Lộ Khiết
Chương 3: Người lạ cứu mạng
Lộ Khiết thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi khóc một trận, Lộ Khiết gọi Mẫn Di quay về rồi cấp cứu đưa bố mẹ vào bệnh viện. Còn lại một mình cô ở lại dọn dẹp mọi thứ.
Cô một mình làm tất cả, ngôi nhà bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo. Hóa ra toàn bộ người giúp việc đã bỏ đi hết. Bây giờ cô chỉ còn cô đơn.
Lộ Khiết ngồi bệt xuống đất, co gối ôm chặt lấy đôi chân, tựa cằm lên đầu gối.
Bỗng nhiên cô cảm thấy mình thật nhỏ bé. Giữa vũ trụ rộng lớn, cô như hạt bụi lạc lõng giữa không trung. Ánh mắt cô vô tình lướt qua tờ giấy mà cô vừa vứt trên sàn. Nhìn thấy con số trên đó, đầu óc cô bỗng chốc trống rỗng. Nó quá lớn so với năng lực của cô hiện tại.
Hít một hơi thật sâu, cô cố lấy lại bình tĩnh.
Chỉ là mọi chuyện xảy đến quá đột ngột. Cô vẫn phải sống, vẫn phải chăm lo cho bố mẹ, rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi.
Cô bước vào phòng làm việc của bố, lục lọi các tài liệu của công ty, rồi bật máy tính của ông lên để truy cập thông tin của Bạch Thị. Dù không thể tự mình trả nợ nhưng Bạch Thị vẫn còn đó, cô vẫn có thể vực nó dậy, vẫn có thể...
Cạch cạch cạch...
Tiếng bàn phím gõ liên tục, đôi mắt cô chăm chú nhìn màn hình, thỉnh thoảng lại nhìn xuống những trang tài liệu. Khuôn mặt cô nghiêm túc, đôi mày thanh tú thỉnh thoảng lại nhíu lại.
Cạch!
Đây rồi! Mấu chốt nằm ở chỗ này. Dường như có kẻ đã làm sai lệch số liệu của công ty và tập tài liệu này hoàn toàn khác với những gì có trong máy tính. Cô vứt tập tài liệu xuống bàn, ngồi dựa lưng vào ghế, ngón tay day day thái dương.
Rốt cuộc là ai? Kẻ nào muốn hại chết cả gia đình cô? Ai lại có thể hận Bạch gia đến thế? Bố cô trước giờ luôn là người chính trực, hay làm việc thiện, chưa từng hại ai. Cô thật không thể tưởng tượng nổi ai lại có thể căm thù gia đình cô như vậy.
Nhưng trước mắt, cô phải trả được số nợ đó đã. Theo thống kê, tài khoản của bố cô và công ty Bạch Thị gộp lại cũng gần đủ.
Đang suy nghĩ thì điện thoại của cô đột nhiên reo lên: "Alo. Tôi là Bạch Lộ Khiết..."
"Xin lỗi cô Bạch, lúc nãy cô có yêu cầu rút tiền trong tài khoản của ông Bạch nhưng thật tiếc phải thông báo là tài khoản đã bị khóa..."
"Cái..."
"Thêm vào đó, tài khoản liên kết của công ty Bạch Thị cũng đã bị đóng băng. Hiện không thể sử dụng được." Tút tút..."
"Chờ đã..." Lộ Khiết nhìn điện thoại, siết chặt ngón tay.
Khốn nạn!
Là ai? Ai lại có quyền lực lớn đến vậy? Thật sự hắn căm ghét Bạch gia đến mức muốn đuổi cùng giết tận?
***
Dưới ánh đèn đường
Xung quanh toàn là người. Người người tấp nập với cuộc sống bộn bề.
Cô bước vào một quán cà phê, nhìn xung quanh rồi dừng lại trước một người đàn ông trung tuổi đang ngồi. Lộ Khiết tiến gần, cúi chào: "Thầy Lý."
Cô ngồi xuống. Thầy Lý là hiệu trưởng trường A đại mà cô đang theo học, cũng là bạn thân nhất của bố cô. Bất đắc dĩ, cô phải tìm đến ông để mượn tiền.
Bố cô và thầy Lý đã quen biết nhiều năm, cô và ông cũng khá thân thiết trong mối quan hệ thầy trò nên cô nghĩ sẽ dễ nói chuyện.
"Thầy Lý, chuyện là..."
"Ừm. Thầy biết chuyện của gia đình con rồi. Thật tiếc là không thể giúp được gì."
Cái gì?
Cô còn chưa kịp mở lời xin giúp đỡ!
Trong lúc cô vẫn còn ngẩn ngơ, ông nói tiếp: "Nhưng thầy biết có người có thể giúp con. Đây là địa chỉ và số điện thoại của người đó. Nếu được thì con hãy nhanh chóng liên hệ." Đặt tờ giấy nhỏ xuống bàn, thầy Lý đứng dậy bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại cô ngồi đó.
Về tới nhà, Lộ Khiết bật máy tính lên. Tâm trí cô như lạc vào hư vô, tầm nhìn không còn định hướng.
Ting...
Tin nhắn mới hiện lên.
Cô bấm xem, là của một người bạn ảo trên mạng xã hội mà cô từng chơi game cùng. Nickname là Ăn_Cơm.
Ăn_Cơm: Chủ nhân của tôi, đang làm gì vậy?
"Chủ nhân của tôi" chỉ là biệt danh mà Ăn_Cơm gọi cô, dù chưa từng gặp mặt, nhưng qua lần cô cứu game cho Ăn_Cơm trong trận đấu mà hai người cùng chơi, người này luôn gọi cô như thế.
Cô xoa xoa thái dương, không còn tâm trạng để nói chuyện.
Ting...
Ăn_Cơm: Gặp nhau không?
Gặp nhau? Để làm gì?
Tinh_Khiết: Hôm nay tôi không có tâm trạng.
Ăn_Cơm: Vấn đề gì?
Tinh_Khiết: Gia đình có chuyện.
Ăn_Cơm: Tôi có thể giúp không?
Tinh_Khiết: Nếu anh có mười tỷ USD... (USD: đơn vị tiền của Mỹ.)
...
Không có tin nhắn phản hồi. Lộ Khiết mỉm cười, nụ cười thoáng chút tự mỉa mai. Mười tỷ đô la Mỹ đâu phải là con số nhỏ. Cô đang trông chờ điều gì từ một người bạn ảo chưa từng gặp mặt chứ?
Cô cầm lấy chuột máy tính, định tắt đoạn hội thoại thì ting một tiếng.
Ăn_Cơm: Tôi có!
Cái gì?
Ăn_Cơm: Vậy tám giờ tối, ở phố X quán XX
Tinh_Khiết: Ok!
Tắt hộp thoại. Lộ Khiết ngồi tựa lưng ra phía sau ghế. Thở dài một hơi.
Nếu Ăn_Cơm có thể cho cô mượn được số tiền đó... thì nợ nần của bố cô coi như xong.
Nhưng không có gì miễn phí, nhất là khi người đó có thể cho người lạ mượn một khoản tiền lớn như vậy, hẳn là sẽ có điều kiện.
Thôi thì... giờ đành phó mặc cho số phận.
Lộ Khiết đứng dậy, mắt liếc qua mẩu giấy nhỏ trên bàn, bỗng dừng lại.
Cầm tờ giấy lên, đây chính là địa chỉ liên hệ của người mà hiệu trưởng đã đưa cho cô.
Lướt qua cái tên trên đó.
Triệu Hạo Hiên ư?