Loạn Tần - Kim Linh Tử
Ý vị thâm sâu
Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong ký ức của Doanh Chính, hắn chưa từng biết đến một người tên Chương Lê, có thể thấy Chương Lê là một người học rộng hiểu sâu.
Hắn nghĩ thầm, có lẽ tính cách Tần Tử Sở kiếp trước khác xa kiếp này, bởi vậy không có duyên kết bạn với Chương Lê, mới bỏ qua người này, nên đành phải hoàn toàn dựa vào Lã Bất Vi.
Nhưng so sánh hai người, đối với Doanh Chính mà nói, Chương Lê ưu việt hơn Lã Bất Vi nhiều.
Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của một đế vương, Doanh Chính liếc mắt một cái liền nhìn ra Chương Lê không phải là người có tham vọng quyền lực mãnh liệt. Việc hắn cho đến giờ vẫn còn áy náy với chủ cũ Bình Nguyên Quân, có thể nhìn ra Chương Lê là người có đức hạnh cao thượng.
Thân là đế vương lòng dạ phải sắt đá, nhưng nếu là thần dân dưới trướng, thì kẻ có lòng dạ mềm yếu một chút lại càng dễ khống chế.
Chương Lê là người thích hợp.
Sự thật so với suy đoán của Doanh Chính cũng không khác là bao.
Mặc dù Chương Lê và những nam nhi khác của Tần quốc có cùng chí hướng, đều mong muốn tạo dựng sự nghiệp, nhưng với tư cách một nam nhân trưởng thành, được tiếp thu tử tế nền giáo dục ở Tần quốc, thì chinh chiến sa trường để lập công danh, đạt được chức tước mới là mục tiêu hắn theo đuổi.
Thân phận mưu sĩ tuy thích hợp với Chương Lê, nhưng không phải là điều hắn theo đuổi, càng không nghĩ tới dựa vào công lao đưa Tần Tử Sở về nước để đổi lấy lợi lộc, một bước lên mây.
Chương Lê đúng là người hết sức đáng tin cậy.
Trong lòng đã có tính toán, Doanh Chính nhắm mắt lại, dần chìm vào giấc ngủ. Tinh thần hắn dường như cũng trẻ lại cùng với cơ thể này, như một đứa trẻ sơ sinh bình thường, luôn cảm thấy mệt mỏi và buồn ngủ.
Chương Lê mở to mắt nhìn Doanh Chính, từ tay Tần Tử Sở chuyển sang tay mình, đứa bé đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Trong chốc lát, hắn không dám cử động, chỉ sợ làm kinh động đến vị quốc chủ tương lai này.
Cho đến khi Tần Tử Sở đổi xong xiêm y, đem đứa bé nhận về trong ngực, Chương Lê mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Hắn cười khổ phát hiện cánh tay và bả vai hắn vì duy trì tư thế ban nãy mà đã cứng đờ, nhưng khi quay đầu nhìn Tần Tử Sở, trong lòng hắn lại giật mình.
Chương Lê kinh ngạc phát hiện Tần Tử Sở ôm đứa bé một cách thành thạo và tự nhiên, như thể dọc đường chưa từng buông đứa bé ra khỏi tay, so với những phụ nữ đã sinh con cũng chẳng khác là bao.
Trong lòng hắn nghĩ: Công tử phong thái phong lưu uyển chuyển, vậy mà động tác ôm con lại thuần thục đến thế, khó trách tên tiểu lưu manh đang bị trói ngoài cửa chắc chắn không hề nghi ngờ công tử không phải là nữ nhân.
Chương Lê trong lòng cảm thán một câu, chợt nhớ đến điều kỳ lạ về Lã Bất Vi.
Trong lòng hắn cả kinh, ngay lập tức quyết định, đời này sẽ chôn chặt chuyện mình đã đoán được trong lòng, tuyệt đối không được nói ra, nếu không sẽ làm tổn hại đến thanh danh của công tử.
Tần Tử Sở ôm Doanh Chính, thấy bộ dáng ngủ say của hắn, bàn tay nhỏ bé mũm mĩm nắm chặt bên má, không kìm được khẽ nhếch khóe miệng, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.
Lại lần nữa, hắn hạ giọng nói với Chương Lê: “Tiên sinh, bây giờ chúng ta rời thôn chứ?”
Chương Lê liếc nhìn Doanh Chính đang ngủ, im lặng gật đầu, rồi khom người tiến tới kéo cửa phòng ra.
Tần Tử Sở đã có thói quen được người khác hầu hạ, hoàn toàn chấp nhận thân phận của mình. Thấy Chương Lê làm vậy, hắn không hề cảm thấy xa lạ, tự nhiên bước ra.
Nhưng vừa ra khỏi cửa, phát hiện rất nhiều bóng dáng người hầu, hắn lập tức ý thức được rằng mình lúc này đang giả trang thành nữ nhân.
Tần Tử Sở hơi cúi đầu, làm ra vẻ e lệ, đứng ở ngoài cửa chờ Chương Lê. Cho đến khi hắn bước ra, Tần Tử Sở mới đi theo sau Chương Lê nửa bước, để Chương Lê đỡ mình lên xe ngựa.
Vừa ngồi vào trong buồng xe, Tần Tử Sở lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Công tử cảm thấy không được tự nhiên sao?” Chương Lê nhẹ giọng hỏi, ánh mắt chần chờ chợt lóe lên, hắn cảm thấy hổ thẹn vì không thể tạo cho Tần vương tôn một điều kiện thoải mái hơn.
Tần Tử Sở đưa tay tháo xuống trâm dài vấn tóc, lắc đầu, khiến mái tóc dài đen dày lập tức buông xõa xuống bên cạnh, sau đó cười khẽ nói: “Tiên sinh suy nghĩ nhiều rồi. Thời điểm chạy nạn, có thể giữ lại mạng đã không phải là chuyện dễ, Dị Nhân sẽ không để tâm đến những thứ vật ngoài thân này. Chẳng qua là búi tóc của phụ nhân thắt quá chặt, khiến ta đau đầu, cảm thấy kỳ quái và khó chịu.”
“Công tử thật là hài hước.” Chương Lê lắc đầu cười, hắn hơi suy nghĩ một chút, tiếp tục nói: “Đi thêm nửa tháng nữa, chúng ta có thể rời khỏi Triệu quốc. Đến lúc đó trời cao biển rộng, công tử không cần phải chịu cảnh ủy khuất, tiếp tục ăn mặc như phụ nhân nữa.”
Tần Tử Sở vui vẻ chớp chớp mắt, khóe miệng lập tức cong lên: “Ra bên ngoài, tiên sinh cứ gọi ta là Tử Sở đi. Gọi ‘Công tử’ lỡ bị người khác nghe được, sẽ rước lấy phiền phức.”
Chương Lê cũng bật cười, phụ họa nói: “Tử Sở cũng không cần gọi ‘Tiên sinh’ nữa, cứ gọi thẳng tên ta là Chương Lê.”
Doanh Chính kỳ thật cũng không ngủ được.
Sau khi thống nhất lục quốc, những kẻ đến ám sát hắn liên tục xuất hiện, đã sớm rèn luyện Doanh Chính đến mức chỉ cần cảm nhận được một chút biến động nhỏ cũng sẽ lập tức tỉnh táo.
Tần Tử Sở và Chương Lê từ trong phòng đến lúc ở trên xe ngựa không ngừng nói chuyện với nhau, âm thanh dù nhỏ cũng không yên tĩnh. Doanh Chính chẳng qua là cảm thấy mỏi mệt, nên vẫn nhắm mắt giả vờ chưa tỉnh giấc.
Chợt nghe Tần Tử Sở tự xưng từ “Dị Nhân” biến thành “Tử Sở”, Doanh Chính chợt tỉnh táo, đối với suy đoán trong lòng mình không khỏi hoài nghi.
Chẳng lẽ Doanh Dị Nhân cũng giống trẫm, đều là một lần nữa trở về thời điểm sinh mệnh mới bắt đầu sao?
Nhưng nếu là như vậy, Doanh Dị Nhân rốt cuộc ngu ngốc đến mức nào, mới có thể ở trước mặt An Quốc Quân lăn lộn hai mươi năm, vẫn bị coi là phế vật, bị ném đến Triệu quốc làm con tin?
Doanh Chính nằm trong buồng xe đang lắc lư, trong lòng khinh bỉ. Nhưng một ý nghĩ khác lại nảy ra trong đầu hắn – chẳng lẽ Doanh Dị Nhân hy vọng mọi thứ vẫn diễn ra như kiếp trước, hắn tiếp tục an ổn vô lo ngồi trên ngai vàng của Tần vương, nên mới không có bất kỳ thay đổi nào?
Không, cái này càng không thể.
Trước tiên, không đề cập đến chuyện làm con tin là nguy hiểm cỡ nào, chỉ bằng việc trước đó hắn thà chết cũng muốn giữ lại mình thì cho thấy mục đích của Tần Tử Sở cũng tuyệt đối không phải đơn giản vì thân phận con trai trưởng của Thái tử Tần quốc. Nếu không thì bỏ lại mình mà chạy trốn, đối với hắn mà nói cũng không có bất kỳ ảnh hưởng gì.
… Từ từ!
Doanh Chính đột nhiên trợn trừng mắt, trong lòng chấn động mãnh liệt, không thể tin vào trực giác – điểm khác biệt lớn nhất giữa lúc này và kiếp trước chính là Tần Tử Sở thà chết cũng muốn bảo vệ mình.
Chẳng lẽ hắn… ?!
“A Chính làm sao vậy? Mắt mở lớn thế kia? Vừa rồi không phải còn ngủ sao, có phải nằm mơ nên sợ không?” Tần Tử Sở đang cùng Chương Lê nói chuyện phiếm, đột nhiên cảm thấy đứa bé trên đùi mình cứng đờ, lập tức đem tầm mắt dừng trên người Doanh Chính.
Phát hiện Doanh Chính trợn tròn mắt, dáng vẻ như vừa bị hoảng sợ, Tần Tử Sở lo lắng không thôi, vội vàng ôm Doanh Chính vào lòng nhẹ giọng hỏi.
“Xem ra ta sốt ruột rồi, con bây giờ sao có thể nói chuyện được.” Tần Tử Sở thở dài một tiếng, một chút thất vọng thoáng qua trong lòng.
Nói xong, bàn tay Tần Tử Sở nhẹ nhàng vuốt ve lưng Doanh Chính, môi dán lên thái dương hắn, ngân nga một bài hát hiện đại có giai điệu nhẹ nhàng thành khúc hát ru.
Cơ thể nhỏ nhắn trong tay dần dần trở nên mềm mại, khóe miệng căng thẳng của Tần Tử Sở cũng giãn ra.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Chương Lê, cuối cùng cũng nhớ tới chuyện phiền toái đã gặp lúc trước: “Chương Lê, huynh có thể tìm chút vải sạch không? A Chính tuổi còn nhỏ, ngoài việc ăn uống mỗi ngày cần có một nhũ mẫu, còn phải chuẩn bị tã nữa.”
Dù Chương Lê túc trí đa mưu, nhưng khi nghe đến việc này, trong đầu hắn cũng không khỏi trống rỗng.
Qua một lúc lâu, Chương Lê mới nói: “Trước đây tiểu công tử là do ai nuôi nấng?”
Tần Tử Sở xấu hổ nói: “Lao Ái – chính là người trẻ tuổi đang bị trói ngoài kia – phụ nhân cùng hắn có quan hệ đã cho A Chính bú một bữa, cách hiện tại hơn ba canh giờ, chỉ sợ A Chính lại muốn đói bụng. Lúc trước ta và nàng đã nói chuyện, cho nàng năm lượng để tạm thời nuôi nấng A Chính, cho đến khi huynh tới tìm phụ tử chúng ta. Hiện tại phải làm sao? Việc này là bí mật, nếu nói thẳng ra nơi sẽ đến, chỉ sợ nàng không đi theo chúng ta, lại còn tiết lộ bí mật.”
Chương Lê suy nghĩ lát, bỗng nhiên đưa ra một quyết định khác thường: “Tử Sở, nếu huynh tin ta, có thể đem nàng kia trói đưa đến đây.”
Tần Tử Sở nghe những lời Chương Lê nói, sợ tới mức nhảy dựng lên, kinh ngạc nhìn hắn.
Chương Lê đã nói nhanh: “Sau trận chiến Tần Triệu, nam tử khỏe mạnh không còn lại bao nhiêu, trong thôn những nữ nhân không mất trượng phu lại càng ít hơn. Rất nhiều thôn phụ không chịu đựng được những đêm cô quạnh nên tái giá; nếu không có điều kiện tái giá, có thôn thậm chí thôn trưởng ra mặt, chủ động để cho quả phụ trong thôn tiếp đãi nam tử của các đội buôn đi ngang qua một đêm để an ủi. Hứa cho một số tiền lớn thì các nàng cũng sẽ không đồng ý rời xa quê hương, nhưng nếu giúp cho các nàng tái giá…”
Tần Tử Sở trong nháy mắt nở nụ cười, thấp giọng nói: “Thật sự là một ý kiến hay.”
Quan hệ của Lao Ái và nữ nhân kia trong thôn chắc chắn không phải là bí mật. Nếu cùng lúc trói bọn họ đưa đi, có lẽ tất cả mọi người sẽ cho rằng hai người họ đã đi nhờ xe đội buôn để bỏ trốn, chứ không phải bị đội buôn bắt cóc.
Đang nói chuyện, thì nữ tử đêm qua cùng Lao Ái lăng nhăng, đeo một giỏ đồ đan bằng liễu đẩy cửa bước vào.
“Lao Ái, sao ngươi lại bị trói ở đây?!” Nữ tử phát ra một tiếng thét kinh hãi, sợ tới mức ném giỏ xuống đất.
Chương Lê quyết định thật nhanh, trực tiếp nói: “Đem đôi gian phu dâm phụ này trói lại, bịt miệng nữ tử, đưa lên xe.”
Không đợi nữ tử giãy giụa, nhóm tôi tớ mà Chương Lê thuê đã vọt tới trước mặt nữ tử, trói nàng thành bánh chưng, rồi trực tiếp ném lên xe.
Nàng hoảng sợ nhìn Tần Tử Sở và Chương Lê đang ngồi trên xe, nức nở muốn gào thét, nhưng âm thanh lại hoàn toàn bị bịt kín trong miệng, sợ đến mức nước mắt chảy đầy mặt.
“Kêu cũng sẽ không có người đến cứu ngươi đâu.” Tần Tử Sở thương hại liếc nhìn nữ tử một cái, nhưng lời nói ra lại càng khiến nữ tử sợ hãi hơn.
Hắn xấu hổ hắng giọng, cố gắng nở nụ cười thương lượng: “Ngươi đừng sợ, chỉ cần ngươi nuôi con ta thật tốt, ta sẽ không làm khó ngươi. Đến khi thả ngươi về, ta còn cho ngươi một khoản tiền mười lượng vàng.”
Nữ tử lại bị nụ cười của Tần Tử Sở làm sợ tới mức càng thêm run rẩy không ngừng, liên tục co người về phía sau, tránh né tầm mắt hắn, cứ như Tần Tử Sở là một quái vật ăn thịt người vậy.
“… Hơn nữa sẽ giúp ngươi tìm một trượng phu.” Chương Lê thấy nữ tử càng làm loạn càng dữ dội, cuối cùng chen vào một câu.
Không ngờ cơ thể nữ tử lại cứng đờ, nước mắt trên mặt dần dần ngừng lại, cũng không còn liều mạng giãy giụa nữa.
Tần Tử Sở đối với Chương Lê càng thêm tin tưởng, nhưng vẫn cảm thấy kỳ lạ.
Hắn chỉ có thể nghiêm mặt quay về ôm Doanh Chính, trong lòng buồn bực, nhìn nhi tử để giải tỏa nỗi u sầu.
Doanh Chính mở to đôi mắt như cún con, phát hiện Tần Tử Sở mất mát nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng: xem ra phụ hoàng của hắn một chút cũng không hiểu về cuộc sống gian khổ của tiện dân.
Thời đại Chiến quốc, nữ tử không có trượng phu để dựa dẫm đều phải nộp thuế như nhau. Chỉ bằng đôi tay của mình, làm sao giữ được vàng bạc? Hứa hẹn xa xôi cho nữ tử vàng bạc, không bằng vì nàng tìm một trượng phu sẽ thiết thực hơn nhiều.
Tần Tử Sở rất đơn thuần.
Sau khi nữ tử yên tĩnh, liền từ từ đi đến bên Tần Tử Sở, chủ động cởi bỏ vạt áo lộ ra bầu ngực căng sữa, để Tần Tử Sở tự mình ôm hài tử cho hắn bú sữa.
Đội buôn rốt cuộc lên đường.
Xe ngựa lộc cộc lắc lư trên đường, chưa đi bao xa, tiếng vó ngựa “đát đát” từ cách đó không xa bỗng nhiên truyền tới, khiến Tần Tử Sở khẩn trương không thôi.
“Chương Lê tiên sinh, không ngờ chúng ta lại gặp mặt.” Âm thanh sang sảng vang lên, Tần Tử Sở vội vàng che miệng nhỏ của Doanh Chính lại, không cho hắn lên tiếng, hai cha con cùng lui vào một góc bên trong buồng xe.
Chương Lê liếc nhìn hai cha con Tần Tử Sở một cái, mỉm cười xuống xe ngựa.
Hắn khom mình hành lễ nói: “Lần này có thu hoạch gì không?”
“Ôi, xui xẻo thật, để cho Tần vương tôn chạy thoát. Huynh đệ chúng ta đành phải bắt lấy thê tử của Tần vương tôn và Lã Bất Vi trở về phục mệnh.” Binh sĩ Triệu quốc dẫn đầu nói xong, đi đến đội ngũ phía sau, hung hăng đá một cước vào sau lưng Lã Bất Vi.
Chương Lê mang theo nụ cười nhìn chăm chú vào Lã Bất Vi, nụ cười đầy ý vị sâu xa.