chưa kịp ngủ, bỗng thấy một bóng trắng mặc quan phục thời Thanh, tay giơ lên, nhảy cà tưng tiến thẳng vào lều."
"Con xác sống đó cứ như đang xem trò, trừng mắt nhìn mọi người. Có một anh trẻ, mơ mơ màng màng dậy đi vệ sinh, bất ngờ thấy một con quái vật toàn thân lông trắng, tay giơ cao đứng nhìn mình – sợ quá hét toáng lên rồi ngất xỉu tại chỗ. Con vật lông trắng cũng giật mình, bật nhảy lên tận ba thước, rồi biến mất ngay lập tức."
"Lúc đó, mấy người chưa ngủ ai cũng sợ đến tiểu ra quần, đợi đến khi bóng trắng đi rồi mới dám la hét chạy đến nhà em, chen chúc trong sân, thế nào cũng không chịu quay lại."
"Không chỉ họ, em cũng sợ chết khiếp! Họ là thấy ma, còn em là gặp ác mộng."
Nghĩ lại vẫn còn run, môi Ngô Kim Tùng run lập cập: "Em mơ thấy một con xác sống mặc quan phục, hai cái nanh dài lồi ra, toàn thân lông trắng, nhảy cà tưng vào nhà, g.i.ế.t chết hơn chục người trong nhà em, thậm chí còn ăn cả đứa bé mới vài tháng tuổi."
"Sợ quá em hét lên tỉnh dậy, mồ hôi lạnh chảy ròng, da gà nổi khắp người."
Anh ta ngừng lại, lau vội mồ hôi tưởng tượng trên trán rồi tiếp tục: "Cả đêm hôm đó, không ai dám ngủ, thức trắng đến sáng. Vừa hửng sáng, đám thợ xây bỏ luôn công trình, chẳng thèm nhận tiền công, nhất quyết bỏ đi."
"Em cũng chẳng buồn ăn uống gì, vội đi tìm ông đạo sĩ kia. Kết quả ông ấy nghe xong liền lắc đầu, nói chuyện này quá lớn, ông không xử lý được, phải tìm sư phụ. Nhưng sư phụ lại đi vắng, nửa tháng sau mới về."
"Sau đó bạn em giới thiệu chị cho em, em hết cách mới đến tìm chị."
Tô Nhiên nhướng mày: "Nghe giọng anh, hình như tìm tôi là giải pháp cuối cùng vậy nhỉ?"
"Không không, không phải đâu!" Ngô Kim Tùng vội vàng xua tay. Không phải miễn cưỡng, chỉ là... anh ta hơi nghi ngờ thôi. Tất nhiên, lời này anh chẳng dám nói ra.
Anh cười nịnh: "Đại sư, chị nói xem, con quái vật lông trắng đó có phải xác sống trong phim không?"
Tô Nhiên trầm ngâm giây lát: "Theo mô tả của anh thì tám chín phần là xác sống."
"Thông thường người chết sẽ hóa ma, nhưng xác sống thì không phải người cũng chẳng phải ma. Đó là do lúc sống chết không nhắm mắt, oán niệm quá sâu, xác thân sau khi chết không phân hủy. Nếu hấp thụ tinh hoa ánh trăng hoặc bị ảnh hưởng phong thủy mộ phần, xác sẽ biến dị, hóa thành xác sống. Con quái vật lông trắng anh gặp chính là loại xác sống cấp thấp nhất – Bạch Thi."
"Bạch Thi toàn thân trắng bệch, kể cả lông cũng trắng. Vì mới thành hình nên năng lực rất yếu. Nó sợ ánh nắng, sợ lửa, sợ nước, sợ gia cầm, thậm chí còn sợ cả con người."
"Con Bạch Thi này vừa mới thoát ra, chưa ổn định hình dạng. Nhưng nếu để nó hút đủ âm khí, hóa thành Hắc Thi, thì sẽ bắt đầu ăn gia cầm, rồi đến ăn thịt người. Khi đó, cả làng anh e rằng không ai sống sót."
Ngô Kim Tùng tái mặt: "Cái gì?! Nghiêm trọng vậy sao?"
Tô Nhiên gật đầu: "Nhưng cũng đừng quá lo. Giờ nó mới chỉ là Bạch Thi, dễ xử lý. Anh gửi thông tin liên lạc cho tôi, tôi lập tức qua đó."
Nghe vậy, Ngô Kim Tùng thở phào: "Giải quyết được là tốt rồi, em không đi đâu hết, ở nhà đợi chị ngay."
"Được," Tô Nhiên gật đầu, dù sao cũng không phải chuyện khó, "Nhưng đi thực địa thì tính thêm phí, tiền đi đường anh lo."
"Được! Không vấn đề gì cả!"
Ngô Kim Tùng đồng ý ngay, còn hỏi đi hỏi lại mấy lần để chắc chắn Tô Nhiên sẽ đến, rồi mới chịu tắt máy.
Tô Nhiên quay sang khán giả livestream: "Được rồi, hôm nay tới đây thôi. Tôi phải đi bắt xác sống, hai quẻ còn lại để sau bổ sung."
Khán giả chưa xem đã thỏa mãn, điên cuồng tặng quà, năn nỉ cô phát tiếp.
Tô Nhiên phất tay, tắt luôn livestream.
Khi Tô Nhiên đến nơi, Ngô Kim Tùng mừng đến mức suýt khóc.
Trà Đá Dịch Quán
Từ tối qua đến giờ, cả nhà anh không dám bước ra khỏi cửa. Không chỉ nhà anh, hàng xóm ai biết chuyện cũng đóng cửa im ỉm, gọi điện liên tục, điện thoại gần như cháy máy, thúc giục anh phải giải quyết ngay. Họ còn đe, ai gây họa thì người đó phải giải, nếu không giải được... thì chính người đó sẽ bị xử lý!
Anh thì lo sợ không yên, vừa sợ trong làng xảy ra chuyện, vừa sợ Tô Nhiên không tới. Ngóng từ sáng đến trưa, cuối cùng cũng thấy cô xuất hiện.
Theo yêu cầu, Ngô Kim Tùng dẫn Tô Nhiên đến nơi chôn quan tài.
Thấy mình không cần thiết nữa, anh lủi nhanh ra xa, trốn sau gốc cây, mở livestream lên mà dòm trộm.
Mộ mới bị đào lên, bên trong là một cỗ quan tài gỗ đen, khắc hoa văn, trên mặt vẽ đầy bùa chú. Bên cạnh vương vãi dây mực và đinh sắt, nắp quan tài bị lật sang một bên, từ trong bốc lên từng đợt mùi hôi thối nồng nặc.
Tô Nhiên khẽ tặc lưỡi: Phù khóa hồn, đinh trấn hồn, dây mực phong tỏa... Người chôn cất hận người chết đến mức nào, mà phong ấn chặt đến vậy, khiến hồn không thể luân hồi, không thể đầu thai.
Ngoài sát khí, trong không khí còn vương một luồng yêu khí mỏng, rất nhạt, gần như tan biến. Nhưng Tô Nhiên vẫn cảm nhận được.
Cô nhíu mày: Dù không biết là thứ gì, nhưng chỉ dựa vào luồng yêu khí sót lại này cũng biết nó mạnh đến đâu, e rằng đã tu luyện ngàn năm.
Tiếc là đến muộn một bước, giờ muốn truy dấu yêu vật kia thì không còn khả năng.
May ra nó không gây họa hại người, Tô Nhiên cũng không định can thiệp.
Quan sát địa hình, sau làng có một ngọn núi. Giờ là ban ngày, xác sống sợ ánh sáng, rất có thể nó đang trốn trong núi.
Cô lấy ra một tờ phù, gấp thành hạc giấy, thấm một chút khí tức từ trong quan tài, niệm vài câu chú, hạc giấy vỗ cánh bay về phía ngọn núi sau làng.
Ngô Kim Tùng thuộc loại "vừa sợ vừa tò mò", cầm điện thoại bám theo Tô Nhiên, không quá gần cũng không quá xa – gần quá sợ, xa quá không thấy. Khoảng cách này là vừa đẹp.
Đám fan đang tiếc vì Tô Nhiên tắt livestream sớm, bất ngờ thấy Ngô Kim Tùng đang phát trực tiếp cảnh cô đi bắt xác sống. Người xem ùn ùn kéo đến, lượng khán giả trong livestream của anh ta tăng vọt lên hơn trăm nghìn chỉ trong chớp mắt.