Loạn Tần - Kim Linh Tử
Mưu Sĩ Cảnh Báo, Xác Nhận Ngày Sinh
Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Học đi đôi với hành
Tần Tử Sở trong lòng ngờ vực hành động của tên nô bộc, cảm thấy hắn cố ý để mình phát hiện. Vì thế, Tần Tử Sở vẫn cố ý giữ nụ cười, giả vờ như không phát hiện điều bất thường nào, tiến lên đỡ tên nô bộc dậy, ôn hòa hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Tên nô bộc toàn thân run rẩy, vội vàng cúi đầu, không dám hé răng, ra sức tránh khỏi tay Tần Tử Sở, hung hăng đẩy hắn một cái, rồi lại vờ như muốn chạy ra ngoài cửa.
Thậm chí mẫu tử Triệu Cơ cũng nhận ra kẻ này có điều bất thường. Mẫu thân Triệu Cơ sợ hãi đến tái mặt, bà đang che chắn cho Triệu Cơ, chợt chỉ vào tên gia nhân vừa tới, thét lên: “Các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau bắt hắn lại!”
Tên gia nhân cường tráng lập tức tóm được gã nô bộc vừa đánh vỡ vò rượu, ấn mạnh xuống đất. Không ngờ sau khi bị bắt, gã nô bộc này dường như mất hết ý chí sống còn, quỳ rạp trên đất thở hổn hển, không nhúc nhích chút nào, hoàn toàn không giãy giụa.
Triệu Cơ và mẫu thân nàng đều là những phụ nữ thiếu chủ kiến. Lúc này trong sân chỉ có Tần Tử Sở là nam nhân trưởng thành, ánh mắt họ tự nhiên đổ dồn về phía hắn, chờ đợi Tần Tử Sở xử lý.
Tần Tử Sở nở nụ cười trấn an, nhẹ giọng nói: “Phu nhân đừng sợ, ta thấy hắn không có vẻ gì là mang ác ý. Nếu không, vừa thấy ta hắn đã không quay người bỏ chạy, mà hẳn là sẽ xông lên tấn công chúng ta. Cho dù có ác ý, với dáng vẻ vô lực này cũng không thể làm hại người khác.”
Triệu Cơ và mẫu thân nàng nghe xong lập tức thở phào nhẹ nhõm. Nhưng niềm vui mừng của mẫu thân Triệu Cơ lúc nãy đã hoàn toàn tan biến, nên nàng cũng không còn tâm trạng để trò chuyện nữa.
Tần Tử Sở nhìn mẹ con họ, trầm ngâm một lát, ôn hòa nói: “Lão phu nhân nếu đã thất sủng với Triệu đại phu, chi bằng theo ta về phủ để chăm sóc Triệu Cơ một thời gian. Ngài biết Dị Nhân tuổi còn trẻ, dù có chu đáo cũng khó lòng vẹn toàn mọi chuyện, còn giao Triệu Cơ cho người khác, ta thật sự không yên tâm.”
Người phụ nữ trung niên kích động đến đỏ mặt, không ngừng gật đầu, không chút do dự nói: “Công tử có lòng với nữ nhi của thiếp. Thiếp tuổi già sắc kém, chồng thiếp ở nhà đã sớm quên thiếp rồi. Nếu công tử không chê, lão phụ sẽ lập tức theo công tử về, nhất định sẽ trông nom nữ nhi ổn thỏa, để nàng bình an sinh hạ đứa bé.”
Tần Tử Sở khom người thi lễ với mẫu thân Triệu Cơ, cảm kích chân thành nói: “Đa tạ lão phu nhân.”
Mẫu thân Triệu Cơ vội vàng tránh đi, ôn hòa nói: “Công tử cứ gọi ta là Triệu Tống thị là được. Lão phụ vốn chẳng phải người cao quý gì, lại càng không phải vợ cả của Triệu đại phu. Ngày sau thiếp cam nguyện làm một vú già bên cạnh phu nhân, sẽ không để công tử khó xử.”
Tần Tử Sở lần thứ hai thi lễ với lão phụ nhân, rồi xoay người nhìn gã nam nhân đang bị đám nô bộc áp chế. Hắn trầm ngâm giây lát, rồi xua tay nói: “Các ngươi trước tiên hãy hầu hạ phu nhân lên xe ngựa, ta có chút chuyện muốn hỏi hắn.”
Đám nô bộc nhìn nhau, cùng các vú già trong sân giúp đỡ khiêng hành lý của Triệu Tống thị lên xe, nhanh chóng rời khỏi sân.
Triệu Cơ và mẫu thân nàng cũng có chút hiếu kỳ nhìn Tần Tử Sở vài lần. Hắn vẫy tay cười với họ. Triệu Cơ đón lấy ánh mắt ấm áp bao dung của hắn, sắc mặt ửng hồng, ngoan ngoãn để thị nữ hầu hạ ngồi vào thùng xe.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Triệu Tống thị, không lâu sau, sân vườn nhất thời trở nên trống trải. Tần Tử Sở không nói một lời, đứng trước mặt tên nô bộc vừa có ý đồ chạy trốn.
Tên nô bộc không nói lời nào, bản thân Tần Tử Sở cũng im lặng.
Hai bên cùng trầm mặc hồi lâu, tên nô bộc rốt cuộc thở dài một tiếng, đành phải bò dậy, phủi đi bụi đất trên chiếc áo cũ. Rõ ràng hắn vẫn mặc quần áo rách nát đầy mảnh vá, nhưng khí thế toàn thân đã hoàn toàn thay đổi.
Khi hắn đứng lên, phong thái toàn thân tuyệt đối không thể khiến người ta lầm tưởng hắn là một tên nô bộc tầm thường.
Người đàn ông trung niên hướng Tần Tử Sở cười ảm đạm, chắp tay thở dài: “Tại hạ là Chương Lê, nguyên là một mưu sĩ trẻ tuổi dưới trướng Võ An quân* của Tần quốc. Ai, trong trăm người thì thư sinh là vô dụng nhất. Trong trận chiến Trường Bình**, tại hạ cùng đại quân lạc đường, bị binh sĩ Triệu quốc bắt. Sau đó ta nói dối là người nước Ngụy, vì nhà có ruộng tốt không muốn bán đi mà đắc tội với một vị thầy thuốc, nên mới may mắn sống sót trong thời điểm Triệu quốc tăng cường điều tra sau chiến tranh.”
*Võ An quân: Bạch Khởi, là tướng nước Tần, lập nhiều công lao, góp phần lớn chiến tích trong việc thống nhất Trung Quốc của nước Tần.
**Trận chiến Trường Bình: trận đánh lớn giữa nước Tần và nước Triệu, đây là một trong những chiến thắng khẳng định sức mạnh của nước Tần. Nước Triệu bị tổn thất nặng nề, không bao giờ khôi phục lại được sức mạnh như trước.
Tần Tử Sở bình tĩnh nhìn Chương Lê, ôn hòa nói: “Tiên sinh nếu muốn đi theo Dị Nhân, hoàn toàn không cần phải làm ồn ào như vậy, hay là còn có điều gì khó nói?”
Ánh mắt Chương Lê lộ ra vẻ tán thưởng, tiến lên hai bước, “Thình thịch” một tiếng quỳ gối trước mặt Tần Tử Sở, dập đầu ba cái thật mạnh: “Thỉnh công tử mau chóng về nước.”
Lời nói không đầu không đuôi khiến người ta mơ hồ.
Tần Tử Sở đương nhiên muốn nhanh chóng trở về nước, nhưng chuyện này hiển nhiên không phải một mình hắn có thể thực hiện. Từ Triệu quốc về Tần, con đường xa xôi, còn phải trốn thoát khỏi sự truy lùng của đám binh lính trong phủ cùng lính gác cửa thành Hàm Đan, đó tuyệt không phải chuyện dễ dàng.
Hắn nhìn Chương Lê hỏi: “Tiên sinh vì sao nói vậy? Có chuyện gì cứ nói thẳng đừng ngại.”
Chương Lê lần thứ hai dập đầu ba cái: “Trận chiến Trường Bình qua đi, 40 vạn tướng sĩ Triệu quốc bị Võ An quân hạ lệnh tàn sát hầu như gần hết, trên dưới cả nước đều hận Võ An quân thấu xương. Tại hạ bởi vì hiểu biết vài thứ, nghĩ rằng chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất, dùng tên giả trốn ở quý phủ của Bình Nguyên Quân* làm môn khách**. Bởi vậy biết được, năm đó khi cổng chính thành Hàm Đan suýt bị phá, Bình Nguyên Quân hướng về môn khách hỏi ý kiến có người nào đẩy lui được quân Tần, môn khách tuy nhiều nhưng không ai dám trả lời. Trùng hợp lúc này, Tô Đại có tài ăn nói uốn ba tấc lưỡi đang ở tại quý phủ Bình Nguyên Quân làm khách, tự nhận chính mình có thể đẩy lui Tần. Tô Đại là một kẻ lừa đảo hữu danh vô thực, tại hạ nghĩ hắn chẳng thể nói được gì, không ngờ sau đó Bình Nguyên Quân say rượu đã tiết lộ việc năm đó —— Tô Đại đem vàng bạc châu báu của Bình Nguyên Quân cấp cho thừa tướng Phạm Tuy*** là thượng khách được quốc chủ kính trọng, nói: ‘Nếu Võ An quân đánh hạ thành Hàm Đan, bình định mối lo lớn nhất trong lòng quốc chủ, thì hắn sẽ không còn đất dụng võ’. Phạm Tuy từ Ngụy quốc sang nước ta, vốn để nhờ quyền lực của quốc chủ mà báo thù Ngụy, Tề. Hắn vốn không phải người Tần, thật vất vả leo đến địa vị cao như thế, trong lòng sợ hãi, không thể để cho Võ An quân uy hiếp địa vị của hắn. Bởi vậy Phạm Tuy rõ ràng không hiểu chiến sự, lại khuyên quốc chủ đồng ý cho Triệu quốc và Hàn quốc cắt đất cầu hòa, làm hại Võ An quân mất đi thời cơ tốt diệt Triệu, bởi vậy càng làm cho Võ An quân và quốc chủ quân thần bất hòa.”
*Bình Nguyên quân: Triệu Thắng, là thừa tướng nước Triệu
**môn khách: người có tài năng được giới quý tộc thời phong kiến coi trọng và nuôi dưỡng trong nhà, để khi cần thiết thì dùng đến.
*** Phạm Tuy: là thừa tướng nước Tần. Do sợ công lao của Bạch Khởi (Võ An quân) quá lớn sẽ lấn át mình nên xui Tần vương chấp nhận lui quân giảng hòa.
“Việc này có liên quan gì đến việc tiên sinh không ngừng quỳ lạy ta bây giờ? Tiên sinh nên biết Dị Nhân ở Triệu quốc cũng là thân bất do kỷ*.” Tần Tử Sở khó xử nhíu mày.
*thân bất do kỷ: cuộc sống của mình không còn do mình làm chủ
Hắn vươn tay đỡ lấy cánh tay của Chương Lê, nhưng Chương Lê lại tránh né Tần Tử Sở, vẫn cứ dập đầu đến chảy máu: “Công tử có điều không biết, tại hạ mấy ngày trước tại Bình Nguyên Quân nghe được tin tức từ người bên cạnh, Võ An quân thân nhiễm trọng bệnh không thể ra chiến đấu, bởi vậy quốc chủ lệnh cho Vương Lăng làm tướng lần thứ hai đánh Triệu, nhưng thủ thành chính là đại tướng quân Liêm Pha*, Vương Lăng tuyệt không phải là đối thủ của hắn, thời điểm bại trận quốc chủ nhất định sẽ lần thứ hai lệnh cho Võ An quân tiến đánh. Triệu quốc nếu không thể đánh lui địch, chắc chắn giống như lần trước mua chuộc Phạm Tuy hướng quốc chủ nói lời gièm pha. Tính mệnh của Võ An quân chỉ còn một sớm một chiều! Sau khi tại hạ nghe được chuyện này, bất đắc dĩ nghĩ ra hạ sách, nghe nói công tử đem mẫu thân của phu nhân ra khỏi phủ Triệu đại phu, thì liền trà trộn vào những người hầu trong nhà, chờ mong có thể nhìn thấy công tử. Ông trời có mắt, rốt cuộc để ta gặp mặt công tử, đem chuyện này nói ra”.
*Liêm Pha: là danh tướng, từng làm tướng nước Triệu, nước Ngụy và nước Sở.
Đến bây giờ Tần Tử Sở vẫn chưa biết rõ “Võ An quân” này là người phương nào, không thể không truy hỏi: “Tiên sinh vì sao nói vậy?”
“Võ An quân liên tiếp đánh hạ hơn 70 thành, sớm có công cao chấn chủ. Quốc chủ nếu bị người khác xúi giục, tuyệt không chỉ là bãi bỏ chức của Võ An quân, mà chắc chắn sẽ ban cho hắn cái chết. Võ An quân vì vua tận trung, nếu là vì vậy mà chết, mấy chục vạn tướng sĩ Tần quốc ta, ngày sau sống như thế nào! Đại Tần ta lấy công trạng để phong tước vị, nam tử sau khi trưởng thành không người nào không lấy việc giết địch để xây dựng sự nghiệp hiển hách. Một khi có tướng lãnh trung thành chết vì nguyên do này, lòng quân bất ổn, sợ là ngày sau chiến sự sẽ bất lợi! Vẫn mong công tử thừa dịp Hàm Đan chưa niêm phong thành mà tức tốc về nước, đem lời tại hạ nói lại với quốc chủ, cứu Võ An quân một mạng.” Chương Lê nói xong, đôi mắt chờ mong nhìn về phía Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở gật đầu. Nghe được “liên tiếp đánh hạ hơn 70 thành”, hắn rốt cuộc hiểu được “Võ An quân” mà Chương Lê nói chính là chiến thần của Tần quốc – Bạch Khởi.
Đời sau đều nói Bạch Khởi chết vì không chịu ra trận. Nếu sự tình quả thật như Chương Lê đã nói, thì hắn quả thật bị oan ức.
Có cơ hội cứu Bạch Khởi, Tần Tử Sở hoàn toàn đồng ý. Hắn trịnh trọng nâng Chương Lê dậy, khom lưng cảm tạ nói: “Đa tạ tiên sinh đã nhắc nhở, Dị Nhân được lợi rất nhiều. Có điều là mấy ngày này phải tiếp tục ủy khuất tiên sinh ngụy trang thành một người hầu, sau này cùng ta quay về Hàm Dương.”
Tần Tử Sở nghiêm túc nhìn về phía Chương Lê, nhưng không ngờ hắn lắc đầu cự tuyệt: “Tại hạ cảm kích tấm lòng của công tử. Nhưng Bình Nguyên Quân đã thu nhận và giúp đỡ ta lúc khó khăn, đối với ta có ơn cứu mạng. Ta đem tin tức từ miệng hắn truyền lại cho công tử, cũng là bất nghĩa. Chương Lê không còn mặt mũi sống trên cõi đời này…”
Tần Tử Sở cắt ngang lời nói của Chương Lê, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tiên sinh, nếu ngài cũng biết Phạm Tuy dựa vào ba tấc lưỡi có thể gây xích mích khiến quốc chủ nổi giận với Võ An quân, đến nỗi quân thần bất hòa, có thể thấy được trọng lượng của Phạm Tuy trong lòng quốc chủ. Một khi đã như vậy, dựa vào cái gì mà cho rằng việc này không có người làm chứng, quốc chủ sẽ tin lời ta mà hoài nghi Phạm tướng quốc? Vẫn mong tiên sinh tạm thời đừng có suy nghĩ coi thường mạng sống của mình, hãy cùng theo ta về nước báo việc này lên quốc chủ.”
Chương Lê còn đang do dự, Tần Tử Sở đã kéo hắn từ trên mặt đất đứng dậy, dùng ngữ khí không cho cự tuyệt nói: “Tiên sinh không cần nghĩ nữa. Nếu không có ngươi, quốc chủ sẽ không tin lời ta, vẫn bị kẻ gian chia rẽ, Võ An quân gặp nạn chúng ta cũng khó tránh khỏi tội này!”
Chương Lê rốt cục nhận mệnh đứng dậy, thân thể đang đứng thẳng thoáng chốc uể oải hẳn, thân mình hơi cúi xuống, tính tình e dè, cùng với búi tóc tán loạn do khi nãy hắn dập đầu, giống như vừa bị Tần Tử Sở hung hăng đánh một trận trong sân vắng không người.
Tần Tử Sở nhìn dáng vẻ Chương Lê lúc này, nhịn không được cười khẽ ra tiếng, cố ý hét lớn một tiếng: “Cẩu nô tài, không cút mau, còn muốn bị đánh sao?!” Lập tức bước nhanh, trực tiếp từ trong sân đi ra ngoài.
Triệu Cơ ở trong xe đợi Tần Tử Sở cũng không lâu lắm, nhưng trong lòng nàng lo lắng, buồn bực ngồi trong thùng xe kín gió, cảm thấy vô cùng bất an. Vừa thấy Tần Tử Sở trở về, liền nhào vào ngực hắn ôm chặt.
“Đây là làm sao vậy?” Tần Tử Sở hỏi.
Triệu Cơ dè dặt nhìn sắc mặt Tần Tử Sở, thấy trên mặt hắn vẻ giận dữ chưa tan, ôn nhu nũng nịu nói: “Bụng thiếp không thoải mái, lại thêm nhớ nhung công tử.”
Sắc mặt Triệu Cơ hồng hào, Tần Tử Sở vừa thấy đã biết cơ thể nàng không có gì khó chịu. Chẳng qua, rõ ràng là từ thái độ của hắn, Triệu Cơ đã hiểu được mình coi trọng thai nhi, nên mới càng lợi dụng điều đó.
Tần Tử Sở nắm chặt tay Triệu Cơ, ôm nàng vào ngực, đồng thời vuốt ve bụng Triệu Cơ, đưa ra nghi ngờ trong lòng: “Lần nguyệt sự cuối cùng của phu nhân chấm dứt vào ngày nào?”
Sắc mặt Triệu Cơ thoáng chốc trắng bệch, tiếp theo lại đỏ bừng. Nàng nhịn không được cao giọng hô: “Ta tháng ba mới tới chỗ của ngươi, ngày 20 tháng tư là chấm dứt!”
Không sai chút nào, chính là ngày Tần Thủy Hoàng ra đời! Chính là dự tính đúng 280 ngày sẽ sinh!
Tần Tử Sở không kìm lòng được, trên mặt lộ ra nụ cười ngây ngô, nhanh chóng dỗ dành Triệu Cơ: “Phu nhân chớ suy nghĩ nhiều. Trong hoàng cung Tần quốc có phương pháp bí mật để tính toán ngày sinh, ta đang dự đoán ngày hài tử ra đời.”
Triệu Cơ nghe hắn nói, trong lòng vẫn chưa tin, bướng bỉnh hỏi: “Vậy công tử nói xem, hài tử khi nào sinh ra?”
“27 tháng giêng.” Tần Tử Sở tự tin nói.