Chương 8: Cảnh Giác

Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 8: Cảnh Giác

Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Doanh Chính quả thật là huyết mạch hoàng tộc của nước Tần!
Lão tử đã giải được một câu đố thiên cổ!
Con ta là nam thần, ha ha ha!
Trúng giải thưởng này, đời này ta sống thật đáng giá!
Những suy nghĩ này cứ quanh quẩn mãi trong lòng Tần Tử Sở, khiến tâm trạng hắn luôn duy trì ở mức 'vui sướng tột độ'.
Suốt dọc đường, tay Tần Tử Sở không rời khỏi bụng Triệu Cơ, viện ra đủ mọi lý do để chạm vào, khiến Triệu Cơ đỏ bừng mặt, cơ thể mềm nhũn, khẽ khàng làm nũng trong vòng tay hắn.
Tần Tử Sở nhìn thấy ánh mắt Triệu Cơ đầy ý xuân đang hướng về mình, cuối cùng cũng như bị một gáo nước lạnh dội vào, lý trí chợt quay về.
“Tuyệt đối không thể được! Phu nhân chẳng lẽ không quan tâm đến hài tử đầu lòng của chúng ta sao?” Tần Tử Sở căng thẳng mặt mày, nhíu chặt lông mày, nghiêm nghị nhìn Triệu Cơ.
Ánh mắt Triệu Cơ lộ vẻ tủi thân, nàng nắm lấy đai lưng vừa tháo xuống, hừ một tiếng, nhanh chóng chỉnh sửa lại quần áo. Đến khi về tới phủ, mặt nàng vẫn còn vẻ cứng nhắc, rõ ràng là đang giận dỗi Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở ân cần dang tay đỡ Triệu Cơ, không ngờ nàng lại cười lạnh một tiếng, giẫm lên lưng nô bộc tự mình xuống xe, rồi khoác tay Triệu Tống thị, đi thẳng về tẩm phòng.
Tần Tử Sở cười bất đắc dĩ, chỉ xem như Triệu Cơ đang mang thai nên cảm xúc không ổn định. Hắn nhìn nàng bước vào tẩm phòng, rồi mới quay về thư phòng, hoàn toàn không hề lo lắng đến việc sự giận dỗi thực sự của nữ nhân là do nhu cầu không được thỏa mãn.
Lục Kiều cầm một chiếc khăn chậm rãi lau giá sách, có vẻ tâm tư đang để tận đâu, gương mặt mang theo hai phần giận dữ, ba phần tương tư, năm phần buồn bã. Ánh mắt nàng không ngừng nhìn ra ngoài cửa sổ – cửa sổ đối diện con đường từ cửa chính đến tẩm phòng, có thể nhìn thấy rõ ràng hành động thân thiết của Tần Tử Sở và Triệu Cơ.
Nhìn thấy Tần Tử Sở đối xử dịu dàng, săn sóc với Triệu Cơ, Lục Kiều gần như nghiến chặt răng.
Hài tử, tất cả là vì hài tử trong bụng!
Ban đầu công tử đối với phu nhân rõ ràng là say đắm, chứ không phải ôn nhu săn sóc, tình ý triền miên như bây giờ. Từ khi phu nhân vừa nói có thai, thái độ của công tử lập tức thay đổi.
Phụ nữ quả nhiên vẫn cần dựa vào con cái để trói buộc trái tim đàn ông!
Triệu Cơ đúng là một tiện phụ! Dựa vào việc mình mang thai mà làm mặt nặng mày nhẹ với công tử.
Ngươi cứ làm ầm ĩ đi, đợi sau khi ngươi sinh con, xem công tử còn có thể chiều chuộng ngươi như thế nữa không.
Trong lòng thầm mắng một trận, đến lúc Tần Tử Sở bước vào thư phòng, Lục Kiều lại cố ý diễn trò trước mặt hắn, bỗng chốc thu hồi toàn bộ cảm xúc trên mặt, lộ ra vẻ mừng rỡ khôn xiết, như chim yến lao vào lòng hắn.
Tần Tử Sở nhìn thấy một bóng dáng xanh đậm nhào về phía mình, theo bản năng dang hai tay đỡ lấy, vì không phòng bị nên bị Lục Kiều đụng phải, lùi về sau một bước mới đứng vững được.
Đợi khi nhìn rõ người trong ngực là Lục Kiều, trên mặt Tần Tử Sở lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, hắn cong ngón tay búng nhẹ lên trán nàng một cái, buông cô gái ra, thận trọng lùi lại hai bước, duy trì một khoảng cách thân mật vừa phải với nàng. Hắn cúi đầu nhìn nàng, quan tâm hỏi: “Vừa rồi sao lại có vẻ mặt thương tâm như vậy, ai đã bắt nạt ngươi?”
Lục Kiều cúi đầu cắn môi, rồi lại dùng sức lắc đầu, giọng nói mang theo tiếng nức nở: “Có thể ở bên cạnh công tử là phúc ba đời của Lục Kiều, không có ai bắt nạt Lục Kiều cả.”
Nụ cười trên mặt Tần Tử Sở hoàn toàn biến mất. Hắn dừng bước lại, hai tay nắm chặt bả vai Lục Kiều, nhìn chằm chằm vào mắt nàng: “Lục Kiều, ngươi đang gạt ta. Có chuyện gì khó nói cứ kể ra, đừng kìm nén.”
Lục Kiều quả nhiên trúng kế, vừa nghe Tần Tử Sở động viên, nước mắt nàng lập tức rơi xuống, nức nở nói: “Thật sự không có ai bắt nạt Lục Kiều, Lục Kiều chỉ là, chỉ là hận không thể ngày đêm bầu bạn cùng công tử, lại thấy phu nhân làm mặt nặng mày nhẹ với công tử – Lục Kiều đau lòng vì công tử.”
Tần Tử Sở xoa đầu Lục Kiều, hạ giọng: “Phụ nữ mang thai lúc sinh con phải đi qua quỷ môn quan, phu nhân lần đầu có thai, trong lòng sợ hãi. Ta nghĩ đưa nàng ra ngoài giải sầu nhưng kết quả lại khiến phu nhân mất hứng, nên nàng mới giận ta. Sau này đừng nghĩ như vậy nữa. Đúng rồi, ngày mai ta muốn đến phủ Thái phó dự tiệc, một mình ngươi ở trong phủ buồn chán, đi cùng ta đi, cũng có thể nhân cơ hội này mà thư giãn.”
Tần Tử Sở mong đợi nhìn Lục Kiều, đưa tay lau nước mắt cho nàng, thở dài nói: “Ngươi đúng là làm từ nước mà, sao lại thích khóc vậy? Không có ta che chở, sau này biết phải làm sao đây.”
Lục Kiều nhẹ nhàng hít mũi, khóe mắt, chóp mũi ửng hồng, càng khiến nàng thêm vẻ đáng yêu. Nàng nín khóc mỉm cười, chủ động nắm chặt tay Tần Tử Sở, đỏ mặt gắt giọng: “Lục Kiều cả đời đều đi theo công tử, không lo lắng chuyện sau này đâu.”
“Ngươi đó!” Tần Tử Sở lắc đầu, dường như không có cách nào với Lục Kiều, hắn ngước mắt nhìn những thẻ tre chỉnh tề trên giá sách cùng chiếc khăn lau Lục Kiều đang cầm trong tay, có chút giống như một người mẹ dặn dò: “Việc nặng thì giao cho hạ nhân làm, đừng quá mệt nhọc.”
Lục Kiều bỗng nhiên ý thức được bản thân bị sự quan tâm chu đáo của Tần Tử Sở làm cảm động, trong chớp mắt lòng nàng bối rối, trong mắt không tự chủ được lộ ra vẻ quyến luyến, ái mộ. Thế nhưng nàng không thể như thường ngày nói ra những lời êm tai, chỉ có thể nắm chặt tay áo Tần Tử Sở, đỏ mặt cúi đầu không nói.
Sự thay đổi của Lục Kiều rất rõ ràng, Tần Tử Sở giả vờ không thấy cũng không được, nhưng trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc trước sự thay đổi của cô gái.
Nhưng bất luận Lục Kiều hiện tại có thật lòng với hắn hay không, Tần Tử Sở cũng hiểu rõ, với một người theo đuổi tình cảm thuần khiết như mình, vĩnh viễn sẽ không tiếp nhận một tình yêu mà ban đầu đã chứa đầy mưu mô tính toán. Hơn nữa, Lục Kiều một khi động chân tình, đối với Tần Tử Sở mà nói ngược lại là phiền toái, bởi vì Lục Kiều làm mọi chuyện sẽ dần dần không còn chừng mực, thậm chí sẽ làm hại đến sự an toàn của mình.
Hiện tại hắn cảm thấy Lục Kiều không thể hợp tác, lợi dụng, mà là một kẻ phiền toái!
Tần Tử Sở suy nghĩ một chút, quyết định tạm thời án binh bất động. Nếu hắn theo lời Chương Lê đã nói, trước hết cần trở về Tần quốc, như vậy quân cờ Lục Kiều do Lã Bất Vi đặt bên cạnh hắn sẽ rất nhanh mất đi giá trị, ảnh hưởng không lớn lắm.
Chỉ cần nhẫn nại một thời gian, Lục Kiều sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt khiến hắn chướng mắt nữa.
Bởi vậy, động không bằng tĩnh.
Đến lúc đó hắn mang theo Triệu Cơ rời đi, chẳng lẽ Lục Kiều còn có thể một mạch đuổi tới Hàm Dương, lớn tiếng hô với hắn: “Chúng ta thật lòng yêu nhau! Không cần ngăn cản chúng ta đến với nhau!” sao?
Đương nhiên không có khả năng. Cho nên, khi cần dùng Lục Kiều, nàng có thể được xem là quân cờ; khi không cần nàng, nàng ngay cả giá trị làm quân cờ cũng mất đi.
Tùy ý trấn an Lục Kiều vài câu, Tần Tử Sở lấy một quyển thẻ tre nắm trong tay, vuốt ve mặt trúc bóng loáng.
Trời đã tối, dù đã thắp đèn, trong phòng vẫn vô cùng u ám. Tần Tử Sở vốn định đến tẩm phòng của Triệu Cơ để cùng nàng chuyên tâm học chữ triện, nhưng nghĩ lại thì Triệu Cơ vừa mới đoàn tụ với mẫu thân, nhất định có nhiều điều thân mật muốn nói, dù có đón tiếp hắn thì cũng là không tình nguyện, nên hắn không đi nữa.
Dù không biết chữ triện, Tần Tử Sở cũng không khó khăn gì khi tự mình thắp đèn ban đêm. Hắn cầm thẻ tre từ từ ngồi một lúc, đã cảm thấy hai chân run lên.
Tư thế “ngồi” bây giờ là thân trên thẳng tắp quỳ trên mặt đất giống như đi viếng, dưới thân nhiều nhất là một tấm đệm. Tần Tử Sở không trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, căn bản không thể chống đỡ được bao lâu.
Có thể không dựa vào Lã Bất Vi đương nhiên là tốt nhất, nhưng trong tay hắn chỉ có ba trăm lượng. Chưa nói đến việc ứng phó đám tướng sĩ nước Triệu trông coi tựa như lang như hổ kia, mà ngay cả việc phu xe có bằng lòng bỏ nhà bỏ cửa đưa hắn về nước Tần hay không cũng đã là một vấn đề lớn.
Huống chi, con ngựa hắn nuôi trong phủ kia thật sự trông không giống như có thể cường tráng mà chạy một mạch về nước Tần.
Nếu muốn tự mình đi, trước tiên cần chuẩn bị, mua rất nhiều vật phẩm. Tần Tử Sở bị người trông coi, nếu liên tục ra ngoài chọn mua, nhất định sẽ bị kẻ có ý đồ phát hiện mưu tính, việc trốn đi gần như chắc chắn sẽ thất bại.
Hắn hít một hơi, xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng thở dài: xem ra muốn chạy trốn vẫn cần đến Lã Bất Vi, người quen biết rộng, hành động thuận tiện.
Ân cứu mạng này, hắn nhất định sẽ trả cho Lã Bất Vi.
Một đôi tay mềm mại khoác lên vai Tần Tử Sở, có chút run rẩy lần mò từ cổ xuống vạt áo trước của hắn, cởi bỏ quần áo.
Thân thể Tần Tử Sở bỗng nhiên cứng đờ, đột nhiên xoay người bắt lấy bàn tay, hung hăng đẩy cô gái xuống đất, lộ ra vẻ giận dữ – người tới quả nhiên là Lục Kiều.
“Ngươi thật sự khiến ta thất vọng rồi!” Tần Tử Sở trừng mắt nhìn Lục Kiều, trầm giọng nói, vẻ mặt căng thẳng, đùng đùng nổi giận: “Trở về phòng của ngươi mà suy nghĩ cho kỹ xem mình nên làm gì, đừng để ta tối nay nhìn thấy ngươi! Tiệc tối ngày mai ngươi cũng không cần phải đi!”
Dứt lời, Tần Tử Sở ném mạnh thẻ tre trong tay xuống đất, quay lưng xốc lên tấm đệm, ngoại bào cũng không cởi, tự mình cuộn tròn lại.
Lục Kiều hốc mắt đỏ hoe, che mặt khóc không thành tiếng chạy khỏi thư phòng.
Nghe thấy tiếng bước chân cô gái rời đi, sống lưng căng chặt của Tần Tử Sở chợt thả lỏng, nhất thời có cảm giác như đã giải quyết được một phiền toái lớn. Hắn hài lòng nhắm mắt lại, rất nhanh chìm vào giấc mộng.
Bắt nạt tiểu cô nương là kẻ cặn bã*, ở nơi này nếu không bắt nạt người khác, thì sẽ bị người khác bắt nạt!
*tra: cặn bã, xấu xa, đê tiện,… Vd: tra công
Tần Tử Sở thà rằng làm kẻ cặn bã!
Sáng sớm hôm sau gặp mặt Lục Kiều, cô gái cúi mặt xuống không dám nhìn Tần Tử Sở. Hắn cũng nhân tiện ra vẻ như vẫn chưa nguôi giận, bày ra bộ dạng lạnh lùng với nàng.
Lúc ăn sáng, không khí quả thực khiến người ta hít thở không thông. Mặc dù là Tần Tử Sở cố ý tạo ra, nhưng đối với không khí như vậy, hắn cũng sẽ không muốn ăn. Hắn đẩy phần đồ ăn sáng chỉ ăn chưa đến một nửa so với hôm qua ra, tùy tiện cầm một quyển thẻ tre, rồi bước vào phòng Triệu Cơ.
Triệu Cơ lúc này mặt mày hớn hở, đang cùng Triệu Tống thị ngồi chung một chỗ vui vẻ cười nói.
Cả người nàng lại không còn cảm giác dè dặt và căng thẳng. Vừa thấy Tần Tử Sở mang theo thẻ tre đến, nàng mở miệng cười nói: “Công tử thật là một người không chịu thiệt thòi. Hôm qua mới đến dỗ dành khiến thiếp vui vẻ, sáng sớm hôm nay liền muốn thu hồi vốn rồi.”
Tần Tử Sở vừa thấy không khí tốt đẹp này, liền giả vờ xị mặt nói: “Chỉ thu hồi vốn thôi đâu có đủ? Ta còn muốn ở lại đây cùng phu nhân dùng một bữa ăn sáng mới có lời!”
Triệu Cơ sửng sốt, lập tức bị Tần Tử Sở chọc cười không ngớt, nàng nhanh chóng sai bọn thị nữ mang thêm cho hắn một phần đồ ăn sáng. Sau khi ăn xong, Triệu Tống thị vô cùng hiểu ý rời khỏi phòng, để lại không gian riêng tư cho hai vợ chồng bọn họ.
Tần Tử Sở theo Triệu Cơ biết được rất nhiều chữ. Trước khi đi, hắn lo lắng dặn dò: “Đừng để những người khác nhắc tới chuyện của tên nô tài ngày hôm qua, chúng ta chỉ là đi đón mẫu thân ngươi trở về thôi.”
Triệu Cơ gật đầu, vội vàng nói: “Mẫu thân đã dặn dò thiếp rồi, nô bộc kia thiếp đã sai người dẫn đi nghỉ ngơi, cũng không chiếu cố gì nhiều.”
Tần Tử Sở hài lòng gật đầu, thầm nghĩ: có một mẫu thân hiểu chuyện ở bên cạnh chăm sóc Triệu Cơ, thật sự khiến người ta yên tâm hơn.
Trước khi mặt trời lặn, Lã Bất Vi đúng hẹn tự mình mang tới mấy rương lớn y phục tinh xảo. Triệu Cơ sau khi tự tay thay quần áo cho hắn, cười tiễn Tần Tử Sở lên xe ngựa. Lục Kiều lặng lẽ thay thế một nữ hầu đi cùng hắn.
Bởi vì không ngồi cùng một chỗ, Tần Tử Sở không hề cảnh giác về việc này.