Bùa bình an

Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bỏ mặc lời can ngăn của bác bảo vệ, Tô Nhiên cứ thong thả dạo quanh một mình. Xem cảnh người đông như trẩy hội ở công viên, tâm trạng cô bỗng thấy vui hẳn lên.
Ở công viên mọc lên khá nhiều quán hàng rong, đủ thứ đồ ăn thức uống bày ra. Tô Nhiên hiếu kỳ, thấy thứ gì cũng thích là mua ngay.
Bỗng cô dừng chân.
Trong công viên có một khu rừng nhỏ, dưới bóng cây xanh mát, vài người đang vui chơi cãi cọ ầm ĩ.
Tô Nhiên ngó họ hồi lâu, ngần ngừ mãi rồi cũng tiến đến.
Trần Toàn – kẻ đang cười nói sằng – thấy cô tới liền giễu cợt:
"Ối giời, có cô gái xinh xắn đến tìm tụi mình đây! Nói các anh xem, cô ấy có chút ánh mắt dừng lại trên người anh không? Mấy phút trước anh thấy cô ấy nhìn anh không chớp mắt kìa."
Mọi người quay lại nhìn, thấy một cô gái da trắng nõn nà, dung mạo xinh xắn còn phảng phất nét trẻ thơ, chừng mười tám, mười chín tuổi. Đôi mắt to tròn sáng long lanh, đang tiến về phía họ.
Một cô gái trong nhóm cười khẩy:
"Thôi đi ông già, đừng tự ái nữa! Cô gái xinh như vậy mà lại thích ông? Là thích nước da đen sì hay dáng người lùn tịt của ông chứ?"
Cả bọn cười ồ lên. Có kẻ vẫy tay gọi Tô Nhiên:
"Này cô gái, lại đây ăn uống với chúng tôi đi!"
Nếu là trước đây, Tô Nhiên đã đá thẳng vào mặt đám nó rồi.
Song giờ đây cô không còn tiền bạc, khí lực cũng hao mòn gần hết, tính tình lại trở nên trầm lặng.
Cô lắc đầu, chẳng hề tức giận, trong mắt chỉ thấy lũ trẻ con chưa bằng một phần tuổi cô, thật chẳng đáng bận tâm.
"Các anh muốn mua bùa bình an không? Sẽ giúp các anh bình an vô sự, ma quỷ không dám bén mảng."
Bác bảo vệ từ xa nghe được liền xách loa tới.
Đám người đang vui bỗng nghe cô nói thế, nhìn nhau như thể nghe nhầm.
"Bùa?"
Ánh mắt của họ nhìn Tô Nhiên chẳng ngớt – có kẻ ngạc nhiên, có kẻ thương hại, nét mặt mỗi người mỗi khác.
Thật đáng tiếc, cô gái xinh đẹp thế mà lại đầu óc không bình thường.
Quả nhiên ông trời công bằng, ai cũng có khuyết điểm, không ai toàn vẹn. Như cô gái này, dung mạo xinh xắn nhưng trí óc thì không ổn.
Một người tiếc rẻ nói:
"Em gái à, tụi anh không cần đâu. Em mau về nhà đi, chắc gia đình em đang mong lắm. Em biết đường về chứ? Có cần tụi anh đưa không?"
Tô Nhiên vẫn lắc đầu, đôi chân mày khẽ nhíu:
"Thật sự không cần sao? Nhưng... dưới m.ô.n.g mấy người đang ngồi có người đấy. Cô ấy sẽ bám theo các anh."
Một người tức tối:
"Em gái, đừng có nói linh tinh. Làm gì có ai dưới m.ô.n.g chứ?"
Tô Nhiên chỉ xuống dưới họ:
"Ngay bên dưới ấy."
Trần Toàn còn hợp tác nhấc m.ô.n.g lên nhìn thử:
"Ở đâu? Dưới đâu cơ? Sợ chết khiếp."
Lời hù dọa này anh ta nghe đã nhiều, chẳng có gì đáng sợ.
Tô Nhiên lại chỉ một chỗ khác:
"Đào xuống một mét, có một t.h.i t.h.ể phụ nữ."
"Á á á?!"
Người thì đứng bật dậy, kẻ thì không tin nổi.
Tô Nhiên lại chỉ một chỗ khác:
"Chỗ này, đào xuống chừng mười phân có một chiếc vòng tay. Không tin thì đào thử xem."
Trần Toàn nuốt nước bọt, cười gượng:
"Nói như thật ấy. Giờ kiểu lừa đảo mới lạ."
Tô Nhiên nhìn anh ta chằm chằm:
"Năm cậu năm tuổi bị rơi xuống sông suýt ch.ế.t đuối, sau đó sốt cao ba ngày. Mười tám tuổi cha mẹ ly hôn, cậu theo mẹ sống. Hai mươi tuổi có bạn gái đầu tiên, yêu nhau nửa năm rồi bị cắm sừng chia tay. Còn muốn tôi nói tiếp không?"
Mặt Trần Toàn biến sắc:
"Cô... cô..."
Mỗi lời cô nói đều đúng, không sót chút nào.
Thấy sắc mặt hắn biến đổi, mọi người biết cô không nói dối.
Lúc ấy, ông bác bảo vệ cũng vừa tới, ánh mắt nghi ngờ, định bật loa.
Tô Nhiên quay sang nhìn bác, đôi chân mày nhíu nhẹ:
"Bác à, bác có hai con trai hai cháu nội. Con trai bác đang ở nước ngoài, bác sống với con gái. Vợ bác là giáo viên về hưu, năm ngoái bệnh nặng, gần đây mới khỏi, đúng không?"
Ông bảo vệ sững người, tay định bật loa cũng dừng lại, gương mặt lộ rõ vẻ không tin nổi.
Cô ấy nói đúng hết.
Vậy... dưới đất thật sự có người chết?
"Trời ơi! Chẳng lẽ... thật có xác ch.ế.t à?"
Cả đám người nghe xong lời Tô Nhiên, sợ hãi chạy tán loạn.
Không khí bỗng trở nên u ám, rùng rợn.
"Để tôi đào thử."
Bác bảo vệ đặt loa xuống, xắn tay áo, chạy đến nhà kho lấy xẻng. Mọi người dọn tấm thảm picnic sang bên, ông bắt đầu đào đúng chỗ Tô Nhiên chỉ.
Trà Đá Dịch Quán
Chẳng mấy chốc, quả nhiên đào lên được một chiếc vòng tay.
Sắc mặt mọi người đều tái mét, tay ông bảo vệ cũng run bần bật khi cầm xẻng.
Thật sự có vòng tay!
Vậy thì xác chết...?
Ông bảo vệ nuốt nước bọt, cố trấn an mình hỏi:
"Cái... cái đó... chắc là trùng hợp thôi, đúng không?"
Tô Nhiên không trả lời, chỉ nhìn ông bằng ánh mắt "bác nghĩ sao?", thúc giục ông đào tiếp.
Ông hít sâu, nghiến răng đào tiếp.
Rất nhanh, một đoạn xương tay trắng nhợt lộ ra trước mắt mọi người.
"Ôi trời ơi mẹ ơi!"
Ông bảo vệ hoảng đến nỗi ném luôn cái xẻng, nhảy bật ra phía sau, thân hình già cỗi bay vèo một cái.
Không khí như đông cứng, chỉ còn gió lạnh thổi từng cơn, khiến ai nấy rét run.
Ông bảo vệ mặt trắng bệch, ánh mắt kinh hoàng nhìn Tô Nhiên, đầu nghiêng sang một bên rồi ngất xỉu.
Tô Nhiên vội đỡ lấy ông, nhắc nhở: "Bác già rồi, đừng để ngã mà gãy xương thì phiền."
"Hu hu hu..." – cô gái yếu bóng vía òa khóc – "Phải... phải làm sao đây... Có xác ch.ế.t thật rồi!"
Trần Toàn run rẩy:
"Cô... cô là tiên nhân sao?"
Mấy người còn lại cũng nhìn Tô Nhiên.
Cô liếc nhìn ông bảo vệ vừa tỉnh dậy, đôi chân mày nhíu nhẹ:
"Tiên cái gì mà tiên. Phải tin khoa học chứ, đúng không bác?"
Ông bảo vệ cười gượng, như sắp khóc, lắp bắp:
"Gọi... gọi... gọi cảnh sát đi..."
Nói xong tự véo nhân trung mình, thở hồng hộc.
Chết tiệt, suýt nữa không sống nổi mà lĩnh lương hưu rồi.
Một người can đảm lấy lại bình tĩnh, gọi ngay cho cảnh sát.
Trong lúc chờ cảnh sát tới, Tô Nhiên tranh thủ tiếp thị:
"Ai mua bùa bình an không? Đảm bảo bình an thuận lợi, ma quỷ không bén mảng nhé."
"Có! Có! Có!"
Giờ không ai dám nghi ngờ lời cô nữa, cả đám tranh nhau mua bùa.
"Đại sư, một lá bao nhiêu vậy?"
Tô Nhiên cũng không biết nên bán bao nhiêu, nghĩ một lát rồi giơ năm ngón tay:
"Năm trăm tệ, chỉ nhận tiền mặt."
"Được, đại sư, tôi lấy một lá."
"Cổng công viên có cây ATM, tôi đi rút ngay."
"Tôi cũng muốn..."
Cả nhóm tranh nhau mua bùa, giữ chặt bên người như sợ chỉ cần chậm một giây sẽ bị ma theo.
Một xấp bùa bán sạch một nửa trong nháy mắt, Tô Nhiên cười đến cong cả mắt.
Cảm giác túi tiền đầy ắp thật sung sướng!
Ông bảo vệ cũng run rẩy mua một lá, quăng luôn cái loa, nắm chặt tờ bùa không rời, miệng thì lẩm bẩm gì đó.
Cảnh sát nhanh chóng tới nơi, sau khi khám nghiệm, xác nhận đó là hiện trường vụ án.
Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!! - Bùa bình an | Đọc Online Miễn Phí Tại Storya | Storya