Lộ Khiết
Chương 4: Lần đầu tiên?
Lộ Khiết thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thành phố X, nơi từng là đế vương của ngành giải trí nhờ gia tộc Bạch – một trong tứ đại thiên vương, nổi tiếng với những nhà hàng cao cấp và hộp đêm hạng sang bậc nhất thành phố. Những nơi có dấu chân của Bạch gia đều được giới thượng lưu khao khát và tôn sùng, là biểu tượng của quyền lực. Nhưng giờ đây, chỉ cần nhắc đến cái tên Bạch, mọi người lại né tránh như tránh một căn bệnh truyền nhiễm đáng sợ.
Con người nơi đây vẫn không ngừng nghỉ. Những ngọn đèn đường hai bên bừng sáng, tỏa ánh vàng rực rỡ hơn cả những ngôi sao trên bầu trời. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, Lộ Khiết khoanh tay trước ngực, nhẹ nhàng thắt chặt áo khoác để xua tan đi sự bất an trong lòng.
Cô nhìn đồng hồ đeo tay: đã bảy giờ ba mươi rồi. Chỗ hẹn không xa, nhưng tài khoản của cô vừa bị khóa, trong ví chẳng còn bao nhiêu tiền. Vì thế, cô quyết định đi bộ.
Chiếc váy ren liền thân màu trắng điểm xuyết bằng dải thắt lưng hồng nhạt, tôn lên vóc dáng mảnh mai của cô. Mái tóc đen dài buông thẳng sau lưng, bay phất phơ theo làn gió nhẹ. Đôi giày cao gót từng bước đều đặn, tiếng "cộp cộp" của chúng vang lên khẽ trong không gian, nhưng với cô, nó như tiếng vọng của chính trái tim mình.
Mỗi bước chân tiến về phía trước là khoảng cách đến sự tự do càng ngắn lại. Số tiền lớn ấy, liệu người bạn kia có thể cho không? Cô biết, điều kiện có thể là bất cứ thứ gì – thậm chí là ép cô thành nô lệ. Cô lắc đầu cười nhẹ, nghĩ rằng mình đang nghĩ quá nhiều rồi. Đến nước này, cứ đến đâu hay đến đó vậy. Bản thân cô hiện tại cũng không có khả năng trả nổi món nợ ấy. Chỉ còn vài ngày nữa là đến hạn, bố mẹ cô đang hôn mê trong khoa hồi sức. Cô không còn lựa chọn nào khác.
Nếu đi đến quán X theo đường chính sẽ khá xa, nên cô chọn đường tắt. Lộ Khiết rẽ vào một con ngõ hẻm nhỏ, nơi ánh sáng nơi đây tối tăm hơn hẳn so với đường chính. Bất giác, cô cảm thấy lạnh sống lưng. Cô siết chặt tay mình, trấn an bản thân rồi bước nhanh hơn.
Bỗng "Bộp" một tiếng động vang lên, cô cảm thấy nhói sau gáy rồi chìm vào bóng tối.
Cảm giác toàn thân rã rời, nhất là sau cổ đau nhói. Lộ Khiết nhíu chặt lông mày, cố gắng mở mắt. Những ánh đèn neon trên trần nhà chiếu thẳng vào mắt khiến cô chói mắt. Theo bản năng, cô định lấy tay che mắt, nhưng phát hiện cả hai tay đều bị trói chặt vào hai góc giường. Cô giật mình, thử giật hai chân, nhưng chúng cũng bị trói dang rộng ra hai bên.
Chết tiệt!
Cô vùng vẫy, cố thoát ra nhưng càng làm đau mình hơn.
"Có đúng người không đấy?"
"Chắc chắn rồi, đại ca. Bọn em đã chờ ở chỗ hẹn, cô ta đến đúng giờ lắm."
"Lần này là khách VIP, đừng để sai sót gì. Họ yêu cầu phải là 'rau sạch' đấy."
"Đại ca cứ yên tâm. Bọn em đã kiểm tra kỹ trước khi đưa cô ta đi giao dịch rồi. Lần này, không những chúng ta kiếm được một khoản lớn, mà còn không mất đồng nào cho con đĩ kia."
"Phì..." Tên đại ca nhổ nước bọt: "Xử lý sạch sẽ vào. Xong đợt này, chúng ta có thể an nhàn cả đời. Anh sẽ không bạc đãi các em đâu."
"Vâng!"
Nghe tiếng bước chân của chúng dần xa đi, Lộ Khiết càng vùng vẫy muốn thoát khỏi những sợi dây trói.
Bỗng, tiếng cửa kêu lên khiến cô giật mình. Một cảm giác khó chịu ập đến.
"Cạch" một tiếng, cả phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại mùi rượu nồng nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.
Tiếng bước chân tiến lại gần, rồi một thân hình nặng nề nằm phịch xuống giường. Qua mùi hương và kích thước cơ thể, cô chắc chắn đây là một người đàn ông.
Bàn tay hắn không có ý thức sờ soạng trên người cô. Cô muốn hét lên, nhưng chỉ phát ra tiếng ú ớ vì bị nhét giẻ vào miệng.
Tim cô đập mạnh vì sợ hãi, chân tay bị trói không thể phản kháng.
Căn phòng tối mịt, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc bất thường của hắn và tiếng ậm ừ của cô. Càng lúc càng trở nên nặng nề.
Bốn chi bị trói khiến các giác quan của cô trở nên nhạy bén gấp bội, đặc biệt là xúc giác bị phóng đại vô hạn.
Bên tai là tiếng hô hấp ồ ồ nặng nề của hắn, trên người cô bỗng chốc lướt qua một cái chạm khiến cho mọi tế bào tập trung tại một điểm.
Đột nhiên, cổ họng cô phát ra một tiếng "ưm" rõ ràng.
Ngay sau đó, cô nín thở, tim đập mạnh: Hắn... vừa chạm qua chỗ đó phải không?
Trong bóng tối, khóe miệng người đàn ông nhếch lên, gợi cảm đến mê hồn.
Lộ Khiết toàn thân run rẩy, cánh tay hắn vuốt ve bên hông, không nhanh không chậm đưa lên chạm vào đôi môi đang bị bịt của cô.
"Sao hả? Muốn sao?"
Giọng nói của hắn trầm khàn, vô cùng nam tính.
Lộ Khiết muốn nói gì đó, nhưng chỉ lắc đầu, khóe mắt ứa nước.
Cánh tay của hắn không chút khách khí, cởi bỏ thắt lưng, vén váy lên tới ngực rồi thò tay vào bên trong, cởi khuy áo ngực ra và vuốt ve lấy bầu ngực.
Miệng khinh thường nói: "Loại đàn bà có thể dùng thân xác để đổi lấy tiền đều rẻ rúng như nhau. Nói xem... cô nhận được bao nhiêu?" Vừa nói, hắn vừa dùng bàn tay thô xoa bóp lấy bầu ngực trắng muốt của cô. Nụ hoa hồng đã hơi cứng dần lên dưới bàn tay hắn, nhẹ nhàng khẩy lộng bằng đầu ngón tay. Hắn vén áo ngực lên cao, cúi mặt xuống ngậm lấy đầu núm.
"Ưm... Ư..." Lộ Khiết ú ớ lắc đầu, cổ tay kéo sợi dây trói khiến máu chảy ra.
Hắn cởi bỏ caravat, sau đó lại sờ soạng bộ ngực trắng sữa mềm mại của cô, dùng sức xoa nhẹ, di chuyển xuống chạm tới chiếc quần lót của cô. Dùng hai ngón tay luồn vào bên trong. Theo bản năng, Lộ Khiết khép chặt hai đùi, nhưng cũng không thể, cô tuyệt vọng dang hai chân ra.
"Đã ẩm ướt rồi..."
Ướt... rồi? Cô sao? Lộ Khiết giật mình kinh sợ. Cô không thể ẩm ướt vì bị cưỡng ép như vậy.
Tay hắn toàn bộ đi vào, chạm tới mảnh quần lót ướt át, lực tay lại mạnh thêm: "Chưa đủ đâu..."
Lộ Khiết vùng vẫy, cảm nhận được ngón tay hắn chạm qua hai cánh hoa môi, chạm tới nụ hoa nhỏ giữa, xoa nắn, ma sát nhè nhẹ.
"Lần đầu sao?"
Vừa hỏi, hắn vừa chậm rãi ma sát nụ hoa khiến bên trong cô co thắt, dòng điện chạy dọc sống lưng.
Rút ra khỏi chỗ đó đi, làm ơn. Ngón tay của hắn vừa cọ xát với môi thịt, vừa dính nhớp nháp khi bàn tay hắn tiếp xúc với hoa huyệt.