Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có kèm ảnh minh họa. Nếu không thấy, bạn vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh trong trình duyệt.
Bài viết của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
Đăng lúc 01:15 ngày 11/09/2024 tại Vân Nam
Chào mọi người, khuya rồi nha.
Bài nhật ký du lịch này được đăng lúc nửa đêm, hơi muộn một chút. Thật ra là tôi về đến homestay khá trễ, vừa mới vệ sinh cá nhân xong liền trèo lên giường nằm sấp.
Tại sao lại nằm sấp mà không nằm ngửa?
Là vì tôi đã ăn quá no, hoàn toàn không thể nằm ngửa được. Cứu tôi với orz...
Nếu không tính hộp sữa uống buổi sáng trước khi ra ngoài (coi như hôm nay vẫn chưa kết thúc), thì hôm nay tôi đã ăn tổng cộng bốn bữa.
Bốn bữa đều là bữa chính.
Bốn bữa đều là bún.
Các loại bún khác nhau.
Bữa đầu tiên là buổi trưa nay.
Tôi được giới thiệu đến một quán bún nhỏ xíu. Nhỏ đến mức không có cả biển hiệu. Quán bán bún thịt nướng Đằng Xung, ngon đến mức tôi rất muốn làm một lá cờ lụa mang tới treo tặng, rồi dán cho họ mười nghìn sao Michelin.
Bún gạo thịt heo nướng, trọng tâm nằm ở chữ “nướng”, toàn bộ nguyên liệu, đồ ăn kèm đều phải được “đi qua lửa” một lượt. Than củi có thể làm mất đi độ tươi ban đầu của nguyên liệu, nhưng đồng thời cũng cô đặc hương vị. Vị chua của cà chua, vị cay của ớt xanh, mùi thơm của thịt heo, tất cả hòa quyện tạo thành một “quả bom” mùi khói vừa vào miệng là nổ tung.
Ăn xong một bát bún, tôi cảm thấy cả thế giới đều biến thành một miếng thịt nướng thơm lừng. Người ta lập tức cảm thấy thỏa mãn một cách lạ thường, những lời than phiền cũng ít đi hẳn, ngay cả cơn mưa dai dẳng cũng không còn đáng ghét như trước.
Đến lúc mưa tạnh, khi ra khỏi quán, trên người tôi vẫn vương vấn mùi than củi và gỗ thông cháy, rất lâu không tan.
Tiện thể nói thêm, chủ quán là một cô (dì).
Sức khỏe của cô không được tốt, nhưng từ khâu chuẩn bị nguyên liệu, chế biến cho đến nêm nếm đều do một tay cô làm, thật sự rất giỏi.
Tôi hoàn toàn không đồng tình với việc cố chịu đựng cơ thể không khỏe mà vẫn phải làm việc, đó không phải là tinh thần kiên cường, cũng không phải là phẩm chất đáng ca ngợi.
Nhưng tôi cũng không thể đưa ra bất kỳ lời khuyên nào với một người cô đang gánh vác áp lực mưu sinh, chỉ có thể dựa vào một quán bún nhỏ để nuôi sống gia đình. Điều đó quá ngạo mạn.
May mà tôi nghe nói quán bún này rất đông khách, có tiếng tăm, ngày thường còn làm ăn tốt hơn cả các chuỗi nhà hàng Vân Nam trong cổ trấn Hòa Thuận. Công sức của cô đã được đền đáp xứng đáng.
Tôi đã uống cạn giọt nước bún cuối cùng, là để bày tỏ sự ngưỡng mộ với cô, tuyệt đối không phải vì tôi chưa ăn đủ.
Bữa thứ hai là buổi chiều.
Sau khi mưa tạnh, hiếm hoi lắm mới có chút nắng ló dạng.
Ngày thứ ba đến Đằng Xung, cuối cùng tôi cũng có thể rời khỏi cổ trấn Hòa Thuận.
Tôi vào trung tâm thành phố, đến trung tâm thương mại mua một đôi giày thể thao.
Nhân đây xin nói chen ngang một câu, nhắc nhở những bạn có thể sẽ tới Đằng Xung vào mùa này: Đừng mang giày vải! Đừng mang giày vải! Đừng mang giày vải!
Còn nên mang thêm đồ lót và tất dùng một lần, vì giặt xong phơi mãi cũng không khô.
Mua giày xong, vừa bước ra khỏi trung tâm thương mại, tôi đã nhìn thấy ngay bên cạnh có một quán bún nước chua Văn Sơn (*).
(*) Hình minh họa
Khẩu vị khác với bún nướng.
Nước dùng của bún nước chua là xương gà và xương heo hầm lâu, phía trên thêm nước chua lên men từ rau và nước gạo. Nước súp hơi sệt, rất sánh và mượt mà.
Phần topping của bún là nấm gà chiên giòn và thịt trụng, dưới đáy bát còn có da heo chiên và thịt cay. Nước dùng nóng hổi dội xuống bún, không hề nói quá, tôi nghe thấy từng lỗ khí li ti của da heo chiên đang gào thét.
Bà chủ nói, mỗi ngày bà đều dậy từ bốn giờ sáng để chiên những món này.
Sợi bún cũng khác.
Bún nướng buổi trưa dùng gạo đỏ, sợi rất mềm, rất trơn, gần như không cần nhai đã trôi tuột xuống bụng.
Bún nước chua Văn Sơn dùng bún gạo trắng làm từ gạo Văn Sơn, sợi nhỏ hơn, dai hơn, có độ đàn hồi tốt hơn. Tôi vớt bún từ nồi nước chua sôi sùng sục lên, cảm giác như sợi bún đang kéo co với tôi.
Kéo co cũng vô ích.
Bữa bún thứ hai của tôi vẫn khiến tôi cực kỳ thỏa mãn.
Thật ra đến đây, dung tích dạ dày của tôi đã vượt quá mức báo động đỏ.
Người đi cùng tôi chiều nay, cũng là một người bạn tôi mới quen trong ngày, khuyên tôi đừng bắt taxi, cứ đi xe buýt về, coi như để giúp tiêu hóa.
Xe buýt ở Đằng Xung thật ra rất tiện, chỉ là khá chậm rãi. Đến trạm thì chậm rãi, chạy cũng chậm rãi. Tôi chậm rãi xách giày, chậm rãi ôm bụng, chậm rãi quay về cổ trấn Hòa Thuận.
Trên đường từ trạm xe buýt ngoài cổng lớn đi về homestay, tôi nhìn thấy hai quán bún nằm liền kề nhau.
Một quán bún gà kho Mật Lặc (*), một quán bún nguội thịt xông khói Bảo Sơn (**).
(*) Hình minh họa
(**) Hình minh họa
Ông chủ treo gà kho trong tủ kính.
Mỗi con gà đều bóng loáng, như đang dùng ánh mắt nói với tôi: "Chào mừng bạn đến với chúng tôi!"
…Coi như lạc vào thiên đường ẩm thực rồi.
Tôi biết Vân Nam có nhiều loại bún, nhưng không ngờ lại phân chia chi tiết đến vậy, phong phú đến vậy.
Chợt nhớ ngày tôi quá cảnh ở Côn Minh, còn ăn một bát bún qua cầu Mông Tự ngay trong sân bay...
Không trách tôi lập trường không vững, người bạn kia còn dám cười híp mắt dùng câu “đã đến rồi thì ăn luôn” để gây áp lực với tôi.
May mà anh ấy nói với chủ quán, mỗi loại chỉ lấy nửa phần. Hai người chia nhau ăn, chỉ để nếm vị.
……
Sáng nay tôi còn lên núi phía bên kia cổ trấn, thăm quần thể cổ thụ Quan Âm nghìn tay.
Ở đó toàn là cây long não trăm năm tuổi, tán cây như những chiếc ô khổng lồ, cành cây khỏe như hàng nghìn cánh tay vươn ra không trung, vì thế mà có tên gọi như vậy.
Lúc leo núi, tôi còn bật chế độ vận động trên đồng hồ, muốn xem hôm nay mình đốt được bao nhiêu calo. Nhưng đến tối, khi ăn đến mấy con gà kho kia, tôi đã tắt đồng hồ đi.
Giờ phút này gõ những dòng này, tôi vẫn mang cảm giác tội lỗi rất lớn.
Tôi không thể, tôi không nên.
Hôm nay tôi còn trò chuyện với người bạn này về một chủ đề: vì sao lại đến Vân Nam. Anh ấy cho tôi một câu trả lời rất triết lý, cũng rất văn vẻ. Anh nói: “Đến Vân Nam không cần lý do, nơi này không hỏi xuất xứ.”
Người ta nói Vân Nam là nơi có nhiều câu chuyện, nhưng câu chuyện của nó không phải như nấm mọc lên từ đất, mà là do những con người sống ở đây qua bao thế hệ truyền lại, là do những người từ khắp nơi trên trời dưới biển mang đến.
Giống như những loại bún bám rễ muôn hình vạn trạng. Giống như cây cối, rễ nối rễ, cành đỡ cành.
Tóm lại, hôm nay vẫn là một ngày rất có thu hoạch, tôi có một đôi giày thoải mái, và còn tìm được lý do đầu tiên khiến tôi đến Vân Nam – dù rất nhỏ bé.
Tôi muốn cúi chào bún, muốn tỏ tình với bún.
Hãy cùng giơ tay hô lớn:
Tôi yêu bún! Tôi yêu bún! Tôi yêu bún!
Dù chỉ vì bát bún này thôi, tôi cũng sẵn sàng quay lại Vân Nam thêm lần nữa.
—
—
—
—
pilot000
01:18, 11/09/2024 – Bình luận
[Quá đáng rồi! Tiểu Nguyệt! Cậu không nhìn xem bây giờ là mấy giờ sao!!]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
01:20, 11/09/2024 – Trả lời
[Ha ha ha ha ha! Tôi no đến mức không ngủ được, mọi người cũng đừng hòng ngủ nhé!]
jellybear
01:19, 11/09/2024 – Bình luận
[Chị ơi em nhắn tin riêng cho chị rồi mà chị chưa trả lời… Có tin vui muốn báo chị, em đậu vào trường đại học của chị rồi đó hihi. Nhớ lần đầu đọc Weibo của chị, em còn học cấp hai, lúc đó thấy cuộc sống đại học của chị rất rực rỡ. Chị thật sự rất giỏi, dù là học tập hay cuộc sống. Đó chính là hình mẫu em luôn muốn trở thành. Giờ coi như em cũng đã bước được bước đầu tiên rồi! Chị có vui cho em không?]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
01:25 – Trả lời
[Chúc mừng em! Tung hoa! Thật ra cuộc sống của chị có thể không tốt như em nghĩ đâu… nhưng vẫn rất vui cho em!]
jellybear
01:29 – Trả lời
[Đã rất tốt rồi mà!! Em vừa lật lại Weibo cũ, chị có gia đình hạnh phúc, có nhiều bạn bè, có sự nghiệp riêng, có tiền có thời gian rảnh còn được đi chơi. Chị có biết bao nhiêu người ghen tị với chị không!]
Thiêu rụi mọi màu sắc của con người
01:30 – Bình luận
[Chú ý!! Là anh ta! Không phải cô ta! Tiểu Nguyệt đi chơi với đàn ông rồi…]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
01:32 – Trả lời
[Nào nào, để tôi khen ánh mắt tinh tường của bạn nhé! Là chủ quán ăn, mới quen thôi. Từ ông chủ đến nhân viên trong quán đều rất nhiệt tình, vui vẻ. Nói thật, tôi rất ngưỡng mộ bầu không khí làm việc như vậy~]
Mua 1 miếng Qiqi
01:48 – Bình luận
[Tiểu Nguyệt, ngày mai còn mưa không? Có lịch trình gì vậy?]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
08:38 – Trả lời
[Chào buổi sáng~ Tôi vừa ngủ dậy, nhìn ra ngoài thì vẫn đang mưa lâm râm. Tối qua tôi tạm thời liên hệ được một nhóm trekking đi núi Cao Lê Cống, lát nữa là xuất phát rồi! Dù có khá nhiều người khuyên tôi đừng đi vì thời tiết này không phù hợp, nhưng tôi vẫn không muốn phá vỡ kế hoạch của mình. Người hệ J khó lắm đó haha. Chúc tôi thuận lợi nhé! Đợi bài nhật ký du lịch tiếp theo của tôi!]