Loạn Tần - Kim Linh Tử
Bị Trêu Chọc
Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Tử Sở đặc biệt nhớ đến câu nói vô liêm sỉ kia: “Ngươi bảo ta đi ra ta liền đi ra, chẳng phải là không còn mặt mũi sao?”. Nhưng hắn còn chưa ngu ngốc đến mức ấy.
Sau khi liếc nhìn Chương Lê, Tần Tử Sở im lặng lắc đầu.
Hắn khẽ hôn lên trán Doanh Chính, rồi đặt cậu bé vào lòng Chương Lê, tự mình bước xuống xe đi về phía mỹ nam tử vừa quát tháo.
Trong xe có hắn và Chương Lê. Dường như mỹ nam tử kia vốn không ưa hắn, nếu phải liên lụy Chương Lê, thà rằng hắn tự chịu trách nhiệm, để mỹ nhân kia chỉ nổi giận với một mình hắn. Nếu không, cả hắn và Chương Lê đều sẽ khiến sứ đoàn Ngụy quốc có ác cảm, e rằng chặng đường sắp tới sẽ càng thêm gian nan.
Tần Tử Sở vừa bước ra khỏi xe, còn chưa đứng vững đã cảm thấy trước mặt có một tia sáng chói mắt. Một tiếng “vèo” vang lên, mũi tên sắc nhọn lướt qua cổ hắn, mũi kiếm đã kề sát cổ họng, mang đến một cơn đau nhẹ.
Vẻ mặt tức giận của Long Dương Quân hiện rõ trong mắt Tần Tử Sở. Long Dương Quân chợt cười một tiếng, mũi kiếm hơi chĩa ra trước, ép Tần Tử Sở phải lùi lại nửa bước.
Sau đó, Long Dương Quân mở miệng nói: “Ta nghe người trong xe gọi ngươi là ‘công tử’? Ngươi là ai? —— Toàn thân áo đỏ, là người Sở quốc ư?”
Không đợi Tần Tử Sở lên tiếng, hắn đã tự phủ nhận suy đoán của mình: “Không đúng, giọng ngươi không phải người Sở quốc, sao lại càng giống… người Triệu quốc?”
Nói xong, Long Dương Quân nhíu mày, nhìn Tần Tử Sở, trong mắt lóe lên vẻ nghi hoặc.
Tần Tử Sở biết đó là một cơ hội tốt để lừa gạt Long Dương Quân, nhưng hắn quả thật không rõ tình hình các quốc gia thời Chiến quốc. Vị quốc quân mới của Triệu quốc có huynh đệ hay không thì càng không biết, chỉ biết Bình Nguyên Quân là thúc thúc của quốc quân Triệu quốc, bởi vì Chương Lê từng là mưu sĩ của Bình Nguyên Quân.
Trong lòng Tần Tử Sở tiếc nuối vì bỏ lỡ cơ hội này, hắn đứng tại chỗ, bình tĩnh không nói một lời, mặc cho Long Dương Quân suy đoán.
Chương Lê không thể nhìn mãi được nữa.
Thời gian hắn ở Triệu quốc không hề ngắn, hắn biết rất rõ Tần Tử Sở bị Tần quốc ruồng bỏ, mới bị đưa sang Triệu quốc làm con tin.
Thái tử Tần có giao thiệp không rộng rãi, việc hắn có thể trở thành con trai trưởng của Thái tử là nhờ Lã Bất Vi đã bỏ nhiều tiền của để thuyết phục tỷ tỷ của Hoa Dương phu nhân và đệ đệ của vương hậu, phân tích rõ lợi hại cho họ hiểu, cuối cùng mới dùng quyền lợi để thuyết phục mọi người, giành được sự ủng hộ.
Bởi vậy, Chương Lê làm sao có thể yên tâm để Tần Tử Sở một mình đối mặt với khó khăn trước mắt!
Hắn lo lắng liếc nhìn Doanh Chính, nhưng cuối cùng vẫn đành tạm thời đặt cậu bé vào trong buồng xe.
Chương Lê chủ động xuống xe, che trước mặt Tần Tử Sở, rồi lập tức quỳ lạy trước Long Dương Quân, dập đầu nói: “Long Dương Quân bớt giận, vị công tử đây là con của Bình Nguyên Quân, thứ đệ của Thiếu Nguyên Quân. Hai nước Ngụy và Triệu có quan hệ thông gia, tỷ tỷ của Tín Lăng Quân* chính là phu nhân của Bình Nguyên Quân. Tuy rằng công tử không phải do phu nhân sinh ra, nhưng lại được phu nhân nuôi dưỡng. Kính xin Long Dương Quân chớ so đo, công tử tuổi còn trẻ, nói năng chưa được lựa lời.”
*Tín Lăng Quân: Ngụy Vô Kỵ nước Ngụy
Lời Chương Lê nói nửa thật nửa giả. Mặc dù Bình Nguyên Quân được mệnh danh là một trong Tứ công tử Chiến quốc danh tiếng lẫy lừng, nhưng ông ấy quả thật có không ít thê thiếp, và phu nhân của Bình Nguyên Quân thực sự rất hiền lương thục đức, chưa từng đối xử khắc nghiệt với con của tì thiếp.
Đột nhiên người ngoài nghe lời ấy, tuyệt đối sẽ không hoài nghi.
Nhưng tướng mạo của Tần Tử Sở lại quá xuất chúng, khiến Long Dương Quân chỉ có thể nửa tin nửa ngờ.
Long Dương Quân không phải lần đầu đi sứ Triệu quốc, hắn lại được Ngụy vương sủng ái, những nam nhân trên giường luôn không giấu nhau bất cứ điều gì, nên Long Dương Quân nghe nói rất nhiều tin đồn về các quý tộc ở các quốc gia.
Hắn và Bình Nguyên Quân cũng từng gặp mặt vài lần. Bởi vậy, nữ nhân nào có thể sinh ra nhi tử với tướng mạo xuất chúng như thế, nhất định phải có dung nhan khuynh quốc khuynh thành, tại sao hắn chưa từng nghe Ngụy vương nhắc tới?
Long Dương Quân nhiều lần lo lắng nhìn về phía Tần Tử Sở. Tần Tử Sở được Chương Lê ngầm ra hiệu, vẻ mặt càng thêm ung dung, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút sợ hãi.
Nếu là người thân của Ngụy vương, tuy trong lòng Long Dương Quân hoài nghi và lời Chương Lê nói có chỗ đáng ngờ, hắn cũng không thể tiếp tục đối đãi ngạo mạn với Tần Tử Sở như thế.
Long Dương Quân tức giận bất bình, trừng mắt liếc nhìn Tần Tử Sở một cái, rồi tự nhiên thu hồi bảo kiếm, một lần nữa tra vào vỏ.
Tần Tử Sở nhìn bộ dáng của hắn, so với trước khi Chương Lê giới thiệu, cảm thấy buồn cười.
Long Dương Quân yêu ghét rõ ràng, làm sao có thể nhìn ra vẻ khôn khéo lõi đời chứ?
Ánh mắt lóe lên ý cười của hắn lập tức bị Long Dương Quân thấy được, lửa giận trong lòng không khỏi bùng lên lần thứ hai, lớn tiếng nói: “Ngươi cười cái gì?”
“Ra ngoài du lịch cũng có thể gặp gỡ mỹ nhân như Long Dương Quân, Dị Nhân đương nhiên là vui vẻ.” Tần Tử Sở mặt không đổi sắc mỉm cười trêu chọc.
Sắc mặt Long Dương Quân trắng bệch, huyết sắc trên mặt nháy mắt biến mất không còn gì.
Hắn thân là nam sủng của Ngụy vương, hiểu rõ thân phận nhạy cảm của mình, bởi vậy đối với việc này hết sức để ý, không muốn người khác khen ngợi dung mạo của mình.
Nhưng Ngụy quốc và Triệu quốc khác biệt. Ngụy vương kiêng kỵ Tín Lăng Quân, Triệu vương lại rất ỷ lại vào thúc thúc Bình Nguyên Quân của mình; bởi vậy, dù cho chuyến đi này thuận lợi, Long Dương Quân cũng biết mình không thể đắc tội với “nhi tử của Bình Nguyên Quân”.
Long Dương Quân khôi phục dáng vẻ nên có của sứ thần Triệu quốc, mạnh mẽ nắm chặt tay, thấp giọng nói: “Đa tạ công tử khen ngợi.”
Ngay sau đó, hắn lùi vào trong sứ đoàn, che giấu chính mình.
Lúc này Tần Tử Sở cũng chợt hiểu mình đã nói sai điều gì.
Hắn nhếch môi nhìn về phía Long Dương Quân đang ở cuối sứ đoàn, thành tâm thành ý thi lễ, nghiêm túc nói: “Chuyện tình yêu, vốn là việc bình thường có thể thông cảm được. Long Dương Quân tinh thông kiếm thuật, lại được phái đi sứ chứng tỏ tài năng. Hoàn toàn không cần bận tâm lời đồn đãi vô căn cứ của người khác, bản lĩnh của ngươi cũng đủ để sống một cách quang minh chính đại.”
Long Dương Quân hừ lạnh một tiếng, nhưng vẻ mặt lại thả lỏng hơn nhiều.
Người dẫn đầu sứ đoàn Ngụy quốc là khách tướng quân* Tân Viên Diễn. Hắn là người theo phái chủ hòa, cũng không xem trọng việc Ngụy và Triệu kết hợp lại để đối kháng với Tần. Mục đích chính của việc đi sứ này là dựa theo ý của Ngụy vương, nhằm khước từ thỉnh cầu của Triệu vương.
*khách tướng quân: dùng để gọi tướng quân của nước Ngụy.
Nhưng Ngụy vương từ chối việc này, cũng không phải là muốn kết thù kết oán với Triệu quốc.
Thấy tất cả mọi rắc rối được hóa giải, “nhi tử của Bình Nguyên Quân” và cận thần của Ngụy vương đã giảng hòa, trong lòng Tân Viên Diễn rất vui mừng —— nếu Long Dương Quân nhất thời nóng nảy thật sự giết chết vị công tử này, hai nước cũng không thể chung sống hòa bình.
Tân Viên Diễn vẻ mặt nhã nhặn đi lên, cười tủm tỉm hành lễ, nói: “Còn chưa biết xưng hô với công tử như thế nào?”
Trên mặt Tần Tử Sở theo đó mỉm cười, đáp lễ lại: “Sinh mẫu là mỹ nhân của Sở quốc, đặt tên cho ta là Tử Sở. Không biết ngài là?”
“Tại hạ Tân Viên Diễn, là khách tướng quân của Ngụy quốc. Lộ trình tiếp theo công tử dự tính thế nào? Nếu là cùng đường, đừng ngại cùng đi chung với chúng ta, trên đường đi có bạn, cũng giảm bớt được chút phiền toái.” Tân Viên Diễn có ý muốn thăm dò.
Bên người Tần Tử Sở chỉ có Chương Lê và hơn mười người tôi tớ đi theo, thoạt nhìn giống như một vị công tử đang ra ngoài du ngoạn, nhưng nếu thật sự gặp phải loạn lạc, đoàn người của Tần Tử Sở sẽ trở thành miếng mồi ngon, không như sứ đoàn của bọn họ có kỵ binh bảo vệ an toàn.
Triệu quốc đối mặt với quân đội hung bạo của Tần quốc, Hàm Đan e rằng đã hỗn loạn.
Nếu Tử Sở công tử này vội vã chạy về Hàm Đan, như vậy Hàm Đan sợ rằng sắp không giữ được, Tân Viên Diễn sẽ lập tức truyền tin cho quốc chủ, chắc chắn không tiếp tục tham gia vào việc này; nhưng nếu Tử Sở công tử vẫn tiếp tục du ngoạn khắp nơi, như vậy chứng tỏ bên trong Hàm Đan vẫn yên ổn, lão tướng Liêm Pha đã khống chế được thế cục, đoàn sứ giả của bọn họ có thể dựa theo ý quốc chủ, kéo dài việc cầu viện của Triệu quốc, sau đó sẽ suy nghĩ lại.
Trên mặt Tần Tử Sở mang nụ cười nhàn nhạt, lộ ra vẻ mặt có chút mơ hồ.
Sau khi hắn thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói: “Đời này sinh mẫu không thể ra ngoài, nhưng nàng hết sức nhớ nhung quê hương. Tử Sở đã trưởng thành, đúng lúc có thể du lịch thiên hạ, vẫn luôn hướng về Sở quốc, hy vọng có thể hiểu biết một chút về nhân tình thế thái mà mẫu thân đã kể.”
Tân Viên Diễn không dám nhiều lời hỏi câu “Tử Sở công tử tại sao không để Bình Nguyên Quân cho ngươi một tước vị”, hắn chỉ lộ ra vẻ mặt tiếc nuối nói: “Thì ra không cùng đường với công tử.”
“Tướng quân cũng không cần phải tiếc nuối như thế. Trong lãnh thổ Ngụy quốc thần dân yên ổn, Tử Sở muốn du ngoạn một mình, cũng sẽ không có gì nguy hiểm. Quốc chủ của Ngụy quốc cai quản đất nước thật không tồi.” Tần Tử Sở ra vẻ tự nhiên tâng bốc quốc chủ của Ngụy quốc lên cao, trong mắt lóe ra sự chân thành.
Tân Viên Diễn là bề tôi tin cậy của quốc chủ Ngụy quốc, đi cùng Long Dương Quân là người trong lòng của quốc chủ. Tần Tử Sở ca tụng quốc chủ còn làm cho bọn họ cao hứng hơn so với việc hắn khen ngợi mình.
Trên mặt bọn họ đều hiện ra vẻ tự hào, đối đãi với Tần Tử Sở càng thêm vài phần khách sáo.
Sau một phen tán tụng, Chương Lê nắm lấy thời cơ, lập tức mở miệng nói: “Các vị còn có công vụ, không nhàn hạ như công tử. Thôi thì chúng ta chia tay tại đây, cũng tránh cho công tử làm trễ nãi hành trình của các vị.”
Tần Tử Sở thuận thế chắp tay nói: “Tử Sở chúc các vị thuận buồm xuôi gió.”
Tân Viên Diễn nhớ việc mà quốc chủ nhờ vả, quả thật không còn tâm tình đưa tiễn Tử Sở công tử đi về Sở quốc ở hướng ngược lại.
Sau khi hơi do dự một lát, trong lòng hắn có quyết định, cười từ biệt: “Tử Sở công tử trên đường hãy cẩn thận, vậy xin từ biệt.”
Tần Tử Sở mỉm cười nhìn theo đoàn người của Tân Viên Diễn rời đi, thẳng đến khi bóng dáng của bọn họ biến mất không thấy nữa, mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chui vào trong buồng xe.
Bên trong buồng xe Doanh Chính đã chờ đến sốt ruột không thể tả.
Tần Tử Sở là một nam nhân tay trói gà không chặt, nhưng kiếm thuật của Long Dương Quân lại nổi tiếng khắp thất quốc. Doanh Chính vô cùng lo lắng cho Tần Tử Sở, nếu Long Dương Quân muốn làm khó Tần Tử Sở, đủ để khiến hắn một kiếm mất mạng!
Bất luận thế nào Doanh Chính cũng không yên lòng, huống chi lúc Tần Tử Sở cùng người ngoài nói chuyện cách thùng xe quá xa, hắn nghe không rõ lắm, trong lòng càng thêm lo lắng.
Vừa thấy Tần Tử Sở xuất hiện, ánh mắt của Doanh Chính lập tức dừng trên người hắn.
Tần Tử Sở trở vào, chuyện đầu tiên chính là ôm lấy Doanh Chính, đem mặt vùi vào gáy của nam hài, hít sâu hương vị ngọt ngào của sữa, dây cung buộc chặt trong lòng rốt cuộc buông lỏng xuống.
“A Chính, ta vừa mới bị kiếm chỉa vào cổ, thật sự ta rất sợ.” Giọng của Tần Tử Sở hơi khàn, hắn cười khổ tiếp tục nói: “Bây giờ ta mới nhận ra mình chẳng những không thông thạo viết văn, ngay cả võ công cũng không biết… Giống như một phế nhân.”
Doanh Chính lần đầu nghe được giọng nói khàn khàn như vậy của Tần Tử Sở.
Hắn cảm thấy dường như mình đã chạm đến một nơi mà Tần Tử Sở không muốn cho ai biết, có một sự vui mừng khôn xiết rất bí ẩn, nhưng hình như trong lòng lại thấy khó chịu, không vui vẻ lắm.
Doanh Chính phát hiện bản thân muốn an ủi Tần Tử Sở.
Chỉ cần trẫm muốn làm, thì không có gì là không thể.
Doanh Chính nghiêng mặt, giống như Tần Tử Sở vẫn thích làm, dùng môi cọ sát trên gương mặt hắn một lát, nhưng Tần Tử Sở vẫn không thể thoát khỏi cảm giác suy sụp vì bị người khác đánh bại về mọi mặt.
Ôm hắn thật chặt, ngồi trong xe không nói tiếng nào.
Doanh Chính chợt không hài lòng đối với phản ứng của Tần Tử Sở.
Một đại nam nhân lại lo âu, buồn bã, không biết tiết chế cảm xúc, thật chẳng ra sao!
Doanh Chính hé miệng, cắn mạnh lên má của Tần Tử Sở một cái, trong nháy mắt, Tần Tử Sở kêu một tiếng “A ——! !” sợ hãi.
Tần Tử Sở che lại chỗ bị cắn trên mặt, ngây người sửng sốt hồi lâu, chờ sau khi hắn thoát khỏi sự kinh ngạc “Nam thần cắn ta”, liền không nhịn được cười lớn tiếng, hoàn toàn đem cảm giác suy sụp vừa rồi vứt ra sau đầu.
Hắn nhéo một cái trên mặt gương mặt béo tròn của Doanh Chính, cười mắng: “Tiểu bại hoại, ta khổ sở như vậy, ngươi còn bắt nạt ta.”
(;¬_¬)
Tử Sở quá chủ quan, xém nữa thì tiêu rồi~