Ngày Lành: Doanh Chính Đản Sinh, Mưu Sĩ Hiến Kế

Loạn Tần - Kim Linh Tử

Ngày Lành: Doanh Chính Đản Sinh, Mưu Sĩ Hiến Kế

Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Tử Sở vẫn đặt mũi đao ở hạ bộ của Lao Ái, không hề ngẩng đầu lên, dặn dò Chương Lê: “Trói hắn ra ngoài đi, lý do tùy tiên sinh giải thích.” Đợi Chương Lê đưa Lao Ái bị trói ra khỏi phòng, hắn mới thu hồi đoản đao.
Đoản đao này là vật hắn trộm được khi tạm trú trong phủ Lã Bất Vi tại Hàm Đan đêm hôm đó. Tần Tử Sở không rõ Lã Bất Vi có phát hiện ra hay không, nhưng hắn luôn mang đoản đao bên mình để phòng ngừa bất trắc. Không ngờ hai cha con hắn không phải đối mặt với binh sĩ Triệu quốc, mà lại phải dùng đoản đao sắc bén này để bảo vệ cái gọi là 'trinh tiết' của mình. Hắn bật cười, 'trinh tiết' ư, quả thực là một sự châm chọc.
Hắn thầm nghĩ, mình đã sớm bị thế giới xấu xa này vùi dập rồi.
Tần Tử Sở hoàn toàn phớt lờ vẻ phẫn nộ đang bùng lên trong mắt Lao Ái. Hắn nhẹ nhàng nhúng miếng vải mềm vào chậu nước, vắt khô, rồi ôm lấy Doanh Chính mềm mại yếu ớt, tỉ mỉ lau sạch phần mông nhỏ tròn trịa cho hài tử. Phần mông của hài tử mới sinh còn non nớt và mềm mại, được Tần Tử Sở nâng niu trong lòng bàn tay, cảm giác vừa mềm vừa mịn khiến hắn không kìm được, khẽ dùng chút lực, nắn bóp nhẹ nhàng một lúc lâu. 'Cảm giác thật tuyệt, thật muốn cắn một miếng', hắn thầm nghĩ.
“... A!” Vừa ngẩng đầu, Tần Tử Sở đối diện với đôi mắt đen láy của Doanh Chính. Trong đôi mắt song đồng đen thẳm ấy, một vẻ phẫn nộ rõ rệt đang bùng lên, khiến hắn không khỏi dừng động tác trên tay, giống như một hài tử tinh nghịch bị bắt quả tang, ngượng ngùng không thôi mà rụt tay lại. Trên mặt Tần Tử Sở ửng hồng, hắn nhanh chóng dùng vải sạch một lần nữa bọc Doanh Chính lại.
Hắn thầm oán trách: 'Nam thần chẳng lẽ là thiên tài sao? Ánh mắt sao lại minh mẫn thâm thúy đến vậy, quả thực giống như bên trong thân thể hài tử mới sinh là một nam nhân trưởng thành.'
Trong lòng xấu hổ, Tần Tử Sở không khỏi hắng giọng một cái, nhìn về phía Chương Lê, nói sang chuyện khác: “Tiên sinh đã sắp xếp việc chúng ta rời đi thế nào rồi?”
Chương Lê nở một nụ cười tự tin, tiến đến trước mặt Tần Tử Sở, dừng lại cách chừng ba bước. Sau khi quỳ lạy một phen, hắn cung kính nói: “Chương Lê đã không phụ sự giao phó, mấy ngày nay để công tử phải chịu khổ rồi.”
Tần Tử Sở lắc đầu, không hề cảm thấy mình phải chịu khổ mấy ngày nay. Hắn tự mình nâng Chương Lê dậy, ánh mắt nghiêm túc nói: “Tiên sinh có thể đến đây, với ta mà nói đã là vô cùng may mắn. Tiên sinh trong tay có ba trăm lượng, nếu không muốn dấn thân vào vũng nước đục này, chỉ cần phái người đem tiền trả lại cho ta, còn mình tùy tiện tìm một nơi rừng sâu núi thẳm là được, vốn không cần phải giả dạng ăn mày trốn ở ngoài cửa thành Hàm Đan, mỗi ngày chịu đựng gió rét và khinh bỉ.”
Trong mắt Chương Lê lóe lên vẻ vui mừng, hắn nở một nụ cười thoải mái. Hắn phủi bụi trên đầu gối, tự mình đứng thẳng dậy. Sau khi nghe Tần Tử Sở nói, vẻ mặt hắn liền thay đổi, giọng điệu thả lỏng, khen ngợi nói: “Công tử sau này nhất định sẽ có thành tựu lớn.”
Tần Tử Sở mấy lần bị Chương Lê hỏi một đằng, trả lời một nẻo, khiến hắn có chút mơ hồ, hoàn toàn không biết những lời khích lệ này từ đâu mà đến, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ nghi hoặc.
Chương Lê thấy hắn như thế, lắc đầu mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Công tử là một người chỉ biết cảm kích, sẽ không oán trách ai. Là nhân tài mang chí lớn, có khí phách vương giả, có thể khoan dung hiền sĩ trong thiên hạ… Nước Tần ta tin dùng Thương Quân*, pháp luật nghiêm khắc, nam nhân đều lấy việc dốc sức trong quân đội làm vinh quang. Hiện nay thực lực cường đại vượt qua lục quốc, nhưng thanh danh lại kém đến mức không thể kém hơn. Ngay cả tướng quốc Phạm Tuy mà quốc chủ hiện đang xem trọng, cũng bởi vì hắn ở Ngụy quốc bị ép vào đường cùng mới không thể không đến Đại Tần ta cầu một con đường sống.”
*
Thương Quân
: (Thương Ưởng) là vị tướng quốc tài năng, đại biểu xuất sắc của tư tướng Pháp gia. Những cải cách của ông đã làm cho nước Tần trở nên lớn mạnh, mở đường cho việc thống nhất Trung Quốc của Tần Thủy Hoàng sau này. Tuy nhiên hình pháp của ông quá khắc nghiệt, ít dùng ân đức, nên không được lòng bọn quý tộc, dẫn tới việc chết thảm.
Tần Tử Sở nghe lời Chương Lê nói, lại nghĩ tới việc Bạch Khởi quân thần bất hòa, liền thở dài: “Loạn thế phải dùng biện pháp mạnh, thịnh thế thì thực thi nền chính trị nhân từ.”
Tần Tử Sở vừa dứt lời, liền phát hiện Chương Lê trừng lớn hai mắt nhìn mình, như thể lời hắn vừa nói ra có gì đó vô cùng kinh người, khiến hắn không khỏi có chút khẩn trương.
Nhưng lúc này, Chương Lê kích động lau lệ nơi khóe mắt, bỏ qua đề tài này, sau đó một lần nữa nhắc tới việc trở về Tần: “Từ sau khi cùng công tử tách ra, trong tay ta cầm ba trăm lượng của công tử mà suy nghĩ. Nước Triệu mạnh về thủy lợi, canh tác nông nghiệp phát triển, trâu cày và nông cụ chế tạo ra được sử dụng rất phổ biến, hơn nữa một năm hai vụ, sản xuất lương thực dồi dào. Cho nên, một mặt ta đi gặp Bình Nguyên Quân, lấy thân phận giả nói cho hắn biết kẻ thù của ta ở quê hương đã chết, muốn lá rụng về cội, trong tay có nhiều tiền tiết kiệm muốn dùng để làm ăn buôn bán. Bình Nguyên Quân… dùng người thì không nghi ngờ, thấy ta chủ động từ biệt hắn, sau một hồi xúc động, đã vì ta làm mối, để ta mua lương thực với giá một trăm lượng, còn chủ động liên lạc với binh lính thủ thành, đưa ta bình an ra khỏi thành.”
Nói đến đây, Chương Lê thấp giọng thở dài: “Bình Nguyên Quân đối với ta có ơn, ta lại liên tục ba lần tính kế hắn. Thế nhưng ta và hắn đều làm việc cho chủ của mình, nếu không thì…”
“Tiên sinh.” Tần Tử Sở cắt ngang lời cảm thán của Chương Lê. Hắn ôm hài tử mới sinh trong ngực, nhẹ nhàng vỗ về lưng Doanh Chính, ánh mắt ôn nhu nhưng lời nói ra lại lãnh khốc vô tình: “A Chính mới sinh không lâu, nếu là âm mưu quỷ kế có thể giúp hắn khi lớn lên không cần đối mặt với chiến tranh loạn lạc, ta thà rằng chính mình bội ước, hai tay dính đầy máu. Máu của dân chúng những quốc gia khác so với quốc dân của ta, không đáng nhắc tới.”
Chương Lê nghe xong trầm mặc một hồi, rồi bật cười, gật đầu: “Công tử nói rất đúng, Chương Lê quả là lòng dạ đàn bà.”
Tần Tử Sở lặng lẽ lắc đầu, đặt môi lên trán Doanh Chính, thấp giọng nói: “Ta cũng là vừa mới hiểu được…” Hắn hiểu rằng, nếu mình dựa vào hài tử mới sinh trong ngực để chinh chiến lục quốc, thống nhất Trung Hoa, vậy mười mấy năm trước khi hắn lớn lên, chẳng lẽ mình phải làm một phế nhân ngồi ăn chờ chết sao? Không, hắn không làm được. Ngay cả một nam nhân không có năng lực cũng sẽ vì bảo vệ hài tử mà gắng sức tạo nên một thế giới trong sạch. Hắn hy vọng Doanh Chính vẫn sẽ là hoàng đế đầu tiên của Trung Hoa, nhưng A Chính không thể lại có một tuổi thơ u ám như vậy nữa.
“Công tử?” Thấy Tần Tử Sở ôm hài tử trầm mặc không nói, Chương Lê khẽ gọi một tiếng. Tần Tử Sở lập tức tỉnh táo lại, mỉm cười gật đầu với hắn, trong tay lại ôm Doanh Chính vào vững vàng hơn, dùng thân thể mềm mại của hài tử để xoa dịu trái tim đang loạn nhịp của mình. Hắn nhẹ giọng nói: “Tiên sinh mời nói tiếp.”
Chương Lê sau đó nói: “Trong tay Chương Lê còn dư lại hai trăm lượng, ta đoán rằng tiểu công tử sẽ không ra đời ngay, như vậy thời gian công tử rời đi nếu không khéo, chỉ sợ phu nhân sẽ hành động không tiện. Ta hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng. Thế là ta lại xin Bình Nguyên Quân tìm thợ làm cho ta một chiếc xe ngựa rộng rãi tráng lệ và bốn con tuấn mã; bản thân ta thuê một phòng trống cách chỗ của Lã Bất Vi không xa, mở tiệm gạo mỗi ngày thu mua lương thực, lén chờ đợi động tĩnh của hắn. Cẩn trọng như thế, cuối cùng ta đã chờ đến rạng sáng ngày Lã Bất Vi chạy trốn ra khỏi thành. Nhưng ta không thể cùng lúc khởi hành với Lã Bất Vi, để đề phòng hắn cảnh giác tránh bị phát hiện. Chờ đến khi tôi tớ báo là Lã Bất Vi đã ra khỏi thành, ta mới vội vã đuổi theo.”
Chương Lê nói xong, nở nụ cười, trong mắt lộ ra một chút giễu cợt: “Ta đi chậm hơn Lã Bất Vi rất nhiều, bởi vậy vừa lúc gặp được nữ tỳ vốn đi theo bên người công tử tên là Lục Kiều đang đi tới phủ Công Tôn Kiền mật báo. Ta mượn cớ ‘chỉ sợ ngoài thành có người cướp bóc lương thực’, theo đám binh sĩ Triệu quốc kia cùng ra khỏi thành. Bọn họ một đường mang theo ta tìm tới đây —— binh sĩ Triệu quốc trên đường chia làm hai nhóm tới cùng một hướng. Ta ‘bán hàng rong’ mang theo lương thực không thể đi quá nhanh làm cho người ta sinh nghi, chỉ có thể đi ở phía sau. Không ngờ, đội ngũ phía trước trên đường trở về báo lại rằng trong đội buôn của Lã Bất Vi không có công tử. Bọn họ còn chưa nói hết, bầu trời đã bị hào quang phủ kín, trong tầng mây có thể mơ hồ thấy được rồng đang bay lượn! Lòng ta thầm nghĩ không tốt, vốn định cùng binh sĩ Triệu quốc tách ra, nhưng lại nuốt xuống lời này, tiếp tục theo bọn họ đi tới trước. Thấy trên đường bụi đất tung bay, công tử không thích làm việc gióng trống khua chiêng, bởi vậy ta đoán lúc này công tử và Lã Bất Vi nhất định mỗi người đi một ngả. Ta thuận tiện hỏi binh sĩ Triệu quốc gần đây có thôn xóm nào không. Tìm khắp mọi nơi, cuối cùng ở chỗ này tìm được công tử.”
Tần Tử Sở nghe xong liền sửng sốt. Nếu nói việc Chương Lê tìm chủ cũ mua lương thực và ra khỏi thành nhờ đi cửa sau còn có chút khó tin, thì những sắp đặt sau đó có thể nói mỗi một bước đều dựa trên phân tích và vận may. Hắn thầm nghĩ, không ngờ khi mưu sĩ đặt tiền cược, còn đáng sợ hơn cả thương nhân nhiều.
Chương Lê nhìn về phía hài tử trong ngực Tần Tử Sở, rốt cuộc bỏ qua vẻ ảm đạm trước đó, cao giọng cười nói: “Công tử vui mừng có được Lân nhi*, Chương Lê còn chưa chúc mừng công tử.”
*Lân: ngày xưa nói hễ có đấng vương giả ra đời thì có lân hiện ra.
Tần Tử Sở cảm nhận được gánh nặng trong lòng, trong mắt đầy ý cười, không nhịn được giơ Doanh Chính lên trước mặt, vừa hôn lên ấn đường của hài tử, vừa đắc ý nói: “Đó là đương nhiên, con ta ngày sau nhất định là rồng phượng trong biển người, có thể quét ngang lục hợp, thống nhất thiên hạ.”
Chương Lê cho rằng tất cả lời Tần Tử Sở nói đều là vì nam hài trong ngực hắn khi sinh ra có dị tượng, nên không truy cứu đến cùng. Hắn tiếp tục hỏi: “Tiểu công tử đã lấy tên là gì?”
“Sinh ra tháng giêng, nhũ danh* gọi là A Chính. Tên đầy đủ là Doanh Chính; Chính, nghĩa là trị quốc lý gia**.” Tần Tử Sở giới thiệu xong ‘nam thần’ với Chương Lê, rốt cuộc nhớ ra phải hỏi xem hành trình sau này của bọn họ: “Ta phải xuất hành như thế nào đây?”
*nhũ danh: tên đặt lúc mới sinh
**trị quốc lý gia: điều hành một nước, quản lý một gia đình
Trên mặt Chương Lê ý cười càng đậm, ánh mắt hướng về áo lụa bị Tần Tử Sở vứt một bên, trên mặt lại nghiêm túc nói: “Công tử dọc đường ngụy trang thành nữ tử an ổn không lo, đừng ngại tiếp tục ăn mặc như thế.”
“… Nhưng mà váy bị ướt rồi.” Tần Tử Sở nhìn váy áo đã lạnh như băng, trong lòng mâu thuẫn.
Chương Lê bình tĩnh hướng ra ngoài cửa hô một tiếng: “Người đâu, đem hành lý của tiểu thư đưa vào trong.” Nói xong, hắn nhìn về phía Tần Tử Sở, thấp giọng giải thích: “Từ khi nghe nói Hoa Dương phu nhân vì công tử mà bỏ ra khá nhiều, Chương Lê đã nghĩ công tử không thể hai tay không về nước. Thế nên ta đã chuẩn bị mang theo một ít quần áo nữ tử và trang sức hợp thời của Sở quốc để bán ở Triệu quốc, không ngờ bây giờ lại vừa đúng lúc cần dùng đến.”
Tần Tử Sở đã mặc quần áo nữ tử nhiều ngày, lúc này cũng không từ chối, lấy chiếc váy màu đỏ thắm, ngay trước mặt Chương Lê mặc vào người.
Chương Lê thay Tần Tử Sở ôm Doanh Chính, nhìn thấy ánh mắt của hài tử, trong lòng kinh hãi. Hài tử sinh ra nếu có chút hào quang dị tượng linh tinh, cái này coi như thường thấy; thế nhưng Doanh Chính mới sinh đã có răng, còn là mắt song đồng! Đây mới thật sự là “Sinh ra với dị tượng”! Chương Lê không nhịn được, thừa dịp Tần Tử Sở thay quần áo, lén cởi bỏ tã lót, định trên người Doanh Chính tiếp tục tìm kiếm điểm khác biệt. Vừa nhìn về phía lưng của hài tử, quả nhiên hắn phát hiện ra một cái bớt dường như có hình vảy rồng.
Trong nháy mắt, sau lưng Chương Lê đổ đầy mồ hôi lạnh, tay run rẩy, lập tức bọc hài tử lại bên trong tã lót —— nếu hắn thật sự không đuổi kịp Tần Tử Sở, chẳng phải là muốn hại chân long thiên tử của nước Tần sao. 'Gặp được ngày lành, phụ tử đều bình an!' Hắn thầm nghĩ… 'Không đúng, những lời trên, sao lại giống như có chút kỳ quái…' Chương Lê quả là một mưu sĩ lợi hại, ẩn thân bên cạnh kẻ địch chờ thời cơ đúng là thượng sách.