Loạn Tần - Kim Linh Tử
Tiệc Rượu Bất Ngờ Và Bí Mật Hé Lộ
Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người ta thường nói “quan huyện không bằng người quản lý trực tiếp” quả không sai. Hiện tại Tần Tử Sở đang là con tin ở Triệu quốc, khi người giám sát hỏi vay tiền, hắn biết nói gì đây?
Tần Tử Sở lộ vẻ lo lắng trên mặt, không kìm được liếc nhìn Lã Bất Vi như tìm kiếm sự hỗ trợ. Ngay lập tức, hắn cúi đầu, thò tay vào ống tay áo, lấy ra một túi vàng và nhanh chóng nhét vào tay Công Tôn Kiền: “Nếu Công Tôn đại phu cần, cứ việc nhận lấy. Dị Nhân còn có mười lạng nữa, xin mời Công Tôn đại phu dùng để uống rượu.”
Công Tôn Kiền xóc nhẹ túi tiền, vẻ hài lòng trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất.
Kể từ khi vị vương tôn nước Tần này bị phái sang Triệu quốc, Tần quốc dường như quên bẵng sự tồn tại của hắn, chưa từng có ai đến quan tâm Doanh Dị Nhân dù chỉ một chút. Cơm áo hiện tại hắn dùng đều do Triệu quốc cung cấp.
Công Tôn Kiền biết rất rõ Doanh Dị Nhân mỗi năm có thể nhận được bao nhiêu lương thực và tiền bạc.
Mặc dù đại thương nhân Lã Bất Vi và Tần Tử Sở hiện tại tỏ ra vô cùng thân thiết, nhưng Công Tôn Kiền hoàn toàn không tin Lã Bất Vi sẽ thực sự giúp đỡ hắn. Ai có mắt đều thấy Lã Bất Vi đang đưa “chiếc giày rách” mình đã chán chê cho Tần Tử Sở, mà Tần Tử Sở còn phải ngàn lần cảm tạ. (Ý chỉ Triệu Cơ – người phụ nữ không đứng đắn).
Công Tôn Kiền thu tiền của Tần Tử Sở vào tay, ngay lập tức nở nụ cười tươi rói, mạnh mẽ vỗ vai hắn một cái, cười lớn nói: “Công tử hào phóng như vậy, quả không hổ là nhân trung long phượng*. Ôi, xem ra mắt ta đã kém rồi, hôm nay công tử đã thay xiêm y mới sao? Lụa đỏ thắm thật hợp với công tử, khiến công tử thật rạng rỡ, ha ha ha ha ~”
*nhân trung long phượng: người tài giỏi xuất chúng, rồng phượng trong loài người.
Tần Tử Sở lập tức nở nụ cười trên mặt, xoa xoa vai bị Công Tôn Kiền vỗ, ra vẻ khoe khoang nói: “Nhờ có Hoa Dương phu nhân không bỏ rơi, nhận ta làm con trai trưởng, lại lo lắng ta ở Triệu quốc chịu khổ, tự mình sai cung nữ may rất nhiều quần áo cho ta. Hoa Dương phu nhân vốn là nữ tử Sở quốc, mà Sở quốc lại ưa chuộng màu đỏ, nên nàng may trường bào cho ta đều chọn màu sắc rực rỡ, diễm lệ.”
Nói rồi, Tần Tử Sở giơ cánh tay lên, phất tay áo trước mặt Công Tôn Kiền.
Công Tôn Kiền chăm chú nhìn vào, quả đúng là như vậy!
Trường bào của Tần Tử Sở có cổ áo và cổ tay thêu đầy hoa văn Đan Phượng (phượng hoàng đỏ) múa lượn, kỹ thuật phức tạp và tinh xảo. Thoạt nhìn thì không có gì đặc biệt, nhưng giờ đây thấy toàn bộ quần áo đều thêu như vậy thì thật là xa xỉ. Thợ thêu bình thường sẽ không nhận công việc tốn công như thế, mà cũng không có vương công quý tộc nào nuôi nổi thợ thêu tay nghề cao đến mức đó.
Doanh Dị Nhân này thăng tiến nhanh thật!
Công Tôn Kiền đảo mắt, liền đem túi vàng vừa nhận còn chưa kịp ấm tay nhét trả vào tay Tần Tử Sở, cười nịnh nọt nói: “Ngày nào đó công tử phú quý, xin đừng quên tình giao hảo của chúng ta ở Triệu quốc.”
Tần Tử Sở trên mặt càng thêm tươi cười nồng nhiệt, lại lần nữa đưa túi tiền trả lại tay Công Tôn Kiền, dùng giọng điệu tràn đầy cảm xúc nói: “Đến nơi này làm con tin nào có dễ dàng, không ít vương tôn thậm chí còn không giữ được mạng sống. Tử Sở mấy năm nay vài lần gặp nguy hiểm, may nhờ Công Tôn đại phu chu toàn mới có thể giúp ta giữ lại tính mạng. Số vàng này thực sự không đáng gì so với ân cứu mạng của Công Tôn đại phu, xin Công Tôn đại phu đừng từ chối.”
Trong mắt Công Tôn Kiền cuối cùng cũng lộ ra chút vẻ kinh ngạc, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tần Tử Sở, người cao hơn hắn gần nửa cái đầu, nửa ngày không nói nên lời.
Hắn đối xử với Tần Tử Sở ra sao, trong lòng Công Tôn Kiền rõ hơn ai hết.
Mùa xuân thì cắt xén thức ăn, mùa hè thì bớt nước đá, cuối mùa thu thì trộm thóc, vào mùa đông thì cướp than. Tuy không đến mức khiến Tần Tử Sở quá túng thiếu, nhưng tuyệt đối không cho hắn hưởng thụ cuộc sống vương tôn công tử tốt nhất, thậm chí khiến cuộc sống của hắn trở nên vô cùng sa sút.
Nếu nói Tần Tử Sở ghi hận trong lòng hắn, mỗi ngày chửi mắng sau lưng, Công Tôn Kiền cũng không lấy làm lạ.
Nhưng hắn thật sự không ngờ Tần Tử Sở lại nói ra những lời gần như thật lòng đến thế – dù Công Tôn Kiền trước mặt Triệu vương có đôi lần nói tốt, cũng chỉ là để vơ vét thêm lợi ích từ tay Tần Tử Sở.
Nhưng ai cũng thích nghe lời tán dương.
Suy nghĩ kỹ càng, Công Tôn Kiền không kìm được mà theo lời Tần Tử Sở nói, tự thấy mình là một người phẩm chất cao thượng. Việc hắn nhiều năm cắt xén để đổi lấy mạng sống của Tần Tử Sở thật không đáng kể gì.
Họ đây là đôi bên cùng có lợi!
“Công tử quả là một người thấu tình đạt lý.” Công Tôn Kiền nói lớn tiếng, vỗ vai Tần Tử Sở mấy cái.
Khi nhận lại số tiền Tần Tử Sở đưa, Công Tôn Kiền càng cảm thấy an tâm và thoải mái, trong chốc lát đã quên mất suy nghĩ vừa rồi rằng Tần Tử Sở có thể sẽ trả thù khi thăng tiến.
Lã Bất Vi chậm rãi đi theo sau hai người, ánh mắt vẫn luôn dõi theo khuôn mặt Tần Tử Sở, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc.
Tần Tử Sở vẫn luôn hết sức ỷ lại hắn, Lã Bất Vi biết rất nhiều bí mật nhỏ mà Tần Tử Sở không muốn người khác biết, một trong số đó là cảm nhận của hắn đối với Công Tôn Kiền.
Tần Tử Sở hẳn phải cực kỳ chán ghét Công Tôn Kiền vì sự khắc nghiệt đối với mình!
Lã Bất Vi thầm nghĩ: Tần Tử Sở rốt cuộc là sau khi có hài tử thật sự trưởng thành, không còn để tâm chuyện cũ; hay là hắn đã dằn nén tất cả buồn khổ và phẫn hận xuống đáy lòng, chờ đợi thời cơ trả thù?
Lã Bất Vi trong lòng vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, không kìm được mà cứ nhìn chằm chằm Tần Tử Sở. Hắn thấy Tần Tử Sở vẫn tươi cười như tắm trong gió xuân với Công Tôn Kiền, thậm chí còn có một ý nghĩ rằng hắn sắp thoát khỏi sự kiểm soát của mình.
Hắn bước nhanh vài bước, chạy đến bên cạnh Tần Tử Sở, hoàn toàn không kiểm soát được bản thân, một tay giữ chặt cánh tay, kéo vạt áo Tần Tử Sở khiến nó hơi mở ra.
Tần Tử Sở cảm thấy phản ứng của Lã Bất Vi đêm nay quả thực rất kỳ lạ.
Hắn quay đầu nhìn Lã Bất Vi một cách khó hiểu, tay tự nhiên kéo ống tay áo lên, đối với việc mặc trường bào thì vô kế khả thi* – mặc và cởi y phục đều không phải tự mình động thủ, Tần Tử Sở hiện tại còn chưa nắm được kỹ năng này.
*vô kế khả thi: không tìm được cách giải quyết.
Lã Bất Vi đối diện với ánh mắt sáng ngời trong veo của Tần Tử Sở, lập tức tỉnh táo lại. Hắn theo bản năng nở nụ cười, sau khi ngừng lại, mới mở miệng: “Bất Vi vừa nãy hoa mắt, cứ ngỡ công tử sắp té ngã, không kìm được nên từ đằng sau kéo công tử một phen. Ha ha ha, thật sự đáng hổ thẹn. Ai~, đêm qua phải tính toán sổ sách. Vẫn xin công tử đừng chấp nhặt.”
Tần Tử Sở không rõ ý Lã Bất Vi, cho rằng hắn ám chỉ mình không nên tỏ ra quá thân mật với Công Tôn Kiền. Trên mặt hắn lộ ra nụ cười chế nhạo, miệng nói: “Lã đại thương nhân sự nghiệp lớn, cũng nên chú ý giữ gìn sức khỏe, sớm đi nghỉ ngơi.”
Lã Bất Vi nắm lấy bậc thang Tần Tử Sở đưa tới, thuận thế mà xuống, cười ha hả lắc đầu cảm khái: “Ai~, nào phải vì sự nghiệp lớn lao gì? Hàm Đan hiện tại việc buôn bán không được tốt lắm. Ta đang chuẩn bị đưa hàng hóa ra ngoài, tính toán lên đường về nước nghỉ ngơi một thời gian. Thê tử chắc cũng nhớ ta rồi.”
Tần Tử Sở lúc này mới hậu tri hậu giác* ý thức được Lã Bất Vi còn lớn tuổi hơn mình, đã sớm lập gia đình, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ suy tư.
*hậu tri hậu giác: thấy rồi mới hiểu, chậm chạp nhận ra.
Lã Bất Vi chú ý tới vẻ mặt của Tần Tử Sở, trong nháy mắt dập tắt sự nghi hoặc trong lòng, càng cảm thấy Tần Tử Sở đơn thuần đáng yêu.
Giọng nói của hắn nhẹ nhàng đi nhiều: “Công tử sẽ không cho rằng Bất Vi còn quan tâm Triệu Cơ chứ? Nàng chẳng qua là mỹ nhân ta cấp dưỡng trên đường đi buôn bán, công tử không cần để ý.”
Mặc dù đã yên tâm với suy nghĩ của Tần Tử Sở, Lã Bất Vi vẫn cố ý châm chọc Tần Tử Sở một chút, để hắn ý thức được thân phận vương tôn của mình và Triệu Cơ không hề xứng đôi, càng ám chỉ Triệu Cơ bản tính tham lam hư vinh, phá hỏng quan hệ vợ chồng của bọn họ.
Tần Tử Sở trong lòng không có Triệu Cơ, nên dù có nghe ra ý tứ trong lời nói của Lã Bất Vi, hắn cũng không bận tâm.
Hắn giả vờ không nghe ra ý tứ của Lã Bất Vi, mỉm cười nói: “Chỉ là muốn biết mỹ nhân nào có thể buộc được trái tim của Lã đại thương nhân, tẩu phu nhân ắt hẳn là có nhan sắc khuynh thành.”
Lã Bất Vi ngưng mắt nhìn Tần Tử Sở, lộ vẻ tiếc nuối đưa tay, dẫn hắn cùng Công Tôn Kiền vào trong ngồi, trong miệng tự giễu nói: “Cưới vợ thì nên chọn vợ hiền. Bất Vi lúc trước nghe theo lời phụ thân, cưới một vị tiểu thư phú hộ Vệ quốc. Ai~, hiền lành thì hiền lành thật, nhưng đúng là khiến người ta chẳng muốn về nhà.”
Kiểu đùa giỡn đơn thuần giữa những người đàn ông với nhau này khiến cả Công Tôn Kiền và Tần Tử Sở đều bật cười.
Lã Bất Vi vỗ vỗ tay, dàn nhạc hắn mời đến lập tức tấu lên, đám vũ nữ cũng nối đuôi nhau xuất hiện, thân hình uyển chuyển múa may, liên tục xoay quanh chỗ ba người đang ngồi.
Thị nữ bên cạnh Công Tôn Kiền không ngừng rót rượu cho hắn, ánh mắt đục ngầu của hắn dán chặt vào đám vũ nữ, hết ly này đến ly khác nuốt rượu vào miệng. Lã Bất Vi cũng theo nhạc khúc nhẹ giọng ngâm nga.
Chỉ riêng Tần Tử Sở, người đã quen với những màn ca múa hiện đại hoành tráng, thì đối với màn biểu diễn trong yến tiệc này lại vô cùng lạnh nhạt.
Lã Bất Vi nhìn vẻ mặt hoàn toàn không tập trung của Tần Tử Sở, liền đưa mắt ra hiệu cho thị nữ bên cạnh hắn, để thị nữ càng thêm ân cần gắp thức ăn và rót rượu cho hắn.
Tần Tử Sở không muốn làm khó thị nữ, nên nếu nồng độ rượu không quá cao, hắn cũng không ngại uống hết ly này đến ly khác.
Có đám vũ nữ giúp vui, màn đêm buông xuống, tiệc tối tự nhiên không chỉ đơn thuần là uống rượu rồi kết thúc.
Không lâu sau, ba vũ nữ xinh đẹp dẫn đầu đã e lệ, chân bước khẽ run rẩy, lần lượt tiến vào lòng Lã Bất Vi, Công Tôn Kiền và Tần Tử Sở. Nhất thời trong phòng vang lên oanh thanh yến ngữ*, vô cùng náo nhiệt.
*oanh thanh yến ngữ: tiếng chim oanh hót, tiếng chim yến nói, ý chỉ tiếng nói cười lảnh lót của phụ nữ.
Tần Tử Sở đối với những nữ nhân này cũng không có hứng thú, thái độ đối với mỹ nhân trong lòng liền có chút lạnh nhạt. Vũ nữ cũng chưa từng gặp loại khách nhân thanh cao như Tần Tử Sở, thấy thủ đoạn phong lưu của mình không hiệu quả, liền khôn khéo cùng hắn nói chuyện trên trời dưới đất. Tần Tử Sở rất nhanh từ miệng nàng hỏi rõ phố lớn ngõ nhỏ của thành Hàm Đan ở đâu.
Nhưng dù rượu có nồng độ thấp, Tần Tử Sở uống liên tục không ngừng suốt đêm, dần dần cũng không kiểm soát được bản thân, cảm thấy trời đất quay cuồng.
Tần Tử Sở lắc lắc đầu, chống bàn đứng dậy, sắc mặt ửng đỏ, nhìn về phía Lã Bất Vi với nụ cười mơ màng nói: “Lã đại thương nhân, cho phép ta đi trước… Ừm, xin cáo từ…”
Lã Bất Vi thấy Tần Tử Sở mặt mày lộn xộn, trong lòng kinh hoàng, lập tức tiến lên, một tay nắm chặt bàn tay hắn, kéo đi ra phía sau viện: “Nếu công tử đã say, đừng ngại nghỉ lại trong nhà Bất Vi tối nay.”
Nói xong lời này, dường như cảm thấy mình quá vội vàng, hắn không kìm được mà thêm một câu: “Những yến tiệc trước kia, công tử cũng thường ở lại nhà Bất Vi nghỉ ngơi, phu nhân sẽ không trách tội công tử đâu.”
Dứt lời, Lã Bất Vi dường như sợ Tần Tử Sở từ chối, trực tiếp giao hắn cho vài nữ hầu đi sau nâng đỡ, còn mình thì xoay người đi nhanh về phía yến hội giữa sân.
Tần Tử Sở dưới chân mềm nhũn, chút khí lực vừa rồi hoàn toàn là sự chống đỡ cuối cùng. Hiện tại bị một đám nữ hầu giúp đỡ thật là thất lễ, nhưng giãy dụa cũng không xong. Chút tỉnh táo còn lại đã tiêu hao gần hết, hoàn toàn nhờ vào các nàng dìu mới không ngồi thụp xuống đất.
Cuối cùng khi nằm lên chăn đệm mềm mại, hắn đã thấy đầu óc choáng váng, không còn nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Các thị nữ nối đuôi nhau ra ngoài. Thân thể Tần Tử Sở bị trường bào bao bọc không ngừng nóng lên, khiến hắn càng cảm thấy khô nóng đến không chịu nổi.
Giữa xoang mũi Tần Tử Sở phát ra âm thanh bất mãn, hắn rất không thành thạo kéo đai lưng.
“Dị Nhân, ngươi cảm thấy thế nào, đầu có phải hơi…” Lã Bất Vi bưng đến một đĩa canh giải rượu, vén màn lên. Đột nhiên nhìn thấy Tần Tử Sở quần áo xộc xệch, giọng nói trực tiếp nghẹn lại trong cổ họng.
Hắn bỏ qua đĩa canh giải rượu, như bị mê hoặc tiến lên, nắm chặt bàn tay Tần Tử Sở, cởi bỏ đai lưng cùng y bào từng chút một, lột sạch Tần Tử Sở đến không còn một mảnh vải.
“Tí tách” một tiếng, máu màu đỏ sẫm rơi trên đệm. Lã Bất Vi không dám tin, che mũi lại.