Khởi Đầu Bất Ngờ

Loạn Tần - Kim Linh Tử

Khởi Đầu Bất Ngờ

Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
♡ Chương 1 ♡
Tin vui: Ngươi được làm cha.
Vào một ngày thu, ánh nắng ấm áp xuyên qua ô cửa kính của quán cà phê, dừng lại trên mặt bàn gỗ.
Một người đàn ông căng thẳng nhíu mày. Khi nhân viên phục vụ mang tách cà phê đến, hắn không hề nhìn mà lập tức đưa lên miệng.
Hắn lập tức lộ rõ vẻ chán ghét nhìn tách cà phê, vội vàng đổ hết cả ly đường bên cạnh vào, khiến trong tách có đến bảy tám viên đường.
Tách cà phê màu nâu bỗng nổi lên một lớp sữa. Người đàn ông nhìn màu sắc ngọt ngào, ấm áp này, vẻ chán ghét trong mắt càng sâu đậm.
Hắn vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ. Khoảng mười phút sau, cuối cùng một bóng dáng người đàn ông trẻ tuổi cũng xuất hiện ở cửa ra vào.
Người đó trông rất cao lớn, tướng mạo xuất chúng, khí chất ôn hòa, mang theo sự trầm ổn vượt xa tuổi tác.
Người đàn ông trẻ tuổi mặc áo sơ mi sọc trắng xanh. Hai cúc trên cổ áo mở hờ, để lộ xương quai xanh. Bên dưới là chiếc quần dài màu kem cùng dây thắt lưng thắt quanh vòng eo thon gọn, khi bước đi càng tôn thêm đôi chân dài miên man.
Hắn nhìn thấy ánh mắt của người đàn ông trong quán cà phê, lập tức nở nụ cười ôn hòa, vẫy tay theo hướng đó và bước nhanh hơn vào quán.
Sau khi trò chuyện vài câu với ông chủ quán quen, người đàn ông trẻ tuổi liền đi tới ngồi đối diện bàn.
“Ngươi vội vã gọi ta ra đây, phải chăng lại có chuyện gì cần ta giúp giải quyết? May mà gần tan học rồi.” Tần Tử Sở nhẹ giọng than phiền một câu, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên ý cười. Hắn cưng chiều gõ trán bạn trai đang ngồi đối diện, rõ ràng là rất bao dung với người đàn ông đã nôn nóng gọi mình đến đây.
Người đàn ông vừa chờ Tần Tử Sở trong quán cà phê nhìn ánh mắt hắn, cười tự nhiên, nhưng ngay lập tức lại nghiêm mặt, ngừng một lát rồi uể oải nói: “Nana đã mang thai hơn năm tháng rồi.”
Tần Tử Sở nghe xong lời này vô cùng sửng sốt, trên mặt lộ rõ vẻ khó tin.
Quách Na là em họ xa của hắn. Vì hắn là con một nên không thể nhanh chóng thân thiết với cô bé này, nhưng khi cô ấy lên thành phố đi học, đi làm, hai người cũng dần dần hiểu rõ nhau hơn.
Dù sao Quách Na cũng là một cô gái sống xa nhà, cha mẹ Tần Tử Sở đã dặn dò hắn phải cố gắng chăm sóc cô bé.
Cô ấy luôn tỏ ra vui vẻ, phóng khoáng, hiểu chuyện và nghe lời. Thế nhưng Tần Tử Sở cố gắng nhớ lại thật lâu, ký ức gần nhất còn sót lại là hơn một năm về trước: hình ảnh Quách Na chia tay bạn trai.
Theo hắn biết, sau đó Quách Na vẫn chưa tính chuyện yêu đương với ai.
Có phải cô ấy đã gặp chuyện không hay, nên đứa bé đã năm tháng tuổi mà vẫn không dám nói với người nhà không?
Không đợi Tần Tử Sở hỏi, Mạnh Lương đã nhanh chóng nói: “Ngươi đi vắng, Nana bảo ta hôm nay cùng cô ấy đi kiểm tra. Ta lần đầu tiên biết phụ nữ mang thai là 40 tuần, vừa đúng 280 ngày. Hôm nay thật sự là biết thêm kiến thức mới! Thì ra phương pháp dự tính ngày sinh là như vậy – bắt đầu từ ngày đầu tiên sau lần kinh nguyệt cuối của cô ấy là ngày 24 tháng 4, thì dự tính ngày sinh sẽ là tháng 4+9=13, ngày 24+7=31, sinh đúng vào ngày 31 tháng Giêng. Ngày 31 tháng Giêng sang năm là một ngày tốt. Haha, xem ra Giả phủ chẳng phải đều nói đầu xuân mùng một tháng Giêng có phúc lớn sao? Hơn nữa siêu âm ra là con trai, nhìn rất rõ ràng!”
*Giả phủ:
Là đại gia đình, nơi đặt bối cảnh của cuốn tiểu thuyết
Tần Tử Sở bị Mạnh Lương liên tục cắt lời, cũng quên mất điều mình vừa muốn nói, bèn quan tâm hỏi: “Nana hiện tại thế nào? Hai mẹ con có khỏe mạnh không? Có cần dùng chút thuốc bổ nào không?”
“Đứa bé rất tốt. Thầy thuốc nói hai mẹ con đều khỏe mạnh, chỉ là mấy tháng sau khi bụng to ra cần người thân chăm sóc tốt, không có vấn đề gì khác.” Mạnh Lương rất vui vẻ nói, dường như sự căng thẳng trước đó khi Tần Tử Sở đến đã hoàn toàn biến mất. Hắn nói tiếp: “Cha đứa bé trong bụng Nana đã dự tính sẽ kết hôn cùng cô ấy, và cùng nhau nuôi dưỡng đứa bé này.”
Tần Tử Sở gật đầu, kiên nhẫn nói: “Nana cũng bằng lòng gả cho hắn sao? Dù sao đứa bé còn chưa sinh ra, bỏ đi cái thai tuy rằng tổn hại đến thân thể nhưng so với việc lấy một tên đàn ông cưỡng ép mình, cô ấy sẽ không phải chịu thiệt thòi.”
Mạnh Lương sửng sốt, mơ hồ nói: “À, ta muốn nói Nana rất bằng lòng. Nói cho cùng thì có nhà, có xe, có vợ con, cha đứa bé cũng thật vui mừng, dù sao đứa bé trong bụng Nana cũng là con trai.”
Tần Tử Sở nghe xong lời này thở dài, nghĩ đến mối quan hệ của mình và Mạnh Lương, tâm trạng có chút ảm đạm. Hắn biết Mạnh Lương rất thích trẻ con, hy vọng có thể có một đứa con mang huyết thống của mình. Đáng tiếc hai người đều là đàn ông, đời này ở bên nhau không thể có con, hơn nữa pháp luật trong nước cũng không cho phép mang thai hộ.
“Hai bên đều bằng lòng là tốt rồi. Cha mẹ Nana không ở đây, ta phải đi gặp cha của đứa bé. Dù sao chuyện kết hôn trước tiên cần phải thương lượng cho kỹ, quyết không thể vì cô ấy có thai mà để cô ấy chịu thiệt thòi.” Tần Tử Sở nói ra những lời một người anh cần phải nói với thái độ tự nhiên.
Hắn vừa ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Mạnh Lương. Mạnh Lương chột dạ nghiêng mặt sang một bên, không dám nhìn thẳng vào mắt Tần Tử Sở.
Trong lòng Tần Tử Sở chùng xuống. Hắn cuối cùng cũng ý thức được vì sao sau khi hắn bước vào quán cà phê, Mạnh Lương lại có phản ứng khoa trương như trúng số độc đắc. Nụ cười trên mặt hắn nhạt dần, nhìn thẳng vào Mạnh Lương.
Mạnh Lương và hắn đã ở bên nhau hơn 5 năm, họ hiểu nhau rất sâu sắc.
Phát hiện ánh mắt Tần Tử Sở, Mạnh Lương vội vàng nắm lấy cổ tay hắn, chặt chẽ giữ lấy tay Tần Tử Sở và nói thật nhanh: “Tử Sở, ta biết ngươi và ta không giống nhau, ngươi không phải chỉ thích đàn ông. Hai chúng ta ở bên nhau là do ta chủ động. Bình thường trên giường, ta cũng chưa bao giờ dám yêu cầu tiến vào cơ thể ngươi. Ba mẹ ngươi vẫn chưa từ bỏ hy vọng về chuyện ngươi kết hôn sinh con sau này. Lần này, chính là lúc này! Được không?! Nana biết quan hệ của hai ta, đêm hôm đó chỉ là một sự cố, thật sự là sự cố! Ngươi biết ta không thích phụ nữ! Ta không nghĩ cô ấy lại mang thai! Ta và cô ấy sẽ không kết hôn đâu, hai chúng ta vẫn sẽ như trước đây, ta van cầu ngươi!”
Tần Tử Sở nhìn vẻ mặt cầu xin của Mạnh Lương, dần dần bình tĩnh lại. Hắn vỗ vỗ đầu Mạnh Lương, khẽ cười lên.
Mạnh Lương chăm chú nhìn, đến khi thấy vẻ mặt Tần Tử Sở thả lỏng, trên mặt hắn liền có lại sắc khí, thái độ đắc ý đến tột độ, lòng tham không đáy nói: “Hai ta bình thường ở bên nhau, ta cũng không tốn tiền. Bây giờ đi làm vài năm, ta cũng đã tích góp được chút tiền gửi tiết kiệm. Cha mẹ ta vừa nghe nói có cháu, đã quyết định mua nhà và sắp xếp cho mẹ con họ. Sau này cô ấy sẽ mang đứa bé đi theo ba mẹ ta, hai chúng ta vẫn ở bên nhau. Không có cha mẹ ta ngăn cản, hai ta có thể càng thêm thoải mái.”
Tần Tử Sở gạt tay Mạnh Lương ra, đứng dậy. Hắn như nghe được một chuyện vô cùng buồn cười, cười đến mức không ngừng được.
Một lúc lâu sau, hắn khinh miệt liếc Mạnh Lương một cái, ôn hòa nói: “Ngươi cũng biết, trong phòng ta bất cứ đồ vật gì của ngươi đều là do ta bỏ tiền ra mua. Vậy thì sau này ngươi không cần bước vào chỗ của ta nữa. Còn về Quách Na, nếu hai người các ngươi bằng lòng ở bên nhau thì cứ tùy ý kết hôn. Đừng đến quấy rầy cuộc sống của ta và người nhà nữa.”
Nói xong, Tần Tử Sở với vẻ mặt bình tĩnh rời khỏi quán cà phê, bỏ lại một mình Mạnh Lương với sắc mặt tái nhợt.
Biết cô em họ mà mình đã chăm sóc và người bạn trai tự xưng là “đối với phụ nữ không đứng lên được” của mình lại ở bên nhau thì sẽ có cảm giác gì?
Người khác thì hắn không rõ; nhưng đến lượt mình, Tần Tử Sở ngoài cảm giác khó chịu ra thì chỉ thấy buồn cười.
Gọi điện thoại nói rõ sự tình với cha mẹ xong, hắn có chút mờ mịt đứng trên đường, véo mũi mình.
May mắn hôm nay không có tiết học, không cần đối mặt với rất nhiều học sinh nghịch ngợm gây sự. Nếu không, thật khó kiềm chế được cảm xúc.
Đứng trong phòng tắm, Tần Tử Sở dội nước lạnh từ đầu xuống, sảng khoái gột rửa một hồi cho đến khi nước lạnh cóng. Hắn mặt không đổi sắc leo lên giường nằm.
Cả người truyền đến cảm giác đau buốt. Hắn thầm nghĩ: họa vô đơn chí, mới vừa bị phản bội, lại còn bắt đầu sốt cao.
Nhưng hắn không hề muốn cử động một chút nào.
Quá mệt mỏi, cứ để hắn nghỉ ngơi một chút, một lát sau sẽ ổn thôi. Hy vọng khi tỉnh lại, có thể có chút tin tức tốt.
Nắng sớm nhẹ nhàng chiếu vào phòng. Một đôi bàn tay mềm mại, tinh tế vuốt ve hai má Tần Tử Sở. Hắn đột nhiên mở mắt, dùng sức kéo mạnh cổ tay đang đặt trên mặt mình, đột ngột ngồi dậy, quay đầu lại, tức giận trừng mắt.
Một nữ tử mười bảy, mười tám tuổi vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía hắn. Gương mặt tái nhợt cho thấy nàng đã vô cùng kinh hãi.
“Công tử, thiếp, thiếp vừa nhận được tin tốt muốn nói cho ngài biết.” Nữ tử nói xong, trên mặt nàng có lại sắc khí, lộ ra một nụ cười mờ nhạt. Trên khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy vui sướng, tay nàng đặt giữa bụng, hai má đỏ bừng nói: “Lúc thầy thuốc vừa đến chẩn bệnh cho công tử, thấy thiếp có nét mặt khác thường, liền kéo thiếp bắt mạch một phen. Hắn chẩn đoán rằng, thiếp đã có mang hai tháng.”
Tần Tử Sở mặt không đổi sắc dời tầm mắt xuống, dừng lại một lúc ở vòng eo nhỏ của nữ tử.
Hắn vươn tay về phía trước dò xét. Nữ hài lập tức cười ôm lấy cánh tay hắn, chủ động tiến lên cởi bỏ vạt áo, kéo tay hắn đặt lên cái bụng bằng phẳng, một chút cũng không nhìn ra dấu hiệu mang thai, rồi vuốt ve qua lại. Trên mặt nàng đã lộ rõ vẻ tự hào của một người sắp làm mẹ.
… Ta nghĩ, tình huống hiện tại của mình có lẽ là xuyên không…
Thế nhưng, những người đàn ông khác xuyên không là để xưng vương xưng bá, vì sao đến lượt ta, vừa mở mắt ra đã là “Tin vui được làm cha”?
Tên Mạnh Lương này đúng là kẻ lợi dụng!
( ̄△ ̄) Nói cái gì mà “với phụ nữ không đứng lên được”, ta thấy toàn là giả dối.