Loạn Tần - Kim Linh Tử
Tiên Nhân Khiêu: Hiểu Lầm Đắng Cay
Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lòng bàn tay dính máu khiến Lã Bất Vi cảm thấy như bị bỏng.
Hắn sợ hãi lùi từng bước về phía sau, giẫm lên trường bào mà ngã bệt xuống đất, làm đổ toàn bộ canh giải rượu rồi lao ra khỏi phòng.
Lã Bất Vi mặt tái mét bước vào sân, vẻ mặt đáng sợ như ác quỷ vừa thoát khỏi địa ngục.
Hắn thở hổn hển, đi vòng quanh sân, bước chân ngày càng nhanh.
Đột nhiên dừng lại, Lã Bất Vi đấm một quyền vào thân cây, xương ngón tay đau buốt khiến cơn tức giận trong lòng chợt tan biến.
Khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười khổ, lắc đầu, rồi lê bước chậm rãi về sân của mình.
Lục Kiều ló đầu nhìn vào sân vài lần, nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, đưa tay vỗ ngực, rồi cẩn thận nhấc váy đi qua cửa.
Xác định bên cạnh Tần Tử Sở không có ai, Lục Kiều phấn khích liếm môi, ánh mắt bỗng sáng rực.
Nàng nhẹ nhàng khép cửa chính và cửa sổ, rồi quỳ gối trước mặt Tần Tử Sở thì thầm: “Công tử, công tử, chàng đã ngủ chưa?”
Giọng cao của nữ nhân vào ban đêm nghe có chút chói tai, Tần Tử Sở nhíu mày, phát ra một tiếng rên khó chịu, kéo chăn lên che kín tai, nghiêng người cuộn tròn toàn thân lại.
Nụ cười trên mặt Lục Kiều vừa nãy cứng đờ, nàng nhìn tấm chăn đệm không một khe hở mà bó tay không biết làm gì.
Nàng rất muốn khiến Tần Tử Sở say rượu loạn tính, nhưng Tần Tử Sở phải phối hợp thì mới được.
Hắn quấn mình chặt đến mức ngay cả một góc chăn cũng không chừa cho nàng, chẳng lẽ nàng phải cởi hết rồi nằm ngoài chăn chịu lạnh suốt đêm, sau đó khóc lóc kể lể với Tần Tử Sở sao!
Lục Kiều mặt không đổi sắc trừng mắt nhìn Tần Tử Sở, dù đã say quên cả phương hướng nhưng vẫn không chịu phối hợp chút nào với mình. Đầu óc nàng quay cuồng không ngừng, nhưng nhất thời không thể nghĩ ra biện pháp nào, khiến nàng toát mồ hôi trong phòng.
Thời tiết đã là đầu hạ, cửa sổ đóng chặt hoàn toàn, cảm giác oi bức đương nhiên không chỉ Lục Kiều cảm thấy, mà ngay cả Tần Tử Sở, người đang quấn mình kín mít trong chăn, cũng đổ đầy mồ hôi.
Hắn khó chịu cựa quậy thân thể, chẳng bao lâu sau như con tằm trong kén, từ từ thoát ra.
Ngực trắng như ngọc cùng đôi chân dài thon thả hoàn toàn lộ ra trong không khí. Ánh sáng ngọn đèn như sắc hồng của lửa chiếu vào người Tần Tử Sở, làm sắc mặt Lục Kiều ửng đỏ.
Nàng lập tức run rẩy nhanh chóng cởi bỏ quần áo, thậm chí không tiếc xé rách, ném đầy trên mặt đất.
Lục Kiều vùi mình vào lồng ngực ấm áp của Tần Tử Sở, từ từ nhắm mắt thở dài. Trong lòng nàng vừa xấu hổ vừa sợ hãi, nhưng lại có một cảm giác kích thích khó hiểu cứ quanh quẩn mãi, khiến Lục Kiều không kìm được vươn tay ôm lấy thân thể Tần Tử Sở, mở rộng hai chân kẹp lấy đùi chàng mà cọ xát qua lại, dưới thân dần dần có một luồng nhiệt.
Dù sao Lục Kiều cũng còn ít kinh nghiệm.
Nàng chưa từng trải sự đời, căn bản không hiểu đây là cảm giác gì, lại càng không biết sau đó nên làm gì. Nàng chỉ theo bản năng cảm nhận được nhu cầu của nữ giới, không ngừng vặn vẹo cọ xát trên người Tần Tử Sở, hy vọng chàng đáp lại.
Tần Tử Sở chỉ cảm thấy nóng, không phải là dục hỏa đốt người, mà là cái chăn bông oi bức giữa mùa hè!
Hắn vô thức giãy giụa thân thể, cánh tay duỗi ra, trực tiếp kéo cái “chăn bông” trên người xuống, đặt sang một bên. Nhưng “chăn bông” đó vẫn cứ tỏa ra hơi nóng, khiến hắn bất mãn nhíu mày, rồi dùng chân đạp vài cái, đá nó ra xa.
Cảm thấy nguồn nhiệt đã rời xa, Tần Tử Sở đang ngủ cuối cùng cũng thả lỏng vẻ mặt, nghiêng người nằm trong chăn, cọ xát tấm chăn mềm vài cái, rồi rất nhanh lại say ngủ.
Lục Kiều trần truồng bị Tần Tử Sở đá khỏi chăn, cánh tay nhỏ gầy vòng trước ngực, sắc mặt đỏ bừng, không thể nói rõ là cảm giác phẫn nộ hay tuyệt vọng đã khiến nàng choáng váng đầu óc.
Nàng quay đầu nhìn về phía thân thể đang say ngủ thoải mái của công tử tuấn tú, nước mắt bỗng dưng từ khóe mắt rơi ra, nàng che mặt vừa khóc vừa ngồi dậy.
Tần Tử Sở hoàn toàn không biết gì cả, vẫn ung dung chiếm hơn phân nửa giường mà ngủ.
Sắc trời từ mờ tối dần trở nên sáng trong, Lục Kiều trên mặt cũng càng ngày càng tuyệt vọng. Nàng nhìn dáng vẻ ngủ say của Tần Tử Sở mà oán hận, móng tay hung hăng đâm vào lòng bàn tay, tự làm mình đau.
“… Ưm, ưm ~?” Tần Tử Sở không kìm được rên rỉ khó chịu, hai bên thái dương hắn đau nhức, khó chịu như thể bị một đàn voi giẫm qua.
Nghiêng mặt cọ cọ tấm đệm giường, Tần Tử Sở mới chậm rãi mở mắt ra.
Nhưng vừa mở mắt, chàng liền đối diện với cặp mắt sưng húp như quả đào của Lục Kiều, khiến cơn buồn ngủ của chàng lập tức tan biến không còn một chút.
Tần Tử Sở đột nhiên ngồi bật dậy, mắt trợn trừng, một lúc lâu cũng không nói gì.
Đợi chàng có thể tiếp thu hình ảnh gây sốc trước mắt, nhìn thấy mình toàn thân trần như nhộng, chàng liền kéo mạnh chăn xuống đất, kiểm tra hết lần này đến lần khác các dấu vết trên chăn và giường.
Trên chăn là một vết đỏ chói mắt, tính theo vị trí, đó là chỗ khớp với phần dưới thắt lưng khi chàng nằm thẳng.
Tần Tử Sở nín thở, vẻ chán ghét xẹt qua trong mắt chàng.
Tần Tử Sở biết tửu lượng của mình rất tốt, cũng không phải loại người say rượu loạn tính, nhưng nếu trên giường có vết máu, vậy thì tối hôm qua lúc chàng say đến bất tỉnh nhân sự, nhất định là Lục Kiều đã chủ động dẫn dắt chàng và nàng làm ra chuyện này.
Thật sự quá ghê tởm!
Tần Tử Sở nắm chặt tấm đệm giường, mái tóc đen dày đặc rủ xuống, hoàn toàn che khuất tầm mắt của chàng khỏi ánh nhìn trộm của Lục Kiều, cho Tần Tử Sở một khoảng thời gian tự do ngắn ngủi.
Chàng dần dần tỉnh táo lại, vẫn không thể tin rằng tối hôm qua mình đã làm chuyện đó với Lục Kiều.
Tần Tử Sở hít sâu một hơi, khẽ cắn môi, quyết định dò hỏi nàng một chút.
Mang theo nụ cười áy náy, Tần Tử Sở kéo tấm chăn chàng đã đặt sang một bên, chủ động bọc Lục Kiều lại trong đó, rồi cách chăn ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng nàng nói: “Được rồi, đừng khóc nữa, để ta xem hôm qua nàng có bị thương không. Ta cam đoan, về sau nhất định sẽ toàn là sung sướng được không? Đừng đau lòng, nàng khóc làm ta đau lòng lắm.”
Lục Kiều, người đã chịu đựng ủy khuất, không cam lòng và oán hận suốt cả đêm, trong nháy mắt đều tan chảy bởi cử chỉ dịu dàng như nước của Tần Tử Sở.
Nàng nghẹn ngào ngẩng đầu, đối diện ánh mắt Tần Tử Sở, cuối cùng không thể kiềm chế cảm xúc, ôm chặt lấy eo chàng, vùi mặt vào ngực Tần Tử Sở mà khóc nức nở, như thể mình thật sự là thiếu nữ đáng thương bị cưỡng bức cả một đêm.
Tần Tử Sở đưa tay đặt lên gáy Lục Kiều, để nàng tha hồ khóc trong lòng mình.
Trong đầu Tần Tử Sở tràn ngập sự giận dữ lạnh lẽo, khiến chàng muốn hung hăng đẩy người phụ nữ nhân phẩm thấp kém trong lòng ra, nhưng chàng biết rõ với tình cảnh hiện tại của mình, điều gì không thể làm, và điều gì không nên làm.
Chỉ cần đi sai một bước, Tần Tử Sở ngay cả tính mạng cũng khó giữ được, chàng còn chưa đến mức bốc đồng như vậy.
Tần Tử Sở bình tĩnh nén lửa giận vào đáy lòng, cuối cùng cũng tỉnh táo ý thức được rằng trên thế giới này, thứ duy nhất có thể giúp chàng chống lại sự nhục nhã chính là quyền lực!
Chỉ có nắm trong tay quyền lực tối cao không ai địch nổi, chàng mới có tư cách báo thù kẻ khác.
“Được rồi, đừng khóc nữa, để ta nhìn xem hôm qua nàng có phải bị thương hay không.” Tần Tử Sở cất giọng dịu dàng, hoàn toàn thỏa hiệp, trong mắt cũng tràn ngập áy náy và thua thiệt.
Điều đó khiến Lục Kiều trong nháy mắt hồi tưởng lại cảm giác dán vào thân thể khô nóng và sự rối loạn bất an đêm qua, nàng bỗng nhiên kẹp chặt hai chân, cảm thấy dưới thân lần thứ hai truyền đến cảm giác ướt át.
Tần Tử Sở sắc bén phát hiện động tác của Lục Kiều, không khỏi khẽ nheo mắt lại, ánh mắt càng thêm thâm thúy. Chàng siết hai cổ tay Lục Kiều lại một chỗ, trực tiếp giúp cô gái này tiến vào chăn.
“A! Công tử…” Lục Kiều kinh hô một tiếng, càng dùng sức kẹp chặt hai chân.
Tần Tử Sở nở nụ cười trấn an, nhưng cánh tay lại trực tiếp kéo cao hai chân Lục Kiều lên, ngón tay không chút thương tiếc chen vào bên dưới thân nàng.
“A!!” Lục Kiều đột nhiên hét thảm một tiếng, sắc mặt trắng bệch không còn một chút máu, nước mắt bỗng từ khóe mi lăn xuống, nàng không ngừng giãy giụa đạp hai chân.
Ngón tay Tần Tử Sở vừa tiến vào thân thể Lục Kiều đã lập tức cảm nhận được sự trơn dính, nhưng chàng càng rõ ràng hơn chính là lối vào kia có cảm giác hơi chặt. Điều này khiến Tần Tử Sở càng thêm phẫn nộ.
Chàng đã bị người ta lừa gạt.
Nếu Lục Kiều thật sự thất thân cho mình, chàng tuy phẫn nộ nhưng cuối cùng cũng bằng lòng để Lục Kiều đi theo bên cạnh, cho nàng một miếng cơm ăn; nhưng hành vi hiện tại của Lục Kiều rõ ràng là “tay không bắt sói trắng”*, biến chàng thành kẻ ngốc để đùa giỡn!
*tay không bắt sói trắng: chỉ hành động của kẻ lừa đảo, sói trắng là loài quý hiếm, ý nói kẻ này khoe khoang tay không bắt sói, nhưng thực ra là lừa gạt
Tần Tử Sở cuối cùng không kiềm nén được lửa giận trong lòng, rút ngón tay ra, đem toàn bộ chất lỏng trơn dính xát lên chăn, rồi tùy tiện khoác thêm ngoại bào vội vã đi ra cửa.
Lục Kiều tuy chưa từng hầu hạ nam nhân, nhưng cũng rõ ràng việc nam nhân đẩy mình ra lúc này chắc chắn không phải chuyện tốt.
Nàng cố nén đau đớn dưới thân, giãy giụa bò dậy từ trong đệm, ôm lấy đùi Tần Tử Sở, nước mắt một lần nữa chảy ra, nghẹn ngào nói: “Công tử đừng rời bỏ ta.”
“Kéttt ——” một tiếng động nhẹ nhàng vang lên làm người ta giật mình, khiến Tần Tử Sở theo bản năng dừng lại, kéo quần áo che lại thân dưới.
Chàng nhìn chăm chú, đối diện là Lã Bất Vi cũng bị cảnh tượng trước mắt làm khiếp sợ, hoàn toàn sững sờ tại chỗ.
Lục Kiều tuy còn muốn vinh hoa phú quý, nhưng cũng không phải bản tính dâm đãng, nàng thét chói tai quấn nhanh chăn lại, hoàn toàn không có dũng khí ngẩng mặt lên.
Một lát sau, Lã Bất Vi đã đủ để đoán ra cảnh tượng trước mắt rốt cuộc đã xảy ra như thế nào.
Sắc mặt hắn âm trầm, thần sắc còn khó coi hơn cả khổ chủ Tần Tử Sở, người bị mắc bẫy “tiên nhân khiêu”*. Hắn trầm giọng hét lớn với Lục Kiều đang trốn tránh: “Lục Kiều, ngươi thế mà lại làm ra chuyện như vậy, mau cút ra ngoài cho ta!”
Lục Kiều cả người chấn động, thân thể không ngừng run rẩy nghẹn ngào. Nghe xong, nàng liền quấn lại chiếc chăn đơn, thậm chí không kịp mặc quần áo tử tế mà đã thất tha thất thểu chạy ra khỏi phòng.
Tần Tử Sở nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng càng cảm thấy thật mỉa mai.
Lục Kiều vì sao lại có gan trắng trợn tính kế mình, nhưng đối mặt với Lã Bất Vi lại không dám biện giải một tiếng nào?
Tần Tử Sở nhất thời cảm thấy sự thật tát thẳng vào mặt, chàng dùng sức nắm vạt áo, thấy mình không còn mặt mũi nào gặp người, càng không có tư cách khinh thường Lã Bất Vi.
Lã Bất Vi thấy Tần Tử Sở hai chân dẫm trên mặt đất, ngón tay nắm chặt y bào, đầu ngón tay đỏ thẫm, hắn không nhịn được một trận đau lòng.
Hắn xoay người nhặt từng món áo lót, quần dài, đi đến trước mặt Tần Tử Sở, ngẩng mặt lên, quỳ một gối xuống khẽ cười nói: “Bất Vi xin hầu hạ công tử thay quần áo.”
*Tiên nhân khiêu: chỉ một loại bẫy dùng nữ sắc để lừa gạt. Thông thường là do hai người nam nữ phối hợp với nhau. Người nữ dùng tình dục để câu dẫn đàn ông, đến khi hai người sắp thân mật cá nước với nhau thì người nam xuất hiện bắt kẻ thông dâm và cưỡng chế cướp lấy tài sản.