Loạn Tần - Kim Linh Tử
Thân Phận Lục Mạo Vương
Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn Tử Sở, thấy vẻ mặt hắn khó đoán, trong lòng không khỏi run sợ, đôi mắt nàng rưng rưng như sắp khóc.
Nàng buông tay Tử Sở, lau nước mắt, khẽ nói: “Chẳng lẽ công tử không muốn có hài tử cùng thiếp sao?”
Lúc này, Tử Sở mới rời mắt, nhìn vẻ mặt buồn bã của nàng, trong lòng khẽ thở dài.
Có lẽ chủ nhân thật sự của thân thể này sẽ rất vui mừng khi biết người phụ nữ trước mặt mang thai – nàng vừa tự xưng là ‘thiếp’, nhưng Tử Sở thực sự không rõ nàng là chính thất hay chỉ là thiếp của nam nhân này – song, đối với hắn mà nói, việc có một người phụ nữ quá quen thuộc với mọi thói quen sinh hoạt của thân thể này ở bên cạnh tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
Lỡ đâu nàng phát hiện ra sơ hở gì, cho rằng hắn bị yêu ma nhập, thì sẽ vô cùng phiền phức.
Nhưng hiện tại người phụ nữ này đang mang thai, đối với hắn lại là một cơ hội tốt. Chỉ cần hắn tỏ ra ôn hòa săn sóc, nàng sẽ nghĩ hắn vui mừng vì có hài tử, mà không để ý đến những vấn đề khác.
Tử Sở lập tức tươi cười, chăm chú nhìn vào mắt nàng, chủ động lau khô nước mắt cho nàng, nắm chặt tay nàng đặt lên môi khẽ hôn, giọng điệu ôn hòa nói: “Làm gì có chuyện đó, ta rất vui mừng, chỉ là nhất thời phản ứng không kịp thôi. Chỉ là… nàng còn nhỏ như vậy, liệu có thể hay không…?”
Người phụ nữ lập tức chuyển từ buồn sang vui, hờn dỗi liếc hắn một cái: “Thiếp năm nay đã mười tám, có hài tử là chuyện đương nhiên.”
Tử Sở chủ động kề sát bụng nàng, mang theo ý trêu đùa nói: “Để ta sờ lại xem sao.”
Người phụ nữ ngượng ngùng, không còn chủ động như lúc đầu mà né tránh động tác của Tử Sở, vội vàng nói: “Công tử, đừng mà ~”
Tử Sở cũng hiểu ý, buông bàn tay mềm mại của nàng ra, đỡ lấy vai nàng để nàng tựa vào vai mình, dịu dàng nói: “Vừa nãy sao nàng lại cảm thấy ta không vui khi biết nàng mang thai?”
Vẻ mặt yêu kiều hiện lên nét u buồn, nàng nghiêng người, vùi đầu vào ngực Tử Sở, khẽ than thở: “Trong lòng công tử vẫn nghi ngờ thiếp, chắc hẳn là còn để tâm chuyện thiếp từng nương thân ở chỗ Lã Bất Vi. Nhưng Lã Bất Vi chẳng qua chỉ là một tên thương nhân tầm thường, không thể nào so sánh với công tử. Công tử quên rồi sao, ngày đó ngài nói với Lã Bất Vi muốn cưới thiếp, thiếp đã cam tâm tình nguyện. Thiếp, thiếp đối với công tử là nhất kiến chung tình, mong công tử thương xót, đừng nhắc lại chuyện đã qua nữa.”
Tần Tử Sở: “…………”
Lã, Lã Bất Vi?
Thân thể mềm mại của mỹ nữ vẫn nằm trong lòng Tần Tử Sở, ngực nàng khẽ chạm vào hắn. Là một nam nhân, hẳn sẽ không cầm lòng được, nhưng hiện giờ hắn đối với mỹ nữ này một chút ý nghĩ cũng không có, bởi tin tức vừa nghe được đã khiến hắn choáng váng đầu óc.
Lã Bất Vi là ai?
Tần Tử Sở tuy chuyên ngành kỹ thuật, nhưng nam nhân nào lại không thích lịch sử và chính trị? Hơn nữa, trải qua chương trình giáo dục bắt buộc 9 năm ở trong nước, sẽ không ai không biết Lã Bất Vi là ai.
Lã Bất Vi ở nước Triệu đã phát hiện ra Doanh Dị Nhân. Vì thế, hắn dùng nhiều vàng bạc và tài ăn nói, khuyên Hoa Dương phu nhân nhận Dị Nhân làm con trai trưởng, đồng thời dâng ái thiếp Triệu Cơ cho Dị Nhân làm vợ. Sau này, Doanh Dị Nhân làm vua được ba năm thì mất, con của ông cùng Triệu Cơ là Doanh Chính – tức Tần Thủy Hoàng – lên ngôi. Vì vua còn nhỏ, Lã Bất Vi nắm quyền, khuynh đảo triều chính, nuôi dưỡng ba ngàn môn khách và biên soạn bộ sách lưu truyền đời sau.
Đương nhiên, công trạng và thành tích của Lã Bất Vi trong lịch sử đều không quan trọng.
Quan trọng là, liệu “Doanh Chính” rốt cuộc là con của Dị Nhân, hay của Lã Bất Vi, cho đến nay cũng chưa ai biết rõ!
Nếu mỹ nhân trong ngực là người “tự mình” chủ động yêu cầu Lã Bất Vi đưa tới, thì thân phận của nàng không nghi ngờ gì chính là Triệu Cơ, mà thai nhi trong bụng nàng là… Doanh Chính ư? Hay là Lã Chính?
Tần Tử Sở cười nhạt nhìn lên màn trướng. Hắn không ngờ mình lại có thể tính toán được ngày sinh của Doanh Chính vì một lý do vô cùng nực cười này, từ đó sẽ chứng minh được hài tử trong bụng Triệu Cơ rốt cuộc là của ai.
Về phần “chính mình”, tất nhiên là vị Lục Mạo Vương lưu truyền thiên cổ – Doanh Dị Nhân!
Ở hiện đại thì bị bạn trai cắm sừng, còn bây giờ thì khéo thật, không chỉ bị cắm sừng mà còn là kéo dài đến mấy thập niên.
Tần Tử Sở nhíu mày, nhịn không được nắm lấy một lọn tóc dài xõa qua vai. Tốt lắm, vẫn là màu đen, hắn chợt cảm thấy phấn chấn hơn.
Mỹ nhân vẫn đang dựa vào ngực Tần Tử Sở, nước mắt nàng làm ướt vạt áo hắn, nhưng Tần Tử Sở thật sự không có tâm tình dỗ dành nàng.
Thuận tay đẩy Triệu Cơ ra, Tần Tử Sở đầu tóc bù xù bước xuống giường, vội vàng để lại một câu “Ta phải đi ra ngoài một chút” rồi bỏ chạy đến không thấy bóng dáng. Hắn hiện tại cần suy xét rõ ràng tình cảnh của mình.
Nếu chỉ là một vị “Công tử” của gia đình bình thường thì tốt, nhưng ở thời Chiến quốc, “Công tử” không chỉ là một cách xưng hô, mà còn là để chỉ long tử phượng tôn.
Thân phận hắn hiện tại đại khái là con trai trưởng – Thái tử nước Tần, mà điều gay go chính là, hắn vẫn đang ở nước Triệu làm con tin, tính mạng chẳng có gì đảm bảo.
Tần Tử Sở đứng ở góc đình viện, tán lá rộng lớn của cây ngô đồng che khuất ánh nắng đầu hạ chói chang, chỉ còn những vệt nắng thưa thớt lọt qua kẽ lá chiếu rọi trên người. Nắng ấm khiến cả người thoải mái vô cùng.
“Công tử, ngài có gì muốn phân phó?” Một thị nữ khoảng chừng mười bốn, mười lăm tuổi đỏ mặt tiến đến trước mặt Tử Sở, nhỏ giọng hỏi.
Ngoài hành lang gấp khúc, có ba nữ hài trạc tuổi đang chờ nàng. Thấy ánh mắt hàm tiếu của Tần Tử Sở nhìn qua, tất cả đều cảm giác đôi mắt ẩn tình đó đang nhìn mình, các nàng không khỏi cúi mặt ngượng ngùng cười.
Tần Tử Sở mỉm cười tháo xuống hoa cài tóc của nữ hài trước mặt, sau đó nâng mặt nàng, một lần nữa cài hoa vào tai, dịu dàng nói: “Đáng tiếc hoa này đã nở rồi, nếu thay bằng một nụ hoa thì càng thích hợp với nàng hơn.”
Mặt thị nữ càng thêm đỏ ửng, cúi đầu ấp úng không nói nên lời.
Tử Sở buông tay, thấy thời gian không còn sớm, cuối cùng nói: “Nàng đến vừa đúng lúc, đem chăn đệm của ta sang thư phòng đi. Phu nhân có thai, nên cẩn thận một chút.”
“Công tử thật biết chăm sóc.” Thị nữ lộ ra vẻ mặt hâm mộ đối với Tử Sở. Nàng do dự một lát, rồi tiếp tục nói: “Nô tỳ tên là Lục Kiều. Công tử muốn đặt chăn đệm ở vị trí nào trong thư phòng ạ?”
Tần Tử Sở thần sắc tự nhiên trả lời: “Không bằng, Lục Kiều cô nương dẫn ta đến đó tận mắt xem đi.”
Thật tốt quá, cuối cùng cũng biết thư phòng ở đâu!
Tần Tử Sở trong lòng cảm thán, nhấc chân đi theo sau Lục Kiều, để nàng dẫn đường đến thư phòng.
Mặc dù đây là nhà mình, nhưng rường cột chạm trổ trước mắt cũng không làm Tần Tử Sở cảm thấy dễ chịu.
Cứ năm bước lại có một tốp thủ vệ, mười bước một trạm canh gác vây quanh sân. Khi ánh mắt lạnh lẽo của họ đảo qua mình, liền lộ ra sự phòng bị và dò xét, dường như có rất nhiều thù hận.
Đi qua một đoạn hành lang gấp khúc, chính là thư phòng.
Lã Bất Vi mua một gian phòng vô cùng rộng lớn. Điểm hiếm thấy chính là căn phòng tràn ngập ánh sáng – bởi thời đại này, phòng ốc phần lớn có cửa sổ nhỏ hẹp, ánh sáng chiếu vào vô cùng ít. Nhưng căn phòng này, bất luận là giữ ấm hay chiếu sáng đều tốt hơn một chút. Tuy nhiên, khi hắn bước vào, trong nháy mắt liền nhíu mày.
Thư phòng trống không, tại sao lại không có gì cả?!
Không đợi Tần Tử Sở bày tỏ sự bất mãn của mình, Lục Kiều đã nhanh nhẹn trở lại giải thích: “Công tử, ngài bình thường không đọc sách. Mà kinh thư sách vở nơi này lại đắt đỏ nên Lã đại nhân không mua. Thư phòng luôn trống, hiện tại vừa vặn có thể đổi thành phòng ngủ.”
Tần Tử Sở nghe tên “Lã Bất Vi”, trong lòng vô cùng phiền chán, nhưng hắn không biểu lộ cảm xúc thật của mình. Hắn vẫn ôn hòa mỉm cười như thường lệ, gật đầu, tựa như hết sức đồng ý mà nói: “Quả thật, ta đang ở nơi đất khách xa lạ, may có thái phó giúp ta thu xếp, nếu không ta không biết phải sống thế nào.”
“Nơi này ánh nắng rất tốt, ta nghĩ đem chăn đệm đặt ở đây đi.” Tần Tử Sở thu lại một chút nét âm trầm, chỉ vào chỗ ánh nắng đang chiếu, tràn đầy hứng thú đề nghị.
“Ha ha, Dị Nhân, hóa ra ngươi ở trong này! Làm ta tìm mãi!” Một giọng nam thật lớn từ phía sau truyền đến, chỉ nghe tiếng thôi cũng khiến người khác có cảm tình.
Tần Tử Sở đứng tại chỗ, vội vàng xoay mặt về phía người vừa tới, nhoẻn miệng cười.
Thị nữ Lục Kiều bên cạnh hắn đã quỳ xuống hành lễ: “Lã thái phó.”
Thân phận người vừa tới không nghi ngờ gì, chính là tảng đá lớn trong lòng Tần Tử Sở – Lã Bất Vi.
Lã Bất Vi xua tay bảo Lục Kiều lui ra. Có vẻ do ánh nắng chói mắt nên hắn híp mắt nhìn về phía Tần Tử Sở. Thanh niên này hôm nay khiến hắn cảm thấy không giống trước. Tướng mạo của Dị Nhân rõ ràng không có gì thay đổi, thậm chí đầu tóc còn bù xù lôi thôi, nhưng không rõ vì lẽ gì, Lã Bất Vi lại cảm thấy bên trong như đã thay đổi thành người khác. Dáng đứng thẳng tắp không còn phô trương thanh thế như quá khứ, hắn bình tĩnh thong dong, giống như nắm giữ tất cả trong tay, đứng giữa thư phòng vắng vẻ tựa như một bức họa đẹp đẽ bắt mắt.
Không đợi Lã Bất Vi mở miệng, Tần Tử Sở đã chủ động đi đến trước mặt hắn, trực tiếp nói: “Đa tạ thái phó đã quan tâm, Triệu Cơ có thai, đây là hài tử đầu tiên của ta! Ha ha, hắn nhất định là nam hài!”
Đây là vui đến hồ đồ rồi, nên mới khoe khoang với hắn ư?
Sự hoài nghi vừa rồi của Lã Bất Vi bỗng tiêu tán như hoa trong gương, trăng trong nước. Dị Nhân chính là cái gối thêu hoa*, biết rõ hắn lưu luyến Triệu Cơ, lại còn nhiều lần nhắc tới nàng, thật sự là kẻ lòng dạ hẹp hòi, không có triển vọng!
*gối thêu hoa: chỉ những người chỉ có vẻ bề ngoài chứ không có tài năng.
“Đây quả là chuyện tốt.” Lã Bất Vi khẩu bất đối tâm* cười chúc mừng, làm ra vẻ quan tâm ngồi trước mặt Tần Tử Sở, kéo tay hắn hỏi: “Hài tử mấy tháng rồi?”
*khẩu bất đối tâm: miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo
Tần Tử Sở lộ ra vẻ kinh ngạc, sau một lúc lâu mới xấu hổ nói: “Còn nhỏ lắm, mới hai tháng. Vừa nghe phu nhân nói có, ta vội vàng dọn đến thư phòng ngủ rồi.”
“Công tử đối với phu nhân quả là một lòng say mê.” Lã Bất Vi cười nói, sau đó hạ giọng ghé vào tai hắn nói nhỏ: “Lần này ta từ Hàm Dương trở về, mẹ cả của công tử là Hoa Dương phu nhân đã dặn ta mang về mấy ngàn lượng vàng để công tử dùng vào việc xã giao. Không biết công tử đối với số tiền kia có tính toán gì không?”
Tần Tử Sở chẳng hề để ý khoát tay, chỉ vào thư phòng trống nói: “Trước lúc phu nhân hạ sinh, ta sẽ ngụ ở nơi này. Ngày thường chiêu đãi khách nhân sẽ không hổ thẹn. Thái phó hãy mua chút kinh thư để vào giá sách đi.”
Lã Bất Vi nhìn dáng vẻ Tần Tử Sở, chỉ biết hắn nói chuyện căn bản không có đầu óc. Nhưng một phế vật như vậy càng dễ khống chế và lợi dụng.
Lã Bất Vi sảng khoái nói: “Bất Vi sẽ không để công tử thất vọng, chắc chắn sẽ an bài ổn thỏa cuộc sống hằng ngày của công tử.”
Tần Tử Sở trong lòng châm chọc, nhưng vẫn lộ ra ánh mắt nhiệt tình, hồn nhiên nhìn về phía Lã Bất Vi, gật đầu đi theo hắn.
Hắn liếc mắt một cái khiến Lã Bất Vi trong lòng nhảy dựng, nhất thời cảm thấy hôm nay Tần Tử Sở cực kỳ tuấn mỹ.