Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Để dựng nên một bối cảnh chân thực, không chỉ cần thị giác và thính giác mà còn phải có cả khứu giác.
Mãi đến khi bước chân vào quán bún này, khứu giác của Hề Việt mới thật sự được đánh thức.
Mùi thịt lan tỏa khắp không gian, mùi ớt cay nồng, còn có một vị chua rất rõ, không giống giấm gạo, mà là thứ chua mang theo cảm giác mát lạnh, thoang thoảng vị trái cây. Những mùi hương ấy hòa quyện trong không khí ẩm ướt, càng trở nên rõ ràng và quyến rũ.
Lúc nãy trên đường ngồi sau xe máy của Miêu Dự Phong tới đây, cô còn thấy có khách đi vào quán. Nhưng giờ đã quá giờ ăn trưa, lại thêm cơn mưa bất ngờ đổ xuống, trong quán chẳng còn ai. Cô đảo mắt nhìn quanh, chỉ thấy sau tấm rèm bếp có bóng người bận rộn thấp thoáng, tiếng tráng bát rửa nồi leng keng đều đều vang lên.
“Ăn chưa?”
Hề Việt hít thêm hai hơi mùi hương hòa trộn ấy: “Ăn rồi, ăn trên núi.”
“Khá sành ăn đấy. Quán cơm nhà trên đó có món gà xào nấm dầu ngon tuyệt. Dù cùng nguyên liệu, cùng gia vị, nhưng mỗi người làm lại cho ra hương vị khác hẳn.” Trì Tiêu nói rất tự nhiên, cứ như thể quán này là của chính anh vậy. Anh dùng chân kéo hai chiếc ghế đẩu thấp lại, đặt dưới mái hiên trước cửa, “Ngồi đi.”
Hề Việt lại ngoái nhìn ra sân: “Tôi cứ tưởng anh gọi tôi qua đây là để mượn ô chứ.”
“Tôi còn chẳng có ô đây này, không thì cũng đâu có bị kẹt ở đây?” Trì Tiêu ngồi xuống. Một chân anh duỗi dài chạm đất, chân kia co lại, khuỷu tay chống lên đầu gối, “Cứ ngồi đợi đi, mưa tạnh rồi hãy đi.”
Hai chiếc ghế đẩu đặt song song, khoảng cách vừa đủ, không gần quá, cũng chẳng xa.
Hề Việt chợt nhớ đến Thịnh Lan Bình. Tối hôm đó, cô và Thịnh Lan Bình cũng ngồi trong sân như thế này nói chuyện. Chỉ cần quay đầu là cô có thể thấy chiếc tạp dề nhỏ màu xanh đan tím thẫm thắt ngang eo bà ấy. Còn bây giờ, khi quay đầu lại, thứ lọt vào mắt cô là bắp chân của Trì Tiêu.
Thời điểm giao mùa hạ thu, người ta ăn mặc rất tùy tiện. Phía trên anh khoác áo dài tay, nhưng phía dưới lại là chiếc quần short rộng. Đường nét bắp chân kéo dài xuống cổ chân rồi thon gọn lại. Gió thổi qua, mấy sợi lông chân nhạy cảm cũng khẽ rung rinh.
“Anh lạnh à?”
Hề Việt buột miệng hỏi.
Trì Tiêu nhìn cô: “Cô lạnh?”
“Tôi hỏi anh mà.”
“Tôi cũng đang hỏi cô đấy.”
Hề Việt thu lại ánh mắt, ôm đầu gối ngồi ngay ngắn, tầm nhìn hướng xa, rơi vào đường viền núi mờ ảo trong màn sương nước: “Tôi không lạnh đâu.”
“Ừ, tháng chín ở Đằng Xung nhiệt độ vẫn còn cao, nhưng sáng tối thì khác. Mưa xuống là trời mát ngay.” Trì Tiêu nói.
Hề Việt gật đầu.
Hai người nhất thời không nói gì nữa.
Một người bên trái, một người bên phải, họ ngồi đó như hai vị thần gác cổng giữa màn mưa.
Hề Việt nhón mũi chân, khẽ chạm nhẹ xuống đất. Vốn định chụp một tấm ảnh dãy núi trập trùng trong mưa, nhưng pin điện thoại chỉ còn 6%. Cô đành khóa màn hình, tiện tay rút một cọng cỏ bên bậc cửa, cầm trong tay nghịch ngợm.
“Đi du lịch một mình à?”
Một câu hỏi mở đầu khá nhàm chán.
Hề Việt xoay xoay cọng cỏ, gạt bùn ướt dính ở mép giày: “Ừ, quyết định tạm thời thôi, cũng khó tìm người đi cùng. Tôi đã tìm trên mạng một vòng rồi, chẳng có ai trùng tuyến đường cả.”
Trì Tiêu rất hợp tác, tỏ ra hứng thú: “Tuyến gì?”
“Chẳng có tuyến nào cả.” Hề Việt đáp, “Muốn đi đâu thì cứ đi tới đó. Đằng Xung là trạm đầu tiên của tôi.”
Lại một khoảng lặng trôi qua, rồi Hề Việt tiếp tục: “Tiếp theo tôi muốn đi Đức Hoằng, sau đó thì chưa nghĩ kỹ. Có thể là Tây Song Bản Nạp, cũng có thể ngược lên phía bắc đi Nộ Giang. Còn phải xem thời tiết thế nào đã. Tôi thậm chí còn chưa làm xong cẩm nang, chỉ mua một tấm bản đồ giấy của tỉnh Vân Nam mang theo mà nhìn chẳng hiểu gì mấy.”
Trì Tiêu bật cười: “Em gái à, cái này gọi là hoàn toàn không có kế hoạch đấy.”
Hề Việt thật sự bị ám ảnh với cách xưng hô đó đến mức mắc chứng PTSD luôn rồi. Ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra mình đã nhíu mày: “Tôi lớn hơn anh đấy. Đừng gọi kiểu đó nữa.”
“Hả?”
“Ngán.” Cô đưa ra một nhận xét ngắn gọn, sắc bén.
Cô đã muốn nói câu này từ lâu rồi. Mấy ngày nay gặp đàn ông gì mà ai cũng như thế này vậy?
Nụ cười của Trì Tiêu khựng lại một nhịp. Anh cảm thấy mình hơi oan: “Không phải ý đó đâu…”
Nói được nửa câu thì chạm phải ánh mắt của Hề Việt, anh đành nuốt ngược phần còn lại vào trong.
“Được rồi, vậy cho hỏi nên xưng hô thế nào?”
“Hề Việt, chữ Việt trong Quảng Đông.”
“Trì Tiêu, hai họ ghép lại.” Trì Tiêu mỗi lần giới thiệu tên mình đều không quên tung ra một câu đùa nhạt nhẽo, hôm nay cũng không ngoại lệ: “Có thưởng nhé, đoán xem mẹ tôi họ gì?”
Cái tên cô đã nghe rất nhiều lần, giờ được chính miệng người ấy nói ra.
Hề Việt tự nguyện từ bỏ phần thưởng chưa biết là gì, mở to mắt giả vờ ngơ ngác: “Cái này hơi khó đó nha.”
Trì Tiêu lại bật cười: “Cô đúng là…”
“Là sao?”
“Tối hôm đó gặp cô, hình như không giống hôm nay lắm.” Trì Tiêu không chắc Hề Việt còn nhớ lần gặp ấy hay không, nên nhắc thêm: “Ở quán nướng.”
Cọng cỏ trong tay xoay mấy vòng, Hề Việt cúi đầu nhìn đàn kiến: “Tối đó tôi trông thế nào? Còn bây giờ thì sao?”
“Tối đó Tiểu Phong chọc lão Chu, tôi sợ cô hiểu lầm rồi lôi cả cô vào cuộc. Nếu cô chộp chai bia ném qua, tôi còn phải do dự xem nên đỡ cho ai nữa chứ.” Trì Tiêu nói tiếp: “Cô rõ ràng là đang tức, nhưng lại không nói gì. Tôi đoán chắc cô nghĩ đi xa, thêm chuyện không bằng bớt chuyện.”
“Anh nhìn chuẩn rồi. Tôi là kiểu người dễ nổi nóng.” Hề Việt gật đầu thừa nhận, “Ai mà chọc tôi thì là chọc trúng tổ kiến lửa đấy. Với lại tôi không thích đùa giỡn với người không thân.”
Trì Tiêu nắm bắt được từ khóa quan trọng, cười: “Xin lỗi, là tôi sai rồi.”
Hề Việt liếc người trước mặt một cái, rồi lắc đầu. Chẳng phải chuyện gì lớn, cô cũng rộng lượng nên quên lâu rồi.
“À, cái người tên Tiểu Phong ấy. Tôi vừa ngồi xe cậu ta lên núi.”
“Hai người nói chuyện gì?”
“Không có gì. Với tư cách ông chủ, hình như anh rất được nhân viên yêu mến. Cậu ta rất ngưỡng mộ anh, cả quản lý cửa hàng của anh nữa, khen anh EQ IQ đều cao.” Hề Việt nói thật, “Vậy nên anh tới thăm hỏi gia đình nhân viên à?”
Trì Tiêu cũng nói thật: “Mỗi năm tôi chỉ tới một lần, nhiều thì hai. Có thời gian thì tôi đi một vòng xem sao thôi.”
“Anh nhớ được từng nhân viên ở từng cửa hàng sao?”
“Cái đó thì hơi khó thật. Nhưng tôi nhớ được từng người bạn của mình.”
Hề Việt nhướn mày.
Trong ánh nhìn phức tạp của cô, Trì Tiêu chỉ khẽ cười, một nụ cười rất nhẹ nhàng.
…
Lúc này phía sau vang lên tiếng động.
Một người phụ nữ trung niên vén rèm bếp bước ra.
Hề Việt đoán đó hẳn là mẹ của Miêu Hiểu Huệ.
Thấy hai người ngồi ngoài cửa, nhất là gương mặt lạ như Hề Việt, bà hơi ngạc nhiên, hỏi một câu gì đó bằng tiếng địa phương. Hề Việt không hiểu, nhưng Trì Tiêu cười với bà, dùng tiếng phổ thông đáp: “À, bạn bè thôi, đợi mưa tạnh rồi chúng cháu đi ạ.”
Mẹ Miêu Hiểu Huệ lại hỏi thêm một câu nữa.
Trì Tiêu quay sang: “Hỏi cô có ăn bún không.”
Hề Việt hít sâu không khí một lần nữa: “…Cháu ăn rồi ạ.”
Mẹ Miêu Hiểu Huệ cũng không để ý họ nữa, ngồi xuống ngay cửa bếp. Trước mặt bà là một cái bếp than tròn tròn, thấp thấp. Bà đặt lên vỉ mấy trái ớt xanh, hai quả cà chua, còn có cả một miếng ba chỉ heo, trông hệt như chuẩn bị nướng.
Quạt nan phẩy một cái, tàn than liền tung lên lách tách.
Giữa họ và những đốm lửa ấy, vẫn còn ngăn cách bởi màn mưa.
Mưa từ giếng trời trên cao trút xuống rả rích, tấm màn nước đan dày đặc, trông như một bức tranh tĩnh. Nhưng làn khói mỏng uốn lượn từ ngọn lửa lại xé toạc bức tranh ấy ra.
Hề Việt bỗng thấy cảnh này đẹp một cách kỳ lạ. Cô chấp nhận hy sinh chút pin điện thoại ít ỏi để chụp một tấm, hoàn toàn không để ý rằng Trì Tiêu đang nhìn mình.
“Cô có hút thuốc không?”
Hề Việt bật chế độ tiết kiệm pin cho điện thoại: “Không cần đâu, tôi có mang theo rồi.”
Cô vẫn nhìn chằm chằm vào cái bếp than. Nói ra không sợ bị chê cười chứ, gần như toàn bộ sự chú ý của cô đều bị miếng ba chỉ trên vỉ nướng hút mất, thành ra hiểu lầm ý của Trì Tiêu. Đến khi nhận ra người bên cạnh im lặng, quay đầu lại thì thấy Trì Tiêu không nói gì, vẻ mặt như lại vừa bị cô chọc cười.
“À… tôi không phải ý đó…”
Cô tưởng Trì Tiêu hỏi để đưa thuốc cho cô.
“Anh nhìn ra kiểu gì vậy?” Hề Việt nghiêng người, tự ngửi ngửi mình, chỉ có mùi nước hoa hoa nhài xịt sáng nay, rất nhạt, “Anh ngửi ra à?”
Ánh mắt Trì Tiêu rơi vào bàn tay cô, tay vẫn cầm cọng cỏ.
“À.” Hề Việt hiểu ra. Cô vốn kẹp cọng cỏ giữa ngón trỏ và ngón giữa, liền búng tay một cái, bắn nó đi mất: “Khi tâm trạng không tốt thì thỉnh thoảng thôi. Kiếp sống công sở, ngày nào cũng quanh quẩn trong guồng quay, khó tránh khỏi dính vài thói xấu.”
“Nghe cô nói vậy, chẳng lẽ khi tài chính tự do rồi thì ai cũng phải đi tu tiên luyện đan sao?”
“Không biết. Để hôm nào tôi đạt được tự do tài chính rồi thử xem, rồi kể anh nghe… À không, không cần tự do hẳn, trung lưu thôi, trung lưu là được rồi.”
Hề Việt vẫn không nỡ quay hẳn về phía Trì Tiêu, tiếp tục bướng bỉnh nhìn cái bếp than.
Miếng ba chỉ này nướng lên, thơm đến mức sắp bay xa cả mười dặm rồi.
Trì Tiêu lên tiếng: “Thích Vân Nam à?”
“Chưa đến mức thích, chắc là tò mò thôi.”
Hề Việt nói. “Đây là lần đầu tôi tới Vân Nam, thấy cái gì cũng mới mẻ cả.”
“Lần đầu à? Đại Lý, Lệ Giang, chưa từng đi sao?”
Lần này Hề Việt quay đầu lại thật, lộ vẻ ngạc nhiên: “Tôi nên đi qua à?”
“Không phải, ý tôi không phải như vậy…”
Phản ứng này khiến Hề Việt thấy khó hiểu.
Nhưng cô cũng không nhìn ra điều gì cụ thể.
“Đáng ra anh nên hỏi tôi, hôm nay đâu phải ngày làm việc sao? Công việc hôm nay không phải kéo cối à?”
Trì Tiêu cười: “Ồ, vậy để tôi hỏi nhé?”
Hề Việt dang tay: “Trước đây thì không có ngày nghỉ, còn dạo gần đây thì bị cho nghỉ việc rồi. Muốn đi chơi xả láng cũng chẳng ai quản. Tôi…”
Keng.
Là chiếc kẹp sắt bên cạnh bếp rơi xuống đất.
Bên kia, mẹ Miêu Hiểu Huệ đứng dậy, vén rèm vào bếp, rồi lại bước ra, trên tay cầm ba cái bát không.
“Ê, này!” Trì Tiêu cố tình gọi to như gọi hồn.
“Hả?”
“Rốt cuộc là cô chưa ăn cơm, hay là lại đói rồi?”
Anh chỉ thẳng vào mũi cô, chẳng khách sáo chút nào: “Tôi thấy lỗ mũi cô cứ động đậy suốt thôi.”
Hề Việt dùng mu bàn tay quệt mũi, hơi cạn lời.
Thấy phản ứng của cô, Trì Tiêu dứt khoát đứng dậy, sải bước xuyên qua màn mưa. Anh tới bên mẹ Miêu Hiểu Huệ, ngồi xổm xuống nói gì đó bằng tiếng địa phương.
Mẹ Miêu Hiểu Huệ cười, giơ giơ mấy cái bát trong tay.
Lúc này Trì Tiêu quay lại, vẫy tay với Hề Việt: “Lại đây!”
—
Bún gạo thịt heo nướng.
Bún gạo thịt heo nướng của Đằng Xung, Vân Nam.
Hề Việt mãn nguyện bưng bát trong tay.
Thì ra toàn bộ nguyên liệu đang nướng trên bếp lúc nãy đều là để phục vụ cho một bát bún, cũng chính là nguồn gốc của mùi hương phức tạp vương vấn khắp quán bấy lâu. Vị cay đến từ ớt xanh, còn cái vị chua kỳ lạ kia lại đến từ cà chua.
Tất cả đều được nướng đến khi lớp vỏ ngoài xém nâu, rồi nhân lúc mùi khói còn chưa tan, băm nhỏ, băm thành thứ nhân mịn. Thêm một muỗng mè lạc ngâm dầu, một muỗng tỏi băm, trộn đều, rồi rải lên trên phần bún đã được trụng nóng bằng nước xương.
Ba chỉ heo nướng thơm phức dĩ nhiên được xếp ngay ngắn ở trên cùng, gánh trọng trách khơi dậy vị giác.
Trì Tiêu hơi cúi đầu nghe mẹ Miêu Hiểu Huệ nói, rồi làm nhiệm vụ phiên dịch: “Bà nói thịt vẫn còn, cô tự đi gắp thêm. Giờ không phải giờ cao điểm nên không còn mấy món ăn kèm. Lần sau tới sớm hơn, bà mời cô ăn ngon hơn nữa.”
Hề Việt trộn đều bát bún. Tất cả nguyên liệu đều mang mùi khói nồng nồng, ngoài than ra còn có một thứ hương rất khó gọi tên.
Cái này không cần mẹ Miêu Hiểu Huệ giải thích, Trì Tiêu cũng có thể nói cho cô biết, đó là mùi gỗ thông. Trong than có trộn gỗ thông, cháy lên giữa mưa, bùng ra từng cụm lửa.
“Anh biết nói tiếng Vân Nam à?” Hề Việt ngồi trên ghế đẩu thấp, một tay cầm đũa, một tay bưng bát, vẫn tranh thủ hỏi: “Anh ở Vân Nam bao lâu rồi?”
Thấy cô ăn ngon lành, Trì Tiêu lại đẩy mấy miếng ba chỉ vừa nướng xong về phía cô: “Năm mười tám tuổi tôi tới đây. Học xong đại học thì tôi không đi nữa. Tiếng Vân Nam nghe thì dễ hơn nói, tôi nghe hiểu, nhưng chỉ nói được vài câu.”
“À.”
Hề Việt gắp bún trong bát.
“Hồi nãy tôi nói tôi tò mò về Vân Nam là vì tôi từng thấy trên mạng có một chủ đề, hỏi vì sao người vừa nghỉ việc ai cũng thích chạy tới Vân Nam?”
Trì Tiêu nhìn cô: “Vì sao?”
“Tôi không biết!”
Hề Việt húp một ngụm bún to, lạc rang nhai giòn rụm: “Không biết nên mới tới đây chứ! Nhưng bây giờ tôi thấy, hình như tôi đã tìm ra một trong những lý do rồi.”
Cô dùng đũa gõ gõ vào miệng bát: “Bát bún này, ở trong guồng quay công việc thì không ăn được. Thật tốt.”
Trì Tiêu phải mất một lúc mới hiểu ý cô.
Anh nhìn người trước mặt. Cô để mặt mộc, trắng sạch, ngồi ngay ngắn trên ghế đẩu nhỏ, cúi đầu ăn từ cái bát to, tóc búi thấp hờ hững, chỉ để lộ cho anh thấy xoáy tóc tròn tròn trên đỉnh đầu.
Chỉ một bát bún thôi mà có thể hài lòng đến thế, thốt ra được hai chữ “thật tốt”.
“Này cô, ăn chậm chút đi, cô làm tôi giật cả mình rồi đấy.”
Trì Tiêu nhận ra khóe miệng mình từ nãy đến giờ chưa hề hạ xuống.
Người này thật sự rất thú vị.
“Thêm WeChat nhé.” Anh lấy điện thoại ra.
Hề Việt đặt đũa xuống, cũng móc điện thoại ra, nhưng màn hình không sáng.
Lượng pin cuối cùng cũng đã cạn.
Cô lại nhét điện thoại vào túi: “Hết pin rồi. Tắt máy luôn rồi.”
Sợ đối phương nghĩ mình không thành thật, cô còn nhấn mạnh thêm: “Thật mà, màn hình đen thui rồi.”
Tay Trì Tiêu vẫn lơ lửng giữa không trung: “Vậy số điện thoại?”
“Tôi mới đổi WeChat, không dùng số điện thoại…” Hề Việt cũng không biết giải thích sao cho gọn, “Để lần sau vậy. Nếu còn gặp lại, tôi sẽ add anh.”
Trì Tiêu dừng lại một nhịp, rồi cất điện thoại đi.
“À, bát bún này, anh trả giúp tôi trước nhé? Xin lỗi anh.”
Mẹ Miêu Hiểu Huệ nghe thấy, vội bước tới.
Trì Tiêu lại khôi phục nụ cười ban nãy: “Bà nói bà mời, bảo cô cứ ăn nhiều vào.”
Hề Việt nói lời cảm ơn với mẹ Miêu Hiểu Huệ, rồi hai tay bưng bát, rất nghiêm túc hỏi Trì Tiêu: “Có ai từng nói anh rất hay cười không?”
“Hình như… chưa? Sao vậy?”
“Không có gì, anh cười lên trông rất đẹp đấy.”
Lần này đến lượt Trì Tiêu không biết nên biểu lộ thế nào.
Mưa thật sự càng lúc càng lớn, rơi lộn xộn xuống mặt đất, hòa cùng tiếng lách tách của than củi cháy, tạo thành một thứ nhịp điệu ấm áp, dễ chịu như tiếng ồn trắng.
Hề Việt lại hỏi: “Tôi còn một câu nữa.”
“Cô hỏi đi.”
“Cái bún gọi là ‘nhảy’ ấy, là bún kiểu gì? Là phần ở trên khác nhau à?”
Cái này thì…
Trì Tiêu quay sang nhìn mẹ Miêu Hiểu Huệ đang đứng bên cạnh.
Mà mẹ Miêu Hiểu Huệ đã che miệng cười từ lúc nào rồi.
“Có cơ hội…” Trì Tiêu cũng muốn cười, nhưng nhịn được, “Có cơ hội, cô cứ ăn tiếp đi.”
“Ồ không cần đâu.” Hề Việt bưng bát uống nốt ngụm nước bún cuối cùng, lau miệng: “Lần sau tôi mời anh.”
“…Được.” Trì Tiêu gật đầu: “Vậy thì cảm ơn cô trước.”