Ấm trà, cô quản lý và ông chủ

Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti

Ấm trà, cô quản lý và ông chủ

Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trì Tiêu ngồi trước quầy thu ngân, nửa người tựa sang một bên, lướt chuột chậm rãi, xem bảng đối chiếu thu chi gần đây.
Giờ ăn trưa đã qua, trong quán chỉ còn lại đúng một bàn chưa về.
Nhà hàng sắp đến giờ nghỉ trưa để sắp xếp lại.
Vào mùa du lịch vắng khách, việc lấp kín tất cả các bàn gần như là điều không thể. Buổi trưa một đợt, buổi tối một đợt, nửa đêm lại thêm một đợt khách nữa, còn buổi chiều thì hoàn toàn vắng khách. Lúc rảnh chỉ quanh quẩn dọn vệ sinh, bổ sung hàng cho kho lạnh, sắp xếp lại đống rau củ nhập từ sáng.
Quán ăn nằm trong khu du lịch có nhịp độ khách cao điểm và thấp điểm hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài. Nói sao nhỉ, phải tự thích nghi thôi.
Miêu Hiểu Huệ mặc bộ đồng phục mới thay, tóc chải gọn gàng, trước ngực cài thẻ tên “Quản lý cửa hàng”. Trông có vẻ hơi quá nhiệt tình. Cô cười tươi rói, lúc thì mang bánh hoa tươi ra cho bàn cạnh cửa sổ, lúc lại thêm trà, còn đứng trò chuyện với khách một lúc lâu.
Đó là bàn dành cho hai người, nhưng chỉ có một khách ngồi, đã ăn được một lúc lâu.
Cô ấy cầm đũa bằng một tay, tay kia cầm điện thoại gõ chữ, giống như đang nhắn tin với ai đó. Ăn một miếng, gõ một câu, thỉnh thoảng còn chụp ảnh. Trì Tiêu không khỏi tò mò, không biết cô ấy đang chê đồ ăn dở tệ, hay khen ngon vì hợp khẩu vị?
Anh nhận ra cô rồi.
Khách trọ ở homestay nhà Thịnh Vũ.
Sáng nay lúc anh mang đồ sang cho bà của Thịnh Vũ, có gặp một lần. Cô vừa ngáp vừa đi xuống cầu thang, miệng cứ há hốc mãi không khép lại, khiến anh bật cười.
Tối qua ở quán nướng cũng gặp thêm lần nữa.
Xem như có duyên.
Vừa nãy lúc chạm mặt, anh còn định đùa cô một câu, ai dè cô ấy chẳng thèm bắt chuyện, mặt lạnh tanh.
Trì Tiêu cũng chẳng tỏ vẻ gì khác thường. Tính cách mỗi người mỗi khác, quá bình thường. Làm ngành ăn uống, chứ kiểu người gì mà anh chưa từng gặp qua? Thế là anh chỉ cười cười, quay lại quầy làm việc của mình.
…Nhưng mà cái cô Miêu Hiểu Huệ này rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Đi tới đi lui hết lượt này đến lượt khác.
Anh giơ tay chặn cô lại khi cô chuẩn bị đi thêm trà lần nữa, vẫy tay gọi cô vào trong quầy, hỏi thẳng: “Có mỗi một người thôi mà cô bận đến mức này làm gì? Đi qua đi lại làm tôi hoa cả mắt.”
Miêu Hiểu Huệ nắm quai ấm trà, hất cằm về phía bàn cạnh cửa sổ, giọng đầy hào hứng: “Tối qua ở quán nướng ấy, gặp rồi mà! Mấy anh đùa cợt không biết chừng mực, suýt nữa làm người ta giận. Thật trùng hợp, hôm nay lại gặp tiếp.”
Trì Tiêu khẽ nhướng cằm: “Hai người vừa nãy nói gì vậy?”
Anh để ý thấy lúc Miêu Hiểu Huệ đứng cạnh bàn, cô cứ hay quay đầu nhìn anh. Cộng thêm một ánh mắt khác, hai người cùng lúc nhìn sang, rồi lại quay về tiếp tục cười nói.
Miêu Hiểu Huệ nói: “À, cô ấy hỏi đây có phải chuỗi nhà hàng không, em nói đúng, Vân Nam có nhiều chi nhánh lắm. Cô ấy lại hỏi anh thật sự là ông chủ à, em nói đúng vậy, anh là ông chủ công ty, tất cả các cửa hàng đều là của anh, không phải nhượng quyền kinh doanh. Rồi cô ấy còn hỏi anh với bà Lan Bình, người mở homestay, có quan hệ gì, em nói anh là bạn thân của cháu trai bà Lan Bình, homestay đó là do cháu trai bà mở. Cháu trai bà tên là Thịnh Vũ, bình thường mở tiệm ở Đại Lý, ít khi về đây. Còn ông chủ tụi em thì phần lớn thời gian cũng ở Đại Lý vì tổng bộ ở đó lớn hơn, lần này tới là để kiểm tra định kỳ các chi nhánh…”
Dừng.
Trì Tiêu giơ tay ra hiệu dừng lại.
“Cô có nói luôn số chứng minh thư của tôi không?”
Miêu Hiểu Huệ ngơ ngác: “Hả? Em đâu có biết số chứng minh thư của anh…”
“Ồ.”
Trì Tiêu cầm ấm trà từ tay cô ấy, rót cho mình một cốc. Hơi nước bốc lên, anh nheo mắt: “Vậy là vẫn chưa kể đến đoạn đó.”
Miêu Hiểu Huệ lập tức lúng túng: “…Em nói nhiều quá phải không ạ? Em thấy hôm nay ít khách, cô ấy lại đi một mình, hỏi gì em cũng trả lời thêm vài câu, cũng chỉ muốn để lại ấn tượng tốt thôi.”
Miêu Hiểu Huệ là kiểu người rất dễ lộ cảm xúc lên mặt. Trì Tiêu vừa thấy vẻ mặt khổ sở của cô đã muốn bật cười: “Làm gì mà căng thẳng thế, tôi có nói cô đâu. Uống nước đi.”
Anh cũng rót cho cô một cốc, nhẹ nhàng đẩy sang.
Trà kiều mạch pha bạc hà, thanh mát dễ uống. Trì Tiêu thích loại này nên đã đổi trà ở tất cả các chi nhánh sang loại này.
Miêu Hiểu Huệ nhấp một ngụm nhỏ, do dự một lúc lâu mới nói: “Anh Trì, em nghĩ rồi, hay là em quay lại làm phục vụ thôi, anh thuê quản lý khác đi. Em thật sự không đủ năng lực, em sợ làm hỏng việc của quán…”
Trì Tiêu ngước mắt nhìn cô: “Nói cụ thể xem, không đủ năng lực ở chỗ nào?”
“Ôi em cũng không biết nói sao nữa.”
Miêu Hiểu Huệ đưa tay chỉnh lại thẻ tên quản lý trước ngực.
Bộ vest đen và thẻ quản lý đều là đồ mới được đặt làm. Quản lý cũ nghỉ việc vì sinh con. Lúc mới biết Trì Tiêu định đề bạt mình lên làm quản lý, Miêu Hiểu Huệ vui đến phát điên. Khi đó cô hoàn toàn không ngờ áp lực đi kèm lại lớn đến vậy.
Thấy Trì Tiêu đang xem bảng đối chiếu tháng trước, cô cúi đầu nói: “Mùa hè rõ ràng là mùa cao điểm, vậy mà doanh thu không tăng lên. Trong hai mươi ba chi nhánh thì cửa hàng của em xếp cuối bảng. Người ta còn nói em chiếm được vị trí đẹp như cổ trấn Hòa Thuận mà lại… lại…”
“Lại làm sao?”
Ánh mắt Trì Tiêu khẽ động, “Chiếm được chỗ tốt mà không biết làm ăn?”
Mặt Miêu Hiểu Huệ đỏ bừng: “Vâng.”
Trì Tiêu vẫn nhìn màn hình máy tính. Ánh đèn trên quầy chiếu làm đường nét khuôn mặt anh càng rõ, nhưng ánh mắt anh lại có vẻ lơ đãng, rõ ràng chẳng để tâm lắm:
“Năm ngoái tôi mở một cửa hàng trong trung tâm thương mại ở trung tâm Côn Minh, chưa đầy một năm đã phá sản, đến giờ bàn ghế bát đũa còn chưa thanh lý xong. Sao cô không lấy cái đó ra mà so?”
“Nếu cô muốn tôi an ủi nhân viên thì không được đâu. Tôi là đàn ông, thật sự không biết cách dỗ dành. Nhưng kỳ vọng của tôi đối với cửa hàng ở Hòa Thuận, tôi đã nói rõ với cô từ đầu rồi. Đến giờ cô làm rất tốt. Mỗi cửa hàng có tình hình kinh doanh khác nhau.”
Trì Tiêu lạch cạch bấm chuột, cũng chẳng rõ là đang làm gì, “Tháng sau là Quốc Khánh, mấy gói combo và quảng cáo đã đặt trước có hiệu quả hay không, lúc đó sẽ rõ. Giờ cô lo lắng thì hơi sớm, chẳng khác gì vừa vay tiền xong đã ngồi lo ăn gì đâu.”
Miêu Hiểu Huệ mới hơn hai mươi tuổi, còn chưa học được sự chai mặt cần thiết nơi công sở. Trì Tiêu nói càng nhiều, cô càng thấy xấu hổ, đưa mu bàn tay quệt ngang mặt: “Anh Trì, mấy hôm nữa em phải đưa mẹ đi Thành Đô khám bệnh. Em sợ nếu tình trạng của mẹ không ổn, em sẽ không lo nổi việc ở quán…”
Trì Tiêu nói: “Tôi sẽ trông quán giúp cô mấy ngày.”
Miêu Hiểu Huệ lại hỏi: “Không ảnh hưởng đến việc anh đi kiểm tra các cửa hàng khác sao?”
Trì Tiêu nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống mép bàn, lòng bàn tay đỡ cằm, nheo mắt nhìn màn hình: “Không có gì quan trọng hơn con người. Cứ yên tâm mà lo việc của mình.”
Miêu Hiểu Huệ im lặng.
Trì Tiêu còn tưởng cô ấy đã rời đi rồi. Đến khi anh sửa xong bảng giá trong hệ thống, ngẩng đầu lên lần nữa, mới thấy Miêu Hiểu Huệ vẫn đứng bên cạnh, cúi đầu, nước mắt rơi lã chã.
Anh tưởng mình nhìn nhầm, nghiêng đầu nhìn đi nhìn lại, nhìn kỹ một lúc mới thấy rõ khuôn mặt cô ấy, giật mình hoảng hốt.
“Ê?”
Trì Tiêu định thò tay vào túi lấy khăn giấy, nhưng túi trống trơn, trên người anh làm gì có giấy chứ.
Cuối cùng vẫn là Miêu Hiểu Huệ tự ra khu bàn ăn lấy một xấp khăn giấy mang vào.
“Tiểu Phong! Ra đây xem chị cậu này!”
Miêu Dự Phong đang ở bếp sau, vừa lướt video ngắn vừa phụ nhặt rau, nghe gọi thì vén rèm bước ra. Đôi khuyên tai trên tai cậu ta lấp lánh.
“Chị! Sao lại khóc thế? Kết quả kiểm tra của mẹ ra rồi à?”
Miêu Hiểu Huệ liếc xéo một cái, giơ tay chém ngang cổ em trai một nhát, suýt nữa đánh cho cậu ta xỉu tại chỗ.
Miêu Dự Phong nghiến răng quay đầu nhìn chị mình, chửi bằng giọng địa phương: “Mụ điên.”
Là người lớn tuổi nhất trong quán, đồng thời cũng là bếp trưởng, Chu Kiện nghe thấy bên ngoài ồn ào liền vén rèm bếp sau, thân hình vạm vỡ lộ ra, gào lên một tiếng: “Làm gì đấy? Ai bắt nạt Hiểu Huệ của chúng ta hả? Con bé ngoan thế này, cả đám mau vào bếp giúp chú!”
Miêu Hiểu Huệ nín khóc, cùng Miêu Dự Phong vừa đẩy vừa lôi nhau vào bếp sau.
Cùng lúc đó, Trì Tiêu nhìn thấy người ngồi cạnh cửa sổ cũng đứng dậy.
Khi đi ngang quầy thu ngân, cô còn liếc nhìn anh một cái.
Hai người lại lần nữa chạm ánh mắt.
Hề Việt đẩy cửa bước ra khỏi quán.
Buổi chiều.
Trước giờ ăn tối, Miêu Hiểu Huệ ghé sát Trì Tiêu, đưa cho anh một chiếc điện thoại.
Đó là điện thoại công việc của quán.
Cô ấy mở ứng dụng đánh giá mua theo nhóm, vừa thao tác vừa hướng dẫn Trì Tiêu từng bước, cách trả lời bình luận sau khi khách dùng bữa, cách trao đổi với những khách để lại đánh giá tiêu cực. Đây là một trong những trách nhiệm của quản lý cửa hàng.
Trì Tiêu không nhận điện thoại, nói với Miêu Hiểu Huệ rằng mấy ngày này để Miêu Dự Phong phụ trách việc đó, coi như cho cậu ta rèn luyện.
…Thực chất là anh lười.
Miêu Hiểu Huệ liếc một cái là nhìn thấu, không thèm nể mặt, nói thẳng: “Quy chuẩn quản lý cửa hàng của công ty, ai cũng tuân thủ nghiêm chỉnh, không thể chỉ mình em là ngoại lệ được. Mấy hôm em không có mặt thì đành phiền anh vậy.”
Không chỉ dạy Trì Tiêu xử lý đánh giá ăn uống, cô còn mở WeChat, hướng dẫn anh mỗi ngày phải đăng tin trong các nhóm cộng đồng, nào là chia sẻ ưu đãi, khuyến mãi các kiểu.
Trì Tiêu nói thôi được rồi, để anh bảo công ty tìm thêm một quản lý khác.
Miêu Hiểu Huệ lúc này tinh thần đã ổn định hơn, coi như không nghe thấy.
“Còn nữa,” Miêu Hiểu Huệ nói tiếp, “Mấy nền tảng mạng xã hội có mục quảng trường địa phương cũng rất quan trọng. Chúng ta không giống tổng bộ ở Đại Lý, có streamer bán gói combo, nên chỉ có thể tự đăng bài, tự tương tác, cũng là một cách hút khách. Khách du lịch ấy mà, đâu phải ai cũng chuẩn bị sẵn chiến lược, lúc này nguồn khách toàn là tranh giành cả, để em dạy anh…”
Trì Tiêu liếc cô một cái, anh đâu phải loại công tử bột ăn không ngồi rồi, mấy buổi đào tạo của công ty trước đây anh chưa từng nghỉ buổi nào.
Cần cô ấy dạy à?
Miêu Hiểu Huệ cười hì hì, nhét thẳng điện thoại vào tay Trì Tiêu rồi chạy đi làm việc khác.
Màn hình điện thoại dừng lại ở kênh địa phương gần đây mà cô vừa nói, bảng tin liên tục làm mới, thỉnh thoảng lại nhảy ra một bài mới. Trì Tiêu vốn không để ý, nhưng trong một bài đăng dạng chín ô ảnh, có hai tấm trông quen quen. Cầm lên xem kỹ, quả nhiên là món ăn của quán mình, bát đĩa của quán mình, cả cách bài trí cũng là của quán mình.
Bấm vào avatar người đăng, mấy trăm nghìn người theo dõi.
Dựa vào ánh sáng trong quán, Trì Tiêu rất nhanh đã xác định được vị trí bàn cạnh cửa sổ.
Chẳng phải chính là chuyện vừa rồi sao?
Anh lại lướt xuống khu bình luận, cũng khá sôi nổi.
Có người hỏi: “Tiểu Nguyệt, cái nồi đá kia là nấm rừng hả? Có sợ bị trúng độc không?”
Cô trả lời: “Đúng rồi, đã đến Vân Nam sao có thể không ăn nấm? Đừng lo, bây giờ các nhà hàng chắc đều rất cẩn thận, nhất định là nấu chín kỹ rồi.”
Thực tế thì sao? Trì Tiêu nhớ lại kỹ một chút, nếu anh không nhầm, người ngồi cạnh cửa sổ vừa nãy gọi một phần lẩu nấm rừng dành cho một người. Chuông hẹn giờ đã reo, bát đũa cũng đã được bày sẵn, vậy mà cô vẫn chăm chú nhìn nồi sôi thêm năm phút nữa, lúc đó mới dám động đũa.
Có người lại hỏi tiếp theo: “Nguyệt ơi Nguyệt, ở Hòa Thuận có quán ăn nào đáng để check-in không?”
Cô trả lời: “…blabla, trưa nay ăn ở quán này, vị cũng ổn, chỉ là vệ sinh không được chú ý lắm.”
Trì Tiêu nheo mắt, mở hình ảnh trong phần bình luận, phóng to, lại phóng to— Ở miệng ấm trà, có một con côn trùng đậu trên đó.
Anh nhìn sang ấm trà bên cạnh mình, rồi nhìn cái cốc của mình, nhất thời cạn lời. Trì Tiêu xách ấm lên, đứng dậy, cầm điện thoại và ấm trà đưa cho Miêu Hiểu Huệ đang bận rộn, không nói một lời.
Có những chuyện không quan trọng. Cũng có những chuyện rất quan trọng.
Nửa phút sau, Miêu Hiểu Huệ trả điện thoại lại cho anh, gọi Miêu Dự Phong và một nhân viên phụ trách vệ sinh khác, cùng vào bếp sau họp.
Bên kia.
Hề Việt đi dạo suốt cả ngày, đến khi trời tối hẳn mới quay về nhà nghỉ.
Trong sân nhỏ của khu trọ, bà Thịnh Lan Bình đang mượn ánh đèn nhỏ, đóng gói mấy mẻ su su đã phơi khô ráo. Hề Việt hơi mệt, vốn định lên lầu nghỉ luôn, nhưng nghĩ lại buổi sáng lúc ra ngoài chỉ có mình cô ở nhà, nên vẫn kể chuyện cái vali cho bà nghe.
Thịnh Lan Bình cười với Hề Việt, nói bà đã thấy chiếc vali rồi, đó là mấy đồ ăn và đồ sinh hoạt mà cháu trai bà, Thịnh Vũ, mua cho bà, nhờ người tiện đường mang về.
Vừa nói bà vừa kéo ra cho Hề Việt một chiếc ghế con, đặt cạnh mình.
Hề Việt liền ngồi xuống.
Thật ra trò chuyện với người già không hề dễ, tiếng phổ thông của Thịnh Lan Bình không tốt, nói được một hai câu thì còn được, nói nhiều lại quay về giọng Vân Nam. Một già một trẻ, chỉ còn cách vừa nói vừa ra hiệu, đoán ý của nhau.
Hề Việt hỏi: “Bà ơi, bà đang nói tiếng địa phương ở Đằng Xung ạ?”
Thịnh Lan Bình nói không phải, bà là người Côn Minh, trước kia nói giọng Côn Minh, sau này đi nhiều nơi, từng ở Sở Hùng, Chiêu Thông, Ngọc Khuê, nên bây giờ giọng nói thành ra chẳng ra đâu vào đâu.
Hề Việt lại hỏi: “Con cái của bà đâu ạ?”
Thịnh Lan Bình khoát tay, cười.
Bà chỉ có một người con trai, giống hệt bố nó, không chịu tu chí làm ăn, hồi trẻ mê cờ bạc, bỏ nhà đi mất, mấy chục năm nay bặt vô âm tín. Sau đó con dâu cũng bỏ đi, để lại cho bà một đứa cháu trai. Vậy là bao năm qua, bà dẫn theo cháu đi khắp nơi làm thuê, cho đến khi nuôi cháu khôn lớn. Bà cũng từ một bà lão, thành một bà lão già hơn nữa.
Hề Việt chớp chớp mắt, tự thấy không nên hỏi thêm, liền chuyển sang hỏi về mấy cái mẹt tre bà đang bận rộn.
Cô hỏi: “Cái kia trông như rêu ấy, là gì vậy ạ?”
Thịnh Lan Bình nói mấy lần, Hề Việt vẫn không hiểu. Cuối cùng cô tra Baidu mới biết đó là thảo dược hồi tâm, bà tự hái, tự phơi. Có người thu mua, giá còn khá cao. Cùng với nấm rừng và su su, phơi khô xong sẽ nhờ người mang đi bán. Thịnh Lan Bình không rành chuyện buôn bán, nên phải nhờ người trẻ giúp.
Hề Việt lại nhớ tới ông chủ nhà hàng kia.
Cô thả lỏng một lúc, ngồi trên ghế con duỗi chân, duỗi tay, nhìn về phía bậc đá loang lổ trước cổng.
“Nhà nghỉ của bà sao lại đặt tên như vậy ạ? Có ý nghĩa gì không?”
Nhà nghỉ có tên là khách sạn Mã Ni.
Thật ra hôm qua Hề Việt đã muốn hỏi rồi, nhưng chưa có dịp. Cái tên mang hơi hướng Tây Tạng, cô không rõ có liên quan gì tới Vân Nam không.
Thịnh Lan Bình lắc đầu, nói ra thì bà cũng không biết, là do cháu trai đặt. Bà còn dặn Hề Việt, nếu sau này có dịp đi Đại Lý, nhất định phải ở khách sạn Mã Ni, bà sẽ nói với cháu, cho cô ở phòng lớn với giá rẻ.
Nói đến đây, cuối cùng Hề Việt vẫn hỏi ra điều băn khoăn: “Sao bà không sống cùng cháu trai ở Đại Lý ạ?”
Thịnh Lan Bình lại cười.
Bà nói Đại Lý đông người, ồn ào, tim bà chịu không nổi, Hòa Thuận tốt hơn, yên tĩnh hơn. Với lại bây giờ cháu đã ổn định rồi, đang bận sự nghiệp, bà là một bà già, đi theo chỉ tổ thêm phiền. Nuôi con cháu là như vậy, lúc cần giữ thì giữ, đến lúc nên buông thì phải buông.
Hai người trò chuyện hơn một tiếng mới lên lầu.
Hề Việt tắm xong thì có tiếng gõ cửa.
Chắc Thịnh Lan Bình biết cách âm không tốt, bà sang phòng tắm của Hề Việt, trèo lên ghế đóng quạt thông gió lại để giảm bớt tiếng ồn từ phòng bên cạnh, rồi còn đưa cho cô một nắm hoa hồng, bảo ngâm nước nóng uống.
Hề Việt tiễn bà ra cửa.
Hoa hồng không nỡ uống, cô cho vào túi nhỏ, nhét vào ngăn trong vali.
Đúng lúc này, WeChat reo lên, làm cô giật mình.
Danh sách bạn bè WeChat của cô lúc này tổng cộng chỉ có ba người.
Thịnh Lan Bình.
Cháu trai bà, Thịnh Vũ, mới thêm vào ban ngày, đối phương nói bà lớn tuổi rồi, một mình trông quán có lúc không xuể, có việc gì thì cứ liên lạc qua WeChat.
Còn một người nữa, chính là quán Xuân Ở Vân Nam nơi cô ăn trưa nay. Không cưỡng lại được sự nhiệt tình của cô quản lý, cô đã thêm WeChat của quán, vốn định chặn thông báo, còn chưa kịp thì…
Trong khung chat, đối phương gửi một biểu tượng mặt cười, hỏi thẳng không vòng vo về trải nghiệm dùng bữa.
Hề Việt liếc đồng hồ treo tường, trả lời: [Đồ ăn rất ngon. Cảm ơn.]
Xuân Ở Vân Nam – chi nhánh Hòa Thuận: [Thế còn bát đũa và trang trí? Vệ sinh trong quán thì sao? Có góp ý gì không ạ?]
Hề Việt nhớ tới con côn trùng nhỏ trên miệng ấm trà.
Thật ra cũng chẳng phải chuyện lớn, cô không phải kiểu lợi dụng chút lượng người theo dõi để soi mói kiếm chác. Ban ngày viết du ký có nhắc một câu, hoàn toàn là vì có người hỏi thì tiện trả lời, hơn nữa cô cũng không nêu tên quán, không hề bôi xấu.
Hề Việt: [Đều ổn cả.]
……
Xuân Ở Vân Nam – chi nhánh Hòa Thuận: [Thật không? Bạn chắc chứ?]
Hề Việt nhìn màn hình hồi lâu, thốt lên một tiếng đầy nghi hoặc: “Hả?”
Bên kia lại nhắn tiếp.
Xuân Ở Vân Nam – chi nhánh Hòa Thuận: [Để tôi tặng bạn một voucher nhé, dùng được ở tất cả các chi nhánh.]
Trong đầu Hề Việt nghĩ, cũng thẳng thắn ghê, cũng thực tế ghê.
Khách nào ăn xong cũng được tặng à?
Hay là đối phương đã phát hiện Weibo của cô rồi?
Cô quản lý quán đó trông còn trẻ, không chỉ nhiệt tình mà còn cực kỳ hăng hái trong công việc, chăm sóc khách hàng thật kỹ lưỡng.
Hề Việt trả lời: [Được ạ, cảm ơn.]
Rồi đi lau tóc, vào toilet, đắp mặt nạ, lại bò lên giường nghịch điện thoại.
Hai mươi phút trôi qua.
Bên kia vẫn im lặng.
Cô cũng không ngại bị nghĩ là ham đồ rẻ, dù sao thì thịt ruồi cũng là thịt, cô còn ở Vân Nam lâu mà.
Hề Việt: [Ờm… voucher đâu ạ?]
Lại chờ thêm hai phút.
Xuân Ở Vân Nam – chi nhánh Hòa Thuận: [Tôi chưa tìm ra cách gửi voucher, thôi thế này đi, bạn chụp màn hình lại, lần sau mang ảnh tới miễn phí bữa ăn.]
Hề Việt tưởng mình nhìn nhầm, còn thấy lo thay cho cô gái kia: [Miễn phí bữa ăn á? Bạn làm chủ được không? Không cần xin ý kiến ông chủ à?]
Bên kia trả lời rất nhanh.
Xuân Ở Vân Nam – chi nhánh Hòa Thuận: [Miễn phí một bữa ăn có đáng gì đâu? Ông chủ bọn tôi hào phóng lắm, người cũng rất tốt.]
Kèm theo một biểu tượng ngón tay cái, khen lấy khen để.
Nghe vậy, trong đầu Hề Việt hiện lên hình ảnh ông chủ quán ăn kia. Cô nghĩ thầm, cô em này rốt cuộc vẫn còn trẻ, dễ bị mê hoặc bởi người đàn ông trẻ trung đẹp trai, đến mức đứng ra nói đỡ cho ông chủ.
Vả lại, khuya thế này còn bắt người ta ôm điện thoại tăng ca, thì có thể là ông chủ tốt đẹp gì cho cam chứ?