Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!!
Chương 5: Số mệnh và phản bội
Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Nhiên tinh thần phấn chấn, nghiêm túc nhìn ông cụ:
“Xem tướng của ông, mắt sáng, phân biệt rõ ràng, khí sắc tốt, sinh lực dồi dào. Gò má đầy đặn, sống mũi hài hòa, cằm tròn và có hai lớp, tướng này về già sẽ hưởng phúc con cháu.”
“Xem cung tử nữ, con trai sự nghiệp thành công, con dâu dịu dàng hiền thục, con gái và con rể cũng rất tốt.”
“Ông đúng là tướng đại phúc, không lo cơm áo, con cháu đầy đàn, an yên hưởng phúc, không có đại nạn.”
Ông cụ nghe vậy hỏi vội:
“Không có đại nạn, tiểu họa thì sao? Có không?”
Tô Nhiên lườm một cái:
“Tiểu họa thì có, nhưng chuyện nhỏ thôi, không đáng nói.”
Ông cụ sốt ruột: “Chuyện nhỏ cũng là chuyện mà, nói thử xem nào, nhỏ cỡ nào?”
Tô Nhiên cười nhẹ: “Ông 99 tuổi…”
Ông cụ kích động ngắt lời: “Tôi sống tới 99 tuổi à?!”
“Không phải, ý tôi là, năm ông 99 tuổi, mộ của ông sẽ bị đào lên.”
Ông cụ mặt mày sầm xuống: “…”
“Nhưng không phải chuyện xấu, chính quyền thu hồi đất xây đường, còn bồi thường cho ông một khoản kha khá. Ông xem, đúng là tài vận hanh thông, chết rồi còn giúp con cháu kiếm tiền.”
Bà chủ quán bên cạnh bật cười:
“Ông đúng là có phúc thật đấy.”
Ông cụ không nói được lời nào:
“Phúc cái con khỉ khô, ai thích thì lấy mà hưởng, tôi không cần!”
Tô Nhiên hỏi mượn bút giấy, vẽ hai lá bùa bình an, đưa cho bà chủ quán một lá:
“Giờ không có giấy vàng, dùng giấy trắng tạm vậy. Lá bùa này dùng một lần, nhớ mang theo bên người, có thể hóa hung thành cát.”
Lá còn lại đưa cho ông cụ. Ông cụ cẩn thận nhận lấy, cất kỹ.
Tô Nhiên đứng dậy:
“Nhân dịp khai trương khuyến mãi, hai lá bùa tặng miễn phí. Tôi đi đây.”
Ông cụ thấy cô sắp đi, bỗng có chút tiếc nuối:
“Tiểu đạo sĩ, cô ở đâu thế? Có chuyện gì tôi tìm cô kiểu gì?”
Tô Nhiên cười nhìn ông:
“Yên tâm, chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Nói rồi vẫy tay rời đi.
Ông cụ nhìn theo, tiếc nuối:
“Sớm biết thì xin thêm một lá cho thằng cháu trai…”
Lúc ông cụ phản ứng lại, Tô Nhiên đã không thấy bóng đâu.
Thôi vậy, lá này để dành cho cháu trai.
---
Bên kia, Lý Uyển sau khi gọi điện xong thì lòng như lửa đốt, cầm tài liệu mà chẳng đọc nổi. Cô xin nghỉ, lập tức đến nhà bạn trai.
Bạn trai không có nhà, chỉ có em họ anh ta đang ở cùng con nhỏ.
Lý Uyển thân thiện bắt chuyện, giúp cô ấy trông con. Em họ đang bị con làm phiền quá trời, thấy có người giúp thì mừng còn không kịp.
Nhân lúc em họ không để ý, Lý Uyển lén nhổ vài sợi tóc của đứa bé, khiến nó khóc ré lên. Em họ tưởng trẻ con lạ người nên chẳng để tâm.
Lý Uyển còn tranh thủ gom vài sợi tóc có chân tóc từ chăn gối bạn trai, thấy chưa đủ, lại vét luôn vài mẫu tàn thuốc trong gạt tàn.
Có được “nguyên liệu”, cô viện cớ rời đi, đến thẳng bệnh viện nhờ người quen làm xét nghiệm gấp.
Kết quả vừa ra, nhìn con số 99.9999% trên tờ giấy, móng tay cô đã bấm chặt vào da thịt.
Đúng là cha con ruột!
Lý Uyển lập tức chia tay bạn trai.
Có chứng cứ rành rành, hắn chẳng thể cãi, chỉ đành ngoan ngoãn trả lại toàn bộ tiền cô từng tiêu cho hắn.
Sau này nghe nói hắn cặp với một phú bà, bị lật tẩy xong thì bị quẳng thẳng vào tù, cả đời không ra nổi.
---
Vừa ăn no, uống đủ, lại kiếm được tiền, Tô Nhiên thấy người mình như bay lên. Nhìn ánh kim công đức phủ quanh người, cô càng thấy vui.
Vừa kiếm tiền, vừa tích đức – đúng là không uổng!
Trước kia, tuy cô biết xem số mệnh, nhưng đâu cần dùng nó để mưu sinh.
Biết vậy thì cô đã không phải nhịn đói ba ngày liền rồi.
Giờ có cách kiếm sống rồi, phải làm tới thôi!
Tô Nhiên đặt cho mình một mục tiêu nhỏ:
Ăn hết tất cả món ngon trên đời.
Mục tiêu gián tiếp: kiếm một trăm triệu!
Quan trọng hơn nữa, với linh lực hiện tại, cô chỉ có thể xem bói. Muốn khôi phục các năng lực khác, phải chăm chỉ tu luyện.
Cô mua một túi vải, giấy vàng, chu sa, bút lông, thêm một tờ giấy trắng lớn.
Ngậm bút lông cho mềm, chấm chu sa, viết bốn chữ to: “Xem bói tướng số” rồi đi tìm chỗ đông người.
Công viên Lam Khê
Hôm nay là cuối tuần, người trong công viên rất đông—người nhảy quảng trường, đánh cầu lông, có cả mấy ông cụ dùng bút nước viết chữ dưới đất.
Tô Nhiên chọn một chỗ râm mát ngồi xuống, bày giấy ra, lấy mấy viên đá chặn lại kẻo bay.
Cô lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm vừa nghỉ ngơi:
“Nãy mình tốt bụng nhắc bà kia có họa m.á.u me, bị bà cầm chổi đuổi hai con phố, may mà mình chạy nhanh, không là cái chổi đó quét thẳng vào mặt rồi. Thiệt tình, người tốt không được đền đáp gì hết.”
Chưa bày hàng được bao lâu thì có bác bảo vệ đi tuần ngang qua, tò mò nhìn vào tờ giấy.
Tô Nhiên nở nụ cười tươi rói:
“Bác ơi, xem bói không?”
Bác nhìn cô, quay đầu bỏ đi.
Tô Nhiên chép miệng: “Xì, bỏ đi thì bỏ đi, bác già mà còn kiêu.”
Nhưng chưa đầy 3 phút sau, bác quay lại, cầm theo… một cái loa cầm tay, bật công tắc, tiếng vang rền khắp công viên:
“Tin vào khoa học, bài trừ mê tín…”
Âm thanh vang dội làm Tô Nhiên giật mình, quay đầu thấy bác cười toe toét nhìn cô, không nói gì, chỉ đứng bên cạnh lặp đi lặp lại câu đó.
Tô Nhiên: “…”
Cô cảm giác rõ ràng bị chửi mà không có bằng chứng.
Nhìn khuôn mặt tươi cười ấy, cô bỗng cảm thấy tay ngứa ngáy.
Ông già này, ngũ hành chắc chắn thiếu kim—thiếu đòn!
Tô Nhiên cuộn giấy chuyển chỗ khác, chưa ngồi ấm chỗ thì bác bảo vệ lại thong thả đi tới, mang theo cái loa và ánh mắt “tình cờ gặp nhau lần nữa”.
Tô Nhiên không nói gì, lại chuyển chỗ.
Chạy gần nửa công viên, cuối cùng cô nghĩ: “Chắc lần này bác không tìm ra mình nữa đâu.”
Vừa vui được tí thì…
“Tin vào khoa học, bài trừ mê tín…”
Lại vang lên phía xa—bác bảo vệ vẫn thần tốc xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ.
Tô Nhiên sắp bật khóc đến nơi rồi. Cô chỉ muốn kiếm chút tiền, khó lắm sao?
Chẳng lẽ hôm nay xung khắc tuổi với ông à?
Chuyển bao nhiêu chỗ cũng vô ích, bác ấy lần nào cũng "tình cờ gặp lại".
Tô Nhiên hít sâu mấy lần:
“Không giận, không giận… giận là mất đạo hạnh, mà nếu lỡ đánh thì còn mất tiền đền nữa.”
Nghĩ xong, cô quả quyết thu dọn đồ:
Trà Đá Dịch Quán
“Thôi bác ơi, con không bày hàng nữa, con đi dạo thôi, được chưa?”
Bác mỉm cười hòa nhã:
“Đi dạo thì được.”
Rồi tắt loa—nhưng vẫn không rời đi.
Tô Nhiên hít sâu thêm lần nữa.